Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai

Chương 49: Trần ai lạc định, cửu biệt trùng phùng

Từ đó về sau, mỗi ngày Úy Sở Lăng đều dùng cổ ti kết hợp luyện đao, dần dần chữa trị những tổn thương tích tụ ở phế phủ và tai họa ngầm trong võ công qua nhiều năm, cảnh giới cũng vững chắc hơn. Nếu trước kia nàng chỉ mới đặt một chân vào Hợp Nhất Cảnh, thì ít nhất nay đã đặt hai chân đi được nửa chặng đường, vì thế tinh thần cũng trở nên khoan khoái như thoát thai hoán cốt.

Cùng lúc đó, phong vân nổi lên liên tiếp tại U Nghiệp.

Hoàng đế Bùi Vũ bị ám sát tại Tháp Lưu Ly mà băng hà, kinh thành một đêm phủ trắng đồ tang, cảnh ai điếu lan khắp thiên hạ.

Ngự sử Lục Hàn bi phẫn tột cùng, thắt cổ tuẫn chủ. Lục hoàng tử Bùi Ngọc tâm như tro tàn, ngày ngày say rượu.

Nữ đế Bùi Lâm đăng cơ, thề thanh trừng cung đình, bắt kẻ chủ mưu quy án, an ủi anh linh tiên đế nơi chín suối. Nàng hạ chiếu phong Hàn lâm học sĩ Thừa chỉ Trình Tri Luật đảm nhiệm chức Thừa tướng, phế truất nguyên thái tử Bùi Việt, giáng phong thành Gia Khang Vương nhiếp chính, đặc ban bộ liễn vào Tử Thần Điện, đặt chỗ ngồi ở phía đông điện, tiếp kiến không cần hành lễ.

Đến đây mới mây tan gió lặng, bầu trời trong xanh, càn khôn sơ định.

Úy Sở Lăng mang theo mười dặm hồng trang, từ Mạc Lương băng tuyết khởi hành khi đến ngoài cổng Chu Tước ở U Nghiệp đã vào giữa xuân.

Dưới cửa lầu son đỏ, từ xa đã thấy Trương Hòa mỉm cười nghênh đón, vẫy tay gọi nàng. Đến gần, ông ngẩng đầu cười rạng rỡ, mắt sáng long lanh: “Quận chúa vạn an! Vương gia đã sớm sai nô tài chờ ở đây nghênh đón loan giá!”

“Vương gia ở đâu?”

“Trong phủ đang tắm gội thay y phục.”

Úy Sở Lăng mỉm cười, vung roi quát khẽ: “Làm phiền công công, ta vào yết kiến vương gia trước!”

Trở lại cố trạch xưa, thấy tấm biển đã thay mới, bảng vàng treo cao bốn chữ “Gia Khang Vương phủ”. Nàng ném roi, sải bước thẳng vào phủ.

Mới đến trước đình, một nha hoàn khom người bước nhanh ra đón, giọng nói mềm mỏng: “Quận chúa vạn an, vương gia hiện đang tắm ở Lan Y Điện. Nô tỳ là Tử Anh, có thể dẫn quận chúa tới phòng bên chờ một lát được không?”

Úy Sở Lăng dừng bước, lặng lẽ liếc nha hoàn một cái, nhàn nhạt đáp “được” rồi ra hiệu dẫn đường.

Tử Anh cúi đầu đi trước, khóe môi khẽ cong lên cười thầm.

Trong phủ ai cũng biết vị vương phi tương lai tuy có võ nghệ cao cường, hành sự quyết đoán, nhưng bản tính ngay thẳng, ghét nhất chuyện ỷ thế h**p người, đối đãi hạ nhân khoan dung đến mức khiến người khác lầm tưởng là nhu thuận. Nàng còn không câu nệ tiểu tiết, có chút mù mặt, thường không nhớ rõ người, đôi khi toát ra vẻ thuần phác như ngọc chưa mài.

