Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai

Chương 1: QUYỂN I KIẾP TRƯỚC LÀ VẦNG MINH NGUYỆT - Chương 1: Chập chững bước vào đầm lầy, chẳng biết sâu cạn

Trời tối đen. Bốn phía mịt mờ trong cơn mưa tầm tã như thác, thế gian cũng theo đó hóa thành một mảng hỗn độn mông lung, chỉ còn hàng đuốc rực cháy trên tường thành cao vút, tựa một vết thương rách toạc xé ngang trời đất, đỏ rực màu vàng nung.

Đoàn dân chạy nạn từng chen chúc nơi cổng thành giờ đã biến mất không còn tung tích. Thế đạo điêu linh, bách tính lầm than, chỉ trong kinh thành còn được đôi phần an ổn. Mưa gió lạnh lẽo phủ trùm nhân thế, ai lại chẳng nương vào ánh lửa leo lắt kia để sưởi ấm và tìm chút ánh sáng? Nhưng dẫu lửa cháy rực rỡ ngay trước mắt, cũng chẳng dụ được một con thiêu thân nào lao tới.

Bởi… thiêu thân làm sao xuyên qua nổi bức màn mưa mịt mùng ấy –

Không thể vượt qua trận mưa thiên cổ che trời lấp đất, trăm năm chưa từng có!

“Bách tính vô tội…”

Trên lưng ngựa, một câu thì thầm lặng lẽ chìm vào tiếng vó ngựa dồn dập xen lẫn trong tiếng mưa tầm tã, khẽ đến nỗi tưởng như chưa từng tồn tại.

Chẳng mấy chốc, cửa thành mở rộng. Một hàng kỵ sĩ giơ cao đèn dầu, như những mũi tên sắc bén xé rách đêm tối, phi nhanh trên con đường quan đạo tối đen như mực dẫn đến kinh thành, cuối cùng dừng lại trước phủ Thái tử.

Úy Sở Lăng ngồi trên lưng ngựa, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua phủ Thái tử, ngói xanh cột đỏ, hiên vàng khắc rồng, lầu các nguy nga, khí thế quả thật bức người.

Dưới mái hiên, từng sợi mưa rơi như tơ. Một vị nội quan mặt trắng không râu, tay che ô, vội vàng bước xuống bậc đá: “Úy tướng quân, đường xa vạn dặm, ngài vất vả rồi. Hạ quan là Trương Hòa, nội thị của Thái tử. Điện hạ đã căn dặn, lệnh cho chúng ta nghênh tiếp tướng quân, đón gió tẩy trần.”

Úy Sở Lăng khẽ nhếch môi trên lưng ngựa, cười nhạt: “Ồ? Bổn tướng không xứng để Thái tử điện hạ đích thân ra đón ư?”

Một tia chớp bổ ngang bầu trời, ánh sáng trắng xóa xé tan bóng đêm, lộ rõ dung nhan nàng, mặt mày sắc lạnh, nghiêm nghị tựa đao khắc.

Tiếng sấm rền vang như nổ bên tai, khí tức sát phạt nặng nề trên người nàng khiến Trương Hòa nổi hết da gà, hãi hùng khiếp đảm.

Năm năm trước ở trận Trữ Quan, danh xưng “Ngọc Diện La Sát” của Úy Sở Lăng chấn động cả Tuyết Đột lẫn Yến Xích. Đến nay diện kiến mới biết lời đồn quả không ngoa!

Trong lòng nàng tràn đầy uất khí. Người người đều nói Thế tử Úy vương có dung mạo đẹp đẽ như thiếu nữ, đâu ai hay nàng vốn chính là thân nữ nhi!

Lúc này, toàn thân nàng ướt sũng, vải bó ngực dính sát vào da thịt, vô cùng khó chịu. Ngày dài phi ngựa khiến đùi trong bị ma sát đến rát đỏ từng chỗ, đau nhức không dứt.

Tất cả là do mật chỉ chết tiệt kia của hoàng đế, yêu cầu nàng phụ tá Thái tử? Năm năm trước nàng đã từ chối một lần, ngờ đâu vẫn không tránh khỏi!

Thấy sắc mặt của Úy Sở Lăng càng lúc càng u ám, trong lòng Trương Hòa vừa sợ hãi vừa ấm ức. Úy Sở Lăng này không dễ ứng phó nhưng có thân phận cao quý, đến cả hoàng đế cũng không sợ, huống hồ là Thái tử?

