Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 38: Bái hội (1)


Gần đây, nhị công tử Tề gia thường ở lại bản phủ. Trước kia, hoặc là ở biệt viện hoặc dứt khoát ngủ lại quan thự, hiếm khi thấy bóng dáng về phủ. Vậy mà dạo này lại khác hẳn, chẳng những thường lui tới bản phủ mà gần như đêm đêm đều về nghỉ tại đây khiến phu nhân Nghiêu thị hết sức hài lòng.


Chỉ có điều, phu nhân đã vừa lòng, nhưng bằng hữu của nhị công tử thì vì đó mà sinh đôi chút bất tiện. Bản phủ Tề gia đâu phải như biệt viện, chỉ cần công tử gật đầu là ai cũng có thể ra vào thong dong. Đến bản phủ phải theo lễ nghi đoan chính, nếu chẳng may gặp bậc trưởng bối ở nhà còn phải hành lễ thăm hỏi, phép tắc rườm rà, thành ra khiến những vị bằng hữu vốn tính phóng túng ít nhiều thấy bức bối. Tựa như nhị công tử Hàn gia, Hàn Phi Trì.


Công tử này năm nay chưa tròn mười chín, lễ trưởng thành còn chưa cử hành, theo lẽ thường thì phải đang ở tuổi khép cửa dùi mài kinh sử. Nào ngờ tính tình lại biếng nhác, chẳng mấy màng chuyện công danh. Lại thêm trong nhà có huynh trưởng tài giỏi gánh vác mọi bề nên hắn ngày ngày săn chim dắt chó, uống trà dạo phố, vốn là một kẻ rỗi rãi nổi danh khắp chốn thành Kiến Khang.


Mà kẻ rỗi này cũng chẳng phải tầm thường, thuở bé từng được xưng là thần đồng, đọc sách mười hàng liền mắt, nhớ đâu thuộc đấy. Trưởng bối Hàn gia từng mừng rỡ tưởng phen này nhà mình cũng có được một nhân tài sánh với Tề Anh, chí ít cũng ngang tầm Phó Trác. Nào hay mầm non tuy thông minh, lại là gỗ mục không thể đẽo, bao năm nay thành ra đứa con phá phách không nên thân. Hàn gia hết đấu trí lại đấu sức với hắn suốt gần hai chục năm, rốt cuộc vẫn đành bó tay, mấy năm gần đây đã có vẻ buông xuôi.


Chỉ khổ một điều, tuy bản thân chẳng ra thể thống, hắn lại thân thiết nhất với người đứng đầu trong hàng con cháu các thế gia Tề Kính Thần. So với huynh ruột mình còn ân cần hơn, thường khi không có việc gì liền sang Phong Hà Uyển uống trà nhàn hạ, đến mức bị Thanh Trúc trong viện sinh lòng chán ghét, vậy mà công tử này vẫn trơ như đá, ngày ngày mặt dày tới cửa, quả là kỳ nhân khó gặp.


Hôm ấy, vị công tử này lại chẳng mời mà đến. Được Thanh Trúc dâng cho một chén trà rõ là bất đắc dĩ, hắn liền thảnh thơi ngả người xuống ghế thái sư trong thư phòng Tề Anh, vừa ngáp vừa oán trách: “Nhị ca bỏ biệt viện yên ổn không ở, nhất định phải dọn về bản phủ làm gì? Hại ta đến uống chén trà cũng phải đi bái kiến bá phụ bá mẫu, phiền toái hết sức!”


Vừa nói, vừa khều khều bảo Thanh Trúc châm thêm chén nữa.



Thanh Trúc mặt mày dài hẳn xuống tới đất, trong bụng thật muốn khuyên vị công tử một câu, đã thấy phiền thì chi bằng đừng tới, để công tử nhà ta có chút thời gian nghỉ ngơi. Chỉ tiếc rằng da mặt vị nhị công tử Hàn gia này nổi tiếng là dày hơn cả chân tường thành Kiến Khang, lời lẽ dù có đem bày hết lên bàn e cũng bằng thừa. Đành phải ngoài mặt giữ lễ, trong lòng hậm hực mà lui khỏi thư phòng.


