Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 84: Ngà say (3)


Nghe Tề Anh hỏi vậy, Thẩm Tây Linh trầm ngâm chốc lát, đoạn đáp: “Đích thực có đôi chút rắc rối, song ta vẫn còn có thể tự mình thu xếp.”


Nói đoạn, nàng lại nhìn chàng một cái, khóe môi khẽ cong, lộ ra nụ cười thật xinh đẹp, rồi nói tiếp: “Chờ đến khi ta không xử nổi nữa, sẽ đến tìm công tử giúp ta.”


Lại là một câu làm nũng khẽ khàng. Nàng càng lớn, lại càng thích làm nũng hơn thuở bé, hơn nữa còn quyến luyến chàng hơn xưa, mỗi khi lâu ngày không gặp, đến lúc tương phùng liền trở nên đặc biệt dịu mềm.


Tề Anh tuy ngoài mặt không nói, nhưng trong lòng kỳ thực rất yêu thích dáng vẻ ấy của nàng. Chàng biết nàng chỉ trước mặt chàng mới như thế, còn với người ngoài thì luôn luôn đoan trang quy củ.


Vị tiểu Tề đại nhân vốn có ánh mắt lạnh nhạt như sương, giờ phút này lại hóa nhu hòa, đôi mắt phượng liếc tiểu cô nương một cái, đoạn nhàn nhạt nói: “Ừ, có chuyện thì đến tìm ta.”


Chàng nói như vậy nhưng trong lòng tự biết nàng sẽ không dễ gì đến tìm mình. Nàng là người rất mâu thuẫn, rõ ràng hết mực quyến luyến chàng, thích làm nũng là thế nhưng khi thực sự gặp khó, lại luôn một mình gánh vác. Ít nhất ba năm qua, nàng chưa từng vì chuyện buôn bán mà đến tìm chàng giúp đỡ, dù chàng có hỏi tới, nàng cũng chỉ bảo mọi sự vẫn ổn.


Mà Thẩm Tây Linh, nghe lời ấy từ miệng chàng, trong lòng liền cảm thấy ấm áp dịu dàng. Nàng đích thực không phải người gặp chuyện liền chạy đi làm phiền chàng, nhưng chỉ cần biết chàng vẫn còn đó, trong lòng liền có cảm giác vững vàng, như thể sau lưng có người chở che vậy.


Bởi thế, nàng khẽ đáp một tiếng: “Ừm, ta biết rồi.”


Lúc này, hơi nóng trong lồng hấp đã tản đi, hai con cua mập mạp chen sát vào nhau, màu sắc tươi tắn rực rỡ. Thẩm Tây Linh xoay người lại, chẳng biết từ đâu lại lấy ra một bộ trà cụ, rót hai chén trà gừng nóng, đưa cho Tề Anh một chén, rồi hai người mới bắt đầu mỗi người một con mà ăn cua.


Thu là tiết trời ăn cua ngon nhất, hồ cua Tô Châu nổi danh thiên hạ, vị càng thêm đặc biệt. Thẩm Tây Linh hấp là hai con cua cái, phần ngon nhất chính là phần gạch vàng.


Nàng vừa thử bóc mai cua, vừa nói với Tề Anh: “Vốn dĩ ta muốn rót ít rượu quế hoa mà uống, thấy như vậy mới xứng với tiết thu. Nhưng nghĩ công tử hôm nay dự yến tiệc tại bản phủ, phần nhiều đã uống không ít nên mới đổi sang trà gừng. Chén trà này…”


Nàng nói được nửa lời, trước mắt bỗng hiện ra một mai cua đã được bóc sẵn, gạch vàng sóng sánh, trông thật bắt mắt.



Thẩm Tây Linh khẽ sững người, theo ngón tay thon dài của y mà ngẩng đầu nhìn lên, thấy chàng vẫn cúi đầu tách chân cua, miệng thì nhàn nhạt nói như lẽ thường: “Mai con cua của ngươi ta bóc rồi, ăn cái này đi.”


Thẩm Tây Linh mím môi, nhất thời chưa vội đón lấy, chàng liền ngẩng đầu nhìn nàng, hơi nhướng mày hỏi: “Sao vậy?”


