Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 56: Trở về (2)


Ánh sáng từ ngọn đèn trong phòng càng thêm rực rỡ.


Lúc này, Thẩm Tây Linh lại ngồi lên chiếc ghế của Tề Anh. Dưới ánh đèn sáng, Tề Anh đang cẩn thận bôi thuốc lên vết thương trên mặt nàng.


Tề Anh nhìn thấy làn da nàng trắng mịn như ngọc, mấy vết máu trên mặt càng nổi bật, có vài vết nông đã bắt đầu kết vảy, nhưng có một vết sâu hơn vẫn còn chảy máu, nhìn rất đáng thương. Tề Anh không khỏi cau mày.


Lòng chợt nhớ lại những lời trong thư của Tề Vân, chàng vừa bôi thuốc vừa nhíu mày hỏi: “Là Triệu Dao đã làm bị thương ngươi sao?”


Thuốc bôi có phần mát lạnh, bàn tay Tề Anh cũng lạnh, nhưng khi chạm vào gương mặt Thẩm Tây Linh lại khiến mặt nàng trở nên nóng bừng.


Nàng không dám nhìn thẳng vào chàng. Dù suốt thời gian chàng vắng mặt ở Kiến Khang, nàng luôn nhớ nhung, nhưng giờ chàng đã trở lại, lại đang ngồi ngay bên cạnh bôi thuốc cho nàng, nàng lại chẳng thể ngẩng đầu lên mà nhìn chàng.


Nàng chỉ đáp qua loa, nhưng đầu lại vô tình cúi thấp xuống, khiến Tề Anh phải nâng cằm nàng lên, rồi trách khẽ: “Đừng cúi đầu, sẽ không nhìn rõ mất.”


Thẩm Tây Linh bị trách cứ, chỉ biết ngẩng mặt lên, mi mắt khép hờ, cố gắng tránh ánh mắt của chàng.


Lúc này, nàng lại nghe chàng hỏi: “Vì sao muội ấy lại bắt nạt ngươi?”


Câu hỏi này khiến Thẩm Tây Linh ngẩn người một chút.


Nàng thật không ngờ Tề Anh lại hỏi như vậy. “Vì sao muội ấy lại bắt nạt ngươi?” Câu nói này như thể chàng đã tin chắc rằng lỗi lầm nằm ở Triệu Dao chứ không phải ở nàng. Điều này khiến Thẩm Tây Linh vô cùng ngạc nhiên, bởi Triệu Dao là biểu muội của chàng, chàng từng thấy nàng ấy lớn lên, lẽ ra chàng phải tin nàng ấy hơn chứ…


Nàng kiềm chế cảm xúc vui mừng đang dâng trào trong lòng, sợ rằng mình đã hiểu lầm, liền khẽ hỏi: “Công tử cho rằng… là nàng ấy bắt nạt ta sao?”


Tề Anh đang cúi đầu bôi thuốc cho nàng, nghe xong câu hỏi của nàng, chàng liền ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt thoáng hiện nét cười lạnh lùng, liền đáp: “Vậy chẳng lẽ là ngươi bắt nạt muội ấy?”


Thẩm Tây Linh bị chàng hỏi một câu như vậy, ngẹn lời, không biết phải trả lời thế nào.


Tề Anh cười nhẹ, thở dài một hơi, nói: “Nếu ngươi có thể bắt nạt người khác thì hay quá, sao lại để người ta làm ngươi khổ sở đến vậy?”


Hóa ra, chàng thực sự tin tưởng nàng. Thẩm Tây Linh mừng rỡ trong lòng, nhưng niềm tin của chàng không hiểu sao lại khiến nàng cảm thấy thêm tủi thân, đôi mắt nàng lại đỏ lên. Tề Anh thấy nàng như sắp khóc, lại không nỡ trách cứ, chỉ có thể vừa dỗ dành, vừa khuyên: “Đừng khóc, được không? Mới vừa bôi thuốc xong.”


