Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 88: Manh mối (3)
Tề Anh nhìn ra tiểu cô nương ấy có chút ương bướng nhỏ, trong lòng vừa bất lực lại vừa cảm thấy vui cười, hơn nữa bị nàng nhìn chằm chằm như vậy cũng không thể tiếp tục xét duyệt công văn, đành đứng lên bước đến bên nàng.
Chàng cúi đầu nhìn nàng, mắt phượng thoáng nở nụ cười nhẹ, hỏi rằng: “Nay là chỉ vì một bữa tối mà làm nũng với ta sao?”
Ba năm trôi qua, Thẩm Tây Linh đã cao lên rất nhiều. Thân hình nàng khá cao gầy, nhưng đứng trước mặt chàng vẫn hiện sự nhỏ bé, lúc này toàn thân đều khuất trong bóng chàng, như được chàng che chở ôm trọn.
Nàng nhìn bóng mình bị bóng chàng bao phủ, trong lòng dấy lên cảm xúc hỗn hợp, vừa vui mừng ngọt ngào, lại vừa chút thất vọng u buồn.
Nàng liếc chàng một cái, giọng thấp thoáng nói: “Công tử rõ ràng biết ta không phải vì cái đó mà…”
Tề Anh tất nhiên biết rõ. Hôm nay nàng có vẻ nặng lòng u sầu, hẳn trong lòng có chuyện, chàng chỉ là không muốn hỏi thẳng để tránh làm nàng phiền lòng.
Nhưng giờ nàng đã nói vậy, chàng hỏi tiếp cũng không đến nỗi quá đột ngột, nên y hỏi: “Ừm, vậy do vì cớ gì?”
Thẩm Tây Linh đôi tay trắng nõn im lặng quấn vào nhau, nghe lời rồi lặng thinh lâu, như đang lựa lời nói.
Tề Anh cũng không thúc giục, chỉ lặng lẽ nhìn nàng, chờ khá lâu mới nghe nàng nói: “Hôm nay ta đến gặp một chủ tiệm vải nhỏ, trước kia người ấy vốn quy phụ ta, nay cùng ta làm việc phân phối Bạch Điệp Tử…”
Tề Anh gật đầu, tiếp lời hỏi: “Người ấy sao rồi?”
Thẩm Tây Linh mím môi nói: “Hôm nay Tống tiên sinh đến tìm ta, nói tiệm của chưởng quầy ấy bị người đập phá, là do thương hội làm ra…”
Nghe vậy Tề Anh nhíu mày, ánh mắt thoáng qua sắc thái khác lạ.
Thẩm Tây Linh trông thấy sắc mặt chàng.
Như chàng có thể nhìn thấu từng ý nghĩ trong lòng nàng, nàng cũng hiểu chàng hơn người khác, tuy chàng người sâu sắc, nàng lại kinh nghiệm còn ít, nhìn chàng không thấu rõ hết, song vẫn phần nào cảm nhận được. Chàng không ngờ thương hội lại động đến người của chủ tiệm liên quan đến nàng, ngoài ra dường như chàng cũng trách mình không sắp xếp tốt việc này từ trước, khiến nàng gặp phải sóng gió.
Thẩm Tây Linh liền hiểu ra, Phùng chưởng quầy nói không sai, nàng quả thật có chỗ dựa ở đằng sau.
Sự việc này, nói ra cũng thật là lỗi tại nàng quá sơ ý đại khái, nghĩ rằng chàng không hề công khai trợ giúp, tức là thật sự chẳng can thiệp việc làm ăn của nàng. Nào ngờ nàng đã bước vào nghiệp thương ba năm, chưa từng một lần tiếp xúc với người của thương hội. Nếu không phải chàng âm thầm che chở thì làm sao nàng có thể tránh khỏi những phiền nhiễu thị phi? Nàng thật sự quá ngây thơ.
