Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 81: Năm tháng (3)
Khi yến tiệc kết thúc, Tề Anh đã mang dáng vẻ ngà ngà say. Điều này cũng không thể trách tiểu Tề đại nhân tửu lượng kém mà là do người đến chúc rượu quá đông, chàng lại không tiện bên trọng bên khinh, đành phải lần lượt nâng chén, uống hết lượt này đến lượt khác.
Đợi đến khi uống xong một vòng, say tất nhiên là điều không thể tránh khỏi. Chàng say đến mức không thể tự mình đứng dậy tiễn các vị điện hạ rời phủ, cuối cùng vẫn là Tề Vân và Hàn Nhược Huy thay chàng làm lễ tiễn khách.
Tứ điện hạ đêm nay cũng uống rất vui, lúc bước ra lên xe thì cả người lảo đảo, may nhờ Phó Dung ở bên chăm sóc chu đáo, dịu dàng săn sóc, không thể trách nàng được nửa lời. Còn lục công chúa thì hoàn toàn chẳng đoái hoài đến tình trạng say xỉn của tứ huynh mình, chỉ đứng trước cổng phủ Tề gia, lưu luyến ngoái nhìn vào trong, muốn liếc thêm một lần hình bóng của Kính Thần ca ca, kết quả tự nhiên là chẳng được như nguyện.
Nàng cảm thấy vô cùng tiếc nuối, nhưng lại chẳng có cách nào khác, cũng không thể ngang ngược ở lì lại nhà người ta, đành phải hướng về phía Tề Vân và Hàn Nhược Huy cáo từ, còn nói thêm một câu: “Vậy bọn muội xin cáo lui, xin hai vị huynh tẩu thay muội chăm sóc cho Kính Thần ca ca.”
Câu nói này nghe qua thì thành ý, nhưng suy cho cùng lại rất không hợp lẽ, bởi người mà nàng trịnh trọng gửi gắm thực chất chẳng có quan hệ gì với nàng, trong khi người nàng nhờ cậy lại là huynh trưởng và tẩu tử chính danh của đối phương, thân sơ rõ ràng, phân biệt dễ thấy.
Tề Vân và Hàn Nhược Huy tất nhiên không thể không nhận lời, nhưng trong lòng đều thấy thay công chúa hơi mất thể diện. Song cả hai đều là người có tu dưỡng, vẫn cung kính chu toàn mà đưa công chúa quyến luyến mãi chẳng chịu rời lên xe ngựa, đến khi xe đi khuất nơi đầu ngõ, hai người mới đồng loạt thở phào một hơi.
Hàn Nhược Huy khẽ xoa thắt lưng, có phần mỏi mệt, lại nhìn theo xe ngựa của công chúa xa dần, than nhẹ một câu: “Ôi, đúng là một cô nương ngốc si tình…”
Quả thật, lục công chúa không hổ là một kẻ si tình.
Tứ điện hạ đêm nay tuy nói chắc như đinh đóng cột rằng bọn họ chỉ tình cờ gặp Tề Anh ở cổng cung rồi thuận đường cùng đến phủ chúc mừng, nhưng người có mắt đều hiểu rõ, đời nào có lắm ‘tình cờ’ đến thế? Rõ ràng là công chúa cố ý đứng đợi ngoài cung, tứ huynh nàng vì giữ gìn thanh danh cho muội muội mới đành cùng nàng ra ngoài, lại còn phải tìm một cái cớ hợp lý để che đậy. Khổ tâm là vậy!
Tối nay Hàn Nhược Huy ở gần, nhìn càng rõ ràng, đôi mắt hoa đào của vị công chúa ấy từ đầu chí cuối cứ theo sát Tề Anh không rời, có cơ hội là liền chạy đến gần nói chuyện. Tề Anh chỉ cần nói đôi câu là nàng cười rạng rỡ, hễ chàng quay sang ứng đối khách khác thì nàng lại buồn bã thất thần. Thật khiến người ta vừa buồn cười, lại vừa thương xót.
Mẫu phi của công chúa vốn là người Hàn gia, tính ra là cô mẫu ruột của Hàn Nhược Huy, công chúa và tứ điện hạ đều là muội muội và đệ đệ của nàng. Nay nhìn thấy biểu muội của mình rơi vào tình cảnh dở khóc dở cười như vậy, quả thực khiến người ta không nhịn được một tiếng thở dài.