Nàng chớp mắt, nói nhỏ: “Không cần, ta tự làm cũng được…”


Tề Anh liếc nhìn con cua nàng đang cố sức bóc mà vẫn chưa được, chàng khẽ mỉm cười, chẳng nói thêm lời, chỉ đem mai đã bóc đặt trước mặt nàng, đoạn nhìn sang con cua chưa bóc trong tay nàng mà nói: “Đưa ta.”


Tựa như chuyện đương nhiên.


Thẩm Tây Linh trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác tê dại dịu ngọt, chẳng giở trò từ chối nữa, chỉ “ồ” một tiếng, rồi cùng chàng đổi lấy.


Ăn cua vốn là chuyện hao thời gian, muốn ăn đến phần thịt trắng ngần bên trong, không chỉ phải bóc vỏ, còn phải tách đôi, rồi lại từ từ bẻ từng đoạn chân cua, thực là phiền phức mà cũng mất sức.


Thẩm Tây Linh vốn nghĩ hai người cùng ăn, vì mất thời giờ nên sẽ có thể trò chuyện thêm nhiều, nào ngờ tuy thời gian kéo dài, nhưng lại khiến chàng cứ mãi chăm lo cho nàng. Chàng sợ nàng bị đứt tay, lại sợ nàng sức yếu không tách được nên từ đầu đến cuối đều giúp nàng bóc cua, gỡ từng đốt chân nhỏ đưa nàng, còn bản thân thì chẳng ăn được mấy miếng.


Thẩm Tây Linh một mặt cảm thấy thật là làm phiền chàng, mặt khác lại thấy ngọt ngào vì được chàng quan tâm đến thế. Nàng lại rất thông minh, biết nhân lúc chàng chăm sóc mình mà lặng lẽ ngồi gần thêm một chút, chỉ cần nàng nghiêng đầu, chóp mũi đã có thể chạm vào áo chàng.


Nàng thật sự rất muốn tựa vào người chàng. 


Thẩm Tây Linh, mi phải nhẫn nhịn. Nàng tự răn mình như vậy, bèn lại ngồi ngay ngắn trở lại.


Chỉ là hương cam tùng phảng phất trên áo chàng thanh thanh nhè nhẹ, khiến nàng chưa uống rượu mà tựa hồ đã hơi say. Ánh trăng trong vắt, đầm sen bên hồ đã qua kỳ nở, cánh hoa tàn tạ nhưng dư hương vẫn còn dễ chịu. Bên tai là tiếng chàng lột cua khi có khi không, một đêm thu quả thật đẹp đẽ biết bao.


Lòng nàng lại càng ngứa ngáy xao động.



Chính lúc ấy, nàng nghe chàng hỏi: “Vài hôm nữa có rảnh không? Ta dẫn ngươi đi thưởng thu.”


Thẩm Tây Linh vừa nghe liền phấn chấn, ngẩng đầu nhìn chàng. Tề Anh thấy đôi mắt nàng sáng ngời, thầm thấy nàng đáng yêu vô cùng. Nếu chẳng phải khi ấy tay chàng đang dính, chàng hẳn đã không nhịn được mà đưa tay vuốt mái tóc nàng.


Chàng nghe nàng vui vẻ đáp lời: “Thật sao? Được ạ! Khi nào vậy?”


Dáng vẻ hớn hở kia của nàng thật khiến lòng người rung động. Đôi mắt xinh đẹp kia hễ sáng lên, thì người bên cạnh cũng thấy lòng vui vẻ lây. Tề Anh bị vẻ mặt nàng làm cho bật cười, đoạn buông con cua đang cầm, nghĩ ngợi một chốc rồi nói: “Vài hôm nữa đi, đợi ta xong việc.”


Chẳng trách nàng lại vui mừng như thế, vì xưa nay chàng rất hiếm khi dẫn nàng ra ngoài, ngẫm kỹ thì gần như chưa từng. Chàng luôn bận rộn, sau đó nàng cũng bắt đầu bận rộn, hai người ít khi rảnh cùng lúc.


Nàng chẳng rõ vì sao chàng đột nhiên nổi hứng như vậy, chỉ thấy trong lòng hân hoan. Nghe xong, nàng bèn nhẩm tính ngày tháng, thấy chàng nghỉ đúng vào ngày kia, lòng càng thêm hồ hởi. Nhưng lại nghe chàng hờ hững nhắc nhở một câu: “Đến lúc đó, phải kiểm tra xem tài cưỡi ngựa của ngươi tiến bộ thế nào.”


