Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 76: Mèo con (3)


Tuyết Đoàn từ đó đã an cư trong Ốc Ngọc viện.


Thủy Bội cùng mọi người đều rất chiều chuộng nó, nhất là Tử Quân. Nha đầu này rất yêu mèo, còn chuẩn bị cho nó một chiếc ổ êm ấm, mỗi ngày cho ăn một con cá nhỏ, nhanh chóng khiến nó càng ngày càng trắng phau phau, tròn tròn dễ thương.


Thẩm Tây Linh vốn cũng thích mèo, nữ nhi mà, ai lại không thích những sinh vật nhỏ bé, lông mềm mại, lại biết kêu meo meo. Nhưng vì nàng đã quyết định vài ngày nữa sẽ không nuôi nó nữa, nên từ đầu đã cố gắng kìm lòng, không thân mật với nó, tránh để lòng lại động.


Thế nhưng, con mèo Tuyết Đoàn này chẳng hiểu sao, dù Tử Quân chăm sóc nó nhiều nhất mà nó lại thích nhất Thẩm Tây Linh. Mỗi khi nàng về, nó lại chạy đến quấn quýt dưới chân, đôi mắt xanh biếc như ngọc bích không chớp nhìn nàng chằm chằm, một khi đã thu hút được sự chú ý, nó liền nằm ngửa lộ bụng, làm bộ muốn nàng v**t v*.


Thẩm Tây Linh kiềm lòng được vài ngày thì không chịu nổi nữa, một ngày nọ ôm lấy Tuyết Đoàn. Lần đầu thì ngượng ngùng, nhưng quen rồi thì càng lúc càng thành thói quen, con mèo cũng nhận ra sức hấp dẫn của mình, càng lúc càng bám lấy nàng, còn nàng cũng dần dần tan chảy phòng tuyến, ôm nó nhiều hơn.


Dù vậy, nàng vẫn giữ ý định không nuôi nó lâu dài, thấy lòng mình ngày càng mềm, vội vàng hỏi ngày nhị công tử về. Đây là lần đầu tiên sau hội hoa nàng chủ động hỏi chuyện nhị công tử.


Thủy Bội âm thầm quan sát sự thay đổi của tiểu thư, mỉm cười thầm nhưng mặt vẫn nghiêm trang nói: “Chưa rõ, công tử bận rộn vậy ai mà biết có bị chuyện gì cản trở không? Có khi còn phải một thời gian nữa mới về được.”


Thẩm Tây Linh bĩu môi, cầm lấy chân mèo hồng hồng không nói gì.


Ngày tháng cứ trôi qua như thế. Gần đây, nàng lại ngồi kiểm toán sổ sách của xưởng vải, tính toán sơ bộ số tiền Lư chưởng quầy giấu riêng trong mấy năm qua, mười hai năm ước chừng khoảng năm trăm lượng bạc, chia đều mỗi năm chừng bốn mươi lượng. Số tiền này không phải lớn không phải nhỏ, khá khó xử, khiến nàng không biết phải xử trí thế nào cho phải.



Nàng còn nhờ Tống Hạo Đường kiểm kê lại lượng vải tồn kho, số lượng nhiều đến ngoài sức tưởng tượng, nghiêm trọng hơn cả khoản Lư chưởng quầy giấu riêng. Một hôm nàng đi khảo sát nhiều tiệm vải khác, sai Lục Tử giả vờ thương lượng mua một lô lớn vải, không cần đẹp, mẫu mã cũ cũng không sao, hỏi họ có thể cung cấp bao nhiêu hàng, nhằm nắm tình hình tồn kho ở các nơi.


Kết quả, các tiệm khác cũng tồn kho nhưng không nghiêm trọng bằng tiệm nhà nàng khiến Thẩm Tây Linh càng quyết tâm phải xử lý lượng tồn kho trước tiên. Lần đầu tiên nàng thật sự tham gia quản lý việc buôn bán.


