Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 90: Chùa phật (2)
Nàng nay đã lớn, không còn là đứa trẻ năm xưa, vóc dáng lại cao dong dỏng. Thế nhưng Tề Anh bế nàng vẫn rất nhẹ nhàng, chẳng khác gì năm ấy ôm ngang người nàng chạy qua hành lang gió lộng. Chàng cao lớn hữu lực, mà cái ôm lại rất dịu dàng. Khoảnh khắc ấy, họ gần nhau đến thế, nàng thậm chí có thể thấy bóng mình in trong đôi mắt phượng xinh đẹp của chàng và cảm giác huyền diệu ấy lại một lần nữa khiến nàng thất thần.
Kỳ thực Tề Anh cũng không khá hơn gì. Vòng eo mảnh khảnh của nàng ôm trọn trong lòng bàn tay chàng. Hương thơm dịu nhẹ vương quanh, thân thể mềm mại của thiếu nữ khẽ chạm vào người chàng trong giây lát. Chàng không hề có ý mạo phạm, càng không muốn để bản thân nảy sinh bất kỳ tâm niệm vượt lễ nào. Nhưng một thoáng hỗn loạn trong lòng lại không thể lừa dối chính mình, đến chàng còn không thể tự che giấu.
Sự bối rối của chàng, kỳ thực cũng chẳng kém nàng là bao. Chỉ là tiểu Tề đại nhân đã lăn lộn trốn quan trường bao năm, tâm tính đương nhiên trầm ổn hơn một tiểu cô nương rất nhiều. Chàng lại hiểu rõ một đạo lý, càng là khi tâm ý rối ren, vẻ ngoài lại càng cần tỏ ra thản nhiên như không. Lý lẽ ấy, chàng đã áp dụng vô số lần, lần nào cũng rất hữu hiệu.
Giờ đây, chàng cũng diễn tròn vai, mặt mày bình thản như nước, nhẹ nhàng buông tay khỏi eo nàng, nhàn nhạt nói: “Đi thôi.” Nói xong chàng liền xoay người đi trước.
Thẩm Tây Linh vốn còn chìm trong cảm giác bị ôm lấy vừa rồi hiếm hoi mà dịu dàng đến thế, nay bỗng nhìn thấy dáng vẻ lạnh nhạt ấy của chàng, như thể có một gáo nước lạnh đổ thẳng xuống đầu. Bao cảm xúc mơ hồ vừa nảy sinh trong lòng phút chốc tan biến không dấu tích. Trong lòng nàng thoáng thấy hụt hẫng, còn có chút đau âm ỉ.
Chẳng lẽ… trong mắt chàng, nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ? Hay là tệ hơn, chàng căn bản chẳng hề có thứ cảm tình kia với nàng? Tâm tư hỗn loạn khiến nàng đứng ngây ra, quên cả bước theo chàng, dáng vẻ thất thần như mất hồn.
Bên kia, Thủy Bội vừa buộc xong dây cương cùng Bạch Tùng, quay đầu lại đã thấy tiểu thư nhà mình đứng đó sững sờ, thần sắc như vừa đánh mất điều gì, liền vội vàng bước tới hỏi han.
Đúng lúc này, Tề Anh cũng ngoảnh lại thấy nàng chưa theo kịp, ánh mắt liền dừng lại trên người nàng. Thẩm Tây Linh giật mình, sợ chàng nhìn ra điều gì vội vàng trấn định tinh thần, cố giấu đi cảm xúc trong mắt.
Tuy tuổi nàng còn nhỏ, nhưng đã sớm bôn ba trên thương trường, ít nhiều cũng học được chút bản lĩnh che giấu cảm xúc. Dẫu vẫn còn non nớt hơn chàng rất nhiều nhưng để làm bộ tự nhiên cũng không đến nỗi khó.
Nàng hít sâu một hơi, ép những mất mát và chua xót ban nãy lui vào đáy lòng, còn quay sang Thủy Bội mỉm cười, nhẹ nhàng mà thản nhiên nói: “Không sao, đi thôi.”
Núi Tây Hà quả không hổ là danh thắng lừng danh đất Giang Tả, cảnh sắc đúng là kỳ tú mỹ lệ. Từ xa nhìn lại, sắc đỏ rực rỡ của rừng phong khiến người ta chỉ thấy hùng vĩ. Nhưng khi đã vào sâu trong núi, lại phát hiện ra từng nhành từng lá đều tinh tế linh động, như nét vẽ thủy mặc. Mây mù lượn lờ giữa rừng, khiến cho cảnh núi càng thêm thâm u, như tiên cảnh ngoài trần thế.
