Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 222: NT5: Cẩm tú


Ngày mười sáu tháng ba, năm Dung Thuận thứ hai, Tề gia lại có thêm một tiểu công tử, tên Thành, tự là Kinh Tứ.


Việc sinh nở của phu nhân Thái Phó về lý mà nói là sự việc riêng tư của Tề gia, người ngoài không nên dòm ngó. Thế nhưng hiện nay Thái Phó đang giữ chức trọng, lại có mối quan hệ vô cùng tế nhị với ấu đế nên đứa bé lần này là trai hay gái lại trở thành điều đặc biệt quan trọng. 


Nếu là gái thì mọi sự yên ổn, thậm chí sau này còn có thể thành hôn cùng ấu đế, từ đó hai nhà Tề – Tiêu hóa giải hiềm khích, đổi chiến tranh thành hòa bình, nhưng nếu là trai thì e rằng… Kết quả cuối cùng thật sự là một tiểu công tử.


Chốc lát, triều đình trong ngoài tuy bề ngoài có vẻ yên ổn, nhưng đằng sau lại không khỏi bàn tán xôn xao. Thái Phó đã có nhi tử, có thể bản thân chàng không muốn tranh đoạt ngôi vị, nhưng liệu chàng có vì hài tử mà tranh đoạt không? Còn trước tiểu công tử Tề gia này, ấu đế sẽ sử trí thế nào? Quả là rối ren không thôi.


Cùng lúc ấy, danh tự của đích trưởng tử nhà Thái Phó lại truyền đến tai người đời. Tề Thành, Tề Kinh Tứ. Thành ý chỉ phòng trữ sách, Kinh Tứ ý chỉ người học rộng hiểu sâu.


Tên tự này có chút ý tứ như ẩn dật lánh tránh đao kiếm, phải chăng Thái Phó không mong con mình tranh quyền đoạt vị, chỉ mong con chăm chỉ đọc sách tu thân trị quốc? Hoặc có thể tên tự ấy chỉ là một lớp màn che đậy cho tham vọng lớn lao hơn của Tề gia?


Chẳng ai suy đoán nổi. Mọi suy đoán hỗn độn trong triều không thể lọt vào cổng Phong Hòa Uyển, nơi đây vẫn trong trẻo thanh nhàn, khí sắc hài hòa như tranh thêu gấm.


Thái Phó đại nhân từ khi phu nhân mang thai ít khi đích thân xử lý chính sự, nay nhi tử chào đời, chàng càng không rời khỏi nhà nửa bước, thậm chí đã vắng mặt triều nghị gần nửa tháng. Không phải vì điều gì khác mà vì thể chất phu nhân quá yếu ớt, đợt sinh nở lần này gần như quẩn quanh cửa tử, sau sinh mấy ngày vẫn chưa hồi sức, ngày ngày sắc mặt uể oải.


Phu nhân mình tuy yếu, lại rất thích chơi đùa với nhi tử, chỉ cần tỉnh giấc liền bắt người ôm con đến bên, ngắm mãi chẳng chán.


Nghiêu thị cũng đến Phong Hòa Uyển chăm sóc Thẩm Tây Linh, thấy nàng gầy guộc yếu ớt thương tình không thôi, liên tục khen nàng vất vả, lúc nhìn con lại nói: “Con xem con, người thì gầy thành cái dạng vậy rồi mà lại nuôi dưỡng tiểu gia tử này thật cường tráng, cực khổ cho con rồi.”


Lời này chẳng sai, Tề Thành đủ tháng đủ ngày ra đời, khi sinh nặng ký, mỗi ngày đều rất khỏe mạnh, đôi mắt sinh ra cực kỳ giống Tề Anh, luôn mở to không hay khóc, cứ nhìn chằm chằm người ta. Thật đáng yêu vô cùng!


