Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 70: Hội hoa (6)
Lúc ấy, Tiêu Tử Dư bị một lời ấy của chàng chặn đến nghẹn họng, không thốt nổi câu nào.
Nàng và chàng lớn lên bên nhau từ thuở nhỏ. Chàng là bạn đọc sách của tứ ca nàng, từ nhỏ đã quen biết. Nghe nói nhị công tử Tề gia văn tài xuất chúng, cử chỉ phi phàm, ban đầu nàng cũng không để tâm. Nào ngờ lần đầu gặp chàng tại thượng thư phòng, vừa trông thấy đã đứng chết lặng tại chỗ. Khi ấy chàng bước sau lưng tứ ca, đôi mắt phượng đẹp đẽ khẽ rủ, lúc nàng lớn tiếng gọi tứ ca thì chàng chỉ khẽ ngẩng đầu nhìn nàng một cái, từ ánh nhìn ấy, lòng nàng liền không còn lối thoát.
Từ đó về sau, nàng liền cứ mãi đi theo chàng. Mỗi lần đến thượng thư phòng, miệng thì nói tìm tứ ca nhưng trong lòng thì rõ ràng là đến để nhìn chàng.
Nàng thích chàng, thích từ khi còn là một tiểu cô nương, thích đến chẳng buồn che giấu, thích đến thiên hạ ai cũng rõ. Nàng biết người đời sau lưng chê bai điều gì, nói nàng không biết liêm sỉ, nói nàng tự h* th*n phận nhưng nàng không hề để tâm. Người khác nghĩ sao, nàng chẳng bận lòng, nàng chỉ để tâm tới ý nghĩ của một mình chàng. Nàng chỉ mong được mãi ở bên cạnh chàng.
Nay khắp thành Kiến Khang, phần đông các tiểu thư quý tộc đều có tình ý với chàng, nhưng không ai dám biểu lộ ra mặt. Bởi ai nấy đều biết, Tiêu Tử Dư nàng sớm muộn gì cũng sẽ trở thành thê tử của chàng. Dẫu hiện thời vì hoàn cảnh chưa thể thành thân, nhưng trong lòng nàng đã sớm coi chàng là phu quân tương lai, là người thân cận nhất của đời nàng.
Ấy vậy mà giờ đây chàng lại nói, “chuyện của ta, điện hạ tại sao phải quản.”
Một câu ấy như dao cắt vào tim gan, khiến nàng uất nghẹn, không nhịn được nữa, lửa khí bốc lên, gắt: “Cớ gì lại là chuyện riêng của huynh? Đây cũng là chuyện của ta! Huynh và ta sắp sửa thành hôn, chuyện ấy cả thành Kiến Khang ai mà không biết? Giờ huynh nuôi một tiểu nha đầu trong phủ, sao ta lại không có quyền quản?!”
Vừa dứt lời, Tiêu Tử Dư liền hối hận. Nàng biết, Tề Anh xưa nay vẫn luôn đối với hôn sự giữa hai người tỏ thái độ mập mờ, không tỏ rõ ý định. Tứ ca cũng từng khuyên bảo nàng, rằng Tề Anh chỉ xem nàng như muội muội, không hề có ý cùng nàng kết duyên trăm năm. Bởi thế, hôm nay nàng lấy lời đính ước kia ra để nói lý, chàng tất nhiên sẽ không chịu thuận theo.
Huống hồ nàng cũng tự hiểu, lúc này bản thân không nên dùng giọng điệu gay gắt như thế mà đối đãi với chàng. Người này tuy phần lớn lúc nào cũng chẳng mềm chẳng cứng mà lay chuyển, nhưng mềm dẻo ắt còn hơn gắt gỏng. Nàng làm thế, rốt cuộc cũng chỉ là phản tác dụng.
Nhưng lời đã nói ra thì như nước đổ lá khoai. Tiêu Tử Dư sợ chàng càng giận thêm, vội vàng định vớt vát. Nhìn thấy trong mắt Tề Anh lộ rõ vẻ lạnh lùng, tim nàng liền loạn nhịp, sợ chàng nói ra lời gì tổn thương lòng nàng, liền tranh lời nói trước: “… Ta cũng không phải cố chấp đòi xen vào. Chỉ là… chỉ là huynh hiểu rõ tính ta, lòng có chuyện gì đều không giấu được… Hôm nay nghe nói Phó Dung lừa gạt ta, ta đã buồn giận không nguôi, rồi lại nghe nàng ta nói về cái gọi là Phương Quân gì đó…”
“Ta thực sự không thể làm như không có chuyện gì. Ta thật sự… thật sự quá yêu huynh.”
