Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Chương 29: Gậy gộc giáng thân, chuyện cũ thêm sầu
“Úy tướng quân ở Mạc Lương lâu năm, đối với Trung Nguyên còn nhiều xa lạ. Trên đường hộ tống, sớm chiều bên cạnh nhi thần, nhìn thấy non xanh nước biếc, khói sương mờ mịt, thương tích chằng chịt khắp nơi, bởi thế cùng nhi thần sinh lòng đồng cảm, thưởng thức lẫn nhau…” – Lông mi Bùi Việt rũ xuống, run khẽ, hai bàn tay siết lấy vạt áo trắng bên người: “…khó tránh khỏi nảy sinh nhiều ảo tưởng.”
Nụ cười của đế vương chợt tan: “Bùi Việt, ngươi thật cam lòng làm kẻ cô độc như thế sao? Sinh tử bệnh tật không báo, che giấu đau đớn, cam nguyện để bản thân rơi vào cảnh ngộ thê lương hiu quạnh thế này… e là ngôi trữ quân của Yến Xích, ngươi cũng sớm chán ngán rồi phải không!”
Trong mắt Bùi Việt loé lên một tia đau đớn. Hai cánh tay chống xuống, chân ghế ma sát với gạch đá phát ra âm thanh chói tai. Thân thể gầy gò, thương tích chồng chất ngã xuống đất như một con rối đứt dây.
Triệu Đức Tuyền đứng hầu bên cạnh hoàng đế giật nảy mình.
Cổ tay trầy da tróc vảy, gầy đến lộ xương của Thái tử va mạnh xuống nền đá cứng, nhìn thôi đã thấy đau tận tim gan. Nhưng thấy Hoàng thượng đang bốc hoả, Triệu Đức Tuyền chỉ đành nuốt xuống ý định bước lên nâng đỡ.
Chỉ thấy Thái tử điện hạ chậm rãi chống người dậy, cúi đầu đáp nhỏ: “Nhi thần không dám.”
“Hừ.” – Bùi Vũ bật cười lạnh: “Ngươi thì có cái gì không dám.” – Ông đột nhiên xoay người, thấy Úy Sở Lăng vẫn quỳ nơi đó, khoé mắt ửng đỏ, bèn nói: “Úy khanh đứng lên đi. Hạng người nhu nhược vô năng, bất trung bất hiếu như thế, không đáng cho khanh khuynh tâm.”
Lời này có thể nói là tru tâm. Úy Sở Lăng đứng dậy, nhìn về phía bóng dáng trắng như tuyết kia, chỉ thấy chàng cúi đầu, sống lưng hơi cong, lặng lẽ chống tay không nhúc nhích, một luồng khí lạnh chua xót âm thầm nảy sinh trong đáy lòng.
Nàng sớm biết chàng sẽ như vậy, chẳng phải sao?
Hôm rời khỏi U Nghiệp, họ từng ôm nhau không chút ái muội. Đối với Bùi Việt, sau một lần sinh tử tương giao, ánh sao rơi trong mắt chàng đã là sự mềm lòng, phóng túng quá mức rồi. Huống chi hiện tại, chàng đang ở trung tâm hoàng quyền nơi mình quen thuộc nhất.
Đừng nói Bùi Việt lúc này còn là Thái tử. Dù sau này chàng chỉ còn là vương gia, suốt đời này bọn họ cũng khó thoát khỏi vòng xoáy của thân phận và số mệnh…
Không bằng từ đây cùng nhau bước vào đêm dài mịt mùng, cùng đối diện lưỡi đao đẽo xương chiết cánh kia?
“Quốc sư đến——” – Một tiếng xướng dài cắt đứt mọi suy nghĩ trong lòng Úy Sở Lăng.
Hoàng thượng giận dữ trách cứ trữ quân làm quần thần kinh hoàng thất thố. Khi tiếng thông báo vang lên, các đại thần mới thầm thở phào nhẹ nhõm, thậm chí có vài phần mong đợi quốc sư tới cứu vãn tình thế, mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía cửa điện.
Úy Sở Lăng theo ánh nhìn của đám đông, thấy Quốc sư Mộ Dung Bạch từ xa bước đến, khoảng chừng năm mươi tuổi, mày dài râu bạc, bước đi như gió cuốn mây trôi, mình khoác đạo bào, tay cầm phất trần. Trong mắt ông ẩn chứa một nét kiêu ngạo lạnh lùng nhìn xuống thiên hạ, phong thái ẩn sĩ cao siêu.