Thấy chàng nói vậy, Thẩm Tây Linh chỉ biết hít mũi, nghẹn ngào đáp một câu “vâng”, cuối cùng thật sự không khóc nữa. Tề Anh thấy vậy, không khỏi bật cười, tay còn lại không dính thuốc nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, khen: “Ừ, ngoan lắm.”


Thẩm Tây Linh hơi xấu hổ, môi khẽ mím lại, có chút lúng túng, nhưng vẫn ngoan ngoãn để chàng tiếp tục bôi thuốc, lại nghe chàng hỏi: “Muội ấy rốt cuộc vì sao bắt nạt ngươi?”


Chàng đã hỏi hai lần, lại rõ ràng tin tưởng nàng, Thẩm Tây Linh trong lòng cảm thấy an tâm hơn, liền kể thật cho chàng nghe. Nàng kể về việc Triệu Dao đã kéo nàng vào vụ gian lận thi, kết quả bị Vương tiên sinh phạt, rồi cũng nói rằng Triệu Dao hiểu lầm nàng, cho rằng nàng cố tình bị Vương tiên sinh phát hiện để hại nàng ấy.



Nàng vừa nói vừa khéo léo quan sát sắc mặt Tề Anh, không biết chàng sẽ phản ứng thế nào, lo sợ chàng sẽ trách mắng nàng vì đã gian lận, nhưng không ngờ chàng nghe xong lại chẳng để ý đến việc đó, chỉ hỏi: “Vương tiên sinh có đánh ngươi không?”


Thẩm Tây Linh hơi ngẩn người: “Dạ?”


Tề Anh lại lặp lại câu hỏi, Thẩm Tây Linh lúc này mới hiểu ra, gật đầu một cách ngơ ngác.


Tề Anh đã bôi thuốc lên vết thương trên mặt nàng xong, liền cầm thuốc bỏ sang một bên, lấy khăn lau tay rồi vừa lau vừa hỏi: “Là đánh tay sao? Đưa ta xem thử.”


Thẩm Tây Linh chớp mắt, đợi chàng lau tay xong, từ từ đưa tay trái cho chàng.


Vết thương này đã mấy ngày rồi, nhưng giờ nhìn vẫn còn rất sợ, tím tái đan xen, không chỉ thế trên tay còn lẫn máu, cả lòng bàn tay đều bị sưng lên.


Tề Anh nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ, chàng chỉ rời Kiến Khang mấy ngày, sao nàng lại tự làm mình thương tích đầy mình như thế?


Chàng trầm tư một lát, trách mắng: “Ngươi lo thi bài của ngươi đi, sao lại giúp muội ấy gian lận?”


Thẩm Tây Linh biết mình sai, lúc này liền cúi đầu không nói, dáng vẻ cúi đầu nhận lỗi rất ngoan ngoãn.


Tề Anh liếc nhìn nàng, thở dài không tiếng, lại hỏi: “Chỉ bị đánh tay trái thôi sao? Tay phải có bị không?”


Thẩm Tây Linh ngẩng đầu nhìn hắn, lắc đầu liên tục.


Nhưng nàng lắc đầu quá nhanh, khiến Tề Anh nghi ngờ, chàng liếc nhìn tay phải của nàng, thấy nàng cứ nắm chặt tay phải, không khỏi nghi ngờ tay phải nàng cũng bị thương, chỉ là đang giấu không cho chàng nhìn thấy. Chàng liếc nàng một cái, ánh mắt có chút dò xét.


Thẩm Tây Linh bị ánh mắt ấy làm cho sợ hãi, lập tức lộ vẻ bối rối, lại kiên quyết giấu tay phải ra sau lưng, lí nhí nói: “Thật, thật không bị tay phải…”


Nàng vừa nói vừa lộ vẻ khó xử, Tề Anh làm sao không nhìn ra tay phải nàng có gì đó không ổn? Thấy nàng không chịu thừa nhận, chàng chẳng thèm khách khí nữa, nghiêm mặt lại, nói một cách nghiêm khắc: “Văn Văn.”