Trong phòng bên, đàn hương lượn lờ. Đợi một lúc, Tử Anh lén nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, rồi nghiêng tai lắng nghe động tĩnh ở xa trong điện, vẻ mặt dần hiện sốt ruột, cuối cùng không nhịn được nói: “Quận chúa thứ tội, vương gia quen sau khi xuống suối là cho lui hết mọi người, nhưng thời gian tắm lần này dường như lâu quá, nô tỳ thật sự lo lắng…”

Chưa đợi Tử Anh nói xong, Úy Sở Lăng đã đứng bật dậy: “Ta đi xem.”

Suối nước nóng bị sương mù bao phủ mờ mịt, Úy Sở Lăng bước nhanh vòng qua bình phong, chỉ thấy thềm bạch ngọc bên cạnh vương vãi trung y ướt sũng, lộn xộn, dòng nước xanh biếc thoang thoảng mùi hương hoa lan khẽ gợn sóng, trống rỗng, không thấy bóng người.

“Bùi Việt?” – Nàng hạ giọng gọi một tiếng, đáp lại chỉ là tĩnh lặng.

Chợt có gợn nước lan ra từ chỗ sâu—

Nàng lập tức vén rèm lụa, chân trần bước vào lan trì. Nước vừa ngập đến eo, chợt thấy một mái tóc đen như mực sen nổi lên từ đáy nước, tiếp đó là thân hình phá nước mà ra, tấm lưng gầy gò rắn chắc đột ngột đập vào mắt nàng. Nước chảy dọc theo từng đường cơ bắp, những vết sẹo hồng nhạt thấp thoáng trong làn sương, dấu đao cắt khâu đan xen chằng chịt dày đặc, gần như không còn một tấc da lành lặn.

Hơi thở nàng ngừng lại.

Tóc đen như mực là vì không ngừng vận chuyển Trường Mệnh Quyết sao?

Những vết thương chồng chất thế này… khi đó rốt cuộc đã đau đến nhường nào?

Đầu ngón tay nàng bất giác khẽ chạm lên tấm lưng gồ ghề ấy.

Người kia chợt xoay người, nỗi kinh hãi trong đáy mắt còn chưa tan hết, nhưng khi nhìn rõ người trước mặt liền hóa thành sững sờ.

“Mộng An…” – Gương mặt như ngọc của chàng còn vương nước, tiếng kêu thốt ra như lời nói mê.

Úy Sở Lăng áp sát lại gần, đầu ngón tay nhẹ như lông vũ, lướt qua những vết sẹo cũ ngoằn ngoèo chằng chịt trên ngực chàng, nhiều không đếm xuể.

Chàng khẽ rụt người muốn tránh, hàng mi rũ xuống: “Ta vẫn hay dùng Ngọc Cơ Cao, vết sẹo trên người đã nhạt đi nhiều rồi.”

Nước bắn tung tóe! Úy Sở Lăng bỗng kéo mạnh chàng vào lòng, không để chàng nói thêm câu nào, nụ hôn nóng bỏng hung hăng nghiền áp môi chàng, sức lực mạnh mẽ như muốn cắn nuốt tất cả bất an và xa cách.

Môi vừa tách ra, đầu lưỡi tràn ngập vị đắng của thuốc, lòng nàng càng thêm chua xót, ánh mắt sáng rực: “Bùi Uyên Thanh, những vết sẹo này chẳng hề xấu xí! Nếu chàng ghét chúng, vậy để ta hôn cho bằng phẳng hết!”

Bùi Việt bắt gặp nỗi đau xót dâng trào trong mắt nàng, cổ họng hơi nghẹn. Một lúc sau, chàng hạ giọng nói: “Không phải ta tự khinh mình, chỉ là mong ta có thể trông đẹp đẽ chút trong mắt nàng thôi.”

“Chàng vẫn chưa hiểu sao?” – Ánh mắt Úy Sở Lăng đầy tình ý: “Đêm mưa năm ấy ở phủ Thái tử, kinh hồng thoáng nhìn, chàng đã rơi thẳng vào lòng ta. Từ đó về sau, chẳng ai sánh nổi với chàng dù chỉ nửa phần. Đến nay ta đã yêu chàng sâu tận xương tủy, bất kể chàng biến thành dáng vẻ thế nào, ta cũng chỉ yêu mình chàng!”