Quốc sư sở hữu thần thông, lấy thuật phò tá triều đình, được phép diện kiến tam công mà không cần bái. Đối mặt hoàng đế cũng chỉ hơi khom người hành lễ: “Thần Mộ Dung Bạch bái kiến Thiên tử.”
“Quốc sư, khanh xem bản đồ phòng tuyến Mạc Lương này có gì dị thường không.” – Trên ngai vàng, giọng hoàng đế mang vài phần mệt mỏi.
Mộ Dung Bạch nhận lấy cuộn bản đồ từ tay Triệu Đức Tuyền, mở ra nhìn, mặt không chút gợn sóng: “Tâu bệ hạ, thần không thấy có gì bất ổn.”
“Nhị hoàng tử Lệ Thịnh nói Thái tử dâng bản đồ này cho quốc chủ của hắn, b*n n**c cầu sinh. Nhưng bản đồ trong mật thất của trẫm và bản đồ phòng tuyến Mạc Lương trong quân doanh đều không hề thất lạc.” – Hoàng đế đặt tay lên hai cuộn bản đồ trên án: “Úy tướng quân đã mang đến bản đồ ở Úy Quận Vương phủ. Bản đồ của trẫm cũng đang ở đây.”
Cơn đau đầu như xé toạc khiến ông vung tay: “Triệu Đức Tuyền, mang cả hai cuộn bản đồ xuống dưới, cùng cuộn trong tay của Quốc sư, trải ra ngay giữa đại điện cho văn võ bá quan nhìn xem rõ ràng. Hôm nay nhất định phải phân biệt cho được thật giả!”
Triệu Đức Tuyền lập tức bảo thị vệ khiêng mấy chiếc bàn dài đến ghép lại, đặt ba bức bản đồ lên, mở rộng cho quần thần vây quanh xem xét.
Bản đồ Mạc Lương trong tay hoàng đế và Úy gia đều do Úy Chiêu tự mình vẽ. Úy Sở Lăng cực kỳ quen thuộc, nhất là bản của Úy gia, nàng từng cầm xem nhiều lần trong quân doanh, còn dựa vào đó mà chỉnh sửa bố phòng. Chính vì vậy, khi nhìn thấy bản đồ vật chứng bị tái hiện tinh vi đến mức ấy, nàng mới chấn động đến tận tâm can—
Dưới tay kẻ mô phỏng hoàn mỹ ấy, từng nét bút trên vật chứng đúng là mang phong thái của Bùi Việt, thậm chí còn thấp thoáng dấu vết chàng cố sức bắt chước nguyên tác. Nếu không phải là người vô cùng am hiểu Thái tử, tuyệt nhiên không thể làm được.
Nhân chứng, vật chứng đều đủ cả. Gián điệp Lệ Thịnh trước khi chết đối mặt với Hoàng thượng và các trọng thần vẫn không thay đổi lời khai; vật chứng lại càng bất lợi cho Thái tử… Đây chính là lý do khiến Hoàng thượng và phe Thái tử khó lòng rửa sạch tội danh cho Bùi Việt.
“Quốc sư” – Tần Diên tiến đến bên cạnh Mộ Dung Bạch, da mặt dày hỏi: “Thiên hạ hôm nay, ngoài ta và Thái tử điện hạ, cũng chỉ có ngài đủ bản lĩnh vẽ ra bản đồ này, thật không phải ngài vẽ ư?”
Mộ Dung Bạch ngay cả ánh mắt cũng lười bố thí cho hắn: “Vì sao ta phải hãm hại Thái tử?”
“Quốc sư và gia chủ Mặc gia Mặc Viêm rốt cuộc có quan hệ gì?” – Bùi Việt ngẩng đầu, giọng thanh lãnh như ngọc.
Tiếng nói chuyện trên đại điện lập tức ngưng bặt. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Khuôn mặt Thái tử được điêu khắc như đao tạc, tuấn mỹ đến yêu dị. Máu tươi thấm lên tóc bạc rũ xuống vai, như lớp máu lướt qua lưỡi đao. Bao năm phong vân trong hoàng thành ngưng lại vào khoảnh khắc ấy, rồi hội tụ trong ánh mắt chàng.