Gương mặt lạnh lùng của chàng khiến Thẩm Tây Linh cảm thấy sợ hãi, nàng không chịu nổi ánh mắt ấy, ngần ngừ một hồi, cuối cùng vẫn phải từ từ đưa tay phải ra trước mặt chàng.


Tay phải của nàng nắm chặt thành một nắm nhỏ, Tề Anh nhận lấy bàn tay nhỏ bé, nhìn nàng một cái, nàng cắn môi, sắc mặt đỏ bừng, từ từ mở tay ra.


Tề Anh cúi nhìn, thấy lòng bàn tay nàng trắng mịn, không hề có vết thương, chỉ có một nhúm cỏ lá nằm trong đó.


Chàng nhướn mày, nhìn kỹ một chút, mới nhận ra đó chính là con châu chấu nhỏ mà chàng đã làm tặng nàng. Tề Anh hơi ngẩn người, không ngờ nàng lại cầm thứ này trong tay.


“Ngươi…”


Chàng vừa mở miệng, liền thấy nàng bỗng nhiên chu môi, mắt ngấn lệ, từng giọt nước mắt rơi xuống, vừa khóc vừa nhìn chàng, giọng nói yếu ớt: “Ta… ta làm hỏng nó rồi…”



Khi nàng nói câu này, trong mắt mang theo sự tủi thân và đau lòng, còn có cả tiếc nuối và áy náy. Mặc dù đó chỉ là một món đồ bằng cỏ đơn giản, chẳng có gì quý giá, nhưng nàng lại luôn giữ gìn nó, cho dù bị hỏng cũng không nỡ vứt bỏ.


Món đồ nhỏ ấy, tuy chẳng có gì đáng giá, nhưng nàng lại yêu quý đến vậy, rõ ràng không phải lỗi của nàng, nhưng khi nhìn chàng, ánh mắt lại đầy vẻ áy náy, như muốn xin lỗi.


Tề Anh vốn đã yêu thương nàng, giờ lại càng thêm đau lòng khi nhìn thấy vẻ mặt ấy. Chàng nhìn nàng khóc, tim như bị ai bóp nghẹt, vội vàng mở tay ôm nàng vào lòng, an ủi: “Không phải lỗi của ngươi, sao lại khóc?”


Thẩm Tây Linh nằm trong lòng Tề Anh, được hương thơm nhàn nhạt từ cơ thể chàng bao quanh, nhưng trong lòng lại cảm thấy tủi thân vô cùng.


Chính tay chàng làm con châu chấu nhỏ ấy, món quà sinh nhật đầu tiên chàng tặng nàng, nàng yêu thích đến vậy, nhưng vừa nhận được đã bị Triệu Dao giẫm nát. Nàng đã cất nó trong tay suốt bao ngày, dù đã hỏng không thể sửa lại, nhưng vẫn không nỡ vứt đi, cứ giữ mãi trong lòng bàn tay, cho đến hôm nay.


Nếu như không bị Tề Anh phát hiện, nàng còn chẳng cảm thấy tủi thân, nhưng giờ đây chàng đã phát hiện, lại còn dỗ dành nàng như vậy, nàng liền trở nên yếu đuối, nước mắt lại cứ thế tuôn trào. Chàng càng dỗ dành nàng, nàng lại càng khóc không ngừng, kéo lấy tay áo chàng trong lòng ngực, không chịu yên.


Tề Anh tuy không hiểu rõ tâm lý phức tạp của tiểu cô nương, nhưng cũng nhận ra dường như càng dỗ dành lại càng khó dừng. Cuối cùng không còn cách nào khác, chỉ thở dài, cảm thấy từ khi gặp nàng thở dài càng nhiều, lúc này lại có chút bất đắc dĩ hỏi: “Rốt cuộc phải làm sao mới không khóc nữa? Ta lại kể cho ngươi một câu chuyện được không?”