Tề Anh thấy tiểu cô nương lúc này đứng trước mặt chàng, lặng thinh cúi đầu, rõ ràng cảm nhận được tâm trạng nàng ảm đạm. Chàng lại nghĩ đến lời nàng vừa dò xét, liền hiểu ý định nàng đêm nay muốn thổ lộ với chàng.
Chàng trầm ngâm hồi lâu, lại có phần không chắc chắn về tâm ý nàng hiện giờ.
Nàng đã buôn bán ba năm, tuy chàng bên ngoài chẳng can dự, nhưng thật sự vẫn luôn lặng lẽ bảo hộ nàng. Nhưn người thương hội, bọn lưu manh côn đồ, thương nhân gian xảo… chàng đều đã thay nàng che chắn.
Chàng không phải không tin nàng, chỉ vì nàng còn quá trẻ, tâm trí thuần khiết, mà đường thương trường đầy nhơ bẩn chẳng kém quan trường. Nhất là nơi Giang Tả này, thương quyền đan xen lẫn lộn, nếu không có chàng chở che, dù nàng thông minh nhanh trí đến đâu, cũng khó chống lại áp lực quyền thế.
Chàng không muốn tiểu cô nương biết những chuyện ấy quá sớm, chí ít lúc chàng còn đây, nàng không cần hiểu.
Ý định chàng đã quyết, chỉ là lời nàng hiện giờ nói khiến chàng khó xử, mặc dù biết nàng đã nhìn ra chàng luôn âm thầm giúp đỡ, song tâm sự nàng thế nào vẫn còn ẩn giấu.
Nếu bây giờ người đối thoại không phải nàng, nhị công tử Tề gia vì tiện lợi hẳn sẽ nói mấy câu quan trường vẹn toàn, nhẹ nhàng vòng vo cho qua chuyện. Nhưng trước mặt là Thẩm Tây Linh, chàng không muốn dùng lời quanh co để đối phó. Chàng vốn thiên vị nàng, đối xử khác với những người khác.
Tề Anh nghĩ rồi nhìn nàng nói: “Trước kia thương hội quả thật là ta đã chặn giúp, nếu khiến ngươi phiền lòng, ta xin lỗi.”
Lời chàng nói thẳng thắn rõ ràng, không hề giả dối khiến Thẩm Tây Linh giật mình. nàng tưởng chàng sẽ không đáp lại hoặc sẽ giả vờ lừa dối, nào ngờ chàng trả lời thật thà như vậy.
Nàng bỗng không biết nên nói gì, đôi tay càng quấn càng chặt, nhỏ giọng nói: “Công tử che chở ta, hà cớ gì phải xin lỗi…”
Tề Anh mỉm cười, liếc nhìn đôi tay nàng quấn chặt lấy nhau, nói: “Nếu làm ngươi không dễ chịu, tất nhiên phải xin lỗi.”
Lời chàng khiến lòng Thẩm Tây Linh mềm mại.
Thật ra nàng cũng không hẳn không dễ chịu, nàng biết chàng đều vì đối tốt với nàng, so ra không dễ chịu bằng thích được chàng chăm sóc, thích chàng lo lắng, thích chàng dành tâm ý khác biệt với nàng.
Nàng chỉ là… hơi chán nản.
Nàng tưởng ba năm qua tất cả đều là công sức cố gắng của mình, nào ngờ vẫn dựa vào chàng mà có được. Nàng không kiêu căng, cũng không thích gồng mình, chỉ mong bản thân tài giỏi hơn để có thể xứng đôi với chàng, chí ít… đừng lúc nào cũng dựa dẫm chàng.
Chỉ tiếc tâm sự ấy nàng không thể thổ lộ, đành cúi đầu ấp úng nửa ngày, mới thốt ra một câu, ngậm ngùi nói: “Ta thật chẳng khó chịu, chỉ là… chỉ là cảm thấy mình vô dụng mà thôi…”
Nàng vừa nói, chàng cười khẽ một tiếng, tiếng cười trầm ấm dễ nghe, khi nàng ngẩng đầu nhìn chàng, thấy nét mặt chàng chan chứa dịu dàng.
