Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 22: Lễ Trừ Tịch (3)


Trẻ con lúc nào cũng thích nhất là đốt pháo. Pháo đỏ rực treo trên cành cây, nổ vang đùng đoàng rung động cả trời đất, đám nhỏ vừa sợ vừa thích, phấn khích đến mức vỗ tay cười không ngừng.


Triệu Dao thực ra không thích mấy trò này, nhưng vì nhị ca có mặt, nàng dĩ nhiên cũng phải theo ra sân. Nàng âm thầm tính toán, đợi khi pháo nổ thì sẽ giả vờ hoảng sợ rồi trốn sau lưng nhị ca một chút, nếu có thể khéo léo nắm tay chàng, thì lại càng tuyệt hơn.


Tính toán trong đầu đâu ra đấy, ai ngờ pháo còn chưa nổ thì Tề Lạc đã hớt hải chạy đến tìm nàng chuyện trò. Nàng vừa phải ứng phó, lại vừa bị bọn trẻ con xô đẩy, càng lúc càng bị đẩy ra xa nhị ca, trong lòng nôn nóng không yên. Rốt cuộc pháo nổ thật, nàng còn chưa kịp lại gần Tề Kính Thần thì Tề Lạc đã hoảng hồn núp sau lưng nàng trước, còn va phải trâm hoa bên tóc nàng làm nó rơi xuống đất bị giẫm hỏng. Nàng giận đến mức suýt bật khóc.


Đến khi cả đám người quay vào nhà để thủ tuế, Triệu Dao vẫn ôm một bụng uất ức, mặt mày u ám. Tề Lạc biết mình làm muội muội giận thật rồi, cũng có chút chột dạ. Hắn cầm lấy trâm hoa bị giẫm nát, nén cười nén giọng, nhỏ giọng xin lỗi: “Tiểu muội ngoan, đừng giận nữa mà… Mai ta đền muội một cái mới, không, mười cái cũng được!”


Triệu Dao trừng mắt nhìn hắn, nghĩ thầm: nàng giận đâu phải vì một cái trâm hoa vớ vẩn, mà là vì đã bỏ lỡ cơ hội được gần gũi với nhị ca! Cái tội ấy thì Tề Lạc có đền bao nhiêu trâm cũng chẳng bù nổi! Nghĩ càng thêm giận, đang định trách mắng, chợt thấy lão thái thái được phu nhân Nghiêu thị dìu vào phòng.


Trong phòng không đốt đèn, chỉ thắp mấy cây nến đỏ. Tối nay, họ hàng Tề gia đến rất đông, nhưng những ai ở xa đều thủ tuế ở phòng khác, nơi này chỉ còn hơn mười người thân cận nhất.


Lão thái thái tuổi cao, sức khỏe lại không còn như xưa, đáng lẽ nên nghỉ ngơi sớm, thế nhưng đêm nay tinh thần lại rất khá, tâm tình cũng vui vẻ, nên muốn đến ngồi cùng bọn con cháu đón năm mới.


Bà nhận lấy Huy Nhi từ tay Tề Vân bồng một lúc, tiểu nha đầu đã bắt đầu buồn ngủ, mắt díp cả lại, đầu gật gù như chú chim sẻ. Dáng vẻ đáng yêu như thế khiến lão thái thái càng ôm càng thương, ôm một lúc mới trả về cho tôn xí phụ* là Hàn thị thê tử của Tề Vân, vừa cười vừa nói: “Thôi, mau dỗ tiểu nha đầu đi ngủ đi, trông con bé đáng thương chưa kìa.”


*Tôn xí phụ: cháu dâu


Hàn thị ôm lấy con, ngoan ngoãn dạ một tiếng, chào Tề Vân rồi ôm Huy Nhi lui xuống.


Lão phu nhân đưa mắt nhìn quanh một vòng, thấy Tề Kính Thần ngồi ở góc phòng, liền ngoắc tay gọi: “Kính Thần, lại đây, ngồi với tổ mẫu.”


Tề Anh đứng dậy, nghe lời đi tới bên bà. Tề Chương và Nghiêu phu nhân thấy lão phu nhân đang cao hứng, cũng không dám làm gián đoạn. Hai người liếc nhau một cái rồi chủ động nhường chỗ, lão thái thái liền kéo tay Tề Anh, để chàng ngồi xuống cạnh bên.


Tề lão thái thái thần sắc cảm thán, nắm chặt tay nhị tôn tử, nói: “Ngày tháng trôi qua thật nhanh, ta luôn cảm thấy lúc nhỏ của Kính Nguyên vẫn hiện hữu trước mắt, vậy mà một cái liếc nhìn, hắn đã có con rồi.”



Mọi người theo đó đồng tình, lão phu nhân vỗ nhẹ lên mu bàn tay của Tề Anh, bảo: “Đại ca của con vậy là đã ổn rồi, tiếp theo chính là đến lượt con. Kính Thần, con cũng nên lập gia đình rồi.”


Ngồi dưới đại đường, Triệu Dao nghe vậy liền vô thức liếc nhìn mẫu thân mình Triệu thị rồi âm thầm ngồi thẳng lưng lên. Bên cạnh nàng, Tề Lạc thầm thở dài, hỏi: “Sao muội ngồi thẳng vậy?”


Ngay lập tức nhận được ánh mắt lạnh từ Triệu Dao. Tề Anh nghe lời đó không có phản ứng đặc biệt, chỉ gật đầu bình thản đáp: “Toàn bộ đều nhờ trưởng bối định đoạt.”