Thẩm Tây Linh nằm trong lòng chàng, đột nhiên nghe chàng nói vậy, tiếng nức nở cũng ngừng lại một chút, nàng ngẩng đầu lên nhìn chàng, hít hít mũi, đôi mắt vô thức sáng lên, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn nặng trĩu, giọng nói khẽ hỏi: “… Thật không?”


Tề Anh trong mắt lóe lên một tia cười, thầm cảm thán, quả nhiên nàng vẫn chỉ là đứa trẻ, mới nãy còn khóc đến vậy, giờ vừa nghe câu này lập tức vui vẻ trở lại.


Chàng biểu cảm ôn nhu, lấy tay lau nước mắt cho nàng, nói: “Thật, ta còn có thể kể cho ngươi chuyện về con thỏ bện cỏ, lấy thỏ đổi lại con châu chấu của ngươi có được không?”


“Không được!” Thẩm Tây Linh vừa nghe lập tức lắc đầu, bàn tay nắm chặt vạt áo của chàng lại càng siết chặt, giọng điệu vô cùng kiên quyết. “Vẫn muốn con châu chấu bện lá.”


Nàng dừng lại một chút, rồi lại suy nghĩ, bổ sung thêm: “Rồi sau đó thêm một con thỏ.”


Cảnh tượng tiểu cô nương đang mặc cả thật đáng yêu, Tề Anh lại bị nàng làm cho cười ra tiếng, đôi mày như vẽ, ánh mắt dịu dàng vô cùng, đáp: “Được, thêm một con thỏ nữa, nhưng ngươi không được khóc nữa, nếu không sẽ không có nữa đâu.”


Nghe chàng nói vậy, Thẩm Tây Linh chớp mắt, sau đó không cần chàng phải dỗ dành, tự mình lau nước mắt, vừa ngoan ngoãn vừa khiến người ta thương yêu.


Tề Anh khẽ cười, thấy nàng vừa rồi khóc xong, mặt mũi đã có vài chỗ thuốc mỡ loang ra, liền lấy hộp thuốc ra để bôi lại cho nàng, vừa bôi vừa hỏi: “Tổ mẫu lại phạt ngươi vì lý do gì?”


Thẩm Tây Linh trong lòng cầu nguyện suốt cả đêm, đừng để chàng hỏi chuyện này nhưng nàng cũng biết vấn đề này không thể tránh khỏi, quả thật chàng vẫn hỏi. Trong lòng nàng rối bời, môi mím chặt, hai tay cũng nắm chặt lại, Tề Anh thấy nàng như cứng đơ, nhíu mày, hỏi: “Sao vậy?”


Thẩm Tây Linh nhìn chàng, muốn nói lại cảm thấy khó mở miệng, im lặng rất lâu mới ảm đạm nói:  “… Ta có thể không nói không?”


Tề Anh nhướn mày. Chàng nhận ra Thẩm Tây Lăng rất kháng cự chuyện này, trong mắt nàng thậm chí còn lộ ra một chút sợ hãi, chàng cau mày, vừa định mở miệng lại nghe tiểu cô nương vội vàng nói: “Ta không làm chuyện xấu! Cũng không làm hại ai! Ta chỉ là… chỉ là…”


Nàng không nói tiếp nữa, cúi đầu xuống. Ngón tay Thẩm Tây Lăng cuộn lại với nhau, trong lòng lo sợ không yên chỉ sợ Tề Anh lại tiếp tục truy hỏi, lúc đó nàng phải nói sao đây? Nói nàng lén giữ lại chiếc áo choàng của chàng? Nói nàng đêm đó đắp chiếc áo choàng đó ngủ một đêm? Nói bị lão thái thái phát hiện rồi mắng nàng tâm tư loạn thất?