Nàng còn đang xúc động thì Tề Vân bên cạnh lại không nghe rõ lời thê tử nói, chỉ khẽ vòng tay ôm nàng, rồi cùng nàng sóng vai quay vào phủ.
Vào đến chính sảnh thì thấy người nhà đều có mặt. Tề Chương, Nghiêu thị, tam đệ và tứ đệ đều ngồi đầy đủ. Ngay cả nhị đệ cũng đang có mặt, lúc này đang ngồi đoan chính ở ghế bên, mặt mày tỉnh táo, thần sắc sáng sủa, hoàn toàn không còn dáng vẻ ngà say không đứng dậy nổi khi nãy.
Tề Vân lập tức hiểu ra, vừa bước vào nhà vừa bật cười mắng: “Hay lắm, thì ra là đệ giả vờ say!”
Tề Anh quay đầu nhìn về phía đại ca, ánh mắt cũng tràn đầy ý cười.
Dĩ nhiên chàng phải giả say, bằng không thì đêm nay không biết bị ép uống đến mức nào. Hơn nữa rượu chàng uống vốn đã được sai người pha sẵn với nước từ trước, nên dù uống nhiều nhưng không thật sự say.
Tề Vân cười vỗ vai Tề Anh, rồi cùng Hàn Nhược Huy cùng ngồi xuống, sau đó hỏi: “Sao vậy? Tiệc cũng tan rồi mà cả nhà vẫn còn ngồi đây đủ cả?”
Tề Chương ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt lại không lấy gì làm nhẹ nhõm, lông mày khẽ nhíu lại, nói với trưởng tử:
“Là đang nói về chuyện để đệ con làm chủ khảo kỳ thi xuân sang năm.”
Tối nay trong yến tiệc vốn đã có lời đồn ra ngoài, nên Tề Vân cũng nghe đôi chút. Giờ nghe cha nhắc lại, chàng trầm ngâm một lát rồi đáp: “Làm chủ khảo kỳ thi xuân là việc tốt, vừa có danh vừa có lợi, mà Kính Thần cũng hoàn toàn có đủ năng lực, phụ thân là thấy có điều gì không ổn sao?”
Lông mày Tề Chương vẫn nhíu chặt, rơi vào trầm mặc. Ông đương nhiên biết làm chủ khảo kỳ thi xuân là một chức vị vừa có danh vừa có lợi, cũng hiểu nhi tử mình hoàn toàn đủ năng lực đảm đương.
Chỉ là hiện tại, chỉ riêng một chi của Tề gia đã có ba người làm quan trong triều, bản thân ông là Tả tướng một nước, hai nhi tử đều đã lên đến nhị phẩm. Một gia tộc mà có được vinh hiển như thế, đừng nói trong triều đại này, dù có nhìn khắp các triều đại trước cũng hiếm thấy tiền lệ.
Tề gia đang ở vào thời kỳ cực thịnh, quyền khuynh triều dã, văn võ quân chính của Đại Lương đều nằm trong tay họ. Nhưng cũng bởi vì thịnh đến cực điểm, Tề Chương mới lo lắng rằng sẽ đến lúc suy tàn. Nay Kính Thần lại nhận thêm chức vụ chủ khảo kỳ thi xuân, càng khiến cho vinh sủng của Tề gia chạm đến đỉnh cao, điều này khiến ông lo ngại, một gia tộc mà nổi bật quá mức chưa chắc đã là chuyện tốt.
Những lời này Tề Chương vốn muốn nói ra, nhưng vì con dâu trưởng cũng đang có mặt nên lại thấy khó mở miệng.
Tuy nàng đã thành thân với trưởng tử nhiều năm, lại sinh được một nhi nữ, nhưng dù sao cũng là nữ nhi Hàn gia. Dẫu người ta thường nói ‘xuất giá tòng phu’, song nữ nhi nhà thế gia, há lại thực sự có thể cắt đứt hết quan hệ với bên ngoại? Nếu thật sự dễ dàng như vậy, thì mẫu thân ông năm xưa cũng chẳng đến già vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện nâng đỡ Phó gia.
Tề Chương e ngại Hàn Nhược Huy sẽ đem chuyện trong Tề gia về kể lại với bên ngoại nên trong lòng có nỗi lo mà không tiện nói ra. Nhưng ông không nói, thì người con trai thông minh tuyệt đỉnh của ông lại đã hiểu ý. Chỉ thấy Tề Anh khẽ khom mình hành lễ, bình tĩnh nói: “Phụ thân yên tâm, nhi tử hiểu rõ.”