Trương công công nghiến răng nghiến lợi, cắn chặt đến tê cả hàm, cuối cùng mới cố trấn định: “Điện hạ không hề cố ý thất lễ…”

“Úy tướng quân.” – Một giọng nói trầm khàn vọng đến.

“Điện hạ!” – Trương Hòa lập tức quay đầu, kéo áo nâng ô, bước nhanh như gió đến bên người kia.

Úy Sở Lăng khẽ nhướng mày, thấy một thân ảnh dưới màn mưa đang được tùy tùng vây quanh. Người ấy có thần sắc thanh tú, dáng dấp tao nhã, tóc dài như suối, chỉ dùng một chiếc trâm ngọc buộc gọn thành búi, áo ngoài ôm sát thân hình cao ráo mảnh mai.

Trong không khí thoang thoảng mùi hương của kim sang dược, lẫn một mùi thơm rất nhẹ, thanh nhã mà trầm lặng.

Thái tử bị thương sao?

“Thần bái kiến Thái tử điện hạ.” – Úy Sở Lăng phi thân xuống ngựa, vừa cúi người hành lễ, Thái tử đã đưa tay đỡ lấy.

“Không cần đa lễ.” – Bùi Việt khẽ ho: “Úy tướng quân vạn dặm về kinh, cô chậm trễ nghênh tiếp…”

Hơi thở rối loạn.

Chỉ trong khoảnh khắc, ánh mắt Thái tử trống rỗng, thân hình khẽ lay động như muốn ngã.

Úy Sở Lăng cau mày, định đưa tay đỡ lấy, Bùi Việt đã tự mình đứng vững, tiếp lời: “Đêm khuya mưa lớn, tướng quân nên sớm nghỉ ngơi.”

Thôi vậy. Đối phương đã muốn giấu, nàng đành coi như không biết. “Thần, tuân mệnh.”

Trời chưa sáng hẳn, mưa vẫn không dứt.

Hoàng đế ngồi ngay ngắn trên long ỷ, bắt đầu thiết triều. Thái tử đứng im lặng bên trái hoàng đế, các đại thần tay cầm triều bảng, ba công là Thái phó, Thừa tướng, Ngự sử đứng hàng đầu, còn lại quan văn bên trái, võ tướng bên phải, chia làm hai hàng đứng ở đại điện.

Chúng thần trông thấy Úy Sở Lăng bước lên triều, ai nấy đều kinh ngạc. Nhiều quan viên mới hoàn toàn xa lạ với khuôn mặt nàng. Dù sao lần cuối cùng nàng xuất hiện trên triều đã là chuyện của năm năm về trước.

Năm ấy Tuyết Đột xâm lấn biên cương, Úy Quận vương Úy Chiêu cáo bệnh không ra, “Thế tử Úy vương” khi ấy chỉ mới mười sáu tuổi, suất lĩnh quân Úy gia tập kích cánh tả, phá tan trung quân địch, lập nên đại công trong trận Trữ Quan.

Sau khi khải hoàn, Úy Chiêu mang theo nàng hồi kinh phục mệnh. Thánh thượng long tâm đại duyệt, ban cho nàng thanh bảo kiếm Thái A, phong làm Uy Duệ Đại tướng quân, nói rằng: “Nguyện khanh vì Yến Xích ta bảo vệ biên cương, mãi làm lưỡi đao sắc bén, không phụ uy danh.”

Khi ấy, nàng lập tức quỳ tạ. Thánh thượng lại hỏi nàng có nguyện ở lại hoàng thành, truyền thụ võ nghệ cho Thái tử?

Úy Sở Lăng đã nói gì khi ấy?

“Thần chỉ yêu ánh trăng nơi biên ải.”

Hoàng đế cười lớn: “Thôi được, khanh là sói vùng Tây Bắc, trẫm không cưỡng ép nữa.”

Vậy mà hôm nay, vị tướng quân trấn thủ Tây Bắc ấy, vì cớ gì lại có mặt trong triều? Ánh mắt các lão thần dõi qua lại giữa nàng và Thái tử, muôn vàn suy đoán chợt dâng trào.