Thẩm Tây Linh lặng lẽ liếc nhìn Tề Anh đi bên cạnh. Người ngoài có thể không nhìn ra gì, nhưng nàng lại biết chàng hôm nay tâm trạng đang rất tốt.
Rất khó nói nàng nhận ra điều đó bằng cách nào. Dù sao chàng vốn là người lúc vui lúc giận mặt mày đều không lộ sắc, nhưng nàng chính là có thể cảm nhận được. Chàng là một người chẳng lúc nào được rảnh rỗi, chuyện công việc luôn chất chồng. Một ngày có thể dạo bước giữa rừng thu như hôm nay với chàng mà nói e rằng cũng là lần đầu tiên sau rất lâu.
Nàng còn nhớ năm đó, trong bản chú thích mà chàng viết vào sách Bào Phu Công văn tập có một câu bàn về cảnh giới của nhàn tĩnh và tịch mịch. Không biết trong khung cảnh hôm nay, chàng có cảm ngộ được ý tứ trong lời mình từng viết?
Nàng còn đang lâng lâng trong dòng suy nghĩ thì chợt nghe từ phía sườn tây vang lại một tràng kinh kệ ngân vang, như từ trong sương mù vọng đến. Thẩm Tây Linh khẽ sững lại, mới nhớ ra sườn tây núi Tây Hà có ngôi chùa.
Giang Tả xưa nay vốn sùng đạo, chùa chiền miếu viện rất nhiều. Riêng quanh thành Kiến Khang đã có tới hàng trăm nơi, quanh năm nhang khói không dứt. Trong triều đình cũng có phong khí kính phật, đương kim hoàng đế càng là người thành kính, năm nào cũng long trọng tổ chức lễ Phật Đản mồng tám tháng tư.
Nhưng Thẩm Tây Linh biết, Tề Anh không tin. Trong thư phòng đầy ắp kinh sử, duy chỉ không có kinh phật. Mỗi dịp lễ phật, nếu không phải bắt buộc thì chàng tuyệt không tham dự.
Nàng từng hỏi chàng vì sao không tin. Hôm đó chàng đang đọc sách dưới đèn, nghe nàng hỏi chỉ hơi ngẩng đầu nhìn nàng một cái, không trả lời. Nàng không hiểu ánh mắt đó có ý gì. Sau này mới là Thanh Trúc giải thích giúp nàng.
Hắn nói: “Công tử nhà ta tâm chí vững vàng, tin vào bản thân hơn là tin thần phật. Nếu đã có thể dùng chính sức mình xoay chuyển càn khôn thì cần gì đi cầu khấn?”
Thanh Trúc nói rất có lý, mà Thẩm Tây Linh lại không biết có nên tin không. Nàng vẫn luôn cảm thấy, tuy chàng không tin phật, nhưng bản thân chàng lại là người mang phật tính. Nếu không, năm ấy chàng đã chẳng cứu nàng, mà đã cứu rồi, cũng sẽ không quản nàng đến bây giờ.
Chàng bao dung và nhân hậu, tâm ý sáng tỏ như thiền, có lẽ người như chàng vốn không cần bị ràng buộc trong hai chữ tin hay không tin.
Nhưng nàng thì không giống. Nàng tin và là niềm tin rất phàm tục. Mỗi khi gặp chùa chiền là phải vào lạy một lạy, cầu một cầu, nếu không thì không yên lòng.
Tề Anh biết nàng có thói quen đó. Giờ phút này nghe tiếng kinh vang vọng, lại nhớ ra bên sườn tây có chùa, rồi thấy tiểu cô nương bên cạnh đang tròn mắt nhìn mình chờ đợi, chàng liền hiểu ngay nàng muốn gì.
Rừng phong đỏ rực khắp núi như ánh chiều lan tỏa, hơi sương và ẩm khí khiến gương mặt thiếu nữ càng thêm kiều diễm, tựa như một linh hoa vừa tỉnh giấc giữa mây mù.
Ánh mắt chàng hiện lên chút yêu thương và vẻ vui nhẹ, hỏi: “Ta đi cùng ngươi nhé?”