Đại lộ Thuận Nam không phải khu nhà của người giàu, chủ yếu là dân thường, nàng từ nhỏ sống cảnh nghèo khó nên hiểu tâm lý người dân, họ chỉ cần giá rẻ. Nàng so sánh giá vải cũ của các nơi, rồi bảo Lư chưởng quầy cho tiểu nhị đem số vải cũ trước đây phủi bụi ra bán. Sau đó ra quy định vải mới và vải cũ cùng bán, nếu mua riêng vải mới thì giá như cũ, mua cả mới lẫn cũ thì sẽ giảm giá theo số lượng mua.


Lư chưởng quầy không từ chối, sáng hôm sau quy định được ban hành. Lần đầu làm việc như vậy, nàng khá lo lắng, sai Lục Tử giám sát kinh doanh, ngày nào cũng đến thu tiền. Mặc dù vải tồn kho bán được ít phần nào, nhưng tình hình vẫn chưa cải thiện, vải cũ vẫn ế ẩm.


Dù trước đó nàng dự đoán bước đầu sẽ khó khăn, nhưng khi thực sự nhìn thấy thì vẫn không tránh khỏi thất vọng. Thủy Bội đi cùng, thấy tiểu thư buồn bực, biết nàng đã bỏ nhiều công sức vào xưởng vải, gần đây thức khuya nên gầy đi, lại thêm chuyện Lư chưởng quầy và tồn kho khiến nàng sốt ruột.


Nàng thương tiểu thư nhưng không giúp được gì, hôm ấy trời đã tối, đành khuyên: “Tiểu thư đừng nghĩ nhiều nữa, chúng ta về trước đã.”


Về đến phủ, Thẩm Tây Linh tắm rửa. Đã sang tháng năm, trời bắt đầu nóng, nàng suốt ngày bận rộn ngoài đường mồ hôi ướt đẫm, y phục dính vào người khó chịu.


Tuyết Đoàn bám lấy nàng chơi, nàng chơi với nó một lát rồi vào phòng tắm. Tắm xong thay y phục mới ra, nàng đi tìm Tuyết Đoàn thì thấy nó đang với chân nhỏ cào cửa.


Tử Quân che miệng cười: “Nhìn nó thế kia chắc là buồn chán muốn ra ngoài chơi, nô tỳ cứ tưởng chỉ có chó mới chán, ai ngờ mèo cũng muốn đi dạo.”


Thẩm Tây Linh vốn tâm trạng u ám, nhìn bộ dạng đáng yêu của nó, bỗng thấy vui lên. Nàng đến cửa, bế mèo lên, cười nói: “Được rồi, đưa ngươi đi chơi một lát.”



Thẩm Tây Linh quay lại cười mấy nha đầu: “Không sao đâu, trời cũng nóng, không bị cảm đâu.”


Phong Thường muốn khuyên tiếp thì bị Thủy Bội kéo lại. Thủy Bội biết tiểu thư bức bối trong lòng muốn đi chơi, giờ cản lại mới không phải việc, nên ân cần hỏi: “Tiểu thư có muốn chúng nô tỳ đi cùng không?”


“Không cần đâu.” Thẩm Tây Linh nhẹ nhàng vuốt lấy một nắm lông mềm trên đầu Tuyết Đoàn, trả lời dịu dàng: “Mấy tỷ hôm nay cũng vất vả rồi, nghỉ ngơi đi, ta tự ra vườn một chút rồi về.”


Mấy nha đầu gật đầu, Thẩm Tây Linh bế Tuyết Đoàn bước ra khỏi Ốc Ngọc viện.