Tề Chương ngẩng lên nhìn nhị tử, thấy ánh mắt hắn sáng rõ, giữa chân mày lại mang theo vài phần ý vị sâu xa, liền biết trong lòng hắn ắt đã có tính toán riêng, trong lòng ông mới dần yên ổn.
Khi đó, thực ra Tề Chương cũng không biết trong lòng nhị tử mình đang nghĩ gì, càng không biết việc nhận làm chủ khảo kỳ thi xuân liệu còn có dụng ý gì khác. Nhưng hiện tại Tề Anh đã có thể tự mình gánh vác mọi việc, ông cũng dần yên tâm, không còn giống như những ngày đầu chàng mới bước vào quan trường, việc gì cũng phải nhắc nhở.
Ông tin tưởng, Tề Anh có thể xử lý thỏa đáng mọi việc.
Tề Chương khẽ gật đầu, không định hỏi thêm điều gì, chỉ phất tay nói: “Thôi được, con tự biết chừng mực là tốt rồi.”
Tề Anh gật đầu lĩnh mệnh. Giữa hai người họ, chỉ một câu đối đáp đã hiểu được nỗi lòng nhau. Chỉ là những người khác trong sảnh lại không sao hiểu nổi ẩn ý bên trong, chẳng hạn như Tề Lạc.
Vừa nghe nhị ca được làm chủ khảo kỳ thi xuân năm sau, hắn mừng rỡ không thôi. Nếu không phải vì phụ thân đang ở đó, hắn suýt nữa đã nhảy lên trần nhà vì vui sướng. Dù cố kìm chế niềm vui, nét mặt vẫn không giấu nổi vẻ phấn khích, hớn hở nói: “Nhị ca được làm chủ khảo, vậy thì thật tốt! Tuyệt quá rồi! Nếu khi chấm bài thi mà trùng vào bài của đệ thì có thể…”
Lời còn chưa dứt đã bị huynh trưởng cắt ngang. Chỉ thấy Tề Vân mặt lạnh như tiền, quát: “Đệ đừng có hồ đồ! Việc thi cử sao có thể coi thường như trò trẻ con? Đệ đừng tưởng mình may mắn qua được kỳ thi hương liền đắc ý quên mình! Nhị ca đệ tuyệt đối sẽ không bao giờ thiên vị đệ đâu, sớm dẹp cái tâm tư đó đi!”
Một tràng quở mắng nghiêm khắc khiến Tề Lạc co rụt cổ lại, cúi đầu im thin thít, không dám hó hé.
Nhưng Tề Vân vẫn chưa buông tha. Tính hắn vốn nghiêm cẩn, xem trọng pháp độ kỷ cương, đặc biệt đối với người trong nhà càng khắt khe hơn. Lúc này bắt được cớ, liền nhân thể đem cả hai đệ đệ còn đang đọc sách trong nhà ra mắng một trận, giáo huấn đến nửa buổi không dừng.
Tề Chương ngồi ở chủ vị lặng lẽ nghe trưởng tử dạy dỗ hai đệ đệ nhỏ không xen lời, cũng không ngăn lại. Đợi đến khi Tề Vân ngừng lời, ông mới nghiêng đầu liếc nhìn tam tử, giọng điệu không cao không thấp: “Kính An.”
Người bị gọi tên là Tề Ninh rụt người một cái, chậm rãi ngẩng đầu nhìn phụ thân, dè dặt đáp: “Có nhi tử.”
Tề Chương thở dài một tiếng, nói: “Năm nay phải càng chăm chỉ đọc sách, ít nhất cũng phải theo kịp tứ đệ của con, nghe rõ chưa?”
Chuyện này nói ra thì đúng là có chút chua chát, Tề Ninh lớn hơn Tề Lạc hai tuổi, ngày thường còn thường cười nhạo tứ đệ là đồ ngốc. Kết quả bây giờ người ta đã thi đỗ kỳ thi hương, sắp đi thi kỳ thi hội, còn hắn thì đến kỳ thi hương cũng chưa qua, nói gì đến thi hội?
Giờ bị phụ thân nhắc đến trước mặt mọi người, Tề Ninh chỉ còn biết cúi đầu, buồn bực đáp một tiếng: “Dạ”.
Tề Chương liếc mắt nhìn tam tử, không nói thêm gì nữa. Sau đó không lâu, ông liền đứng dậy đi nghỉ. Mọi người thấy thế cũng lần lượt tản đi.