Mộ Dung Bạch nhìn chàng thật sâu, trên mặt không lộ cảm xúc: “‘Mấy tiếng kèn tây ly đình vãn, quân hướng Tiêu Tương ta hướng Tần’*. Ta và Mặc Viêm là tri kỷ thâm giao. Từ khi hắn đi xa, ta liền một lòng hướng đạo.”
(*: Trích từ của (). Dịch nghĩa: Mấy tiếng tiêu sầu vang vọng nơi đình ly biệt lúc chiều buông. Người về Tiêu Tương, ta đến đất Tần.)
“Quốc sư vốn là hạt nhân của nước Tinh Khuyết, từ nhỏ đã được đưa đến U Nghiệp, cùng phụ hoàng khi còn là Thái tử và thư đồng Mặc Viêm học tại Quốc Tử Giám. Nước Tinh Khuyết nhỏ yếu, không thoát khỏi vận mệnh diệt quốc. Hoàng tổ phụ vốn định diệt cỏ tận gốc để trừ hậu hoạn, nhưng bị phụ hoàng và Mặc Viêm dập đầu cầu xin…”
“Vô lễ! Bùi Việt, ngươi thật to gan! Dám bất kính với tiên đế!” – Hoàng đế giận dữ quát lớn.
Bùi Việt nghiêm chỉnh dập đầu rồi tiếp lời: “Hoàng tổ phụ bèn hạ cổ trùng vào người quốc sư, lấy cổ độc ràng buộc, bức ép hạt nhân quy thuận Yến Xích, vĩnh viễn không được phản bội…”
“Người đâu, tát hắn!” – Bùi Vũ giận cực hạ lệnh.
“Bệ hạ” – Mộ Dung Bạch lãnh đạm: “Bất kính tổ tiên là đại bất hiếu. Xử phạt như thế chẳng phải quá nhẹ sao?”
“Vậy quốc sư muốn thế nào?”
“Xét ra thần cũng coi như nửa thầy của Thái tử.” – Mộ Dung Bạch khẽ quất nhẹ phất trần: “Để thần dạy dỗ, làm hắn khắc ghi chữ hiếu, từ nay chẳng dám quên.”
Bùi Vũ hít sâu, khuôn mặt hơi vặn vẹo: “Tốt. Trẫm giao nghịch tử này cho quốc sư xử trí.”
Chỉ thấy Mộ Dung Bạch ấn nhẹ ngón tay lên chuôi phất trần. Tay cầm bằng huyền sắt lập tức kéo dài thành cây côn thép năm thước. Ông cầm côn bằng tay phải, kéo lê trên nền gạch phát ra tiếng rít chói tai, rồi đứng lại phía sau Bùi Việt, vung mạnh xuống lưng chàng.
Một chưởng rất nặng, làm tóc bạc bay lên. Thân người Bùi Việt mất khống chế mà lao về trước, rồi chậm rãi chống lên lần nữa, máu ở cổ tay cọ thành từng vệt đỏ loang lổ trên nền gạch.
“Bệ hạ! Thái tử điện hạ có thân phận tôn quý, không thể chịu hình giữa điện, huống hồ người còn đang trọng thương, làm sao chịu nổi hình phạt như thế!” – Chúc Văn Viễn không nhịn được nữa mà khuyên can.
Nhưng sắc mặt Bùi Vũ xanh mét, quả quyết nói: “Hắn đã dám nói năng vô lễ thì phải biết hậu quả. Quốc sư, không cần nương tay.”
Mấy côn giáng xuống, mồ hôi lạnh túa khắp trán Bùi Việt, gân xanh nổi lên, khoé môi lấm tấm máu tươi. Hai tay chàng run nhẹ, cố chống người dậy.
Lại một côn vút xuống, Úy Sở Lăng lao tới, tay nắm lấy thân côn, đuôi váy xoè ra vệt sáng lộng lẫy.
“Xin bệ hạ khai ân! Tâm mạch của Thái tử có nguy cơ suy kiệt, lẽ ra cần phải tĩnh dưỡng, vậy mà người vẫn cố gắng đeo trọng xích vào kinh. Thân thể hao tổn nghiêm trọng, nếu trừng phạt thêm nữa rất có thể khiến người mất mạng…”
Tần Diên cũng cầu xin: “Thái tử điện hạ nhắc đến lai lịch của quốc sư hẳn có nguyên do. Điều quan trọng nhất bây giờ là làm sáng tỏ tội danh thông địch của điện hạ.”
