Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Chương 18: Thập diện mai phục, xả thân chắn tên
Trước đêm xuất quân diệt thổ phỉ, Diệp Lẫm và Lư Cẩn Du đã chạy tới bên cạnh Thái tử điện hạ.
Bọn họ ngồi bảo thuyền tốc hành nghìn dặm của đệ nhất thương nhân Ký Châu Phương Nguyên Bảo. Hộ Bộ Thượng thư Phương Tế Thời, chủ thuyền Phương Nguyên Bảo và một mỹ nhân ôm đàn tỳ bà cùng đồng hành trên thuyền.
Mấy người cùng nhau bái kiến Bùi Việt, lúc này Úy Sở Lăng mới biết nữ tử ấy chính là hoa khôi Tần Hoài Khương Thiện Dư nổi danh thiên hạ.
Da thịt như băng tuyết trong suốt, dung nhan yêu mị mà thoát tục.
Chỉ là nàng đến đây làm gì?
Đợi Khương Thiện Dư được người hầu đưa đi nghỉ ngơi, Phương Tế Thời mới giải thích với Bùi Việt: “Tham Sự Tư nghi ngờ Khương Thiện Dư có liên quan tới việc điện hạ trúng độc. Nhưng nữ tử này hành tung kín đáo, làm người cẩn trọng, Tham Sự Tư điều tra mãi không thu được gì. Thánh thượng nghe nói khuyển tử Phương Nguyên Bảo có giao tình thân mật với nàng, bèn sai vi thần mượn cớ hồi hương dưỡng bệnh để bí mật điều tra, nhất định phải làm rõ ngọn nguồn…”
“Vì sao Tham Sự Tư sinh nghi?”
“Trước đây nàng có trồng một chậu kỳ hoa dị thảo. Không ít người từng thấy ở Quỳnh Hoa Các bên Tần Hoài, ai nấy đều nói cả đời chưa từng thấy, cũng chưa từng ngửi qua. Thậm chí có người còn vì nó mà làm mấy bài thơ, cảm thán sự thần kỳ của tạo hóa. Nhưng về sau, chậu kỳ thảo ấy đột nhiên biến mất, người khác hỏi thì Khương Thiện Dư chỉ trả lời lập lờ. Tham Sự Tư nghi ngờ mùi hương khiến điện hạ trúng độc có lẽ bắt nguồn từ loại cây ấy. Đó là điểm nghi ngờ thứ nhất.”
“Chậu kỳ thảo đó có phải là một loài dây leo, gai nhọn dày đặc, cuộn tròn xoắn vặn, hình dáng như cây dao cầm?” – Úy Sở Lăng không nhịn được xen vào hỏi.
Phương Tế Thời thoáng kinh hãi: “Thế tử sao lại biết?”
Không ai trả lời. Hắn đành bỏ qua, không truy hỏi nữa.
Mà đã có điều thứ nhất, ắt có điều thứ hai. Phương Tế Thời không chỉ nói chậm rãi, ngay cả âm điệu cũng trở nên trầm thấp: “Sau đó Tham Sự Tư điều tra xuất thân của nàng, phát hiện năm Võ Hữu thứ mười bốn, nàng lưu lạc đầu đường xó chợ, tự mình chạy vào thanh lâu. Năm đó—”
Chính là năm Mặc thị bị tru di cả tộc.
Tên thật của nàng không phải Khương Thiện Dư, mà là Mặc Đàn, thân sinh cốt nhục của Thánh thượng được gửi nuôi tại Mặc thị. Tính về huyết thống, nàng là muội muội cùng cha khác mẹ của Thái tử điện hạ.
Năm ấy binh hoang mã loạn, Thánh thượng cố ý phái người giúp nàng thoát thân, chỉ không rõ vì sao cuối cùng nàng lại rơi vào chốn thanh lâu.
Lúc ban đầu, Phương Tế Thời không biết tầng thân phận này của Khương Thiện Dư, còn lấy làm lạ vì sao Thánh thượng phải vòng vo như vậy, Tham Sự Tư vốn nổi tiếng với thủ đoạn nghiêm khắc lại nương tay với nàng.