Tứ ca từng trêu ghẹo nàng rằng nàng sinh ra mang dung nhan như hồ ly, quyến rũ mê người, nhưng tính tình lại thẳng thắn vụng về, chẳng có chút phong thái nào của hồ ly tinh cả. Nếu học được chút thủ đoạn, biết mưu tính giở chiêu, tất sẽ khiến Tề Kính Thần gục ngã dưới váy. Dẫu không thể chiếm trọn trái tim, cũng đủ khiến hắn nặng tình vài phần.
Thế nhưng nàng không học được. Nàng mỗi khi nhìn thấy chàng liền mất lý trí, như con chó con cứ quanh quẩn bên chân chàng, quay đi không đặng, buông cũng chẳng xong. Nàng cũng đâu có cách gì khác.
Kỳ thực tứ ca nói chưa hẳn đúng. Sở dĩ Tề Anh có thể đối với Tiêu Tử Dư giữ được vài phần nhẫn nại cũng bởi vì tính cách thẳng thắn ấy. Nếu nàng thực sự trở nên như lời tứ ca chỉ dạy, e rằng lại phản tác dụng.
Khi ấy, Tiêu Tử Dư lời lẽ tha thiết, tuy rằng Tề Anh không có ý định cùng nàng thành thân, nhưng cũng không muốn bày mặt lạnh. Dù gì nàng cũng là muội muội lớn lên bên chàng, lại thân phận tôn quý, chỉ cần không vượt quá lễ nghi, chàng cũng không muốn khiến nàng khó xử.
Chàng không muốn dây dưa thêm, liền thở dài, ôn hòa bảo: “Hôm nay hội hoa, nơi hậu viên còn nhiều việc vụn vặt, ta phải quay lại trông coi. Điện hạ nếu còn lòng thưởng hoa thì đi cùng thần cũng được, nếu đã mỏi mệt, chi bằng quay về cung nghỉ trước.”
Tiêu Tử Dư nghe ra được ý tiễn khách trong lời chàng, trong lòng có chút đau, nhưng thấy chàng không hoàn toàn lãnh đạm, lại vững tâm vài phần.
Nàng ngẫm nghĩ một hồi, khẽ gật đầu, nhìn chàng nói: “Ừ, huynh cứ bận đi…”
Rồi ngập ngừng hỏi thêm: “… Vậy huynh có thể… đuổi nàng ta đi không?”
Tề Anh đưa mắt nhìn nàng, chân mày hơi cau lại, vẫn đáp như trước: “Ta đã nói rồi, không thể.”
Tiêu Tử Dư cúi đầu, trong lòng vừa giận vừa buồn, rốt cuộc nỗi thương tâm lấn át hết thảy, khiến nước mắt trào ra. Nàng khóc nói: “Kính Thần ca ca, ta biết huynh có lẽ… chưa hẳn là yêu ta, nhưng… nhưng huynh cũng đừng yêu người khác, được không? Ta… ta thật sự không chịu nổi…”
Nàng khóc đến thê lương, khiến Tề Anh khó mà lên tiếng. Chân mày càng nhíu lại, bất đắc dĩ nói: “Điện hạ đang nghĩ gì vậy? Nàng ấy chỉ là một đứa trẻ mà thôi, đâu ra chuyện nam nữ?”
Tiêu Tử Dư vẫn còn nức nở, nghe thế liền khựng lại, ngẩng đầu nhìn chàng, thấy chàng nét mặt chân thành, dường như không nói dối, trong lòng có chút mừng. Nhưng vẫn chưa yên tâm, vừa khóc vừa hỏi: “Huynh… nói thật chứ?”
Tề Anh thở dài: “Tất nhiên là thật.”
Tiêu Tử Dư nghe vậy, liền nín khóc mà mỉm cười. Nàng vẫn là kẻ không có tiền đồ như thế, vì chàng mà vui buồn, sống chết, chỉ cần chàng nhẹ nhàng nói một lời dịu dàng, liền dễ dàng đắm chìm trong hoan hỉ.
Nàng biết, chàng không gạt nàng. Kính Thần ca ca là bậc quân tử, chuyện như vậy, chàng sẽ không nói ngoa.
Tiêu Tử Dư vì thế mà lòng lại tươi sáng, lau khô nước mắt, lại hỏi: “Vậy… huynh định giữ nàng ta đến bao giờ? Nay thì miễn cưỡng còn coi như trẻ nhỏ, nhưng về sau thì sao? Lỡ sau này nàng ta trưởng thành thì thế nào?”