Thẩm Tây Linh vừa nghe liền xụ mặt.


Những năm qua, dù phần lớn thời gian nàng dành cho việc buôn bán, nhưng vẫn luôn theo học cùng chàng.


Quân tử lục nghệ: Lễ, Nhạc, Xạ, Ngự, Thư, Số. Các môn khác thì thôi cũng được, chỉ có hai môn xạ và ngự là nàng hoàn toàn không có tư chất. Nhưng Tề Anh lại vô cùng kiên trì với chuyện này, luôn thúc giục nàng luyện cưỡi ngựa, kỳ thực là muốn nàng lấy đó để rèn luyện cơ thể.


Thẩm Tây Linh dẫu hiểu ý tốt của chàng, nhưng cưỡi ngựa đối với nàng thật là khổ sở, luyện suốt ba năm mà vẫn chưa tiến triển mấy. Hễ ngồi lên ngựa là đã sợ, miễn cưỡng còn có thể đi thong thả, chứ nếu ngựa bắt đầu chạy, dù chỉ là chạy bước nhỏ nàng cũng cảm thấy như muốn rớt cả hồn vía.


Tề Anh thấy nàng xị mặt, trong mắt thoáng hiện ý cười. Chàng tuy chẳng có ý định tha cho nàng, nhưng vẫn dịu giọng an ủi một câu: “Không sao, đến lúc đó ta sẽ luôn ở bên ngươi.”


Chỉ là câu an ủi của Tề nhị công tử này lại chẳng khiến tiểu cô nương kia cảm thấy dễ chịu gì. Nàng thậm chí còn âm thầm phẫn nộ: “Nào phải ở bên ta, rõ là giám sát ta thì có! Ngài tưởng ta không nhận ra sao?” Trong lòng vốn đã lo lắng, nay càng thêm uể oải, mặt mày ủ dột.


Tề Anh lắc đầu bật cười, không nói thêm gì nữa, chỉ lại đưa nàng một đốt chân cua.



Nàng lúc này đã bắt đầu lo lắng chuyện cưỡi ngựa mấy ngày tới, cảm thấy ăn không nổi nữa, liền lắc đầu nói: “Không ăn nữa.”


Trông nàng như đang giận dỗi, Tề Anh thấy thế càng thấy thú vị, cũng chẳng trách cứ nàng. Lại nhìn xem, nàng đã bị chàng đút cho ăn gần trọn con cua, đoán chừng cũng đã no, nên không ép nàng ăn tiếp.


Chàng cầm khăn tay bên cạnh lau sạch tay, bỗng nhớ đến một chuyện, bèn gọi: “Văn Văn.”


Thẩm Tây Linh nghe gọi thì nghiêng đầu nhìn chàng, chỉ là lông mày vẫn hơi nhíu, khiến chàng không nhịn được mà cười khẽ.


Chàng khẽ cười, ý muốn vuốt tóc nàng lại dấy lên, nhưng vẫn cố kiềm chế, rồi dịu giọng nói: “Tháng hai sang năm là lễ cập kê của ngươi, hôm nay mẫu thân ta cũng nhắc đến việc này, ta muốn hỏi thử ý ngươi, muốn tổ chức thế nào?”


Thẩm Tây Linh nghe vậy bèn ngẩn ra, miệng lẩm bẩm: “Lễ cập kê…”


Tề Anh thấy mắt nàng chẳng có vẻ gì là vui, trái lại còn mang chút u uẩn, ngỡ nàng lo rằng lễ tổ chức không thỏa đáng, bèn trấn an: “Ngươi đừng lo, muốn làm thế nào cứ theo ý ngươi là được.”


Thẩm Tây Linh ngẩng mắt nhìn chàng, trong ánh mắt chẳng những còn nỗi u sầu, mà dường như còn thấp thoáng một tia thương cảm khiến Tề Anh chợt cảm thấy trầm xuống, chẳng hiểu vì sao nàng lại như vậy.


Chỉ nghe nàng nhẹ giọng đáp: “Vâng… được.”


Ở với nhau đã lâu, hai người đã vô cùng quen thuộc, đến mức chỉ cần một ánh mắt hay một động tác nhỏ, cũng có thể thấu hiểu tâm ý đối phương. Huống hồ Tề Anh lớn hơn nàng gần mười tuổi, lại từng dấn thân quan trường, nhìn nàng tựa như nhìn một trang giấy trắng, bất kỳ biến hóa tâm tư nào cũng đều thu vào trong mắt, thấy rõ từng li từng tí.