Hoàng đế Bùi Vũ lúc này mới cất tiếng chậm rãi: “Năm châu Tấn, Dự, Thiểm, Ký, Lỗ gặp đại hạn vào mùa xuân, hạ. Trẫm đã dâng hương khắp các miếu điện U Nghiệp, rốt cuộc cầu được trời mưa. Nhưng mưa kéo dài hai tháng gây ngập lụt nhiều nơi. Hạn hán rồi đến lũ lụt, dân không sống nổi, nạn dân đổ về hoàng thành cầu cứu. Chuyện này hệ trọng, liên quan đến xã tắc quốc vận. Việc cứu tế chẳng dễ, phải cần trăm mưu ngàn kế. Thái tử hôm trước dâng tấu trình kế sách cứu tế, có nhiều điểm đáng giá. Đức Tuyền, ban cho chư vị đại thần cùng xem.”

Lão thái giám Triệu Đức Tuyền đứng bên phải hoàng đế cung kính lĩnh mệnh. Chồng sách dày được phân phát, các đại thần tụm năm tụm ba xem xét, tiếng tán thưởng vang lên không dứt.

Úy Sở Lăng vốn chẳng am hiểu văn chương, nhưng khi trông thấy bút tích trong kế sách cứu tế của Thái tử, lòng không khỏi kinh ngạc. Nét chữ như rồng bay phượng múa, khí khái cương nghị.

Quyển sách luận ấy bao quát đầy đủ các phương án phòng tránh và cứu tế cho mọi loại thiên tai: lũ lụt, hạn hán, cuồng phong, mưa đá, châu chấu, ôn dịch, địa chấn, bão tuyết, mất mùa…Từ đại sự như phát thóc cứu đói, chiêu dân trữ lương, điều phối giá gạo, miễn giảm tô thuế, đến tiểu tiết như gây giống cây trồng chịu hạn chịu ngập. Thậm chí còn có các công trình lâu dài như khơi thông sông ngòi, tu sửa thủy lợi, cải thiện tưới tiêu, đào giếng xây mương… Từng điều khoản chu đáo tường tận, hoàn chỉnh đến mức khiến người không thể không thán phục.

Nàng bất giác đưa mắt về phía người đang đứng bên cạnh ngai vàng trong bộ triều phục màu vàng nhạt. Ánh mắt nàng dừng lại nơi quầng thâm nhàn nhạt ẩn dưới hàng mi dài, đen tựa lông quạ, rồi chậm rãi chuyển sang bàn tay lộ ra trong tay áo, từng đốt ngón tay trắng bệch khẽ cuộn lại.

Úy Sở Lăng bất chợt nhớ đến hộp Ngọc Cơ Cao đặt yên lặng trên bàn đêm qua. Loại thuốc ấy thoa lên mát lạnh dịu nhẹ, chỉ một đêm có thể khiến vết thương khép miệng.

Thuốc tốt như vậy…mà vẫn không chữa nổi thương tích trên thân thể chàng sao?

“Chư khanh thấy thế nào?” – Lời hoàng đế vừa dứt, tiếng bàn luận rì rầm trong điện tức thì ngưng bặt, lặng ngắt như tờ.

Cảnh tượng ấy rơi vào mắt Úy Sở Lăng, khiến nàng nhớ lại lời căn dặn của phụ vương trước khi lên đường: “Triều cục hiện thời mây che sương phủ, lòng người khó dò. Thánh thượng thiên vị Lục hoàng tử Bùi Ngọc, đối với Thái tử Bùi Việt lại vô cùng nghiêm khắc, khiến triều đình chia rẽ thành hai phái đối lập: phe Thái tử và phe Lục hoàng tử. Nhất là những năm gần đây, bệ hạ bệnh tật triền miên, tâm tính bất định, chèn ép Thái tử ngày càng nặng tay. Trong kinh đồn rằng Thái tử không được lòng vua, sớm muộn gì cũng bị phế truất. Con lần đầu đặt chân vào vũng bùn lau gai rậm rạp này, chớ vội dấn thân, hãy tính kỹ rồi mới hành động.”

Nàng còn chưa kịp thoát khỏi mạch suy tưởng đã nghe tiếng long án bị đập mạnh, giọng của hoàng đế vang lên như sấm dội: “Tốt thì nói tốt, không tốt thì nói không tốt! Ngay cả một bản sách luận cũng không dám đánh giá, các ngươi còn mặt mũi nào nhận bổng lộc triều đình nữa?!”