“Ta hiểu, cũng chưa từng tự ti.” – Bùi Việt khẽ thở dài: “Chỉ là vì người trong lòng sửa sang dung nhan mà thôi.” – Chàng vòng tay ôm lấy Úy Sở Lăng, cúi xuống hôn nàng, dần dần sâu hơn, quấn quýt nóng bỏng, vô cùng dịu dàng.

Hai người môi răng triền miên, tình khó kiềm nén, giữa làn hơi nước mờ ảo, tâm ý tương thông, như cá gặp nước.

Rất lâu sau, Úy Sở Lăng mới chợt nhận ra đôi chân của Bùi Việt có thể đứng vững.

“Chàng đứng dậy được từ khi nào?” – Trong mắt nàng tràn ngập kinh hỉ.

Khóe môi Bùi Việt cong lên một nụ cười ấm áp: “Đã được một thời gian rồi. Ta sợ bị người khác phát hiện nên chỉ lén đi lại vào ban đêm sau khi tắt đèn. Giờ cũng đã quen với sức lực vừa tìm lại này.”

Lòng Úy Sở Lăng hơi chua xót: “Tân hoàng vừa mới đăng cơ, tất nhiên chàng phải giấu kín.”

Nhìn thấy cảm xúc phức tạp trong mắt nàng, Bùi Việt nhu hòa nói: “Ra khỏi nước đã, để ta thay y phục, chải tóc cho nàng.”

“Không.” – Tầm mắt Úy Sở Lăng lướt qua mái tóc ướt đẫm của chàng: “Sau khi rời khỏi hồ, trước hết để ta dùng nội lực hong khô hơi nước cho chàng. Nếu để hàn khí xâm nhập, đó sẽ là lỗi của ta.”

“Được.”

Thế nhưng Bùi Việt vẫn kiên trì muốn chải tóc cho nàng. Chiếc lược ngọc lướt qua mái tóc đen như thác nước, mang theo cảm giác tê dại nhè nhẹ. Động tác của chàng chưa thật thuần thục nhưng dịu dàng vô cùng. Úy Sở Lăng nhìn dung nhan chàng cúi đầu chăm chú trong gương, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi tiếc nuối khó miêu tả, nàng khẽ thì thầm: “Tiếc là khi tóc chàng bạc như sương, ta chưa từng chải tóc cho chàng. Mái tóc bạc ấy thật sự rất đẹp.”

“Nàng thích dáng vẻ khi đó của ta sao?” – Bùi Việt cúi người, đối diện với nàng trong gương, ánh mắt đầy ý cười, pha chút tinh nghịch: “Tiếc là ta không biến về được nữa.”

Úy Sở Lăng nghiêng đầu, ánh mắt xoay chuyển, cố ý trừng chàng một cái đầy bất mãn: “Ai nỡ để chàng biến về chứ?” – Nàng đưa tay, đầu ngón tay khẽ vuốt mái tóc đen như mực của chàng: “Dáng vẻ hiện tại của chàng là tốt nhất rồi.”

Bùi Việt cười nhẹ, đặt chiếc lược ngọc xuống, nắm lấy tay nàng: “Mộng An, theo ta tới một nơi được không?”

Úy Sở Lăng không ngờ nơi Bùi Việt muốn đưa nàng tới chính là tầng thứ chín của Tháp Lưu Ly, đỉnh tháp Phật thờ phụng linh vị của tiên đế và tiên hậu.

Chàng đã sớm cho lui toàn bộ người quét dọn, khiến trong ngoài tháp đều vắng lặng không một bóng người, lúc này mới để nàng đẩy xe lăn, lặng lẽ bước vào trong.

Đợi đến khi cánh cửa son đỏ khép lại, chàng mới rời chỗ đứng lên, nắm tay nàng bước lên những bậc thềm thấm đẫm đàn hương u tịch.

Trong lòng Úy Sở Lăng không khỏi bất an. Vì tầng cao nhất của Tháp Lưu Ly không chỉ cất giấu quá khứ của Bùi Việt khi từng quỳ thẳng trước linh vị, mà còn là nơi tiên đế bị ám sát bỏ mạng.