Chỉ là trước mặt Tiêu Tử Dư, không tiện trầm mặc quá lâu, chàng đành trầm tư chốc lát rồi đáp: “Đến khi nàng ấy trưởng thành, tự nhiên sẽ rời đi.”
Gió thoảng không dấu, hương hoa ngập lối. Trong vườn hoa rợp bóng, chẳng ai hay, nơi ấy đã có một người lặng lẽ đến rồi lại âm thầm rời đi.
_
Hoa viên sau núi vẫn còn rực rỡ, yến hội hoa chưa kết thúc. Tuy rằng chuyện của lục công chúa và tiểu thư Phó gia đã gây nên một hồi náo động, khiến hội hoa mỗi năm một lần của Giang Tả bị khuấy loạn không ít, nhưng hội hoa này vốn là cơ hội ngàn vàng lại là bậc thang vinh hoa để chư sinh lập danh hiển thân, làm sao nỡ bỏ qua? Bởi vậy sau một hồi rối ren ngắn ngủi, yến hội lại được tiếp tục.
Các vị công tử tài danh văn học tụ hội nơi khe suối núi Thanh Tế, hoặc ngâm vịnh, hoặc đối ẩm, đàm luận cao xa, khí tượng rỡ ràng, thật là một cảnh tượng tiêu biểu của phong vận Giang Tả.
Lợi dụng lúc mọi ánh mắt đều bị hấp dẫn về phía kia, Phó Dung cuối cùng mới có thể lẩn tránh khỏi những ánh nhìn sắc bén như đao kiếm của kẻ khác, một mình bước đến bên sườn núi vắng, tìm một gốc anh đào cô tịch, lặng lẽ ngồi xuống, ôm gối tựa mình.
Bị lục công chúa bạt tai giữa bao nhiêu con mắt, tâm tư lại bị người vạch trần triệt để, chuyện như vậy, dẫu đặt vào bất kỳ khuê nữ danh môn nào cũng khó lòng chịu nổi. Kẻ yếu đuối e đã sớm cắt tóc cầu thanh, kẻ cương cường hơn thì ít nhất cũng phải khóc một hồi cho hả giận.
Nhưng Phó Dung thì khác. Nàng không chỉ không có ý niệm làm ni cô hay tìm cái chết, thậm chí đến một giọt lệ cũng chẳng rơi. Giờ phút này ngồi nơi gốc anh đào, nàng chẳng phải uất kết, mà chỉ đang lặng lẽ suy nghĩ về sau nên làm thế nào.
Giờ nàng đã nhìn rõ, Tề Anh vô tình với mình, không thể cứ treo cổ trên cái cây ấy nữa, phải tự tìm cho bản thân một đường thoát. Chỉ là hôm nay Tiêu Tử Dư làm rối mọi chuyện, cho dù nàng có thể phản đòn, nói rằng là công chúa vu oan giá họa, thì dù thế nào, thanh danh của nàng cũng đã tổn hại.
Nàng là khuê nữ nhà quyền quý, danh tiết chính là tính mệnh. Một khi tiết hạnh không còn, hôn sự mai sau phải tính sao?
Phó Dung đang trầm tư, bỗng nghe một giọng nam cười nhẹ vang lên: “Ta cứ ngạc nhiên sao chẳng thấy ngươi đâu, thì ra trốn đến đây tìm yên tĩnh rồi à?”
Phó Dung nghe tiếng, quay đầu nhìn lại, thấy từ sau tảng đá bước ra một nam tử, đôi mắt đào hoa so với trăm hoa nơi sơn cốc còn khiến người ta khó dời mắt, khi cười lộ vẻ hồ ly mê hoặc.
Chính là tứ điện hạ Tiêu Tử Hành.
Muội muội của hắn vừa mới tát nàng một cái, nhưng lúc này Phó Dung lại không tỏ ra chút oán hận nào với hắn, chỉ khẽ mỉm cười, đoạn định đứng dậy hành lễ.
Tiêu Tử Hành xưa nay vốn không thích người khác quá câu nệ lễ nghi, vừa đi về phía nàng vừa khoát tay cười nói: “Đừng đừng đừng, ngồi đó là được rồi.”
Vừa nói vừa thoải mái ngồi xuống dưới gốc cây anh đào, cùng Phó Dung sóng vai.
Phó Dung mỉm cười nghe theo, không đứng lên nữa, hơi nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Tử Hành, nhẹ giọng hỏi: “Điện hạ sao lại tới nơi này? Ta thấy bên kia khúc thủy lưu thương đang lúc náo nhiệt, điện hạ chẳng đến góp vui sao?”