Thẩm Tây Linh nay xem đứa bé như bảo bối, ban ngày ngắm cả ngày chẳng thấy chán, tới đêm lại còn ngăm tiếp khiến Tề Anh bất đắc dĩ không ít.


Chàng khuyên nàng nghỉ ngơi, nàng cũng chẳng nghe, chỉ một mực nhìn kỹ từng đường nét trên mặt con, còn cùng chàng bàn luận con giống ai hơn, còn quả quyết rằng: “Thiếp thấy nó giống chàng nhiều hơn, xem mắt con kìa, đuôi mắt cong cong y hệt chàng, còn cái mũi nữa, chàng nhìn đi, chàng nhìn đi…”


Tề Anh thật không biết một đứa bé chưa đầy tháng có thể bàn về đường cong đuôi mắt làm chi, nhưng cũng không tiện trái lời phu nhân, đành gật đầu đồng tình. An ủi một lúc lâu mới gọi Thủy Bội vào để nha đầu bế con đi, rồi lại bắt đầu ru phu nhân ngủ.


Chỉ có điều phu nhân còn khó dỗ hơn cả đứa trẻ, Thành Nhi vừa bị bế đi, nàng đã lăn qua lộn lại trên giường, một lúc sau còn nắm lấy tay chàng, u sầu hỏi: “… Thiếp có nên sinh một bé gái?”


Khi nghe lời đó, Tề Anh khẽ nhướng mày, lại nghe nàng tự trách: “Nếu là trai, dù là đối với chàng hay đối với con… cũng đều là gánh nặng.”



Thực ra, Thẩm Tây Linh đã không còn là thiếu nữ trong khuê phòng nữa. Nàng đã có thể nhìn thấu cục diện triều đình, càng thấu rõ sự xuất hiện của Thành Nhi đối với Đại Lương triều chính và dân chúng có ý nghĩa đặc biệt như thế nào. Mọi người chắc chắn sẽ dõi theo đứa bé này, mà Tề Anh cũng không thể tránh khỏi gánh nặng vô hình đè lên vai.


Thành Nhi ra đời, Thẩm Tây Linh đương nhiên vui mừng, nhưng trong lòng cũng không tránh khỏi sự lo âu, trong chốc lát không sao xua tan nổi.


Lúc này, tay Tề Anh đang ôm lấy vai nàng hơi siết lại, nàng tựa vào lòng hắn, lại bị mùi hương trầm ấm quen thuộc bao quanh, rồi nghe tiếng tim chàng đập đều đặn, trong tai lại vang lên lời nói bình thản của chàng: “Không có gì là nên hay không nên, trai gái đều vậy cả.”


“Hết thảy sẽ không có chuyện gì xảy ra cả.”


Chàng luôn là người không nói những lời ngọt ngào, ví dụ như lúc này đang an ủi nàng, chàng chỉ nói một câu “hết thảy sẽ không có chuyện gì xảy ra cả” mà chẳng hề nói “ta sẽ bảo vệ hai người”, nhưng mà chính những lời có phần khô khan này lại khiến Thẩm Tây Linh cảm thấy an tâm, có lẽ vì từ tận đáy lòng nàng luôn tin tưởng chàng.


Hai người im lặng một lúc, Thẩm Tây Linh trong lòng chàng khẽ cọ cọ, rồi lại ủ rũ nói: “… Nhưng thiếp vẫn muốn có một bé gái.”


Tề Anh: “Hửm?”


“Con gái thì thật tuyệt, thiếp có thể cho con những bộ y phục đẹp, chải tóc cho con thật xinh.” Nàng ngẩng mặt nhìn chàng, vẻ mặt vui tươi hớn hở: “Mà người ta vẫn nói có trai có gái đầy đủ thì mới là tốt, đông con đông đúc cũng vui vẻ mà, huống hồ nếu Thành Nhi giống chàng không thích nói chuyện thì sao, vậy chẳng phải chúng ta chẳng có ai trò chuyện sao?”