Nàng biết trên đời có nhiều người ca tụng nhị công tử Tề gia đa mưu túc trí, cũng biết nhiều thiếu nữ thầm khen nhị công tử phong lưu, nhưng nàng tin chắc họ chưa từng thấy diện mạo chàng lúc này.
Công tử tuyệt thế, chỉ có nàng mới thật hiểu ý nghĩa ấy.
Cách chàng nhìn nàng khiến nàng hơi choáng váng, tai lại nghe chàng mắng một tiếng “nói nhảm,” rồi nói: “Ngươi đã làm rất tốt rồi.”
Thẩm Tây Linh đỏ mặt.
Nhị công tử Tề gia dịu dàng đến mê hoặc, dù đã ở bên chàng ba năm nàng vẫn không thể kháng cự, lòng lại dấy lên khao khát gần gũi, nàng muốn dựa vào trong vòng tay chàng.
Nhưng đêm qua nơi Vọng Viên ân ái đã theo ánh trăng tan biến không thể lấy lại, chàng cũng không còn hơi men say. Nay dù vẫn nhận được ưu ái, nàng biết lúc này không thể vượt ranh giới, nếu nàng bồng bột tiến lên, chàng nhất định sẽ khéo léo ngăn lại.
Hai người đều rõ, một bức tường vô hình ngăn cách giữa họ, đêm qua từng có khe hở nhỏ nhưng rồi lại dựng lên kiên cố, không thể phá vỡ.
Thẩm Tây Linh thận trọng kìm chế ý muốn gần gũi, liếc chàng nháy mắt, cười nhẹ nói: “Công tử thật biết cách dỗ danh người khác…”
Thiếu nữ sắc mặt pha chút giận dỗi, giọng nói cũng châm chích khiến lòng người mềm nhũn. Nàng còn không rõ mình lúc này dễ thương thế nào, cũng không biết đã để lại vết gợn trong tim người trước mặt ra sao.
Tề Anh nhìn nàng, lòng lại bắt đầu dao động nhẹ.
Rõ ràng đêm nay chàng không uống rượu, nàng cũng không mới về, nhưng trong lòng vẫn dấy lên cảm giác khác lạ, chàng như chôn giấu đêm qua, thậm chí lặng lẽ từ góc khuất bước vào tâm hồn chàng.
Chàng chỉ xem nàng là đứa trẻ, giờ đã lớn song vẫn là trẻ con.
Chàng tuyệt không động lòng. Chàng tuyệt không thể động lòng.
Chàng lặng im dỗ dịu sóng lòng dấy lên vì câu nàng trách móc, lại thấy nàng đưa tay nhẹ nắm lấy ống tay áo chàng, nói: “Việc cũ đã thế rồi, nói thêm cũng vô ích, chỉ lần này sóng gió này ta muốn tự mình lo liệu, công tử đừng giúp ta, có được không?”
Đôi ngón tay trắng nõn mảnh mai nhẹ nhàng siết lấy ống tay áo chàng, cũng như cùng siết chặt trái tim chàng.
Tề Anh thở dài, mặc nàng níu ống tay, hỏi: “Ngươi một mình có làm được không?”
Thẩm Tây Linh mỉm cười, mắt nhìn quanh, sắc diện tươi sáng, đáp: “Ta cũng chẳng rõ, nhưng dù sao cũng phải thử, biết đâu được?”
Nàng hăng hái mong chinh phục, khí thế khác hẳn vẻ thục nữ hiền hòa ngày trước. Chàng thích nàng như thế, vui vẻ hớn hở, mắt long lanh sáng rỡ.
Thương hội hiểm nguy khó lường, càng liên quan đến Phó gia thì lại càng phức tạp. Thực ra chàng không hoàn toàn yên tâm để nàng một mình xử lý chuyện này, nhưng nàng dường như rất muốn thử một mình, chàng cũng không nỡ làm mất hứng của nàng, cản trở ý nguyện của nàng.