Nàng khó lòng tưởng tượng được tâm tình của Bùi Việt khi quay lại chốn cũ, theo bản năng siết chặt bàn tay hơi lạnh của chàng. Người nọ nghiêng đầu, nở nụ cười trấn an.

Trên bồ đoàn, Bùi Việt ngồi thẳng lưng: “Phụ hoàng, mẫu hậu, nàng ấy chính là nương tử mà nhi thần chọn, Úy Sở Lăng. Nhi thần sẽ kết tóc se duyên cùng nàng, cả đời chỉ có mình nàng, sống cùng chung chăn gối, chết cùng chung huyệt mộ. Thỉnh phụ hoàng và mẫu hậu phù hộ nửa đời sau của nàng vô bệnh vô tai, bình an trôi chảy.” – Dứt lời, chàng dập đầu lạy thật sâu.

“Xin tiên hoàng bệ hạ và tiên hậu nương nương an tâm.” – Hốc mắt Úy Sở Lăng đỏ hoe, cũng cúi người bái lạy: “Thần thiếp nhất định sẽ tận tâm chăm sóc Vương gia.”

Bỗng nhiên, một chén rượu rỗng lăn ra từ dưới bàn thờ. Nàng vén tấm phủ lên, một khuôn mặt say mèm, mặt mày tuấn tú lộ ra — là Lục hoàng tử Bùi Ngọc.

Hắn co ro dưới bàn thờ, khóe mắt còn vương lệ, yếu ớt bất lực như mèo say, thêm vài phần ngây thơ đáng thương.

Nàng quay đầu nhìn sang Bùi Việt, quả nhiên thấy trong mắt chàng đầy vẻ xót xa, bèn ôn hòa đỡ Lục hoàng tử ra ngoài.

Bùi Việt tiến lên, khẽ vỗ vai hắn: “Bùi Ngọc, Bùi Ngọc.”

Bùi Ngọc lẩm bẩm một tiếng, miễn cưỡng mở đôi mắt say mờ.

“Thái tử ca ca!” – Nhìn rõ người trước mặt, khóe mắt hắn lập tức đỏ bừng.

Ngay cả trước mặt Bùi Ngọc, Bùi Việt cũng không quên giả vờ đi đứng bất tiện. Chân chàng mềm nhũn quỵ xuống đất, nhưng thân trên vẫn chống thẳng, tựa trúc ngọc nghiêng ngang.

“Quả nhiên say đến hồ đồ rồi, ta sớm không còn là Thái tử nữa.”

“Gia Khang Vương thì sao chứ? Huynh vĩnh viễn là hoàng huynh của ta, là ca ca của ta.”

“Lục đệ nói rất đúng.” – Bùi Việt dỗ dành trẻ con: “Sao lại say ngất ở đây? Ám vệ của đệ đâu?”

“Đau đầu… không nhớ nữa.” – Bùi Ngọc xoa trán: “Chắc ta đã cho họ lui rồi. Chỉ muốn… nói chuyện riêng với phụ hoàng… Rốt cuộc phụ hoàng vẫn yêu tiên hoàng hậu nhất. Trước kia ông sủng ái mẫu phi ta như thế, chẳng phải cũng chỉ đặt bài vị của bà ở tầng thứ tám trên tháp Phật thôi sao? Tầng thứ chín chỉ có tiên đế và tiên hậu…”

Bùi Việt trầm mặc. Người chết như đèn tắt, thâm tình hay giả ý rốt cuộc còn khác nhau sao?

Bùi Ngọc liếc Úy Sở Lăng một cái: “Ca ca mang Uy Duệ tướng quân đến bái kiến phụ hoàng, mẫu hậu? Huynh thật sự muốn cưới nàng ấy?”

“Nàng là người ta yêu nhất đời này, không cưới nàng thì cưới ai?”

“Chậc, thật làm người ê răng.”

“Bùi Ngọc, đệ không thể tiếp tục sa sút như vậy nữa. Thân quyến tâm phúc trong phủ của đệ, còn cả những thuộc hạ cũ từng mong đệ đăng cơ, đều đang trông chờ đệ phấn chấn lại.”