Tề Anh cùng Hàn Phi Trì vốn tình như thủ túc, chẳng câu nệ tiểu tiết. Phi Trì ghé chơi, chàng cũng không cần đặc biệt khoản đãi, vẫn ngồi sau thư án chuyên tâm vào công vụ, đầu không ngẩng lên, chỉ nhàn nhạt đáp: “Lâu không về nhà thì không ra thể thống gì, Phong Hà Uyển dạo này cứ để trống đã.”


Hàn Phi Trì nghe vậy liền cười khẩy, giọng nửa trêu nửa chế nhạo: “Không ra thể thống cũng đã mấy năm rồi, sao tự dưng mấy hôm nay lại đội chữ ‘hiếu’ lên đầu mà hối cải? Nhị ca chớ gạt đệ, chẳng phải là vì tiểu mỹ nhân Phương gia kia ư?” 


Tề Anh nghe đến đây mới ngẩng đầu khỏi tập văn thư, lông mày chau lại, nói: “Lại nghe ở đâu ra cái thứ lời lẽ hồ đồ này?”


Hàn Phi Trì nhún vai: “Tam đệ huynh nói đó, cái miệng to nhất Tề gia, hỏi gì cũng tuôn ra sạch.”


Tề Anh mệt mỏi day trán, khẽ nói: “Hai người các ngươi đừng có lắm lời như đàn bà. Ta thì thôi, nàng ấy là thân nữ tử, không thể để người ta bôi nhọ danh tiết.”


Hàn Phi Trì nghe vậy bật cười, giọng lộ vẻ khinh thường: “Một cô nương cô nhi từ Ba Quận tới, danh tiết thì quý giá chỗ nào?”


Lời vừa dứt, đã bị Tề Anh quét cho một cái nhìn nghiêm nghị, lạnh lẽo như băng, khiến hắn giật mình, vội buông chén trà xuống, nghiêm chỉnh lại dáng ngồi, thấp giọng: “Nhị ca chớ trách, là đệ nhất thời lỡ lời.”



Hàn Phi Trì nói ra lời xin lỗi ấy là thật lòng. Dẫu gì thì cô nương Phương gia kia cũng là con gái của ân nhân cứu nhị ca, hắn chọc vào điều ấy, xét cả tình lẫn lý đều không phải. Chỉ là hắn chẳng hay biết, Thẩm Tây Linh nào có dính dáng chi đến vị đại nhân Phương gia bị một kiếm xuyên tim năm nọ, Tề Anh nổi giận vốn chẳng vì đạo nghĩa lễ pháp gì, mà chỉ vì không thích người ta buông lời khinh bạc với nàng.


Thấy sắc mặt Tề Anh vẫn còn lãnh đạm, Hàn Phi Trì biết chàng chưa nguôi giận. Từ nhỏ hắn đã là đứa ranh con biết xem sắc mặt mà sống, ngay đến mấy vị trưởng bối khó chiều nhất Hàn gia cũng bị hắn dỗ đến độ mắt nhắm mắt mở, nay cũng tự biết phải bày ra món sở trường thuở nhỏ của mình để dỗ cho nhị ca hạ hỏa. Thế là hắn rón rén bước khỏi ghế thái sư, tới gần bên thư án, cười nịnh mà rằng: “Nhị ca cũng biết đệ ăn nói thiếu suy nghĩ, lòng thật chẳng có ác ý với vị tiểu thư Phương gia đâu. Đệ là lo cho nhị ca đấy, việc này mà bị công chúa nghe phong thanh lại chạy tới làm ầm lên thì thật phiền lắm.”


Lời quanh co tới mức vòng cả sang Tiêu Tử Dư lại khiến sắc mặt Tề Anh sa sầm thêm. Chàng không muốn cùng Hàn Phi Trì dây dưa thêm về những chuyện đó, im lặng một lúc, rồi hỏi sang chuyện khác: “Dạo này Hàn đại tướng quân vẫn khoẻ chứ?


Vị Hàn đại tướng quân ấy chính là Hàn Thủ Nghiệp, biểu thúc của Phi Trì, hiện là võ đại thần chức cao nhất trong triều Đại Lương. Hàn gia khác với nhiều thế gia khác, gia chủ không phải là người có chức quan lớn nhất mà là phụ thân của Hàn Phi Trì, Hàn Thủ Tùng. Một vị quan nhị phẩm, song chính là đương nhiệm gia chủ. Hàn Thủ Nghiệp dù mang chức nhất phẩm, cũng phải xếp dưới. Cái lý do ấy thì có nhiều, một là Giang Tả từ xưa vốn trọng văn khinh võ, hai là những năm gần đây biên cương binh lửa liên miên, làm tướng quân chẳng bao giờ là vị trí an ổn.