Chỉ có Nghiêu thị là chậm rãi đứng sau cùng. Tề Anh liền tiến lên đỡ lấy tay mẫu thân, cùng bà bước về Gia Hỉ Đường.
Đêm thu mát lạnh như nước, ánh trăng cũng sáng tỏ khác thường. Trời đêm nay không gợn mây, các lầu các trong phủ Tề gia vẫn như ba năm trước, khí phái, xa hoa, chẳng đổi thay chút nào.
Hai mẫu tử dưới ánh trăng thu thả bước trong hành lang gấp khúc, Nghiêu thị nghiêng đầu nhìn nhi tử nay đã trưởng thành cao lớn, ánh mắt đầy tự hào. Bà chỉ cảm thấy thời gian như thoi đưa, chớp mắt nhi tử đã trở thành người có thể gánh vác mọi chuyện khiến bà không khỏi cảm khái.
Bà nhẹ nhàng vỗ lên tay nhi tử đang đỡ lấy mình, nói:
“Đêm nay thấy con cứ uống rượu mãi, chẳng ăn được bao nhiêu, để lát nữa ta bảo người đưa chút đồ ăn khuya cho con nhé, ăn chút đi, đừng để lại đau dạ dày.”
Tề Anh nhìn mẫu thân, còn chưa kịp lên tiếng, bà lại nói tiếp: “Giờ con làm quan lớn, đương nhiên là chuyện tốt. Người ta tranh nhau kết giao với con cũng là điều dễ hiểu. Nhưng cứ thế này mãi, cũng thật là mệt người. Con nói xem, ngày thường con đã bận rộn, hôm nay là sinh thần của con mà cũng không được yên ổn mà vui vẻ một chút, lại phải gượng gạo tiếp đãi đủ thứ người, thật là phí sức.”
Tính cách Nghiêu thị vốn như vậy, ngoài mặt tiếp khách tươi cười, sau lưng lại không nhịn được mà oán thầm vài câu. Mấy chục năm trước, bà vì phụ thân mình mà than phiền, nay thì đổi thành vì nhi tử.
Tề Anh hiểu rõ tính mẫu thân, nghe vậy chỉ khẽ cười, nhẹ giọng an ủi: “Không sao đâu, con đã quen rồi.”
Nghiêu thị thở dài, nói: “Con quen rồi, nhưng ta thì vẫn thấy xót. Đôi khi thật muốn con đừng quá xuất sắc, như vậy có khi lại đỡ mệt hơn.”
Tề Anh mỉm cười, không đáp lời. Diêu thị như sực nhớ ra điều gì, “a” lên một tiếng: “Phải rồi, hôm nay sinh thần con, vẫn chưa ăn mì trường thọ, để ta sai người nấu một bát cho con nhé? Tranh thủ còn chưa sang ngày, ăn cho lấy may!”
Nghiêu thị vừa nói vừa định sai người đi chuẩn bị, lại bị Tề Anh ngăn lại.
Tề Anh nói: “Mẫu thân không cần phiền đâu, lát nữa con sẽ về Phong Hà Uyển ăn.”
Câu này vừa thốt ra khiến Nghiêu thị hơi sững lại, rồi bật cười, đưa tay đỡ trán nói: “Ta sao lại quên mất, con còn đang nhớ thương Văn Văn đấy chứ, chỉ là mấy ngày trước thấy con liên tục không về biệt viện, ta còn tưởng hôm nay con cũng ngủ lại trong phủ.”
Tề Anh nghe đến hai chữ “nhớ thương” thì hơi ho nhẹ một tiếng, lúng túng, rồi lại nói: “Nửa tháng trước nàng ấy ra ngoài thu hồi sổ sách, mãi hôm nay mới về.”
Nghiêu thị nghe vậy thì có chút bất ngờ: “Nàng tự mình ra ngoài thu nợ à? Còn đi hẳn nửa tháng trời?”
Tề Anh gật đầu, trong đôi mắt phượng xinh đẹp ánh lên chút bất đắc dĩ: “Vâng, còn bận hơn cả con.”
Vừa bất đắc dĩ, lại như mang theo chút ý cười dịu dàng.
Nghiêu thị lắc đầu, ánh mắt hiện rõ vẻ không tán đồng:
“Văn Văn còn nhỏ như thế, lại xinh đẹp nhường ấy, con cũng yên tâm để con bé đi một mình sao?”
Tề Anh đáp: “Con bảo Bạch Tùng đi theo nàng ấy rồi.”
Nghiêu thị nghe vậy thì hơi sững ra, rồi gật đầu.
