Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai

Chương 25: Đại mạc ngân hà, phù dung an ủi

Đêm ấy, Úy Sở Lăng trằn trọc mãi không ngủ được. Nàng bèn khoác y phục, mang giày vớ vào, rồi một mình đến nhã uyển nơi Bùi Việt đang ở.

Đêm nay không trăng không gió, chỉ có vô số ngôi sao treo giữa trời. Trong viện, đèn nến lại chẳng sáng như thường lệ. Nàng chỉ cảm thấy nơi đây tĩnh lặng đến quỷ dị, hệt như ngày nàng bắt gặp con hồ ly lén uống rượu nho trong phủ, ngoài hầm rượu không nghe tiếng động, cũng chẳng ngửi thấy hơi men, nhưng linh cảm mách bảo bên trong có chuyện bất thường.

“Bùi Uyên Thanh?” – Nàng gõ nhẹ lên cửa, không ai đáp lại.

Vì Bùi Việt hành động không tiện, trong viện có cả người hầu và thị vệ túc trực, thế nên phòng ngủ của chàng cũng không khóa. Úy Sở Lăng đẩy cửa hé ra một khe nhỏ, thấy một bóng người đang nằm nghiêng trên giường, quay lưng về phía nàng.

“Bùi Việt?” – Nàng khẽ gọi.

“Ừm…” – Một tiếng đáp thật nhẹ, mang chút mệt mỏi uể oải, giọng mũi mang theo vẻ ngái ngủ.

—Không đúng.

Úy Sở Lăng lập tức đẩy cửa bước vào, chỉ mấy bước đã đến trước giường. Trong bóng đêm, nửa gương mặt nghiêng của Bùi Việt như nhuốm sắc xanh thẫm, nơi chóp mũi còn lấp lánh ánh sáng nhỏ vụn.

Tim nàng siết chặt, thanh âm cố tình thả nhẹ, dịu dàng nói: “Bùi Việt, người… người đang khóc sao?”

“…Không có.” – Bùi Việt trở mình, vẻ mặt mềm yếu rối bời như một đứa nhỏ làm sai chuyện. Lông mi đen như cánh quạ khẽ run lên: “Ta đang chữa thương.”

Tím thẫm trầm tĩnh, trong trẻo ướt át, tựa một đóa diên vĩ vừa được nước suối rửa qua.

Yên lặng một lúc, Úy Sở Lăng bước đến bên giá cắm nến cạnh đầu giường, giọng vẫn mềm mại: “Ra ngoài xem sao trời không?”

“Sao?”

“Đi ra ngoài xem ngôi sao không?” – Đôi mắt nàng dưới ánh đèn sáng lên rực rỡ như muôn vàn ngôi sao: “Nếu may mắn, đêm đông sẽ nhìn thấy ngân hà đấy.”

Úy Sở Lăng vào phòng nhỏ chờ Bùi Việt thay bộ áo lót khác, rồi giúp chàng khoác áo lông chồn thật dày, đẩy xe đưa chàng ra cửa.

Từ cửa tây vương phủ đi ra là bãi săn cưỡi ngựa bắn cung của quận Tĩnh Ninh tổ chức mỗi năm. Ban đêm sớm đã cấm đi lại, trong bãi săn không một bóng người, chỉ có thảm cỏ dày um lấp lánh dưới sao trời.

“Người đã thử nằm trên cỏ ngắm sao bao giờ chưa?”

“Chưa từng.”

“Hãy thử xem.” – Úy Sở Lăng vòng đến trước mặt chàng, ánh mắt cong cong mềm mại: “Ta đỡ người.”

Tim Bùi Việt bỗng đập mạnh, chàng khẽ gật đầu. Khi đôi tay nàng luồn qua dưới cánh tay mình, vành tai chàng âm thầm đỏ lên.

Sau đó Úy Sở Lăng ôm chặt lấy chàng.

Cái ôm ấy hoàn toàn không ám muội, không mang chút tình ý phóng túng, vậy mà toàn thân Bùi Việt vẫn như bị dòng điện nhỏ xẹt qua, tê dại ấm áp.

Trong gió đêm, giọng nàng trong trẻo khẽ vang: “Điện hạ, giải tỏa nỗi buồn… không nhất thiết phải dùng cách đau đến thế.” – Nàng siết cánh tay lại: “Một cái ôm cũng có thể mà.”

Gió đêm phương Tây Bắc vẫn rét buốt, nhưng áo lông chồn ngăn được giá lạnh, thảm cỏ ẩm ướt mang theo thanh hương ấm áp bao trọn lấy Bùi Việt.