Nghĩ đến cùng, Thánh thượng đối với nàng… chung quy vẫn mang vài phần áy náy.
Việc liên quan đến bí sự hoàng gia, Phương Tế Thời không dám nói nhiều, nhưng Thái tử điện hạ vốn thông tuệ nhạy bén, chỉ nghe qua đã hiểu: “Nàng là Mặc Đàn, nghĩa nữ của Mặc thị?”
Phương Tế Thời khẽ gật đầu.
Khóe môi Bùi Việt hiện lên nụ cười khổ: “Thôi vậy.” – Một lúc sau lại hỏi: “Phương Thượng thư đưa nàng đến là muốn để nàng hiến nghệ cho cô?”
“Tiếng tỳ bà của Khương Thiện Dư quả thật là nhất tuyệt ở Tần Hoài.” – Phương Tế Thời trầm mặc giây lát rồi nói: “Điện hạ nếu thương yêu lão thần, xin hãy bớt chút thời gian lắng nghe.”
–
Đêm ấy, trên bảo thuyền của Phương gia, tiếng tỳ bà ngân lên như dòng nước chảy.
Đó là cây tỳ bà ngũ huyền làm từ tử đàn khảm ốc, hoa lệ và tinh xảo vô cùng, người gảy đàn lại chỉ vận y phục đơn giản, cài một chiếc trâm tua rủ nghiêng nơi tóc mai. Vẻ phong tình, lịch sự tao nhã như mây gió đầu xuân, theo nhịp lay nhẹ của dải tua mà thấm vào lòng người.
Khương Thiện Dư khẽ hé môi anh đào, cảnh sắc Giang Nam theo tiếng ca mà quanh quẩn trên không—
“Kỳ Sơn tạnh sương, non xanh u tịch,
Kính thủy lặng mà vẫn gợn ba đào.
Đừng nói xuân qua hương sắc hết,
Giữa dòng sen nở há chẳng nao.” *
(*: Trích từ của )
Trên tiệc rượu, Úy Sở Lăng nghe đến mê mẩn, chăm chăm vỗ tay khen ngợi.
Ở phía bên kia, Phương Nguyên Bảo lại khẽ lắc đầu: “Khúc Thái Liên mà Khương cô nương hát có phần không hợp với cảnh này, thiếu chút ý vị.”
Phương Nguyên Bảo đúng là một người kỳ lạ, hắn có dung mạo trắng trẻo hòa nhã, tuy đã lăn lộn chốn thương trường, sống giữa phú quý xa hoa, nhưng vẫn giữ được khí chất thiếu niên thuần hậu. Lời nói cử chỉ chân thành ôn hòa, phong độ, không kiêu ngạo không nịnh bợ, chừng mực giữ lễ. Dù không có hảo cảm cũng khó mà ghét nổi.
Chỉ nghe hắn chậm rãi nói tiếp: “Khúc hay nhất của Thiện Dư là ‘Sở Hán’, âm điệu trầm bổng, cảm động lòng người. Chỉ là trong tiếng đàn có đoạn Sở Vương thất bại, tự vẫn ở Ô Giang, bi thiết thê lương. Nàng lo tướng quân ngày mai dẫn quân diệt phỉ, e có điều va chạm nên không dám dâng tấu.”
Úy Sở Lăng cười: “Chỉ một khúc tỳ bà sao lay động được thế quân của bản tướng? Huống chi trong đó chẳng phải còn đoạn Hán quân thắng trận sao? Khương cô nương cứ mạnh dạn gảy đi.”
Lư Cẩn Du cũng muốn giữ gìn cho con trai ân sư của mình, mà bản thân lại ngứa lòng muốn nghe, bèn nói: “Chỉ một khúc đàn thôi, nói gì hung cát. Mặt trời vừa mọc, sương đêm cũng hóa giọt sớm. Hoa khôi đã vì Thái tử hiến nghệ, hẳn phải dâng tuyệt kỹ mới phải.”
Bùi Việt bèn nói: “Vậy xin cô nương tấu một khúc.”
Đôi mắt Khương Thiện Dư trong sáng long lanh, ánh nhìn rõ là hướng về Bùi Việt, nhưng lại như xuyên qua hết thảy gỗ mộc ánh nến, thẳng đến hồn phách người nào.