Tiêu Tử Hành tựa người vào thân cây, hai chân duỗi ra, dáng vẻ tùy ý phóng khoáng, cười đáp: “Làm thơ bàn đạo chẳng phải sở trường của ta, nếu chỉ là uống rượu, thì ta đã đi rồi.”
Phó Dung nghe thế liền che miệng cười khẽ, không nói gì thêm.
Tiêu Tử Hành liếc nhìn nàng một cái, trong ánh mắt lộ ra vài phần dò xét cùng hứng thú, nhìn nàng giây lát rồi nói: “Ngươi thật thú vị, gặp chuyện như vậy mà vẫn ngồi yên được trong hội hoa này, không giận cũng không khóc?”
Phó Dung đưa mắt nhìn hắn, cảm thấy giọng điệu châm biếm kia có phần khinh bạc, với thân phận là ca ca của người đã ra tay tát người khác, lời lẽ như vậy quả thật có chút thất lễ.
Nàng cố nén sự khó chịu trong lòng, ôn hòa nói: “Ta vốn tưởng điện hạ tới đây là để thay công chúa xin lỗi ta.”
Tiêu Tử Hành khẽ bật cười, lắc đầu nói: “Nó đã lớn rồi, biết tự chịu trách nhiệm với việc mình làm, ta thay muội ấy xin lỗi làm gì?”
“Hơn nữa là…” Ánh mắt hắn lướt qua nàng một cái, trong mắt thoáng hiện tia giảo hoạt: “Muội ấy chưa hẳn là đã oan uổng ngươi đâu.”
Lời vừa dứt, tuy sắc mặt Phó Dung không đổi, nhưng trong mắt đã hiện lên một tia lãnh ý. Trong lòng nàng thầm nghĩ, thì ra túe điện hạ tới đây không phải xin lỗi, mà là thay muội muội mình đến răn dạy nàng. Là cảm thấy cái tát ban nãy chưa đủ mạnh, định đến tự tay đánh thêm một cái nữa?
Tiêu Tử Hành bắt gặp ánh mắt lạnh như sương của nàng, mày hơi nhướng lên, cười cười nói: “Ngươi đừng hiểu lầm, ta không có ý gì khác, chỉ là… có chút hiếu kỳ mà thôi.”
Phó Dung bình tĩnh nhìn hắn, hỏi: “Điện hạ hiếu kỳ điều gì?”
Hắn cười, liếc mắt nhìn nàng, nửa thật nửa đùa: “Hiếu kỳ tại sao các người… ai ai cũng đều thích Kính Thần?”
Nàng nhanh chóng giấu đi vẻ nghi hoặc trong mắt, cười nhạt nói: “Công tử phong thần tuấn nhã, văn võ song toàn, thử hỏi còn ai không động lòng?”
Tiêu Tử Hành nhìn nàng. Nàng tuy nói động lòng, nhưng ánh mắt lại trong suốt bình tĩnh, hoàn toàn không giống biểu cảm nóng bỏng điên cuồng như muội muội hắn mỗi khi nhắc đến Tề Anh. Trong lòng hắn cảm thấy nàng càng thú vị, bèn cười to nói: “Phó Dung, ta sớm đã biết, ngươi không giống người khác.”
Ánh mắt hắn lúc này lộ ra thứ ánh sáng lạ kỳ, như nhìn thấy thứ gì đó vô cùng hấp dẫn, khiến hắn không khỏi phấn khích. Cái nhìn ấy khiến Phó Dung bất giác cảm thấy bất an.
Nàng không hiểu tứ điện hạ đang nghĩ gì, chỉ biết ánh sáng hưng phấn trong mắt hắn khiến lòng nàng có chút bất ổn.
Người đời đều nói tứ điện hạ phóng túng, ngoài việc có một mẫu tộc hiển hách thì mọi phương diện đều không bằng Tam điện hạ. Nhưng vừa rồi ánh mắt hắn, thứ ánh sáng ấy lại khiến Phó Dung trong lòng nổi lên sóng ngầm nghi hoặc.
Nàng còn chưa kịp nghĩ sâu, đã thấy Tiêu Tử Hành đứng dậy. Hắn lúc này cúi đầu nhìn nàng, khuôn mặt khuất trong bóng cây, không rõ là cười hay lạnh.
Chỉ nghe hắn chậm rãi nói: “Phó Dung, ngươi là người thông minh. Đợi đến lúc ngươi nghĩ thông suốt rồi… nhớ đến tìm ta.”
Dứt lời, hắn xoay người, biến mất sau tảng đá, đến cũng đột ngột, đi cũng chẳng chút lưu luyến.
Phó Dung vẫn ngồi nguyên tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn theo hướng hắn rời đi.
Chờ nàng nghĩ thông? Nghĩ thông điều gì cơ chứ?