Câu nói sau có phần không đúng chỗ, Tề Anh nhíu mày, bày tỏ sự nghi hoặc: “… Tính cách của nàng chẳng phải cũng ít nói sao?”


Chẳng những ít nói mà hồi nhỏ nàng còn là một đứa bé kín đáo, ngay cả khi cơ thể không khỏe cũng chỉ tự chịu đựng, nhiều lần khiến hắn phải đau đầu.


Thẩm Tây Linh bỗng dưng bị vạch trần, không nói nên lời, một lúc sau mới ậm ừ biện minh: “Cái đó, đó là hồi nhỏ thôi mà, thực ra thiếp rất hoạt bát, chỉ là lúc đó chàng quá nghiêm khắc nên thiếp không dám nói chuyện…”


… Nói dối, chuyện vô lý.


Nhưng Tề Anh có thể làm gì đây? Dù sao cũng không thể so đo với một tiểu cô nương, bèn gật đầu cho qua, lại dịu dàng an ủi nàng nghỉ ngơi.


Ai nói không đúng? Thẩm Tây Linh đã làm mẫu thân, đâu còn là tiểu cô nương nữa, nhưng trong mắt chàng… có lẽ đời nàng mãi mãi không thoát khỏi cái danh ấy. Một người luôn cần chàng chăm sóc, bao dung.


Thời gian như dòng nước chảy, tháng năm trôi qua như mũi tên bay, thoáng chốc mà Thành Nhi đã được bốn tuổi, đến lúc phải bắt đầu học chữ.


Thực ra, năm ba tuổi cậu đã được học chữ nhưng phải đợi đến năm bốn tuổi mới chính thức bái sư. Vì mẫu thân cậu yêu thương cậu, không muốn để cậu từ nhỏ đã bị giam hãm trong thư phòng, mỗi khi nói chuyện với cậu, mẫu thân thường hay bảo: “Thành Nhi còn nhỏ, không vội vã học hành, dù lớn lên rồi cũng đừng tự ép mình quá, tính tình tự nhiên mới là tốt nhất.”


Thành Nhi mơ hồ cảm thấy lời mẫu thân nói có chút khác biệt so với những gì mà bá phụ và bá mẫu cậu nói. Cậu nghe kể rằng, biểu huynh của cậu, Tề Thái năm ba tuổi đã bị mẫu thân thúc ép học chữ, nếu không thuộc được Luận Ngữ sẽ bị đánh tay bằng cây roi nhỏ.



Phụ thân cậu lại không cấm đoán cậu học nhưng cũng chẳng thúc giục nhiều, nếu cậu hỏi thì đáp, không hỏi thì chẳng làm gì. Chỉ tiếc rằng sau này mẫu thân phát hiện ra, mẫu thân vô cùng tức giận, trách cứ phụ thân quá nghiêm khắc với cậu. Mà phụ thân vốn rất chiều mẫu thân, nói gì cũng nghe theo, từ đó không còn trực tiếp chỉ bảo cậu nữa.


Vì gia đình như vậy, việc học hành của cậu trở thành một vấn đề rắc rối. Thật đáng tiếc, dù phụ thân cậu là một người nổi danh, là bảng nhãn đất Giang Tả, là Thái Phó của triều đình Đại Lương nhưng lại không thể tự mình dạy cậu học. Đến khi bốn tuổi, cậu đành phải tìm tiên sinh để bái sự học hành.


Tiên sinh này là một người quen của phụ mẫu cậu, là trạng nguyên năm Gia Hòa, chính là thế thúc của cậu, tên Hàn Phi Trì.


Khác với phụ mẫu cậu, Hàn tiên sinh tuy luôn đối xử với cậu rất ân cần nhưng khi liên quan đến việc học thì lại trở nên nghiêm khắc vô cùng. Ba lần bốn lượt căn dặn cậu, cứ như sợ cậu không thành tài vậy.