Bùi Ngọc cười nhạt: “Ngai vàng đã rơi vào tay người khác, họ trông chờ ta tỉnh táo lại thì có ích gì? Chẳng lẽ muốn ta mưu phản?”

“Thiên hạ đâu chỉ có hoàng vị mới quan trọng? Nếu thực là như thế, mẫu phi, phụ hoàng và cữu cữu đệ lần lượt qua đời, đệ cần gì phải nửa đêm trèo l*n đ*nh tháp Phật uống rượu giải sầu, say đến chui cả vào bàn thờ cũng không ai hay? Khi ta chịu hình, đệ cần gì phải lao lên tế đàn đòi cởi dây trói cho ta?”

“Ca ca đúng là hay quên. Ta còn từng nói mong năm đó người rơi xuống hồ băng là huynh kia mà. Chỉ nhớ ta cởi dây, không nhớ ta nguyền rủa huynh chết sao?”

“Ta đều nhớ rõ. Nhưng ta hiểu Lục đệ nhất, xưa nay miệng cứng lòng mềm, nói một đằng nghĩ một nẻo.”

“Đủ rồi, ca ca! Không phải ai cũng giống huynh, trời quang trăng sáng, lấy thiên hạ làm trọng.”

Bùi Việt cười khổ: “Ta khi nào xứng với bốn chữ ‘trời quang trăng sáng’? Coi như vì ta, được không?”

Bùi Ngọc hừ lạnh: “Không xứng trời quang trăng sáng, nhưng lại xứng với huynh đệ tình thâm, xứng để ta vì huynh mà phấn chấn tinh thần?”

“Thân thể ta đã hao tổn quá nhiều, khó chống đỡ được nhiều năm. Tứ hoàng muội tuy lâm triều, nhưng vẫn chưa có con nối dõi. Giang sơn này… về sau sợ là phải đặt lên vai đệ.” – Ánh mắt Bùi Việt lướt qua Úy Sở Lăng: “Thế lực Tây Bắc Mạc Lương đang lớn mạnh, ta dự định tấu xin tân hoàng phong đệ làm Huyền Bắc Vương, kế thừa cựu phong ở quận Tây Lộc. Nơi ấy giáp với quận Tĩnh Ninh mà Mạc Lương Úy quận vương trấn giữ, vừa làm hậu viện tiền tuyến, vừa có thể giám sát, kiềm chế Mạc Lương. Con nối dõi của phụ hoàng thưa thớt, đại hoàng huynh đã mất, nhị hoàng tỷ và ngũ hoàng muội đều hòa thân xa xứ. Nay trong tông thất chỉ còn ta, tứ hoàng muội và đệ gánh vác. Nếu cả ta và đệ đều ngã xuống, gánh nặng sẽ dồn hết lên vai tứ hoàng muội; nếu nàng ấy cũng ngã, nhị hoàng tỷ, ngũ hoàng muội nơi đất khách biết dựa vào ai?”

Lục hoàng tử dường như bị xúc động: “Tam hoàng huynh, thật ra những năm nay, ta luôn cảm thấy huynh có chuyện quan trọng giấu ta. Vì sao phái Hạ Phi giúp ta? Không chỉ vì giang sơn mà còn để bảo vệ ta chu toàn, vì ta mưu tính trước sau đúng không? Rốt cuộc là bí mật gì không thể nói ta biết?”

“Quả thật vì tốt cho đệ. Nhưng… xin lỗi, không thể nói ra.” – Về chuyện Lục đệ không phải con ruột của phụ hoàng, nếu hắn biết được chắn chắn sẽ sụp đổ, tuyệt đối không thể nói.

“…Thôi vậy. Ta không hỏi nữa. Sẽ nghe lời huynh.”

Bùi Việt hơi giật mình.

“Ta cũng nên trưởng thành.” – Bùi Ngọc thì thầm: “Rồi có một ngày, ta sẽ tự mình làm rõ tất cả.”


Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai Truyện Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai Story Chương 49: Trần ai lạc định, cửu biệt trùng phùng
10.0/10 từ 26 lượt.
loading...