Hàn đại tướng năm nay vừa tròn bốn mươi ba, trận đại chiến năm ngoái ở Thạch Thành bị thương nặng, suýt nữa bị Cố Cư Hàn của Bắc Ngụy chém ngã ngựa, khi lui binh còn mất cả giáp trụ, chỉ còn nửa cái mạng vớt về. Hồi triều xong lại sinh một trận trọng bệnh.


Hàn Phi Trì nghe hỏi thì thở dài: “Nhị ca cũng biết tính khí đại thúc đệ, nóng nảy vô cùng. Thương tích thì chẳng mấy nhưng tâm bệnh thì nặng. Bị Cố Cư Hàn đánh cho thảm quá, giờ ngày nào cũng ngồi nhà mắng hắn, nào là ‘thằng nhãi họ Cố, chuột nhắt mà dám làm càn!’ Ồn ào suốt ngày.”


Tề Anh trầm ngâm, rồi lại hỏi: “Tướng trấn Nam Lăng là Tưởng Dũng, nghe nói trước từng làm phó tướng dưới trướng đại tướng quân, có thật không?”


Tuy Hàn Phi Trì chẳng để tâm đọc sách thánh hiền, nhưng đầu óc lại cực nhanh nhạy chuyện ngoài lề. Bao nhiêu công sức trời cho đều dồn cả vào việc nghe ngóng tạp sự. Chuyện cũ chuyện mới, từ môn sinh cũ của Hàn đại tướng đến số phòng thiếp trong phủ cũng đều nhớ rõ như lòng bàn tay.



Hắn suy nghĩ một chút rồi đáp: “Phải. Tên Tưởng Dũng ấy đệ từng gặp vài lần, mỗi dịp lễ tết đều tới phủ đại thúc dâng lễ, biểu thúc nhà đệ cũng khá nể mặt hắn.”


Tề Anh khẽ gật đầu, không nói thêm gì. Hàn Phi Trì mẫn cảm, bèn hỏi: “Nhị ca hỏi vậy là… vì chuyện trong Khu Mật Viện?”


Việc nào dính đến Khu Mật viện, ắt không phải chuyện nhỏ. Tuy viện này không nắm binh quyền, nhưng uy thế rất lớn, mọi việc liên quan đến quân chính đều phải qua tay, lại có thể truyền mật chỉ lên tận hoàng đế. Nay Tề Anh hỏi về đại tướng quân cùng tâm phúc cũ, lẽ nào là… Mắt Hàn Phi Trì sáng lên, hiện rõ vẻ hứng khởi.


Hắn vốn là hạng người quái đản, người khác nghe thân thích mình dính dáng đến Khu Mật Viện thì xanh mặt, hắn lại thấy thú vị, sẵn sàng ‘vì đại nghĩa diệt thân’, chỉ để xem cho sướng mắt, chẳng thèm đếm xỉa đến chuyện Hàn gia nhà mình sẽ chịu vạ lây thế nào.


Tề Anh quá rõ tính nết hắn, thấy ánh mắt kia thì vừa tức cười vừa lắc đầu bất lực: “Không, không liên can gì tới đại tướng quân.”


Hàn Phi Trì “ồ” một tiếng, thấy chán hẳn, ngả người ra sau, vẻ mặt vô vị. Nhưng hắn vẫn chưa cam lòng, lại hỏi: “Vậy là liên quan tới Tưởng Dũng?”


Tề Anh không đáp. Nhưng Hàn Phi Trì đã hiểu. Trận thảm bại ở Thạch Thành, rốt cuộc bệ hạ cũng không thể không truy cứu.


Phi Trì tuy thích chuyện thị phi, nhưng chẳng mấy quan tâm chính sự, thấy không vui lại càng thấy chán. Hắn nghĩ ngợi một lúc, cảm thấy hay là quay lại chuyện vị tiểu thư Phương gia vẫn thú hơn, bèn cười hỏi: “Nhị ca, hôm nay vị tiểu thư Phương gia ấy có ở bản phủ không?”