Thấy tình thế căng thẳng, Tể tướng Tần Diên bước ra khỏi hàng, trầm giọng tấu: “Bản sách luận này là sự tổng hợp tinh hoa từ các chính sách cứu tế qua nhiều triều đại, chi tiết, thực tiễn rõ ràng. Đủ cho thấy Thái tử điện hạ đốt đèn suốt đêm, dốc lòng vì dân giải khốn, thay bệ hạ phân ưu.”

Tần Diên là người trung lập, tôn sùng hoàng quyền, xưa nay chỉ nghe theo thánh thượng, không thiên vị Thái tử cũng chẳng ngả về Lục hoàng tử, là trụ cột được hoàng đế tín nhiệm nhất trong triều.

Sắc mặt hoàng đế dần dịu đi, khẽ cười nhạt: “Cần cù bù thông minh, công của Thái phó không nhỏ.”

Thái phó Chúc Văn Viễn chắp tay khom người, thở dài: “Thần không dám nhận. Điện hạ lo nước lo dân, hao tâm tổn trí, thần tự thẹn không bằng.”

Một lúc lâu không ai lên tiếng. Ai cũng biết Thái phó thương xót học trò, nhưng hoàng đế lại chẳng chút xót cho con trai mình. Thái tử dù tài năng đến đâu, cần mẫn đến mức nào, cũng không lọt nổi vào lòng vua.

“Thái phó không cần quá khiêm tốn.” – Hoàng đế nhíu mày, tựa hồ có chút mỏi mệt: “Trẫm dự định hạ chỉ cho Hộ bộ chi ngân lượng để tu sửa đê điều, đồng thời điều động lương thực từ các phủ gần vùng thiên tai và kho lương để cứu tế dân chúng. Lư Cẩn Du, ngươi báo tình hình ngân sách hiện nay.”

Thị lang Hộ bộ Lư Cẩn Du bước ra hành lễ rồi tâu: “Năm nay lũ lụt nghiêm trọng. Ngoài năm châu Tấn, Dự, Thiểm, Ký, Lỗ vốn đã đại hạn, còn lan tới Tô, Oanh, Lũng, Xuyên, tổng cộng chín châu. Nạn dân vùng thiên tai vượt quá một triệu người, sơ tính cần hai trăm vạn lượng bạc, ba trăm vạn thạch lương thực. Thần đã tra xét ngân khố, kiểm kê kho lương dự trữ tại các châu huyện lân cận. Tạm thời triều đình có thể trích ra chín mươi vạn lượng bạc, còn thiếu một trăm mười vạn. Về lương thực, có thể điều động một trăm rưỡi vạn thạch, vẫn còn thiếu năm mươi vạn thạch nữa. Trước mắt cần khẩn cấp huy động thêm bạc và lương.”

“Đủ rồi.” – Hoàng đế phất tay cắt ngang: “Nói thì dễ, làm mới khó. Việc kiểm tra thiên tai và cứu tế do Thái tử toàn quyền chấp chưởng. Nếu làm không xong…Bùi Việt, ngôi trữ quân này…ngươi không cần ngồi nữa.”

Lời vừa dứt, toàn điện xôn xao, như sấm nổ giữa trời quang.

Bùi Việt lặng lẽ quỳ xuống, dáng người vẫn ngay thẳng như tùng bách: “Thần tất sẽ dốc hết toàn lực.”

Hoàng đế Bùi Vũ quét mắt qua một lượt các đại thần đang hoảng hốt thất sắc, trong lòng chỉ càng thêm phiền muộn, giận dữ quát: “Ra cái thể thống gì nữa?!”

Dưới uy thế như núi ấy, văn võ bá quan đồng loạt cúi đầu, không ai dám hé răng.

“Lư Cẩn Du. Phương Tế Thời cáo bệnh, đã lâu không lên triều. Lần này nếu ngươi phò trợ Thái tử xử lý tốt công vụ, trẫm sẽ chuẩn cho hắn cáo lão hồi hương, để ngươi kế nhiệm chức Thượng thư Hộ Bộ.”

