Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 68: Hội hoa (4)


Phó Dung ôm mặt, lại nghe Tiêu Tử Dư tiếp tục mắng rằng: “Phó Dung! Bổn công chúa cùng ngươi giao hảo bao năm, vậy mà ngươi lại dối gạt ta chuyện này. Hừ, lá gan của ngươi lớn thật, nhưng cũng quá không biết tự lượng sức mình! Dám tranh đoạt phò mã của bổn công chúa, ngươi đã soi lại bản thân chưa? Ngươi xứng sao?”


Kẻ xem vây quanh nghe trọn từng lời mắng mỏ ấy, ngoài mặt cố nén, song trong tâm đã kinh hãi muôn phần: “Trời ơi! Đây là màn kịch gì mà khiến người trợn mắt há miệng thế này! Tiểu thư Phó gia lại dám nhòm ngó nhị công tử Tề gia, sau lưng còn muốn tranh người cùng lục công chúa! Nay lại bị công chúa bắt tại trận, còn bị tát giữa đám đông!”


Trời ơi!


Mắt nhìn của mọi người lập tức như dao cắt lên ngưởi Phó Dung khiến nàng bỗng trở thành Thẩm Tây Linh tại Vinh Thuỵ Đường Tề gia ngày nào, thậm chí còn thê thảm hơn vài phần. Bị nhục nhã như vậy trước mắt bao người, dẫu Phó Dung có trang nghiêm vững chãi đến đâu, hiền hậu nhã nhặn đến mấy, cũng khó mà đè nén cơn phẫn uất trong lòng.


Tiêu Tử Dư hỏi nàng có xứng hay không? Hừ! Dẫu nàng không xứng, thì Tiêu Tử Dư lại xứng chắc? Nàng kia thân phận cao quý thì sao, là châu ngọc trong tay bệ hạ thì thế nào? Cuối cùng chẳng phải cũng chạy theo Tề Anh như con thiêu thân đó sao? Tề Anh có cưới nàng ư? Ngay cả một tờ hôn ước cũng chưa có! Chàng cũng chưa từng biểu hiện nửa phần khác biệt nào với nàng, vậy mà Tiêu Tử Dư có tư cách gì mà đứng đây gào thét?


Mặt dày vô sỉ! Si tình hoang tưởng! Phó Dung lúc này cũng nổi giận, chỉ hận không thể cầm dao mà đâm vào tim Tiêu Tử Dư cho hả. Đang lúc chưa biết nói gì thì khóe mắt lại bắt gặp hai nha hoàn quen mặt trong đám đông. Nàng nhìn kỹ lại, nhớ ra đã từng gặp hai nha đầu này ở phủ Tề gia, chính là đôi tỳ nữ hầu hạ Phương Quân!


Phó Dung chỉ biết tiểu thư Phương gia đã bị lão thái thái đuổi khỏi Tề phủ, vẫn tưởng nàng kia đã rời khỏi Kiến Khang. Nào ngờ nay ở Phong Hà Uyển lại gặp lại bọn nha đầu bên người nàng, trong lòng không khỏi nghi ngờ Phương Quân đã được Tề Anh ngầm đưa trở lại.


Thẩm Tây Linh  thân phận đặc biệt, Tề Anh xưa đã không muốn lộ chuyện nàng, từng dặn người trong Tề gia chớ hở nửa lời ra ngoài. Mà người Tề gia nghĩ đến chuyện giữ nàng ở lại Kiến Khang là trái ý lão thái thái nên cũng thuận theo Tề Anh mà giấu kín tung tích, khiến người ngoài như Phó Dung vẫn còn trong mù mờ.


Nay vừa nhìn thấy Tử Quân và Phong Thường lén đến xem hội hoa, Phó Dung liền đoán ra một điều. Nàng nảy sinh một ý niệm trong lòng, liền từ từ đứng dậy, phủi bụi cỏ bám nơi váy áo, vẻ ngoài như cũ, bình tĩnh, đoan trang, kín đáo.



Nàng tiến lại gần Tiêu Tử Dư, ghé sát tai, hạ giọng nói: “Ta là không biết lượng sức mình, vậy công chúa chẳng phải cũng là si tình hoang tưởng hay sao? Chàng căn bản không hề thích người, dù chỉ một chút cũng không. Hiện tại còn đang nuôi một tiểu cô nương xinh đẹp đến khuynh thành trong biệt viện của mình, cả chuyện thư đường vốn cũng là vì nàng ấy mà lo liệu. Công chúa có biết không?” 


“Tiêu Tử Dư, người căn bản chẳng biết gì cả.”