Sau tai nhẹ nhàng ngưa ngứa, chàng nghiêng đầu nhìn Úy Sở Lăng. Ánh mắt lướt qua ngọc quan màu trăng sáng, sườn mặt tuyệt mỹ của nàng, rồi dừng lại nơi cổ áo tím sẫm như ruột ốc. Bất chợt nàng quay mặt sang. Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, dường như từng mảnh linh hồn của chàng đều bị tia lửa nhỏ thiêu đốt.

Úy Sở Lăng khẽ mỉm cười: “Đầy trời tinh tú người không nhìn, lại nhìn ta làm gì?”

“Ta…” – Bùi Việt hiếm khi lúng túng đến vậy: “Ta đang nghĩ… y phục của nàng hơi mỏng, sẽ không lạnh ư?”

“Không đâu. Chừng ấy năm ta luyện võ dưỡng thân, thân thể sớm cứng cáp hơn người, chịu lạnh tốt hơn nhiều, chẳng giống thuở bé cứ rét một chút là đổ bệnh…” – Úy Sở Lăng chẳng biết nhớ tới điều gì, bật cười khúc khích. Tiếng cười giòn tan tựa chuỗi chuông gió trong trẻo, khiến lòng người cũng theo đó mà nhẹ nhõm, khoan khoái: “Kể cho người nghe, hồi nhỏ ta có một ngoại hiệu, gọi là ‘Phong Cuốn’. Vì ta thích cưỡi ngựa con chạy điên cuồng trên thảo nguyên, xiêm y chẳng bao giờ mặc đủ. Phụ vương bèn đặt cho ta cái tên ấy. Ông còn nói mẫu phi ta khi còn trẻ cũng là một ‘Phong Cuốn’ như thế, người nhìn không ra phải không?”

Bùi Việt khẽ lắc đầu: “Ta đã gặp quận vương phi vài lần trong phủ. Nàng đẹp khuynh thành, đoan trang dịu dàng…”

“Thôi thôi, đừng nói nữa.” – Úy Sở Lăng nhịn cười: “Nếu mẫu phi nghe được người khen nàng như vậy, nhất định sẽ cao hứng. Nàng ấy à, đến chuyện ta gọi nàng là mẫu phi còn thấy không quen.”

Bùi Việt dần hiểu ý: “Quận vương phi cũng là hổ nữ xuất thân tướng môn…”

Lời chưa dứt, chàng đột ngột dừng lại.

Úy Sở Lăng nhìn chàng nửa cười nửa không. Đôi mắt nàng sâu thẳm như sắc xanh đen của biển mùa hạ về đêm, từng lớp cảm xúc như sóng biển dồn dập cuồn cuộn.

“Ừ, mẫu phi ta năm xưa là con gái duy nhất của Tĩnh Ninh Hầu, nàng múa cây thương dài vô cùng uy phong, từng theo ông ngoại xuất trận, lập không ít chiến công. Đáng tiếc về sau bị thương nặng, không kịp chữa trị, căn cơ tổn hại, đành thu thương lui về hậu phương. Lúc ấy phụ vương ta chỉ là một tiểu quân y, được phái đến trị thương cho mẫu phi.”

Úy Sở Lăng mỉm cười nhu hòa, ánh mắt gợn sóng xuân, lấp lánh ánh sáng: “Mẫu phi nói, khi gặp phụ vương ta, nàng mới biết thế nào là ‘bỏ giáp buông thương’. Con người hễ đ*ng t*nh, ắt sẽ thua trận. Chỉ cần giữ vững chuẩn tắc trong lòng, đôi chút nhượng bộ cũng chẳng đáng xấu hổ.”

“Nhưng mà—” – Nàng đổi giọng, tươi cười mở rộng: “Mẫu phi ta là vị tướng quân luôn thắng trận.”

Ánh mắt và nụ cười của nàng tươi sáng quá đỗi, nhẹ như lông vũ khẽ quét qua tim Bùi Việt. Không hiểu vì sao, lại có đau đớn nhè nhẹ tụ lại như hơi nước trên cao, hóa thành một tầng mây nặng nề đè lên lồng ngực chàng, không thể rơi xuống.

Chàng khẽ cười, nói nhỏ: “Nàng nên thắng.”