Tiên sinh rất tốt, nhưng có một điều khiến cậu luôn cảm thấy khó hiểu đó là tiên sinh tuyệt đối không cho cậu đọc sách ngoài lề.


Việc này thực sự đáng phải nói thêm một chút. Thành Nhi bẩm sinh thông minh, học hành lại chăm chỉ, dù cho Hàn Phi Trì giao cho cậu bài tập rất nặng, cậu vẫn luôn hoàn thành trước thời hạn, phần thời gian dư lại thì thích chạy vào thư phòng của phụ thân để đọc sách.


Cậu rất kính trọng phụ thân, tự nhiên muốn đọc những sách mà phụ thân yêu thích. Sau này mẫu thân cũng có nói với cậu rằng phụ thân yêu thích nhất là bộ sách của Bào Phu Công, khi cậu học chữ nhiều thêm chút nữa, có thể đọc những cuốn đó.


Mẫu thân luôn cho rằng cậu học chữ chưa nhiều, nhưng thật ra, những sách kiểu như ‘Văn Nhân Nhã Tập’ cậu đều đã có thể đọc được. Sau một hôm, cậu lén lút lấy sách của phụ thân, định sau khi học xong sẽ nghiên cứu kỹ càng.


Không ngờ, cuốn sách ấy bị Hàn tiên sinh phát hiện. Lúc ấy Hàn tiên sinh rất giận, ngoài giận còn có một nỗi tâm tư khó tỏ bày. Tiên sinh không thể lý giải hết ngay lập tức, chỉ nghe tiên sinh nghiêm khắc cấm cậu không được đọc loại sách này nữa.


Cậu không hiểu tại sao lại không cho phép đọc, những cuốn sách ấy chẳng phải là phụ thân cũng yêu thích sao?


Cậu đã hỏi tiên sinh, tiên sinh thở dài, im lặng một lúc lâu rồi mới đáp: “Những cuốn sách đó quả thật tốt, nhưng e rằng sẽ làm mài mòn đi sự sắc bén, khí phách của tuổi trẻ… Nếu con thích, đợi lớn hơn một chút rồi đọc cũng không muộn.”


Thành Nhi không hiểu lời tiên sinh, sau đó còn đi hỏi phụ thân, lúc ấy phụ thân cũng có vẻ mơ hồ, nhưng chỉ mỉm cười và nói: “Cứ nghe lời tiên sinh con đi, những chuyện sau này, cứ để sau hẵng tính.”


Thành Nhi chỉ cảm thấy mơ hồ, chẳng hiểu cho lắm.


Ngoài những điều nhỏ nhặt về việc học hành này, tuổi thơ của Thành Nhi trôi qua khá bình yên.


Nhìn lại, xuất thân của cậu quả thật không dễ gì có thể không bình an, phụ thân cậu là người cầm quyền sinh sát trong triều, đến thánh thượng cũng phải tôn trọng gọi một tiếng lão sư. Mẫu thân cậu nắm trong tay tài lực ở Giang Tả, lại có mối quan hệ sâu rộng với Giang Bắc, đi đâu cũng có người giúp đỡ. Còn các quan lại trong triều, phần lớn đều là học trò của phụ thân cậu, vào dịp lễ tết đều đến thăm phụ thân ở Phong Hà Uyển, mang đến cho cậu vô số món đồ mới lạ. Thật là cậu chẳng thiếu thứ gì, chỉ thiếu duy nhất huynh đệ tỷ muội mà thôi.


Thật ra, họ hàng thì cậu cũng có không ít, nhưng lại không có huynh đệ muội ruột, điều này khiến cậu đôi phần cảm thấy cô đơn. Cậu sống cùng phụ mẫu tại Phong Hà Uyển, ít khi trở về bản gia, do đó không có những đứa trẻ đồng lứa bên cạnh chơi đùa, có thể nói đây là một điều đáng tiếc.