“Công chúa, chỉ là một trò cười không hơn không kém.”


Lời vừa dứt, Phó Dung liền thấy sắc mặt Tiêu Tử Dư tái nhợt, thân mình khẽ run, hiện rõ vẻ chấn kinh chưa từng có. Trong lòng Phó Dung dâng lên cảm giác khoái trá vì báo thù, chỉ hận không thể nói thêm vài câu nữa khiến nàng kia càng thêm đau đớn, càng thêm mất mặt.


Nào ngờ chưa kịp mở miệng, chợt thấy mấy vị công tử thế gia rẽ đám đông mà đến, Phó Trác, Hàn Phi Dự, Hàn Phi Trì, ngay sau đó tam hoàng tử và tứ hoàng tử cũng tới. Chỉ là chẳng thấy huynh đệ Tề gia đâu, chẳng rõ họ khi ấy bận chuyện gì.


Phó Trác vừa thấy cục diện hỗn loạn, liền bước đến đỡ lấy muội muội, trông thấy dấu tát in hằn trên má nàng, mày cau chặt lại, âm thầm liếc về phía Tiêu Tử Dư, rồi hỏi: “Dung Nhi, chuyện gì xảy ra vậy?”


Tứ hoàng tử lúc này cũng trông thấy cảnh tượng trước mắt, bèn bước tới cạnh Tiêu Tử Dư, quan sát nàng từ đầu đến chân thấy không bị thương, cũng lên tiếng hỏi: “Có chuyện gì vậy? Lại đang gây náo loạn gì đây?”


Tiêu Tử Dư sắc mặt tái xanh, môi mím chặt, không nói được lời nào, chỉ cúi đầu, nước mắt lưng tròng.


Mọi người chứng kiến một màn ấy đều ngây người. Lại nghe Phó Dung ôm mặt, cúi đầu nhỏ giọng nói: “… Ca ca cứ hỏi lục công chúa và Tề nhị ca là rõ.”


Hai nữ tử xung đột, lại liên lụy đến một nam tử. Chúng nhân nhìn qua là đủ mường tượng ra mối gút uẩn khuất giữa ba người. Một màn tranh phong đấu diễm giữa công chúa hoàng gia và tiểu thư thế gia, lại còn động tay động chân, quả là kịch hay hiếm gặp. Bao ý nhã hứng, bao thú vui văn nhã trong hội hoa bỗng chốc bị ném sang một bên, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào cuộc kịch này.



Chỉ là tứ hoàng tử rốt cuộc không muốn để muội mình mất mặt giữa chúng nhân, liền định kéo Tiêu Tử Dư rời đi. Nào ngờ công chúa kia không biết trúng phải luồng khí gì, nhất quyết không chịu nhấc chân, đứng trơ trọi giữa trời đất như mọc rễ nơi ấy. Một lát sau, lại đột nhiên quay người, rảo bước theo hướng khác.


Đám cung nữ đi theo vừa thấy công chúa xoay người liền vội vã đuổi theo, chỉ chốc lát đã khuất dạng trong đám đông.


Tiêu Tử Hành thấy muội mình nổi cơn thịnh nộ bỏ đi, tuy chưa rõ đầu đuôi, song trong lòng đã thấy không ổn. Lại quay đầu nhìn huynh muội Phó gia đang nhìn mình chằm chằm như đợi đòi công đạo, đầu óc bỗng rối như tơ vò.


Lúc ấy trong đám người, Tử Quân và Phong Thường cũng vừa bừng tỉnh, mình đã gây họa!


Hai nha đầu này đều biết mối liên hệ giữa lục công chúa và công tử nhà mình. Khi nãy bị Phó Dung nhận ra trong đám đông, lại từng chạm mắt nhau, liền biết nàng đã nhận ra thân phận của mình. Dẫu không nghe được nàng nói gì với công chúa, nhưng vừa thấy vẻ giận dữ kinh người của Tiêu Tử Dư, lại thấy nàng rảo bước về hướng Phong Hà Uyển, liền đoán được công chúa kia muốn làm gì.


Bọn họ… đã khiến tiểu thư nhà mình gặp tai ương rồi. Hai người nhìn nhau, sắc mặt đều tái nhợt, chẳng biết nếu công chúa thật sự đến Ốc Ngọc viện gây chuyện, tiểu thư nhà họ sẽ xoay xở thế nào.