Tất nhiên là có. Tề Anh ngẫm lại, hôm nay hình như là ngày đầu nàng đến ra mắt Vương tiên sinh. Chẳng hiểu sao trong lòng chợt thấy có chút lo. Tiểu cô nương ấy rụt rè nhường nào, mà vị tiên sinh kia thì lại nổi tiếng nghiêm khắc, không biết nàng có suôn sẻ mọi bề hay không. Chàng thất thần trong chốc lát, nghĩ thầm đợi Hàn Phi Trì đi rồi, có lẽ chàng nên qua đó xem nàng một chút.


Tiên sinh dạy học ở Tề gia lần này không phải người thường mà chính là trạng nguyên khoa Giáp Hòa thứ tám tên Vương Thanh, từng làm đại học sĩ Hàn Lâm Viện trước khi cáo quan. Năm Tề Anh thi kỳ thi xuân, Vương Thanh chính là chủ khảo.


Năm ấy ông đối với nhị công tử Tề gia đánh giá cực cao. Đến mức khi biết hoàng đế chỉ ban cho Tề Anh danh vị bảng nhãn liền tức giận không thôi, đích thân ông dâng sớ vạn ngôn, trình rõ học vấn của Tề Anh xuất sắc nhường nào, còn đem bài của trạng nguyên khi ấy ra so, chê lên chê xuống. Khiến hoàng đế vừa đau đầu vừa bất lực.


Vương Thanh năm nay đã bảy mươi ba, song tinh thần vẫn minh mẫn, thần thái dồi dào, nghe nói đến nay vẫn đọc sách đêm đêm không nghỉ. Biết bao thế gia vọng tộc từng sai người đến phủ mời ông làm lão sư, ông đều khéo từ chối. Mãi đến khi Tề Chương đích thân tới mời vì tiền đồ của Tề Ninh và Tề Lạc, ông mới chịu ngồi xuống đàm đạo. Khi ấy, ông cũng nói thẳng một câu với tướng gia: “Lão phu chẳng trông mong gì vào tam và tứ nhi tử nhà ông, là nể mặt nhị công tử mới gắng gượng gật đầu thôi.”


Vương Thanh dạy học nghiêm khắc tiếng tăm xa gần. Hai vị thiếu gia Tề Ninh và Tề Lạc theo học dưới trướng ông, chẳng những thường xuyên bị quở mắng, lại còn bị phạt. Khi thì chép sách mấy chục lượt, lúc lại bị đánh thước vào tay, khổ nhất là khi vừa bị đánh vừa phải chép, cái đau ấy đúng là nhân gian khó tả, mỗi lần nhắc lại đều khiến hai người không rét mà run.


Chẳng qua từ sau khi có tin biểu muội Dao Nhi cùng tiểu thư Phương gia sẽ vào học cùng bọn họ, hai huynh đệ ấy bèn thở phào nhẹ nhõm. Họ nghĩ, dẫu bọn ta không thể khiến tiên sinh hài lòng, thì so ra vẫn còn hơn hai cô nương tay yếu chân mềm kia một bậc. Có các nàng làm nền, e rằng ngay cả tiên sinh nghiêm khắc như vậy cũng sẽ nhìn bọn họ với con mắt dễ chịu hơn đôi phần, không còn ra tay nghiêm khắc như trước nữa.


Hôm nay, Triệu Dao cũng theo mẫu thân vào Tề phủ để ra mắt tiên sinh. Vì việc này, nàng đã dậy từ sớm, tắm rửa xức hương, chải chuốt y phục. Đến chính đường Tề phủ còn chưa kịp gặp mặt tiên sinh đã trông thấy Thẩm Tây Linh trước.


Chỉ thấy nha đầu đến từ Ba Quận kia chẳng biết học đòi theo ai, vậy mà đã thay hẳn bộ dáng, vận một bộ xiêm y dài ôm eo thêu vân bạc, búi tóc cũng bắt chước các quý nữ Kiến Khang chải chuốt tinh tươm. Sau lưng còn dẫn theo hai nha hoàn, đứng bên trái bên phải, dáng vẻ chẳng khác nào một tiểu thư danh môn thật sự!


Mới trông thấy thế, Triệu Dao đã tức đến quặn bụng, chỉ cảm thấy nha đầu nghèo nàn quê mùa này thật sự là mau quên gốc tích. Vừa mới bám vào phủ Tề được vài hôm đã muốn học đòi làm tiểu thư, chẳng biết soi gương mà xem xem mình có xứng hay không!


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 38: Bái hội (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...