Nàng thậm chí còn chưa rõ nguyên nhân hậu quả của mọi chuyện, mặc dù nàng thật sự cảm thấy đây là chuyện đáng xấu hổ, nhưng lúc đó tuổi còn nhỏ, lại không biết phải nói với Tề Anh thế nào.



Nàng trong lòng rối bời khó chịu, lại nghe Tề Anh nói: “Được rồi.”


Thẩm Tây Linh ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn chàng, thấy chàng vẻ mặt thản nhiên, đôi mắt phượng đẹp tựa như không hề có ý định truy cứu.


Chàng trả lời nhanh chóng như vậy, nàng lại cảm thấy không tin, không nhịn được hỏi lại: “Công tử… không hỏi ta sao?”


Tề Anh nhìn nàng một cái, rồi hỏi lại: “Ngươi chẳng phải không muốn nói sao?”


Thẩm Tây Linh im lặng, suy nghĩ một lúc rồi gật đầu, liền thấy chàng nhẹ nhàng nói: “Vậy thì không nói nữa.”


Vẻ ngoài bình thản như mây gió của chàng khiến Thẩm Tây Linh nảy sinh hi vọng, nghĩ rằng chàng có lẽ không quá quan tâm đến chuyện này, suy nghĩ một chút, nàng lại thử hỏi: “Vậy công tử cũng không đi hỏi người khác nữa chứ?”


Tề Anh ngẩng mắt nhìn nàng, Thẩm Tây Linh hơi co rụt người lại, tự trách mình đã nói lời không khôn ngoan, chỉ khiến chàng nghi ngờ và truy hỏi, không ngờ chàng nghe xong chỉ nhìn nàng một lúc rồi gật đầu, đơn giản đáp một từ “được”.


Câu trả lời dứt khoát khiến Thẩm Tây Linh ngẩn người, không biết nên nói gì tiếp theo. Nàng ngớ ngẩn một lúc, trông có vẻ ngốc nghếch lại như một đứa trẻ ngây thơ, trong mắt Tề Anh là sự dịu dàng, chàng giúp nàng gạt đi một lọn tóc, khẽ nói: “Ta cũng sẽ không hỏi người khác, vì vậy ngươi đừng sợ.”


Đừng sợ. Thẩm Tây Linh nhìn chàng, chỉ cảm thấy đôi mắt của chàng như một vầng trời trong xanh, rộng mở, làm nàng cảm thấy tâm hồn như được an yên, chưa từng có cảm giác an toàn và bình thản như thế.


Nàng tin tưởng, chàng đã nói vậy thì chắc chắn sẽ không hỏi nữa. Nàng thật sự không còn sợ nữa, gật đầu với chàng.


Tề Anh mỉm cười, rồi lại hỏi: “Tổ mẫu đuổi ngươi ra ngoài, sao ngươi lại đến Phong Hà Uyển?”


Chuyện này phải cảm ơn Nghiêu thị. Ngày đó, ở trong Vinh Thuỵ Đường, bà đã cố gắng bảo vệ Thẩm Tây Linh nhưng không chống lại được uy thế của lão thái thái. Sau đó, lão thái thái sai người hầu dẫn Thẩm Tây Linh đến trướng phòng lấy một ít tiền, rồi sai người đưa nàng lên xe ngựa, bảo là đưa nàng về Ba Quận.


Thẩm Tây Linh lúc đó giật mình. Nàng cứ tưởng lão thái thái chỉ muốn đuổi nàng ra khỏi phủ, không ngờ lại còn muốn đưa nàng đi Ba Quận. Nàng không phải là người thật sự mang họ Phương, Ba Quận cũng không phải quê hương nàng, nếu thật sự đưa nàng đến đó, nàng sẽ lạc lõng không biết sống sao.