Cậu rất muốn có một đệ đệ hoặc muội muội, mà mẫu thân cậu cũng cùng chung suy nghĩ. Lẽ thường mà nói, trong gia đình họ, một việc nếu đã được mẫu thân đồng ý thì xem như đã được định đoạt, bởi vì phụ thân cậu yêu thương mẫu thân vô cùng, dù mẫu thân nói gì phụ thân cũng đều đáp ứng hết.



Nhưng kỳ lạ thay, chuyện sinh thêm đệ, muội lại khiến phụ thân cậu nhất quyết không nhượng bộ khiến mẫu thân cậu không ít lần tức giận.


Chuyện này không thể trách được Tề Anh, thực sự là thân thể của Thẩm Tây Linh quá yếu. Lúc sinh Thành Nhi nàng đã tổn hại nguyên khí, suốt bao nhiêu năm qua vẫn chưa thể hồi phục hoàn toàn. Nếu lại sinh thêm một đứa nữa, biết đâu sẽ xảy ra chuyện gì?


Họ đã có Thành Nhi rồi, sao phải mạo hiểm sinh thêm một đứa nữa? Tề Anh nghĩ thông suốt, không bị ảnh hưởng bởi những lời đồn thổi về việc có thêm con cái sẽ mang đến phúc khí. Chàng chỉ hy vọng Thẩm Tây Linh có thể bình an vô sự, không gặp phải bất kỳ nguy hiểm gì.


Nhưng Thẩm Tây Linh lại không hoàn toàn hiểu được lòng chàng, nàng chỉ một mực muốn có thêm một bé gái xinh đẹp, đáng yêu như chiếc áo bông nhỏ, vì vậy thực sự đã dùng không ít tâm kế.


Nàng đầu tiên dùng lời lẽ dịu dàng để thuyết phục Tề Anh, khi chàng không đồng ý lại bắt đầu giả vờ khóc, giả vờ làm ầm ĩ, nhưng không ngờ đến cả những chiêu thức này cũng không có hiệu quả, khiến nàng vô cùng thất vọng. 


Nhưng bản tính của thương nhân luôn xảo quyệt và kiên cường, nàng sao có thể dễ dàng bỏ cuộc? Một mặt, nàng vẫn chăm sóc sức khỏe thật tốt, mặt khác lại suốt ngày dài dẳng quấn lấy chàng, đến cuối cùng thậm chí trên giường cũng bắt đầu nảy sinh tâm tư nhỏ, chỉ tiếc là chẳng lần nào thành công.


Chàng rất nghiêm túc, trong chuyện này tuyệt đối không nhượng bộ nàng, Thẩm Tây Linh tức giận chết đi được. Những năm qua, chàng luôn chiều chuộng nàng vô điều kiện, tự nhiên khiến nàng sinh ra một chút tính khí nhỏ nhặt, giờ đây thật sự không chịu nổi chút nào. 


Một đêm nọ, sau khi nàng lại một lần nữa động tâm tư mà không thành công, nàng chẳng thể nào dỗ dành chàng, tự mình cuộn chăn lại co mình vào góc giường, đuổi chàng tới ngủ ở thư phòng.


Thái Phó đại nhân, bậc trí giả vĩ đại đâu phải chỉ có danh hão, ngay cả trong việc dỗ dành phu nhân cũng vô cùng xuất sắc.


Qua lớp chăn gấm, chàng nhẹ nhàng ôm lấy nàng, sau một phen dịu dàng thổ lộ, lại chuyển sang lời nói đầy chân thành, hỏi ngược lại: “Nàng thật sự không hiểu được tâm ý của ta sao?”


Chàng thở dài, vẻ mặt có chút bi thương.


Giống như chàng yêu thương nàng vậy, nàng cũng rất thương chàng, không chịu nổi khi thấy chàng thở dài. Nghe thấy những lời ấy, lòng nàng đã dịu đi một nửa, chỉ còn một nửa vẫn nghẹn lại trong ngực, khiến nàng không muốn đáp lời chàng.