Mùa hạ ở Phong Hà Uyển thật đẹp. Phong Hà Uyển viện bốn mùa thay đổi khác nhau, mùa hạ trồng nhiều hoa tuyết tháng sáu và hoa bướm ba sắc, bên hồ thì có hoa sen. Đến mùa, sen nở rộ khắp ao, lá sen xanh mướt, bóng loáng, làm nổi bật sắc sen trắng trong, tao nhã, trong gió đêm hạ nhẹ nhàng rung rinh, thật đúng là ‘mặt nước trong veo, từng ngọn gió nâng cánh sen’ khiến người ta mê mẩn.


Tề Anh… hẳn là thích hoa sen, vì chàng đặt tên biệt viện là Phong Hà Uyển và trồng rất nhiều sen.


Hoa sen mang ý thiền, biểu trưng cho sự thanh tịnh. Nàng hồi nhỏ từng nghe phụ thân kể một câu thơ thiền liên quan đến hoa sen: “Ngắm hoa sen thanh tịnh, nên hiểu lòng chẳng vướng bụi trần.” Ý nói sự thanh tịnh trong tâm hồn.


Lúc này nàng nhìn cảnh sắc đầy hoa sen trong vườn, bỗng nhớ lại lần đến Vong Thất thấy tuyển tập của Bào Phu Công, cùng câu ghi chú của Tề Anh viết bên trang sách…


“Dẫu chẳng thể tới, nhưng lòng hướng về.”


Bất chợt trong lòng nàng dấy lên một cảm giác kỳ lạ về sự đồng điệu. Nhớ về người ấy, đầu óc Thẩm Tây Linh bỗng nhiên chao đảo, như một cơn gió nhẹ thổi qua lá sen, khiến những chiếc lá rung rinh tinh tế rồi những gợn sóng nhỏ lan tỏa trên mặt nước trong xanh.



Nàng gọi nó mãi nhưng nó không nghe, chạy nhanh như bay luồn lách trong đám cây hoa, lại vụt ra trên con đường nhỏ trong vườn. Nàng đuổi theo, sợ nó đi lạc, cuối cùng lại quay về gần Ốc Ngọc viện.


Nàng tưởng Tuyết Đoàn muốn về, trong lòng khen nó khôn ngoan vì biết đường về, nhưng rồi nó ngoặt sang hướng khác, nàng vội chạy theo nhìn…


Thì ra nó chạy vào Vọng Viên.


Khu vườn nhỏ này nằm giữa Hoài Cẩm viện và Ốc Ngọc viện, sau một cánh cổng đá vòm, lờ mờ thấy trong vườn có đình, có hồ, nhưng không thể nhìn rõ bên trong. Nàng nhớ lúc mới đến Phong Hà Uyển, Kỷ Sương tỷ tỷ từng chăm sóc nàng nói đây là nơi cấm kỵ số một của Phong Hà Uyển, nhị công tử không bao giờ cho ai bước vào, thậm chí cả Thanh Trúc cũng không được bước vào. Vậy mà giờ Tuyết Đoàn lại chạy vào đó. Thẩm Tây Linh rất khó xử.


Dù không biết vì sao công tử lại cấm người vào viện nhỏ này nhưng quy tắc là quy tắc, nàng không muốn làm bậy. Dù Tề Anh không có ở Phong Hà Uyển và quanh đó cũng không có người canh gác, nàng vẫn không muốn phá vỡ quy tắc.


Nhưng Tuyết Đoàn đã vào trong, nàng không thể đứng yên bất lực. Đợi ngoài cổng đá lâu mà không thấy nó chạy ra, nàng sốt ruột gọi tên mèo con: “Tuyết Đoàn? Tuyết Đoàn?”


Vừa dứt lời, nàng không nghe thấy tiếng meo meo mà lại nghe một giọng nói quen thuộc vang ra từ trong Vọng Viên, lọt vào tai nàng.


“Văn Văn?”


Giọng trầm ấm, ôn hoà… đó là giọng Tề Anh.