Nỗi buồn nhàn nhạt như sương đọng nơi đáy mắt chàng khiến Úy Sở Lăng thầm thở dài: khó dỗ dành quá…

Nàng xoay người, ngước nhìn bụi sao nơi chân trời: “Đúng vậy. Ngân hà vạn năm sáng ngời, nhưng cả đời phụ vương ta, mẫu phi là người đầu tiên khiến ông lay động. Nàng nhiệt huyết, văn võ song toàn, ở tiền tuyến hay hậu phương đều anh dũng xông pha. Dám yêu dám hận, chẳng màng thiệt hơn, ông chỉ biết đau lòng nàng, làm sao không chịu khuất phục? Vậy nên mẫu phi bảo, nàng thắng cũng thắng ở ánh mắt chuẩn, gặp được lương xứng.”

Trên bầu trời cao, ngân hà rực rỡ, mây khói lượn lờ, dâng trào ánh sáng huy hoàng lặng lẽ.

Đêm tối sâu thẳm, muôn sao lấp lánh. Vô số ánh sáng từ trời cao mãnh liệt đổ xuống, rơi vào tầm mắt, ôm trọn cõi lòng, phô bày vẻ mỹ lệ, khuynh tình muôn đời nở rộ.

“Có lẽ dưới dải ngân hà sáng tỏ thế này, tình yêu cũng sẽ trở nên rộng lớn hơn.” – Bùi Việt chậm rãi cất lời: “Ta có giữ lại một số bản chép tay của mẫu hậu trong cung. Ta đã đọc nhiều lần, từng câu chữ đều nhìn ra phụ hoàng đã giam nàng trong chiếc lồng son hoa lệ. Tiếc thay, mẫu hậu cả đời cũng chưa từng thấy ngân hà đẹp đến thế.”

Giọng chàng bình lặng làm người tan nát cõi lòng. Bỗng nhiên nhận ra điều mình vừa nói, chàng vội vàng nhận lỗi với nàng: “Thật xin lỗi, ta làm nàng mất hứng rồi.”

“Không sao đâu.” – Úy Sở Lăng mau chóng đáp: “Mẫu phi bảo, đem tâm sự nói ra sẽ bớt thương tâm, Ta dẫn người ra ngắm sao là để người vui vẻ hơn. Ở đây bốn bề vắng vẻ, người cứ xem ta như hốc cây, đem toàn bộ chuyện thương tâm trút ra.”

Chuyện thương tâm sao…

Là những canh giờ ròng rã chịu phạt trong đêm?
Là nỗi tự trách vì lực bất tòng tâm?
Là ngày ngày bức ép bản thân, chẳng dám thở nhẹ một khắc?
Là cân nhắc lợi hại, cúi đầu chịu thiệt vì tình thế?
Là lòng người rời bỏ, vận mệnh vô thường?
Là ẩn nhẫn đến cùng cực, chẳng dám kêu than?
Hay là tương tư ngoài tầm với, tuyệt vọng chất chồng khó mà quay lại?

Bùi Việt trầm ngâm một lát, khẽ mỉm cười: “Chuyện của ta đều có thể vượt qua, chẳng đáng nhắc đến. Ít nhất đêm nay có thể cùng nàng ngắm ngân hà, ta đã may mắn hơn nhiều người.”

Rốt cuộc chỉ cần nàng còn đau lòng ta, thì những chuyện này đều chẳng đáng kể.

Nhưng ánh mắt của Úy Sở Lăng lại đầy bất an: “Thế nhưng người không thể tiếp tục âm thầm chịu khổ, tự dằn vặt mình nữa… Có vài chuyện ta vốn muốn đợi đến khi thân thể người khá hơn, rồi mới tìm một thời điểm thích hợp để nói. Nhưng Mặc Đàn trước khi chết nói muốn để người nếm thử cảm giác bị oan uổng. Ta lo rằng sẽ có kẻ ra tay bất lợi với người.”

“Chuyện gì?”

“Tối Trung thu ấy, chẳng bao lâu sau khi ta mượn xe ngựa của người đến tàn tích của Mặc thị, năm chiếc thuyền chúng ta đi dọc sông Lam đều bị phóng hỏa. Quan viên trên thuyền phần lớn đều bình an, nhưng Cấm vệ quân của Thái tử bị tổn thất hơn hai trăm người, bị thương gần ngàn người. Chúc Minh và Đại Lý Tự thiếu khanh Từ Túc vẫn đang truy tra hung thủ. Còn nữa, kịch độc trước đây người trúng là do Đại hoàng tử Bùi Mẫn hạ.” – Giọng nàng trầm xuống: “Chiếc nhẫn bích ngọc viền vàng đeo ở ngón trỏ phải của hắn trong cung yến hôm đó từng là đồ của Mặc Đàn. Đó là một loại nhẫn cơ quan, có thể làm rớt bột độc……”

Ánh mắt Bùi Việt lóe lên kinh hoàng và hoang mang.