Lư Cẩn Du nghe vậy mừng rỡ như mở cờ trong bụng. Những năm gần đây, sức khỏe thầy của hắn mỗi ngày một sa sút, ngày đêm tương tư cố thổ mà thành tâm bệnh. Nay tâm nguyện cuối cùng đã thành, có thể an hưởng tuổi già ở cố hương!

“Thần tạ ơn thánh ân, nguyện tận tâm tận lực, dù máu chảy đầu rơi cũng không từ.”

“Úy Sở Lăng.”

Quả nhiên đã tới rồi! Thần sắc nàng lập tức nghiêm cẩn, thẳng người bước ra: “Thần có mặt.”

“Ngươi cùng Thái tử đồng hành, toàn lực đảm bảo an toàn cho hắn. Lại thêm thiên tai loạn lạc, đạo tặc hoành hành khắp nơi. Dọc đường, ngươi dò xét kỹ các hang ổ, chờ thời cơ chín muồi, lập tức dâng tấu hồi kinh. Triều đình sẽ phái hai nghìn tinh binh, hỗ trợ ngươi dẹp sạch núi rừng, bình định giặc cướp.”

Việc trừ phỉ tuy quan trọng, nhưng chẳng lẽ triều đình không còn võ tướng nào khác?

Úy Sở Lăng trong lòng sinh nghi, nhưng lúc này dù muôn vàn suy nghĩ dâng trào cũng chỉ có thể đè nén trong lòng.

“Thần tuân chỉ.”

Binh đến thì tướng chặn, nước tới thì đất ngăn. Sớm muộn gì nàng cũng biết vì sao hoàng đế lại gọi nàng từ nơi biên tái xa xôi hồi kinh.

“Úy tướng quân, xin dừng bước.”

Úy Sở Lăng quay đầu, chỉ thấy trong làn sương mỏng sớm mai, Thái tử đứng yên lặng trên bậc điện, thân hình cao gầy, thanh tĩnh đoan chính. Ánh sáng mờ nhạt như dệt lên người chàng một tầng hào quang nhàn nhạt.

Úy Sở Lăng dừng chân, lặng lẽ nhìn chàng, đột nhiên sải bước dài lên bậc điện, tiến thẳng đến trước mặt chàng. Chỉ thấy gương mặt chàng trắng bệch, trán thấm ướt mồ hôi lạnh.

“Điện hạ, người có bệnh sao? Dân chúng Yến Xích có đến trăm vạn sinh linh lầm than, đều đang trông cậy vào người ra tay cứu tế, giúp họ vượt qua kiếp nạn này.”

Bùi Việt khẽ sững người, rồi nói: “Không đáng ngại. Chỉ là tối qua bị trách phạt, mấy hôm nữa là ổn, sẽ không làm chậm trễ hành trình.”

Úy Sở Lăng chau mày: “Nhưng vì sao điện hạ vẫn đau đớn khó nhịn? Đêm qua thần dùng Ngọc Cơ Cao, hiệu quả vô cùng, sáng nay đã thấy vết thương không còn đau nhức nữa.”

Bùi Việt khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt như gió thoảng: “Đã là chịu phạt, sao có thể dễ chịu quá mức?”

“Đạo lý gì vậy? Trách phạt đã chịu rồi, hà tất còn phải tự khổ mình thêm lần nữa? Chẳng lẽ Thánh thượng…”

Lời chưa dứt, nàng chợt dừng lại.

Nàng đã từng nghe mẫu thân Thái tử là Hoàng hậu Đức Huệ vì khó sinh mà mất, Thái tử khi ấy còn chưa đầy tháng, Hoàng đế chẳng buồn liếc mắt nhìn lấy một lần, liền giao chàng cho Thuận quý phi hàng năm ăn chay lễ Phật nuôi nấng.

Nàng chưa từng nghĩ, quan hệ phụ tử trong hoàng gia lại xa cách đến mức này, như đi trên băng mỏng.

Một lúc lâu sau, nàng mới thấp giọng nói: “Gánh nặng đường xa, xin điện hạ hãy trân quý thân mình.”


Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai Truyện Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai Story Chương 1: QUYỂN I KIẾP TRƯỚC LÀ VẦNG MINH NGUYỆT - Chương 1: Chập chững bước vào đầm lầy, chẳng biết sâu cạn
10.0/10 từ 26 lượt.
loading...