Điều này khiến Thẩm Tây Linh giật mình thật sự. Nàng không ngờ bên trong Vọng Viên lúc này lại có người, cũng không nghĩ rằng Tề Anh, người nàng tưởng không có ở Phong Hà Uyển đã trở về rồi. Lòng nàng chộn rộn, bất an, cảm thấy bối rối không biết nên làm gì.



Nàng nghe vậy thật sự ngỡ ngàng, trong lòng nghĩ rằng Vọng Viên vốn là khu cấm của Phong Hà Uyển, sao giờ Tề Anh lại bảo nàng vào? Kỷ Sương tỷ trước đó nói chắc nịch, hẳn không phải nói dối, đợt Tết Nguyên Tiêu khi hai công tử Tề gia và tiểu thư Triệu gia đến cũng đều tránh không vào đó. Có thể thấy quy tắc này là thật chứ không phải giả, vậy tại sao bây giờ chàng lại bảo nàng vào…?


Thẩm Tây Linh chần chừ.


Ban đầu nàng không muốn vào, vì gần đây… nàng cố tránh gặp chàng, đã trở nên xa cách, trong lòng còn e ngại khi đối diện. Nhưng tò mò muốn biết trong đó có gì, lại còn có Tuyết Đoàn bên trong, dù sau này nàng có nuôi mèo nữa hay không, cũng nên có lời với nhị công tử. Suy nghĩ qua lại, cuối cùng nàng vẫn lên tiếng đáp lời, bước vào Vọng Viên.


Bên trong Vọng Viên trong thật yên tĩnh.


Từ cổng đá bước vào, dưới chân là con đường lát đá nhỏ, không xa là một cái hồ nhỏ bên cạnh có đình, trong hồ trồng sen, chung quanh là những bụi trúc xanh mát, phong cảnh thanh tao thoát tục. Đêm nay trăng sáng như bạch luyện, chỉ nghe tiếng gió và ve kêu, càng làm tăng cảm giác xa rời ồn ào thế gian, khiến tâm nàng cũng bình yên lạ thường.


Phong cảnh chẳng khác gì cảnh trong tuyển tập của Bào Phu Công nàng từng đọc.


Nàng đi theo con đường đá sâu vào vườn, thấy Tề Anh đang ngồi một mình bên hồ trong đình nhỏ, chàng là công tử lừng danh khắp nơi, thanh tú, cao quý, đẹp đẽ hơn cả ánh trăng trắng trong đêm, sau lưng là cả một ao sen trắng, hoa sen cũng như in sâu trong đôi mắt phượng đẹp đẽ của chàng. Tuyết Đoàn đang cuộn đuôi nằm trên đùi chàng, chàng dùng bàn tay dài đẹp v**t v* lưng mèo nhẹ nhàng, con mèo nhỏ thoải mái đến mức nhắm mắt lại, phát ra tiếng ư hử dễ chịu.


Cảnh tượng đó khiến lòng Thẩm Tây Linh dậy lên những cảm xúc khó tả, xáo trộn lẫn lộn giữa buồn vui, chỉ biết rằng nàng đã lâu lắm rồi không gặp chàng.


Thật ra tính ra cũng không lâu, từ sau hội hoa cũng mới chỉ hơn hai tháng, giữa thời gian đó họ đã gặp vài lần. Thế nhưng nàng vẫn cảm giác dường như đã trôi qua một khoảng thời gian rất dài, dài đến nỗi người nam nhân này trong mắt nàng bỗng trở nên lạnh lùng và xa cách. Nhìn chàng, nàng còn hơi bẽn lẽn tiến lên gần.


Tề Anh ngước mắt nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng và kiêu kỳ hỏi: “Sao không qua đây?”


Tác giả: Tôi luôn cảm thấy tình yêu giữa họ không thể bắt đầu từ một điểm cụ thể, mơ hồ là đẹp nhất, nhưng nếu phải đánh dấu một khoảnh khắc, tôi sẽ chọn đêm nay.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 76: Mèo con (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...