Nàng im lặng, thần sắc trên mặt lấp lánh chuyển biến, suy nghĩ trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Tác giả: Hai quyển đầu khá dài, còn hai quyển sau thì tương đối ngắn, có nhiều diễn biến tình cảm hơn một chút~ Ngoài ra thì lảm nhảm đôi câu: quyển này có khá nhiều nhân vật xuất hiện, một số tuyến phát triển của câu chuyện cũng hé lộ tại đây, những độc giả hứng thú có thể thử đoán xem tình tiết về sau sẽ như thế nào. Mặc dù ngay từ trước khi viết, tôi đã có linh cảm rằng câu chuyện này sẽ nặng nề và khó viết, nhưng đến khi thực sự bắt tay vào thì mới phát hiện ra nó còn nặng và khó hơn tôi tưởng… Nhân vật nhiều, mối quan hệ thì phức tạp, các lựa chọn về hướng phát triển cá nhân cũng đa dạng, tôi lúc nào cũng lo viết càng về sau càng đổ bể, khiến những nhân vật vốn dĩ rất có sức hút trở nên nhạt nhòa… Chỉ biết cầu trời đừng để điều đó xảy ra vậy…
Hơn nữa, câu chuyện này thực sự rất “chậm nhiệt”. Hôm nọ chính tôi đọc lại cũng thấy choáng, cái quái gì thế này, tiểu thuyết gì mà hơn hai mươi vạn chữ rồi vẫn chưa yêu nhau! Có phải muốn chọc tức tôi không! Nói thật thì tôi cũng rất muốn hai người họ nhanh chóng bước vào một mối tình ngọt ngào, bỏ qua mấy bước rườm rà mà cưới luôn cho rồi, kiểu nhắm mắt lại nhảy thẳng đến đoạn “X năm sau” — nghe mà thấy thơm rồi đúng không, ai cũng vui vẻ. Nhưng rồi tôi lại cảm thấy làm vậy thì quá phụ lòng hai nhân vật này. Tình cảm giữa họ không chỉ đơn thuần là yêu đương, mà dường như là một mối ràng buộc sâu sắc hơn? Tóm lại là đến cả tác giả như tôi cũng không định nghĩa nổi. Thế nên không ít lần tôi đã từ bỏ ý định nhảy cóc đến “X năm sau” để quay lại viết những tình tiết có lẽ không được lòng số đông độc giả. Tôi muốn xây dựng một thế giới tương đối ổn để các nhân vật mà tôi yêu mến có thể sinh sống, đồng thời thể hiện được sức hút riêng của họ — mà rồi cứ viết, cứ viết thì lại thành “chậm nhiệt” mất…
Đáng sợ hơn là cái tiểu thuyết chết tiệt này không những chậm mà còn nặng nề nữa! Ngay cả tôi khi viết cũng thấy nghẹn lòng, thì độc giả đọc chắc chắn còn khổ tâm hơn. Tôi hoàn toàn hiểu được cảm giác đó. Câu chuyện này luôn khiến người ta thiếu cảm giác an toàn, hầu như chẳng có yếu tố nào khiến người ta thích thú cả, dù là viết hay đọc cũng đều thấy cản trở. Cần nói rõ một điều: tôi không viết nặng nề chỉ vì muốn viết cho nặng, mà bởi vì sự rụt rè, dè dặt khi hai người họ dần tiến lại gần nhau giữa những nỗi nặng nề đó đã thật sự làm tôi cảm động. Chính cái sự ngọt ngào ấy đã níu giữ tôi, khiến tôi cứ muốn viết tiếp mãi. Dù có nặng nề đến đâu thì sao chứ? Dù có gian khó thế nào thì đã sao? Tôi yêu em, trân trọng em đến vậy, nên cho dù có cả thế giới khổ đau đổ xuống đầu tôi, tôi vẫn sẽ đi tìm em — đại khái là như thế.
(Hầy, thật ra quyển ba sẽ nhẹ nhàng và ngọt ngào hơn nhiều đó, dạo gần đây ngày nào viết tôi cũng thấy dễ chịu lắm hí hí~ Nên tôi thực sự rất, rất biết ơn những bạn vẫn đang theo dõi câu chuyện, và cả những thiên thần thường xuyên để lại bình luận động viên tôi. Mọi người thật sự quá tuyệt vời. Được các bạn đồng hành cùng hoàn thành một câu chuyện vừa chậm vừa nặng thế này, tôi chỉ có thể không ngừng cúi đầu và nói lời cảm ơn.)
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 70: Hội hoa (6)
10.0/10 từ 12 lượt.