Nàng lúc đó hoảng sợ, lo lắng, thấy xe ngựa sắp rời khỏi thành Kiến Khang thì đột nhiên bị người chặn lại. Người đó cũng là người Tề gia, nàng từng gặp qua trong nhà Nghiêy thị, là một cô cô hiền hậu. Người cô cô đó đưa nàng đến Phong Hà Uyển, đồng thời nói đây là Nghiêu thị sắp xếp. Nghiêu thị nói người cô cô ấy chuyển lời, bảo nàng tạm thời tránh ở Phong Hà Uyển, đợi Tề Anh trở lại rồi quyết định tiếp. Vậy là nàng mới được an toàn.


Thẩm Tây Linh kể lại mọi chuyện cho Tề Anh nghe, chàng lại không hề tỏ ra ngạc nhiên, có lẽ chàng đã đoán ra việc nàng xuất hiện ở Phong Hà Uyển là do mẫu thân chàng sắp xếp. Lúc này nghe nàng kể xong, thuốc mỡ cũng vừa bôi xong, chàng chỉ thu dọn một chút, rồi nói với Thẩm Tây Linh: “Ta biết rồi, hôm nay đã muộn, ngươi về nghỉ ngơi đi.”


Thẩm Tây Linh khẽ chớp mắt, rồi nhẹ nhàng gật đầu, lại đưa mắt nhìn về phía Tề Anh.


Chàng lúc này trông có vẻ mỏi mệt, phong trần chưa rũ, vậy mà suốt đêm nay vẫn một mực chăm sóc nàng, chưa từng nghỉ ngơi. Dẫu chàng miệng bảo nàng lui về nghỉ trước, nhưng nhìn thần sắc của chàng, nàng đoán được chàng vẫn còn việc chưa xong, chưa định an giấc. Nghĩ vậy, nàng do dự một chút rồi cất tiếng khẽ hỏi: “Công tử thì sao?”


Tề Anh vừa đậy nắp hộp thuốc, thuận tay thu lại, thuận miệng đáp rằng: “Ta còn chút việc, ngươi cứ về trước đi.”


Nói đoạn, chàng ngẩng đầu nhìn nàng, thấy tiểu cô nương kia đang tròn mắt nhìn mình, tưởng nàng còn canh cánh vì chuyện trong phủ, bèn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nàng, dịu giọng an ủi: “Việc này ngươi không cần lo, ta sẽ lo liệu. Nay trời đã khuya, trước tiên nghỉ ngơi cho tốt, qua vài ngày ta sẽ nói rõ với ngươi.”


Thẩm Tây Linh kỳ thực chẳng phải định nói đến chuyện ấy. Nàng chỉ là… không nỡ rời xa chàng.



Hai hôm qua nàng một mình ở lại Phong Hà Uyển, trong lòng bất an, đêm chẳng yên giấc. Mỗi khi nhắm mắt lại, liền nhớ đến cảnh hôm ấy ở Vinh Thụy Đường, trong lòng rối bời không yên. Đến cả việc ở một mình cũng khiến nàng khó chịu, luôn ngóng trông chàng sớm quay về. Sau lại không nén được lòng, đích thân ra tận cửa phòng chàng mà đợi, chỉ mong có thể sớm gặp được người.


Giờ đây chàng đã trở về, nàng như tìm lại được nơi nương tựa, làm sao còn muốn xa rời. Nhưng những lời ấy, nàng nào dám thốt ra. Chỉ khẽ gật đầu, rồi đứng dậy bước ra cửa.


Khi đến cửa, nàng hé mở, bên ngoài mưa đêm vẫn rơi rả rích không dứt. Nàng quay đầu lại nhìn Tề Anh, thấy chàng lúc này đã ngồi lại bên ánh đèn, cúi đầu vùi mình trong đống văn thư. Tựa hồ cảm nhận được ánh mắt nàng, chàng ngẩng đầu nhìn ra cửa, thấy nàng vẫn chưa đi, bèn hỏi: “Sao vậy?”


Thẩm Tây Linh nhìn chàng, khẽ mím môi, đứng nơi cửa, tay bám lấy khung gỗ, giọng nhỏ nhẹ như làn khói: “Hôm nay… ta có thể ở lại đây không?”