Chàng không để bụng, chỉ nhẹ nhàng vòng tay từ phía sau ôm lấy nàng, rất trân trọng hôn lên những sợi tóc đen dài đang rối trên gối, giọng nói trầm thấp mà dịu dàng: “Văn Văn, ta không thể thiếu nàng.”


Tim nàng khẽ dao động.


“Ta có thể mất đi nhiều thứ…” Chàng ngừng lại một chút, đoạn ngừng nghỉ ấy bỗng nhiên trở nên rất kỳ lạ, như thể nó muốn báo hiệu ‘nhiều thứ’ ấy có ý nghĩa gì, rồi mới từ từ tiếp lời: “… nhưng trong đó không thể là nàng.”


Ta không thể thiếu nàng.


Đây có thể coi là lời tình tỏ tình hay không? Có lẽ được, có lẽ không, chàng luôn có vẻ như tránh né việc thổ lộ tình cảm, nhưng những cảm xúc ấy lại rất sâu sắc. Dù mỗi lần chàng thể hiện đều rất kiềm chế, cuối cùng vẫn rõ ràng khắc sâu vào trái tim Thẩm Tây Linh khiến nàng cảm nhận được chàng yêu nàng biết bao.



Lời thỏa hiệp nhỏ bé ấy dường như khiến chàng vô cùng vui vẻ, nàng cảm nhận được sự nặng nề lúc trước của chàng đang dần tan biến, giọng nói bắt đầu lộ ra một chút ý cười nhẹ, khen nàng: “Ngoan quá.”


Được khen xong, Thẩm Tây Linh không khỏi vui vẻ một chút, nàng âm thầm hạnh phúc một hồi, sau đó lại thở dài, ẩn trong lòng mà than: “Thật đáng tiếc, con gái chắc chắn sẽ rất đáng yêu, vừa thông minh vừa dịu dàng, còn dễ dạy hơn con trai nữa.”


Lời này vừa dứt, một hồi lâu không có đáp lời, Thẩm Tây Linh ngẩng đầu lên, liền thấy Tề Anh đang nhìn nàng với ánh mắt vừa cười vừa như không cười.


“Thông minh dịu dàng thì đúng là không sai.” Chàng nói, giọng điệu đầy ẩn ý: “Nhưng có dễ dạy hay không thì chưa chắc đâu, lớn lên rồi cũng sẽ thỉnh thoảng có lúc nổi tính khí lên, cũng khó mà dạy bảo đó.”


Nghe vậy…


Thẩm Tây Linh vừa nghe đã hiểu rõ chàng đang ám chỉ cái gì, tức giận đến mức mũi như muốn nhăn lại. Nàng bắt đầu trêu đùa, đánh chàng một hồi, hai người vừa cười vừa nô đùa, rồi lại trong tiếng cười đùa mà quấn quýt lấy nhau, tình cảm sâu đậm vô cùng.


Do thái độ kiên quyết của Tề Anh về việc không sinh con gái, Thẩm Tây Linh đành phải tìm phương án khác. Để thực hiện giấc mộng có con gái của mình, đồng thời cũng để tìm bạn chơi cho Thành Nhi, nàng bèn nghĩ ra một cách thỏa hiệp, thường xuyên mời đệ tức Ninh thị dẫn theo nhi nữ Niệm Nhi đến Phong Hà Uyển chơi.


Điều này Tề Anh cũng đồng ý.


Ngày trước, trận loạn lạc ở núi Hào Sơn, tứ đệ của Tề Anh là Tề Lạc bị chết oan, chỉ để lại thê tử và nhi nữ. Ninh thị cũng rất thuỷ chung, dù gia tộc luôn khuyên nàng tái giá, đừng mãi chìm đắm trong nỗi thương đau, nhưng nàng vẫn một mực không chịu, kiên quyết giữ gìn tình nghĩa, một mình nuôi con.