Trước khi khảy đàn, nàng khẽ cười.
Nụ cười ấy không phải nụ cười của hoa khôi nơi tửu sắc phong đô, mà như bướm từ cõi ngoài đến, linh tâm hoa nở. Thậm chí đêm ấy len vào giấc mộng của Úy Sở Lăng, đến hôm sau khi nàng dẫn quân leo trèo vào núi, đối diện với sơn trại trống rỗng, trong đầu bất chợt vang lên giai điệu “Sở Hán”.
“Trong núi có trá! Rút lui!” – Nàng lập tức truyền quân lệnh.
Tiếng kèn hiệu lệnh thu quân vang lên, binh sĩ bắt đầu rút lui có trật tự.
“A—!” – Một tiếng kêu thảm xé toạc mây trời, làm chim rừng gần đó hoảng sợ bay tán loạn. Chỉ thấy trong rừng rậm, trên con đường đất vàng, hàng loạt mũi đao sáng loáng từ dưới đất bật lên, di chuyển khiến máu bắn tung tóe, tiếng kêu la nối tiếp không dứt.
“Dừng rút lui! Tập trung về phía bản tướng! Thập Nhất, Tiểu Ngũ, tiến lên kiểm tra!”
Lớp đất bị dao nhọn đâm phá, cào xé thành từng mảng. Từ khe hở thấp thoáng thấy cạnh gỗ thô ráp. Thập Nhất và Tiểu Ngũ dùng vỏ kiếm đào lên, rồi lấy tay bới đất, để cả mảng ván gỗ ghép thành mặt sàn lộ ra ánh sáng.
Tiểu Ngũ cúi xuống xem thử. Một lưỡi dao sắc bất ngờ đâm ra! Hắn bật người tránh ra sau, lưỡi dao xẹt thẳng vào hạ bộ. Hắn lăn tròn mấy vòng, mồ hôi lạnh ướt lưng. Giữa cơn gió vụt qua, nghe thấy tiếng binh khí chạm nhau, Thập Nhất đã vung kiếm chém gãy lưỡi đao tuyết trắng ấy.
Thế tử không biết xuất hiện từ khi nào, đứng cạnh hắn, vung một kiếm nặng nghìn cân như cầu vồng quét ngang. Cát đất bốc lên như sóng lớn, cả sàn gỗ vỡ vụn, lộ ra địa đạo tối đen phía dưới.
Một đầu địa đạo nối vào sơn trại, đầu kia uốn lượn vào sâu trong núi. Lũ thổ phỉ đã rút sạch, chỉ còn lại hơn chục thi thể bị binh lính và kiếm khí của Úy Sở Lăng chém gục, nằm ngổn ngang trong vũng máu.
Đúng lúc này, hai hàng chum rượu trước cửa trại đồng loạt vỡ tung thành từng mảnh, rượu tràn ra chảy đến chân binh sĩ phía ngoài, hương rượu nồng nàn xộc lên.
Úy Sở Lăng sợ binh sĩ hoảng loạn lao vào trại, lập tức hạ lệnh: “Cẩn thận địch dùng hỏa công! Tránh xa rượu! Toàn quân rút xuống núi với tốc độ tối đa!”
Lời vừa dứt, dòng rượu lan trên đất bùng thành ngọn lửa dữ dội. Mấy binh sĩ đứng gần bị bén lửa dưới chân, ngọn lửa leo lên vạt áo trong nháy mắt.
Bỗng đâu khói mù cuồn cuộn tràn đến, từ trong rừng trại, mưa tên như phủ kín cả bầu trời.
Đoạn Hành Chi đang ở dưới chân núi, thấy khói mù trong rừng cùng vô số mũi tên dày đặc vượt qua ngọn cây, không khỏi thất sắc: “Trong núi có mai phục! Đây tuyệt không phải thủ đoạn của bọn thổ phỉ!”