Bạch Tùng là tâm phúc của Tề gia, võ nghệ cao cường, làm việc chắc chắn. Có hắn theo bảo vệ, chắc hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì. Chỉ là hắn xưa nay vẫn luôn đi theo sát bên Tề Anh, mấy năm gần đây Tề Anh bước chân vào quan trường, địa vị ngày một thăng tiến, kẻ đố kỵ cũng ngày một nhiều, riêng chuyện ám sát mấy năm qua đã gặp đến mười mấy lần. Giờ lại điều Bạch Tùng theo bảo vệ Văn Văn, vậy chính mình thì sao…
Tề Anh nhìn ra nét lo lắng trong mắt mẫu thân, im lặng một lát, rồi dịu giọng trấn an: “Không sao đâu, việc này bên Khu Mật Viện có thể xử lý ổn thỏa. Hơn nữa hôm nay họ cũng đã về rồi.”
Chàng đã nói vậy, Nghiêu thị còn có thể nói thêm gì nữa? Đành gật đầu, rồi như chợt nhớ ra điều gì, mỉm cười nói: “Nói đến Văn Văn, cũng sắp đến tuổi cập kê rồi nhỉ?”
Tề Anh gật đầu: “Vâng, còn mấy tháng nữa thôi.”
Nghiêu thị mỉm cười: “Cập kê là đại sự, cả đời chỉ có một lần. Con tính chuẩn bị cho con bé thế nào?”
Tề Anh nhướng mày, đáp: “Nàng ấy tính tình trầm lặng, không thích phô trương, chỉ sợ không muốn làm lớn, con sẽ bàn với nàng ấy sau.”
Nghiêu thị gật đầu, ánh mắt chan chứa thâm ý: “Đừng để người ta phải thiệt thòi đấy.”
Câu này vốn rất bình thường, nhưng ánh mắt bà khi nói lại lấp ló vài phần trêu ghẹo, ý tại ngôn ngoại.
Tề Anh hơi sững người, hiểu được hàm ý trong lời mẫu thân thì trên mặt thoáng hiện chút mất tự nhiên, vội vàng nói: “Mẫu thân, con và Văn Văn không phải như người nghĩ đâu…”
Còn chưa nói dứt, Nghiêu thị đã bật cười, nói: “Phải rồi phải rồi, không phải tình cảm nam nữ, ta cũng đâu nói gì đâu, con làm gì mà phản ứng lớn như vậy?”
Miệng thì nói vậy, nhưng nét cười trêu chọc trong ánh mắt bà lại càng thêm rõ rệt. Mà bà thấy nhi tử mình tuy có hơi ngượng ngùng, nhưng tâm trạng dường như cũng rất vui vẻ, thế là ý cười trong mắt bà càng thêm đậm.
Chậc, đứa trẻ này xử lý chính vụ thì quyết đoán kiên cường, vậy mà chuyện tình cảm nam nữ lại cứ dây dưa mãi chẳng rõ ràng. Nhưng chuyện này, bà làm mẫu thân cũng không tiện xen vào, chỉ đành chờ hai đứa tự mình mở miệng thôi. Bà có linh cảm, chắc cũng không lâu nữa đâu.
Nghiêu thị cười cười, ngẩng đầu nhìn trời đã về khuya, không muốn giữ con thêm nữa, bèn nói: “Thôi, con mau về đi. Nhớ thay ta hỏi thăm Văn Văn một tiếng.”
Tề Anh đáp lời, đưa mẫu thân về đến Gia Hỉ Đường rồi mới rời khỏi bản phủ quay lại Phong Hà Uyển.
Gió đêm thu mát mẻ, đủ để tỉnh rượu. Tuy rằng rượu tối nay đã được pha loãng, nhưng uống nhiều quá vẫn khiến chàng có chút ngà ngà say.
Cái ngà say ấy thật dễ chịu, trong làn hơi men, chàng bất giác nghĩ tới người mà đã nửa tháng chưa gặp. Đôi mắt phượng đẹp như họa khẽ ánh lên tia sáng dịu nhẹ như gợn sóng ánh trăng, lấp lánh niềm vui.
Còn khiến người ta say hơn cả thứ rượu ngon mà đêm nay các quan khách cùng nhau uống.
Tác giả: Uống rượu tất nhiên là phải về nhà tìm vợ rồi~ (Há há, còn bày đặt giả bộ, rượu toàn pha nước thôi!)
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 81: Năm tháng (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