Thẩm Tây Linh ngẩng lên nhìn chàng, khẽ mỉm cười, ánh mắt sáng bừng, lập tức gật đầu: “Vâng.”
Sườn tây sương mù dày đặc hơn, ngôi chùa như ẩn hiện giữa tầng mây.
Năm Khánh Hoa thứ mười sáu, Lương đế vẫn chưa hạ chiếu xây dựng thêm pháp trụ, nên chùa Tây Hà lúc này còn chưa sánh được với chùa Kê Minh hay Định Sơn về quy mô điện các, càng chưa thể xưng là đệ nhất Đông Nam. Duy có một điểm được người ca tụng vách đá phía tây núi có tạc tượng Phật Vô Lượng Thọ cùng hai vị Bồ Tát, tượng cao hơn ba trượng, thường khiến tín đồ đến chiêm ngưỡng lễ bái.
Trong chùa có tháp xá lợi, phía đông có Đại Phật Các, còn gọi là Tam Thánh Điện, thờ Phật Vô Lượng Thọ, hai bên là Quan Âm và Thế Chí Bồ Tát đứng hầu, vô cùng trang nghiêm.
Khi đoàn người Thẩm Tây Linh bước vào thiền viện, tiếng tụng kinh đã dứt, chỉ còn tiếng chuông chùa vang vọng. Cảnh chùa rộng rãi mà không thấy hương khách lui tới, chỉ có đôi ba nhà sư lặng lẽ đi ngang. Thẩm Tây Linh hơi bất ngờ.
Chùa Tây Hà tuy không đông đúc bằng Kê Minh hay Định Sơn, nhưng cũng không đến nỗi vắng vẻ thế này. Có điều, nghĩ lại cũng là chuyện tốt, nếu người tới khấn quá đông, các vị Phật Bồ Tát ắt cũng bận rộn không nghe nổi lời nào. Nay nơi đây tĩnh lặng, lại có thể thành tâm khẩn cầu, biết đâu vì nàng lải nhải quá mức, thần Phật liền vội vàng ban cho chút phúc lộc để sớm được yên tĩnh cũng nên?
Nàng nghĩ đến đây mà trong lòng vui vẻ, quay đầu lại hỏi: “Công tử có muốn vào trong lễ phật cùng ta không?”
Chàng vốn không tin, nếu gượng ép đi vào lại thành mạo phạm. Thẩm Tây Linh hiểu rõ điều này, nên không cố nài, chỉ ngoan ngoãn gật đầu: “Vậy ta với Thủy Bội đi trước.”
Tề Anh gật đầu, đưa mắt nhìn quanh một lượt, dịu giọng dặn: “Không cần vội, hôm nay không thiếu thời gian.”
Thẩm Tây Linh chớp mắt, thấy chàng nói vậy lại còn đứng chờ mình, trong lòng như có mật ngọt tan ra, lặng lẽ sinh ra cảm giác được chàng thiên vị. Nàng cắn môi, khẽ gật đầu, cùng Thủy Bội bước lên những phiến đá ẩm ướt dẫn vào Đại Phật Các.
Tề Anh vẫn dõi theo bóng nàng cho đến khi khuất hẳn vào trong mới thu mắt lại. Chàng nghiêng đầu nhìn Bạch Tùng đứng phía sau, ánh mắt đảo xuống tay đang đặt trên chuôi kiếm của hắn, khẽ cười rồi nhấc giọng có chút trêu chọc: “Trước mặt phật còn cầm binh khí làm gì? Không cần nghiêm túc vậy.”
Lời vừa dứt, một tràng cười sang sảng liền vọng lại từ phía sau lớp sương mỏng. Tề Anh quay đầu nhìn lên, chỉ thấy dưới tháp xá lợi có một nam tử đang đi đến, thân vận cẩm bào màu tía sẫm, dưới mắt phải có một nốt ruồi lệ.
Tam điện hạ, Tiêu Tử Hoàn.
Tề Anh khẽ thở dài, rồi bước đến phía trước vài bước, hành lễ với điện hạ. Tiêu Tử Hoàn đưa tay đỡ, cười nói: “Chốn thiền môn thanh tĩnh, cần gì giữ lễ thế tục? Kính Thần đại nhân không cần đa lễ như vậy.”
Tề Anh chỉ mỉm cười, vẫn giữ lễ, rồi ôn hòa đáp: “Thế gian pháp cũng là pháp, nên tuân theo.”