“Mau lên núi tiếp viện!” – Bùi Việt lao vọt lên ngọn cây. Khinh công này của chàng học từ Quốc sư Mộ Dung Bạch, không cần dùng chân khí hay nội lực cũng có thể thi triển. Trước đó chàng dùng hai lần, lần nào cũng chọc Úy Mộng An nổi giận, nhưng chàng vẫn chưa từng giải thích…
Rốt cuộc chàng vẫn luyến tiếc ấm áp, mang trong lòng ý nghĩ hèn mọn với nàng…
“Điện hạ!” – Phía sau truyền đến tiếng Đoạn Hành Chi hoảng hốt. Bùi Việt siết chặt chiếc nỏ tinh xảo trong tay, thân hình không dừng lại, lao thẳng vào nơi khói đạn mịt mù.
Trong làn khói dày, Úy Sở Lăng nghe tiếng hí ngựa, lập tức quát lớn: “Ám vệ của Úy vương phủ nghe lệnh! Lẻn vào trại giết sạch kẻ bắn tên! Tìm chuồng ngựa rồi thả ra giúp binh sĩ mở đường xuống núi!”
Để tránh rút dây động rừng, đội quân đi vòng từ lối nhỏ bên sườn núi mà lên, phía đông sơn trại còn có một con đường lớn, có thể chạy thẳng xuống chân núi.
Giờ phút này, trên con đường ấy, Đoạn Hành Chi đang dẫn đội trọng kỵ phóng như bay mà tới. Trọng kỵ khoác trọng giáp, mang thuẫn dày, có thể che chắn cho quân lính thoát khỏi mưa tên.
Huyện lệnh Dư Thịnh từng nói, trại Tuyết Đao trong đám sơn trại chỉ thuộc hạng trung, vậy mà gần đây liên tục xuống núi gây loạn, cướp bạc quan phủ, giết chóc vô tội… Thì ra sát cục này, kẻ đứng sau đã ủ mưu từ lâu, dày công bố trí, chỉ chờ Uy Duệ tướng quân rơi vào bẫy.
Khó trách mọi người đều cho rằng Uy Duệ tướng quân lên núi dẹp phỉ chẳng khác nào dùng dao mổ trâu giết gà, nhưng điện hạ vẫn khăng khăng phái trọng giáp kỵ binh chờ sẵn dưới chân núi. Điện hạ quả nhiên mưu lược hơn người.
Chỉ là điện hạ không nên tự mình thiệp hiểm. Hắn đã để ám vệ ở lại bảo vệ hai vị quan văn Hộ Bộ, giờ một mình lên núi!
Đoạn Hành Chi chấn động trong lòng, không kìm được vung roi thúc ngựa, kẹp chặt bụng ngựa lao đi.
Bùi Việt lách mình trong rừng, giương nỏ bắn chết từng tên áo đen ẩn trên tán cây. Thoáng chốc, kiếm quang chợt bùng lên. Úy Mộng An tung người vọt lên không, một kiếm khuấy động phong vân.
Gió lớn cuồn cuộn, lá rừng rào rạt. Mái tóc Bùi Việt tung bay. Đợi đến khi sương khói tản đi, người kia thu kiếm đáp xuống đất, vài sợi tóc đen mới rơi xuống theo.
Hai mươi mũi tên mang theo bên mình rất nhanh đã bắn hết. Chàng nhiều lần liều lĩnh nhảy xuống đất rút tên từ thi thể ra vãn vào nỏ. Trong lúc đó bị tên áo đen bắn trúng hông, máu chảy ròng ròng.
Dần dần, mưa tên trong rừng và trong trại từ dày đặc thành thưa thớt.
Ám vệ Úy vương phủ đã thành công thả ngựa. Úy Sở Lăng giật lấy một con trông khỏe nhất, xoay người lên yên ngựa, căng dây cương: “Chức vị trong quân dựa theo chiến công mà định! Ai phẩm cấp cao hơn, ưu tiên lên ngựa trước!”
Trên đầu chợt vang tiếng cành lá lay động. Úy Sở Lăng lập tức cảnh giác, lại thấy Bùi Việt lộ ra nửa người, mặt mày như ngọc trắng: “Làm phiền tướng quân mang theo ta.”
“Điện hạ! Sao người lại ở đây?”
Người nọ không đáp, bất ngờ lao xuống. Thân pháp nhanh như quỷ mị nhưng rơi xuống lưng ngựa lại vô cùng vững vàng. Chàng vòng tay giữ lấy eo nàng, thấp giọng thúc giục: “Đi mau.”