Nàng nói đúng, chàng thật sự nên để cho nàng tự chủ nhiều hơn, dần dần buông lỏng tay và thời điểm hiện tại chính là một khởi đầu tốt.
Rốt cuộc, trong mắt chàng chuyện này cũng chẳng phải việc lớn, dù cuối cùng tiểu cô nương không giải quyết được, cũng có chàng che chở bên cạnh.
Tề Anh gật đầu, nói: “Được, lần này ta sẽ không can thiệp.”
Vừa dứt lời, nàng liền vui vẻ, tay nhỏ níu chặt ống tay chàng còn lắc nhẹ, mắt đẹp thắm nhìn chàng nói: “Nhưng cũng không thể hoàn toàn buông thả ta, nếu ta không xử lý ổn ổn chuyện này, công tử phải bảo vệ ta đến cùng đó.”
Nàng quả thật còn biết làm nũng hơn cả Tuyết Đoàn.
Tề Anh không nhịn được trêu nàng một câu: “Ngươi nhiều chí khí vậy, ta còn phải bảo vệ làm gì?”
Tiểu cô nương cười tươi, ánh mắt rạng rỡ mê người, nói: “Ai mà chẳng muốn tiền? Nếu phải bồi thường bạc, chí khí ấy bỏ đi cho rồi.”
Tề Anh bị nàng trêu cười, nhẹ mắng: “Thuở nhỏ còn biết học vài quyển sách, giờ chỉ biết mải mê tiền bạc, ta dạy ngươi vậy sao?”
Thẩm Tây Linh cười đến nheo mắt, đáp lại lời giễu cợt: “Ta nào có chỉ chăm tiền, vẫn học hành đàng hoàng mà.”
Tề Anh nhướn mày, nhìn nàng cười mỉm, rồi mắt lướt qua giá sách, thản nhiên rút ra một quyển Xuân Thu Kinh đưa nàng, nửa thật nửa đùa: “Nhanh chóng xem kỹ vài lượt, vài ngày nữa ta sẽ kiểm tra.”
Thẩm Tây Linh nghe vậy mặt hơi nhăn lại. Nàng thật sự không thích đọc những quyển sách nghiêm túc, dù có thuộc cũng thuộc một cách gượng ép, chẳng hứng thú chút nào.
Nàng không nhịn được nhỏ tiếng than thở: “Sao lại kiểm tra ta nữa? Ngày mai còn phải kiểm tra cưỡi ngựa nữa cơ mà? Chẳng lẽ không được kiểm tra mấy thứ ta giỏi sao. Kiểm tra ta thuộc Kinh Thi có được không?”
Trong mắt Tề Anh tràn đầy nụ cười sâu sắc, chàng quay người về phía bàn làm việc ngồi xuống, lại chăm chú xem công văn, dù nàng níu kéo vài câu nữa mới buông tay, nói: “Được, nếu ngày mai kỹ thuật cưỡi ngựa qua được thì sẽ không kiểm tra việc thuộc Xuân Thu nữa.”
Thẩm Tây Linh trong lòng nghĩ chẳng khác gì không nói, kỹ thuật cưỡi ngựa của nàng làm sao có thể qua? Còn hơn đảo ngược, nếu nàng có thể thuộc Xuân Thu, liệu có được miễn kiểm tra cái kia không?
Nàng níu kéo hỏi chàng, chàng thì không để ý, nàng không chịu bỏ cuộc, lại dùng giọng mềm mại hỏi đi hỏi lại, một lúc căn phòng đầy tiếng cười vui.
Thật khiến người ta mê mẩn.
Tác giả: Nghệ thuật cư xử vợ chồng, làm thế nào để duy trì sự độc thân trong tình trạng cực kỳ mập mờ nhưng vẫn đi hẹn hò được~
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 88: Manh mối (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