Chỉ là, tuy chàng cảm nhận được nàng lúc này có nỗi không vui, nhưng trong khoảnh khắc lại chưa thể đoán ra nỗi buồn ấy đến từ đâu. Ba năm nay, nàng thay đổi rất nhiều, có lẽ bởi đã tiếp quản sản nghiệp, nàng cởi mở, mạnh dạn hơn xưa, cũng không còn dè dặt sợ hãi như thuở trước. Song một vài bản tính vốn sinh ra đã có, ví như sự mẫn cảm thì đến nay vẫn chưa đổi.


Chàng nhất thời không đoán nổi, thấy nàng nét mặt phảng phất cô đơn, trong lòng không khỏi xót xa, nghĩ ngợi giây lát rồi rốt cuộc vẫn nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy? Sao lại không vui?”


Chàng vừa hỏi, nàng liền ngẩng mặt lên, nghiêng đầu nhìn chàng, đôi mắt xinh đẹp kia giờ đầy những tâm tình phức tạp.



Nàng lặng im một lúc, rồi hỏi: “Ta… có thể không làm lễ cập kê được không?”


Tề Anh ngẩn ra, nhận thấy nàng kháng cự lễ này, lấy làm lạ, bèn hỏi: “Vì sao?”


Nàng mím môi, hồi lâu không đáp, chỉ cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu: “… Chỉ là… không muốn làm thôi.”


Một câu vừa làm nũng, vừa có chút bướng bỉnh. Tề Anh không nhịn được bật cười, nghĩ tiểu cô nương lại đang làm bộ làm tịch.


Nàng thỉnh thoảng vẫn vậy. Chàng biết nàng thích được chàng dỗ dành, mà chàng cũng chẳng ngại dỗ nàng. Bèn thuận theo ý nàng, nói: “Lễ cập kê là một trong những nghi lễ trọng đại nhất trong đời nữ nhi, sao có thể không làm? Nếu ngươi không thích phô trương, có thể làm giản lược, nhưng không thể không làm.”


Thanh âm chàng ôn nhu, giọng điệu cũng rất nhẫn nại. Thẩm Tây Linh tự nhiên cũng hiểu được ý nghĩa của lễ này đối với một nữ tử.


Chỉ là… nàng nhớ đến lời nói ba năm trước của chàng.


“Chờ nàng lớn rồi, tự nhiên sẽ rời đi thôi.” Thẩm Tây Linh chưa từng nói cho Tề Anh biết rằng ba năm trước nàng đã nghe được cuộc trò chuyện ấy giữa chàng và lục công chúa. Chuyện ấy đã là quá khứ, nếu nay lại nhắc tới thì chẳng còn ý vị. Chỉ là tuy nàng không nói, nhưng trong lòng vẫn luôn khắc ghi, ba năm qua, nỗi lo sợ mơ hồ ấy chưa từng tiêu tan.


Nàng không biết, trong mắt chàng, thế nào mới gọi là ‘trưởng thành’.


Trước kia khi nàng xử lý việc kinh doanh vải vóc, thậm chí còn từng lo lắng, sợ rằng làm quá tốt sẽ khiến chàng cảm thấy nàng đã đủ khả năng tự lập, rồi liền muốn để nàng rời đi. Bởi vậy khi ấy nàng cố tình làm hỏng vài chuyện không lớn không nhỏ, thi thoảng còn than vãn đôi chút về sự gian khó trong thương trường trước mặt chàng, bóng gió rằng nàng vẫn chưa trưởng thành, vẫn chưa thể tự chăm lo cho bản thân.


Thế nhưng nay, sắp đến lễ cập kê của nàng rồi.


Nữ tử một khi đã làm lễ cập kê tức là đã trưởng thành. Dù nàng có phản kháng đến đâu, thời gian vẫn từng ngày trôi đi, từng bước từng bước đẩy nàng đến gần cái ngày ấy. Mà đến khi ngày ấy thực sự tới… liệu chàng có bắt nàng phải rời đi không?


Tác giả: Bạn trai kiểu phụ thân, hợp làm người chồng người cha trong nhà.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 84: Ngà say (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...