Tiêu Tử Hoàn nghe xong chỉ lắc đầu cười, thấy không cản được chàng thì đành nhận lễ, đoạn đưa mắt nhìn Bạch Tùng, cười cợt nửa thật nửa đùa: “Bổn vương sớm đã nghe tiếng vị cận thần này của ngươi tai thính vô song, hôm nay đúng là mở rộng tầm mắt.”
Hắn quay sang Bạch Tùng hỏi: “Ngươi phát hiện ra ta từ khi nào?”
Tiêu Tử Hoàn vốn xưng “ta”, giờ lại xưng “bổn vương”, là bởi năm kia hắn nhờ công dẹp loạn tàn dư Thẩm gia nên được phong vương, tước hiệu là Đoan. Trong đám hoàng tử hiện nay, hắn là người duy nhất được phong vương, năm đó cũng là một phen vinh quang hiển hách.
Mà triều cục vẫn luôn tinh tế, khó lường.
Năm đó hắn được phong Đoan Vương, ai cũng tưởng ngôi Đông Cung đã là điều trong tay hắn nhưng không lâu sau, hoàng đế lại đích thân ban hôn cho tứ điện hạ và trưởng nữ Phó gia. Đại lễ long trọng khác thường, khiến lòng người càng thêm rối bời, không ai đoán được thánh ý ra sao.
Song, có một điều chắc chắn, tam điện hạ phong vương nhờ đánh vào thế gia. Tứ điện hạ được sủng ái nhờ gắn bó với thế gia, hai người họ, lập trường chính trị như hai đầu đối nghịch.
Mà điều đó có nghĩa gì? Rằng ngôi vị chí tôn kia, ngoài việc hai hoàng tử đấu đá còn phụ thuộc vào thái độ của ba đại thế gia. Đây là một canh bạc, cả hoàng thất lẫn thế gia đều đang đặt cược.
Cũng bởi vậy, mối quan hệ giữa Tiêu Tử Hoàn và Tề Anh vô cùng vi diệu. Ai cũng biết, tiểu Tề đại nhân là nhân vật kiệt xuất nhất trong lớp trẻ của thế gia, cho dù sau này tả tướng giao lại vị trí gia chủ cho trưởng tử Tề Vân thì Tề Anh vẫn là người có ảnh hưởng nhất trên triều đình, tương lai chắc chắn là người đứng đầu các thế gia ở Giang Tả.
Người căm ghét thế gia nhất, làm sao có thể thực lòng thân thiết với Tề Anh? Nếu không mơ hắn sớm vướng họa ‘trí tuệ quá độ, yểu mệnh mà chết’ đã là tử tế.
Bạch Tùng biết rõ mối quan hệ mờ ám này, nay nghe Tiêu Tử Hoàn hỏi, cả người lập tức căng lên, thần sắc đầy cảnh giác.
Tề Anh thì lại nhàn nhã, nghiêng đầu nói với Bạch Tùng: “Điện hạ cho hỏi, cứ thật thà mà đáp.”
Bạch Tùng nghe vậy, chắp tay hành lễ với Tiêu Tử Hoàn, cúi đầu đáp: “Bẩm điện hạ, người vừa vào cửa đã biết.”
Lời ấy không hề khoa trương. Tai hắn vốn rất thính, lại theo Tề Anh nhiều năm, sớm đã luyện được sự cảnh giác phi thường. Chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng không thoát được. Hôm nay vừa bước chân qua cổng chùa, hắn đã nghe ra có tiếng động lạ dưới tháp xá lợi, tiếng giày không giống tăng nhân.
Hắn vốn định lên trước dò xét nhưng bị công tử ngăn lại. Nghĩ đến việc công tử không muốn để Thẩm Tây Linh liên lụy, nên đợi đến khi nàng vào điện lễ Phật mới chịu gặp mặt tam điện hạ.
Tiêu Tử Hoàn nghe vậy cười lớn, liên tục tán thưởng, rồi lại quay sang hỏi Tề Anh: “Hắn là nhờ thính lực mà đoán ra bổn vương. Thế còn ngươi? Chưa thấy mặt đã gọi một tiếng ‘điện hạ’, chẳng lẽ sớm đã biết người dưới tháp chính là bổn vương?”
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 90: Chùa phật (2)
10.0/10 từ 12 lượt.