Nàng cúi đầu, ngón tay xoắn lại vào nhau, ngập ngừng nói tiếp: “Ta sẽ không làm phiền công tử… chỉ ngồi một bên thôi, có được chăng…?”


Tề Anh nhìn nàng. Ngoài cửa mưa rơi lất phất, nàng đứng một mình giữa màn mưa ấy, bóng dáng lẻ loi khiến người ta xót xa. Chắc nàng sợ lắm.


Trong căn phòng Vong Thất, hai người lặng im hồi lâu, mãi đến khi Thẩm Tây Linh nghe thấy chàng khẽ nói: “Được, vậy ngươi lại đây.”


Nàng vừa nghe xong, liền ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt ôn nhu và dung nhan tuấn nhã của chàng dưới ánh đèn ấm áp, trong lòng bỗng chốc như được sưởi ấm.


Khóe môi nàng khẽ cong, lập tức xoay người khép cửa lại, rồi vội vã chạy về bên chàng như một làn gió nhẹ.


Tề Anh khẽ cười, nhìn nàng mà nói: “Ngươi cứ tự nhiên, nếu buồn chán thì tìm sách mà đọc, mệt rồi thì tự lui về nghỉ.”


Đôi mắt Thẩm Tây Linh sáng lên, gật đầu ngoan ngoãn.


Chàng quả thật rất bận, dặn dò nàng xong liền không để tâm đến nữa, cúi đầu tiếp tục công việc. Mà nàng cũng rất biết điều, ngoan ngoãn không quấy rầy, tìm một chiếc ghế cách chàng không xa không gần mà ngồi xuống.


Lúc đầu nàng còn có chút rụt rè, không dám cử động mạnh, sợ phát ra tiếng động quấy nhiễu chàng. Nhưng một lúc sau nàng nhận ra Tề Anh chuyên tâm vô cùng, dẫu có động tĩnh cũng chẳng hề phân tâm, nên nàng dần dần mạnh dạn hơn. Không có việc gì làm, nàng liền lén tới giá sách của chàng để tìm sách đọc.


Bốn bức tường trong Vong Thất đều là giá sách cao lớn, nàng đã sớm ngưỡng mộ, nay mới có cơ hội quan sát tường tận, lại muốn biết chàng thường ngày hay đọc những gì. Lần này rốt cuộc toại nguyện, nàng nhẹ tay nhẹ chân lật xem, thấy sách ở đây phong phú đủ loại, kinh sử tử tập đều có cả.


Nàng lựa chọn mãi, cuối cùng chọn một quyển phong vật chí có tranh minh họa, thể loại mà nàng vẫn luôn yêu thích, rồi ôm về ngồi đọc.


Lúc mới đầu còn ngồi rất ngay ngắn, nhưng đọc một lúc thì mỏi, tư thế cũng bắt đầu thả lỏng. Nàng len lén nhìn Tề Anh một cái, thấy chàng không để ý tới mình, liền co người cuộn tròn trên ghế như con mèo nhỏ, thoải mái và dễ chịu vô cùng.


Nàng khi thì đọc sách, khi lại len lén ngắm chàng. Mỗi lần nhìn thấy bóng dáng chàng chăm chú làm việc dưới ánh đèn, nỗi bất an, hoang mang bao ngày qua lại tan đi một chút.


Dần dần, lòng nàng trở nên yên ổn, và cơn buồn ngủ cũng theo đó mà kéo đến. 


Cuối cùng, nàng thiếp đi trên ghế, ngủ mất lúc nào chẳng hay.


Tác giả: Tề Anh (độc thoại nội tâm): Thực ra ta chỉ biết làm châu chấu bện cỏ, nhưng khi ấy không thể không mạnh miệng. Giờ nghĩ lại, sao ta không chọn con bọ ngựa nhỉ? Trông cũng giống châu chấu, mà đỡ phải học lại từ đầu như thỏ… Lần này tính sai rồi.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 56: Trở về (2)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...