Nàng bền bỉ như vậy, Tề gia cũng không tiện nói thêm gì, Tề Anh lại càng không thể can thiệp, chỉ đành tận lực chăm sóc đệ tức và chất nữ. Niệm Nhi thường xuyên đến Phong Hà Uyển cũng tốt, như vậy thiên hạ sẽ biết rằng mẫu tử nàng đều được Tề Anh bảo vệ, suốt cả cuộc đời đều có Tề Anh che chở.


Những điều tính toán của người lớn, trẻ con đâu có hiểu được, chúng còn nhỏ, đương nhiên chỉ biết vui chơi thôi.


Niệm Nhi lớn hơn Thành Nhi một tuổi, tính cách rất thích cười, lại nói chuyện nhiều hơn Thành Nhi, mỗi lần đến đều rất nghịch ngợm, kéo Thành Nhi chạy khắp nơi. Dù Thành Nhi còn nhỏ, nhưng tính tình lại chững chạc hơn hẳn, dưới sự khuyên nhủ của mẫu thân, cậu rất nhường nhịn tỷ tỷ, chăm sóc nàng hết mực khiến Niệm Nhi càng thích đến Phong Hà Uyển hơn, mỗi lần tới tiểu nha đầu đều không muốn rời đi.


Tuy nhiên, thời gian chơi đùa cùng nhau trong những năm thiếu thời của hai đứa cũng không kéo dài lâu, bởi khi Thành Nhi lên năm tuổi, bỗng nhiên bắt đầu học lễ nghĩa, nói nam nữ có sự khác biệt, phải có giới hạn, từ đó không còn thân thiết với Niệm Nhi như trước nữa. 


Niệm Nhi không vui, đã khóc lóc mấy lần, Thành Nhi liền ngồi bên nàng nói lý lẽ, vẻ mặt cau có nghiêm túc, trông giống y hệt phụ thân cậu. Ngay cả Nghiêu thị cũng nói cậu và Tề Anh lúc nhỏ như hai người từ một khuôn mẫu đúc ra, không chỉ giống về ngoại hình mà cả tính cách và giọng điệu cũng đều rất giống nhau khiến Thẩm Tây Linh cũng phải khóc dở cười.


Thành Nhi giống Tề Anh, nàng đương nhiên vui mừng vô vàn, nhưng nàng biết rằng ngoài những điểm tốt của chàng, sâu trong tâm chàng còn mang theo gánh nặng. Chàng không phải là người sống dễ dàng, ngược lại, mỗi bước đi của chàng đều phải trải qua vô vàn khó khăn.


Là mẫu thân, điều nàng mong muốn không phải là con mình có thể trở thành người tài giỏi đến mức nào, mà chỉ đơn giản hy vọng nó có thể sống một cuộc đời bình an, vui vẻ và suôn sẻ. Có nàng và chàng bảo vệ, con không cần phải bị cuốn vào những hiểm nguy, mưu toan của thế gian, cũng không cần phải đối mặt với sự hy sinh và lựa chọn đau đớn liên tục. Những điều mà chàng suốt đời không thể có được, những thứ mà trái tim chàng luôn khao khát, nàng hy vọng rằng nhi tử của nàng sẽ có thể có được tất cả những điều đó.


Những hy vọng tươi đẹp này luôn êm đềm lưu lại trong lòng Thẩm Tây Linh, gia đình họ cũng thực sự đã có một quãng thời gian yên ổn và hạnh phúc.


Chỉ là, sự kiện bất ngờ xảy ra vào năm Dung Thuận thứ bảy đã khiến Thẩm Tây Linh hiểu ra rằng… Cuối cùng, tranh đấu và chém giết vẫn luôn rình rập quanh họ.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 222: NT5: Cẩm tú
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...