Trong lòng Úy Sở Lăng thấy có điều lạ, nhưng tình thế cấp bách, không kịp nghĩ nhiều, liền thúc ngựa phóng đi.
Bất chợt Bùi Việt đưa tay giật mạnh dây cương về phía sau. Con tuấn mã đau đớn quay ngoắt đầu, hí vang, dựng hai vó. Thân người sát sau lưng nàng chợt đổ nghiêng sang trái, cùng lúc ấy, một tiếng nặng nề như mũi tên xuyên thấu da thịt vang lên. Thân thể ấy rơi khỏi ngựa như một con diều đứt dây.
“Bộp!” – Một tiếng nện mạnh khiến trái tim Úy Sở Lăng giật thót.
Hơi ấm sau lưng đột ngột biến mất, từng luồng giá lạnh lan khắp toàn thân. Nàng hoảng sợ quay đầu, chỉ thấy Bùi Việt nghiêng người ngã trên đống đá vụn, giữa tâm sau lưng cắm một mũi tên dài, bên hông cũng bị trúng tên, máu tươi chói mắt đang tuôn ra không ngừng…
“Bùi Uyên Thanh!” – Một mặt liều mạng gạt đi từng đợt tên dày đặc chỉ nhằm thẳng vào nàng, một mặt Úy Sở Lăng cuống cuồng hét lớn.
“Đừng lo cho ta! Mau đi!” – Giọng nói khàn đục, rách toạc vì cố sức của Bùi Việt mà nàng chưa từng nghe qua.
Ầm! Ầm! Ầm! Những tiếng nổ liên tiếp vang lên như lôi đình giáng xuống bên tai. Đá vụn và khói bụi b*n r* tựa suối tuôn, làm tuấn mã dưới thân nàng hí vang, chồm lên quay cuồng không ngừng.
Úy Sở Lăng gắng sức khống chế con ngựa. Mảnh vụn văng trúng khiến bên má, dưới cằm và mu bàn tay nàng rạch ra vô số vệt máu, nhưng nàng hoàn toàn không cảm thấy. Chỉ có cơn đau bỏng rát cuộn lên ở trong ngực bụng rõ ràng cho nàng biết nội tạng đã bị chấn thương.
Ngay lúc ấy, một mũi tên xé gió cắm chéo vào mông ngựa, làm con vật điên cuồng giãy giụa.
Một luồng khí nghẹn dâng lên cổ họng, nàng không nén nổi mà ho khan, môi dính đầy bọt máu. Úy Sở Lăng định bỏ ngựa nhảy xuống, nhưng mưa tên dày đặc lại sượt qua chân ngựa, từng chùm cắm phập xuống bùn đất.
Bùi Việt nhìn thấy cảnh ấy, tim thắt lại. Chàng liếc nhanh thấy tảng đá lớn nhô ra bên mép vực sau lưng mình, rồi bỗng chống khuỷu tay, mặc kệ thân thể lăn nhào xuống dốc sườn.
Mũi tên gãy vụn, chàng khẽ rên một tiếng.
Máu tươi uốn lượn theo thân chàng, như đóa hoa đăng vàng rực rỡ bị nghiền áp xuống đất, quyết liệt chói mắt, bi thương khôn xiết.
Bùi Việt ngửa người trên tảng đá, khóe môi đẫm máu, hơi thở dồn dập mà yếu ớt. Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, chàng cố gắng ngẩng đầu, cất giọng thét lớn: “Úy Mộng An, mau đi! Xông ra khỏi sơn trại, xuống dưới vách đá tìm ta!”
Lời còn chưa dứt, thân ảnh ấy đã đổ ngược ra sau, biến mất khỏi mép đá.
Đợi đến khi Úy Sở Lăng phản ứng kịp, tâm thần nàng như bị xé làm đôi, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nứt ra: “Bùi Việt… Bùi Việt! Bùi—Việt——!!!”
Nàng vứt dây cương, bỏ mặc con ngựa đang hoảng loạn, phóng vụt qua sườn núi, lao theo thân hình chàng nhảy thẳng xuống vực sâu.
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