Tử Quân lấy lại bình tĩnh, hạ giọng nói với Phong Thường: “Chúng ta mau đi tìm công tử thôi. Nếu để chuyện này vỡ lở, thì…”


Phong Thường lúc này đã hoảng loạn, chỉ biết hối hận vì vừa rồi không nghe Thủy Bội khuyên can, lại hồ đồ chạy đến hội hoa xem náo nhiệt. Nghe Tử Quân nói vậy, bèn gật đầu liên tục, rồi cả hai liền lặng lẽ rời khỏi đám đông.


Phong Hà Uyển nằm ở chân núi Thanh Tế, tuy cách hoa viên chỉ một bức tường, song để tránh khách nhân hội hoa làm kinh động đến tư phủ của nhị công tử Tề gia, nên cổng hậu uyển từ sớm đã đóng chặt, lại có gia đinh Tề gia canh giữ, hòng ngăn kẻ không rõ tình hình xông vào.


Những nô bộc trung thành kia, tuy có thể cản được khách say rượu vô tình xông nhầm, nhưng lại không cản nổi một lục công chúa đang nổi trận lôi đình. Công chúa này vốn nổi danh kiêu ngạo ương ngạnh, nay nổi giận mà đến, khí thế lại càng lẫm liệt khiến người khiếp vía. Người Tề gia xưa nay vốn biết rõ mối giao tình giữa vị công chúa này cùng nhị công tử nhà mình, đâu dám cản trở, chỉ bị đám cung nữ bên người nàng quát vài câu hù dọa đã cuống quýt mở cửa hậu viện Phong Hà Uyển.



Mà khi ấy, Thẩm Tây Linh vẫn đang ở trong viện, an nhiên đọc sách. Thuỷ Bội vốn đang ngồi cạnh nàng, lim dim chợp mắt, bỗng nghe bên ngoài viện vang lên tiếng ồn ào náo loạn, người la kẻ hét vô cùng chói tai. Nàng bị đánh thức nửa tỉnh nửa mê, liền đứng dậy bước ra ngoài, tiến đến cửa ngoài, vén rèm, giọng mang vài phần không vui: “Ai đó ồn ào ngoài kia? Làm ầm đến nỗi quấy nhiễu tiểu thư ta đang đọc—”


Thẩm Tây Linh đang chăm chú đọc sách trong gian trong, chợt nghe lời Thuỷ Bội nói mới nửa chừng đã nghẹn lại, tiếp đó là một tiếng kinh hô thất thanh. Nàng kinh nghi, vội bước ra xem, liền trông thấy một đám đông ầm ầm tràn vào cửa viện, Thuỷ Bội thì ngã ngồi trên đất, che mặt, hiển nhiên là vừa bị đánh.


Thẩm Tây Linh đại kinh thất sắc, vội chạy đến đỡ nàng dậy, quỳ xuống xem xét thương thế.


Thuỷ Bội vốn là nha đầu có địa vị trong Phong Hà Uyển, dẫu ở phủ bản gia cũng chưa từng bị ai tuỳ tiện đánh chửi. Thẩm Tây Linh ngẩng đầu, bắt gặp một đám người mặc cung phục, trong đó một cung nữ lớn tuổi đang đứng từ trên cao trừng mắt nhìn nàng cùng Thuỷ Bội, lãnh đạm quát lớn: “Ồn ào ư? Lục công chúa giá lâm, không quỳ đón là vô lễ! Đây là phép tắc ai dạy các ngươi?!”


Lục công chúa?


Thẩm Tây Linh còn đang kinh ngạc, thì thấy cung nữ rẽ sang hai bên, từ giữa bước ra một thiếu nữ tuổi chừng mười sáu mười bảy, diện mạo xinh đẹp, ánh mắt hoa đào vô cùng giống tứ hoàng tử Tiêu Tử Hành, khí chất linh động, sắc nước hương trời. Dẫu giờ đây sắc mặt lạnh băng, nhưng vẻ mỹ lệ phong tình vẫn như ẩn như hiện.


Thẩm Tây Linh chợt hiểu ra, người trước mặt chính là muội ruột của tứ hoàng tử, lục công chúa Tiêu Tử Dư.


Nàng từng nghe tứ hoàng tử nhắc đến vị công chúa này một lần vào đêm Tết Nguyên Tiêu bên sạp bán bánh trôi bên đường. Khi ấy hắn nói năng mập mờ, khiến nàng hồ đồ chẳng hiểu, chỉ mơ hồ biết vị công chúa này có liên quan đến Tề Anh.


Mà những gì liên quan đến người đó, Thẩm Tây Linh luôn vô thức để tâm. Sau này nàng cũng nghe loáng thoáng đôi điều từ Tử Quân và Phong Thường, có khi tự mình dò hỏi, mới biết được vài phần mối liên hệ giữa lục công chúa và Tề nhị công tử.