“Được rồi. Úy khanh và Tần tướng nói đúng.” – Hoàng đế nghiêm mặt: “Bùi Việt, ngươi có biết sai không?”
“Nhi thần vọng luận tổ tiên và phụ hoàng là đại bất kính, nên phải chịu hình. Nhi thần biết tội, tạ ơn phụ vương khai ân.” – Bùi Việt dập đầu, rồi khó nhọc chống đỡ thân thể. Mồ hôi lạnh theo thái dương chảy xuống cằm nhỏ giọt, ánh mắt chàng sâu thẳm, như một hồ sương mù tĩnh lặng: “Nhi thần sở dĩ nhắc đến chuyện cũ và lai lịch của quốc sư là vì phát hiện nét bút trên vật chứng có điều khả nghi, sợ là xuất phát từ tay quốc sư.”
“Choang” — Mộ Dung Bạch ném cây côn dài bằng huyền sắt lên điện.
Bùi Việt quỳ gối, vạt áo trắng phủ lên hai chân, đôi tay chống đến thẳng tắp. Dù giữ tư thế như vậy, chàng vẫn không hề chật vật thảm hại, phong thái quân tử tao nhã như ngọc: “Thuở nhỏ Quốc sư học chữ Hán bằng chữ triện, đến nay vẫn giữ thói quen viết một số chữ theo thể tiểu triện. Thí dụ chữ ‘Mặc’, nhất định sẽ viết ra kiểu thể triện có chứa chữ ‘Viêm’. Mà trên vật chứng, chữ ‘Mặc’ trong ‘Mặc Đầu Truân’ đã bị sửa từ nét chữ triện sang nét chữ khải, dấu vết vô cùng nhỏ nhưng vẫn còn. Xin phụ hoàng minh giám.”
“Thế sao?” – Hoàng đế cúi người xuống, lông mày sắc bén như lưỡi kiếm, giọng tuy nhẹ nhưng khí thế bức người lập tức bao phủ cả đại điện.
Quyền lực chính là sát khí vô hình trong thiên hạ này. Một ánh mắt của đế vương còn hơn muôn vàn lưỡi đao.
Quần thần đồng loạt phủ phục, im lặng như tờ.
Chỉ có Mộ Dung Bạch đứng thẳng như hạc giữa đại điện: “Hoàng thượng là bậc chí tôn cao quý nắm quyền sinh sát trong tay, muốn giữ ai bỏ ai, chẳng qua chỉ cần một câu nói. Hà tất phải tìm cớ?”
Hoàng đế lạnh giọng: “Ý Quốc sư là Bùi Việt đã oan uổng ngươi sao?”
“Mặc phủ từng bị Trịnh Tòng đem ngọc tỷ và long bào giả đến vu tội tạo phản còn chẳng tính là oan uổng. Ta vốn đã có vết nhơ ấy, sao có thể gọi là oan uổng? – Mộ Dung Bạch khẽ bật cười lạnh: “Bùi Vũ, giữa ta và ngài, mối thù diệt quốc là thật, mối hận giết bạn cũng là thật! Dù sao cửu tộc của ta đã bị tận diệt, bằng hữu duy nhất cũng chết thảm vô ích. Hôm nay… sao ngài không róc thịt lăng trì ta ngay giữa đại điện này, giúp ta vượt hết kiếp nạn đời này, mọc cánh thành tiên đi!”
“Được, được, được. Cả đời ngươi chỉ có Mặc Viêm là tri kỷ. Năm đó trẫm phong một hạt nhân địch quốc làm Quốc sư, bị bao nhiêu người chửi vào mặt là hoang đường điên rồ, còn ngươi lại chẳng hề bận tâm” – Hai mắt hoàng đế đỏ tươi: “Khi còn nhỏ, ngươi mềm lòng thiện lương, trái tim thuần khiết, ngay cả một con kiến ngươi cũng không nỡ giẫm chết, không ngờ nhiều năm sau, ngươi lại có thể bỏ mặc bách tính chìm trong biển lửa, chỉ vì muốn lật đổ giang sơn của trẫm!”
“Con người sẽ thay đổi, bệ hạ! Trong ba người chúng ta năm ấy, kẻ thay đổi nhiều nhất, chẳng lẽ không phải ngài hay sao?!”
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