“Đại hoàng huynh sao?” – Chàng khẽ thốt, âm thanh bị gió đêm cuốn đi.

Úy Sở Lăng cảm thấy lồng ngực thắt lại đau đớn. Nàng tuy không có huynh đệ tỷ muội ruột thịt, nhưng từ nhỏ luôn có bằng hữu thân thiết, Vệ Bình là một trong số đó. Nếu một người trong đó đột nhiên muốn lấy mạng nàng, nàng đều sẽ tan nát cõi lòng. Huống chi Bùi Việt còn thật sự bị hạ kịch độc, chịu đựng đau đớn dày vò tận xương tủy, suýt nữa mất mạng. Nàng không dám tưởng tượng cảm giác ấy kinh khủng đến mức nào.

Khóe môi Bùi Việt khẽ run, như muốn gượng cười, nhưng tựa hồ có một mảnh sắt nung đỏ ấn sâu vào đáy lòng, đau đớn thảm thiết xuyên thẳng thần hồn. Ý thức dù có gào thét vặn vẹo, thân thể vẫn căng cứng, bất động.

Phải rất lâu sau, chàng mới dần thoát khỏi cơn đau dữ dội ấy. Khi mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng run rẩy: “Ta với Đại hoàng huynh vốn không quá thân thiết, đối đãi với hắn cũng không bằng với Bùi Ngọc.” – Chàng khẽ thở dài, rồi tiếp tục: “Ta nhớ mùa xuân năm ấy, ba huynh đệ chúng ta cùng luyện bắn cung trong trường săn. Bùi Ngọc còn nhỏ tuổi, mấy lần đầu đều bắn trượt bia, buồn bã vô cùng. Ta bèn cầm tay dạy hắn chỉnh lại tư thế, sau đó hắn bắn trúng hồng tâm ngay. Ban đầu hắn không dám tin, rồi mừng như điên, cao hứng quơ tay múa chân, đôi mắt rực sáng bắt mắt.”

Bùi Việt cố gắng nhớ lại, môi mím khẽ: “Đại hoàng huynh đứng một bên đùa: ‘Quả nhiên trong mắt có ánh sáng, ai nhìn cũng thấy thích.’ Bùi Ngọc lập tức thu lại nụ cười, nghiêm mặt hỏi: ‘Đại hoàng huynh, có ai bắt nạt huynh không?’ Hắn hỏi vậy là vì trong cung thói nịnh trên nạt dưới nhiều vô kể, mà mẫu phi của Đại hoàng huynh vốn là cung nữ, về sau còn nhảy giếng tự tận. Phụ hoàng kiêng kỵ không cho phép ai nhắc đến, thành ra đối đãi với Đại hoàng huynh cũng lạnh nhạt, ít khi hỏi han. Bùi Ngọc vì vậy luôn lo lắng cung nhân sẽ vô lễ với hắn. Đại hoàng huynh lúc ấy chỉ ngừng lại một chút rồi nói: ‘Ta ở trong cung luôn giữ mình, người không phạm ta, ta không phạm người.’ Bùi Ngọc bèn đáp: ‘Về sau nếu huynh bị ai ức h**p, cứ tìm ta và Thái tử ca ca.’”

Bùi Việt nhắm mắt lại, lông mi trở nên ướt át, yết hầu khẽ lăn một vòng rồi chàng mới nói tiếp: “Về sau, ba chúng ta nâng chén ngồi dưới tán đào, Đại hoàng huynh đột nhiên cảm khái một câu: ‘Nếu có thể mãi như thế này thì tốt biết bao.’ Khi ấy, trong lòng ta cũng lặng lẽ mong đợi điều ấy, hi vọng cảnh huynh đệ tương tàn, tranh quyền đoạt lợi sẽ không bao giờ xảy đến với ba chúng ta…”

Nhưng tiếc thay, trời chẳng chiều lòng người. Cuối cùng vẫn là nấu đậu thiêu vỏ, tương tàn quá vội, quá đau.


Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai Truyện Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai Story Chương 25: Đại mạc ngân hà, phù dung an ủi
10.0/10 từ 26 lượt.
loading...