Chuyện này nói ra cũng lắm khúc mắc, tựa hồ còn liên luỵ đến triều cục. Thẩm Tây Linh chưa tỏ tường tất cả, giờ lại càng khó hiểu, vị công chúa tôn quý sinh ra trên mây cao gió ngát, vì cớ gì chẳng ở hậu viên ngắm hoa thưởng cảnh, lại đùng đùng nổi giận xông vào chốn ở của nàng, thậm chí còn ra tay đánh người?



Nàng còn đang do dự, lại nghe cung nữ khi nãy đánh Thuỷ Bội lớn tiếng quát: “Vô lễ! Thấy công chúa sao không hành lễ bái kiến?!”


Thẩm Tây Linh chưa từng học lễ nghi trong cung, nào ngờ sẽ có ngày diện kiến hoàng tộc. Trước kia tuy gặp tứ hoàng tử hai lần, song chàng vốn không ưa rườm rà, đều miễn nàng hành lễ, vì vậy đến nay nàng vẫn không rõ quy thức lễ nghi ra sao, nhất thời đứng chôn tại chỗ.


May sao Thuỷ Bội lanh lợi, vừa trông thấy tình thế, dẫu mặt còn đau vì cái tát vô lý, cũng vội kéo Thẩm Tây Linh quỳ xuống hành lễ. Nàng cũng bắt chước theo, cúi lạy trước chân công chúa.


Giày của công chúa tôn quý lóng lánh tơ vàng, Thẩm Tây Linh phủ phục dưới đất, chỉ thấy từng bước từng bước tiến đến gần mình. Nàng cùng Thuỷ Bội vẫn quỳ yên, không nghe công chúa cho phép đứng dậy, chợt thấy một chân công chúa đưa lên, đầu mũi giày chạm vào cằm nàng, ép nàng phải ngẩng mặt lên.


Đó là một động tác tràn đầy nhục mạ. Thẩm Tây Linh quỳ nơi đất, bị buộc phải ngẩng đầu trong tư thế khó chịu. Công chúa từ trên cao nhìn xuống, đánh giá nàng một lượt, rồi cất tiếng cười lạnh, ánh mắt khinh bỉ: “Đây là dung mạo khiến người ta ca tụng là khuynh thành tuyệt sắc sao? Chỉ bằng ngươi? Một con nha đầu miệng còn hôi sữa?”


Lời vừa dứt, dù Thẩm Tây Linh vẫn luôn biết nhẫn nhịn, cũng không khỏi cảm thấy nhục nhã.


Khi còn nhỏ, từng bị phu nhân Thẩm gia chửi thẳng mặt là ‘tiểu tiện nhân’, mấy hôm trước còn bị ép quỳ ở Tề gia, chịu đựng ánh mắt đàm tiếu của mọi người, lòng nàng khi ấy tuy nhục, nhưng vẫn không bằng lúc này…


Lúc này là phẫn nộ. Nàng xưa nay hiếm khi sinh khí, càng ít khi giận ai, nhưng đối mặt với Tiêu Tử Dư, trong lòng nàng như bừng bốc lên một ngọn lửa, như bị khuất nhục đến tận cùng, lồng ngực như có nghìn gai chọc thẳng.


Trong mắt Thẩm Tây Linh, lần đầu tiên hiện lên một tia bất tuân, không rõ ràng, nhưng thực có tồn tại. Nàng chẳng hề né tránh, ngẩng đầu nhìn thẳng công chúa, sau đó nghiêng mình tránh mũi giày kia, cúi đầu xuống, bình tĩnh, nhã nhặn, trả lời: “Lục công chúa thiên tư quốc sắc, dân nữ chỉ là cành liễu ngọn lau, trong lòng tự cảm thẹn không bằng.”


Nàng nói ra những lời này vô cùng cung kính, tựa hồ thật lòng khiêm nhường. Nhưng dung nhan nàng sáng rỡ chói mắt, đôi mắt kia nhờ lửa giận trong lòng mà càng thêm linh động, bất kỳ ai trông vào cũng phải thấy, so ra, công chúa thật chẳng bằng nàng. Cũng chính vì thế mà sự khiêm tốn của nàng, lại càng giống như châm biếm. Tiêu Tử Dư trong lòng dằn ép lửa giận, rốt cuộc bị lời ấy châm ngòi, lửa giận bùng lên dữ dội!


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 68: Hội hoa (4)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...