Lão thái thái nghe vậy rất hài lòng, suy nghĩ hồi lâu, rồi lại trầm ngâm nói: “Ta không có tư tâm gì, nhưng Phó gia quả thật có vài đứa rất hợp với con. Theo ta, thế hệ này nổi bật nhất chính là Phó Dung, dung mạo xinh đẹp đứng đầu lại cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tình cảm sâu đậm hơn. Ta định, qua năm mới, hai đứa có thể thường xuyên gặp gỡ…


Nghe đến đây, sắc mặt Triệu Dao biến đổi, Triệu thị cũng khẽ nhíu mày, lòng trầm tư: Phó Dung? Ý bà là nhi nữ chính thất Phó gia, Phó Dung? Lão thái thái vốn là người Phó gia, vậy Phó Dung là cháu chắt, bà có ý muốn gả cho Tề Anh?


Triệu thị lòng u ám: Nếu vậy, thì Dao Nhi…


Tề Anh âm thầm lắng nghe, lão thái thái lại thở dài, nói: “Thực ra nếu không có chuyện của Thẩm gia xảy ra, ta còn định tìm nhi nữ của Thẩm gia gả cho con, ai ngờ…”


Lời này khiến mọi người trong phòng cùng khơi dậy cảm xúc, lòng ai cũng tiếc thương: Thẩm gia ngày trước phú quý vô cùng, thịnh vượng đến mức có thể so tài với Tề gia, vậy mà chỉ trong chớp mắt biến mất, con cháu hầu hết bị chém đầu, già trẻ lớn bé bị lưu đày nơi biên cảnh, gia tộc nghìn năm bỗng chốc sụp đổ, làm sao không khiến người ta đau lòng thở dài.


Tề Anh đôi mắt phượng khép xuống, không rõ là nghĩ đến chuyện gì hay người nào, sắc mặt chợt có chút động nhưng nhanh chóng lại bình tĩnh, không nói lời nào. Tề Chương thấy mẫu thân động lòng, biết bà nghĩ đến lão thái thái Thẩm gia, khi sự biến xảy ra bà đã bệnh nặng mà qua đời, hai người vốn là tri kỷ nửa đời người, lão thái thái nghe tin cũng đau lòng không nguôi.


Tề Chương an ủi mẫu thân: “Đều là chuyện cũ rồi, từ nay về sau Tề gia từng bước sẽ đi vững chắc, mẫu thân đừng lo lắng nữa.”


Lão thái thái nghe vậy vẫn thở dài, nước mắt tuôn rơi, tự trách mình không nên thêm tai họa trong đêm giao thừa, nhưng nước mắt vẫn không ngừng, cuối cùng còn khó thở. Cả phòng liền hoảng loạn, Tề Chương cùng Nghiêu thị một bên mỗi người đỡ bà, Tề Vân vội sai gia nhân đi tìm đại phu. Tề Chương lo cho mẫu thân, cũng không ngại lễ nghi đêm giao thừa, dặn dò Tề Vân coi chừng tình hình rồi cùng Nghiêu thị đưa lão thái thái vào phòng trong.


Tề Vân tiếp khách thân thích trong phòng, lòng vẫn lo lắng cho tổ mẫu, đợi mãi mà không thấy gia nhân đi tìm đại phu trở lại, sốt ruột chẳng yên. Lúc này Tề Anh bước đến bên cạnh nói: “Đêm giao thừa khó kiếm đại phu lắm, đại ca, để đệ tự đi đi.


Tề Vân lắc đầu, nhưng nghe Tề Anh khuyên: “Tổ mẫu rất quan trọng, đệ chỉ đi một chuyến thôi, chẳng có gì to tát.”


Tề Vân chần chừ, cuối cùng gật đầu: “Thế thì đi mau về mau, cẩn thận đường xá.”



Tề Anh gật đầu, quay người rời phòng. Qua sân, qua vườn, đến sân giữa, thấy Bạch Tùng vẫn đứng đó, sắc mặt hơi tái, như phủ một lớp sương mỏng. Bạch Tùng cũng nhìn thấy Tề Anh, ngẩng đầu nhìn, lặng lẽ không biết nên nói gì, Tề Anh bước nhanh qua để lại câu: “Còn chưa mau đi?”


Bạch Tùng ngẩn người, chớp mắt đã thấy Tề Anh đi xa, liền rảo bước theo sau.


Ra khỏi phủ, Tề Anh cho người dẫn hai con ngựa, hai người phóng lên ngựa, vó ngựa cùng tiếng ngựa hý vang trong đêm Trừ Tịch, xuyên qua ánh đèn lồng muôn nhà và tiếng pháo nổ, hướng về núi Thanh Tế gấp rút phi hành.


_


Phong Hà Uyển. Đêm thanh vắng, trong vườn vẫn phủ đầy tuyết.


Gian nhà phụ của Thẩm Tây Linh, ánh nến lung linh, chiếu lên gương mặt ốm yếu trắng bệch của nàng. Đại phu trước đó vẫn chưa đi, dù đã quá một canh giờ hẹn với Bạch Tùng nhưng Lục Tử vẫn kiên quyết không để ông ta đi, ngồi ngay ngưỡng cửa canh giữ, khiến ông ta cũng đành chịu.


Ông ta nhận thức được đêm nay khó mà về kịp đoàn tụ cùng gia đình, liền đun thêm một thang thuốc, còn dùng muỗng nhỏ múc cho Thẩm Tây Linh uống nhưng tình trạng vẫn vậy, bao nhiêu uống vào đều bị nàng nôn ra.


Đại phu thở dài, tự nói: “Đứa trẻ này mệnh khổ, tuổi còn nhỏ mà đã cạn sức sống, chẳng lẽ là có ma tâm quấy nhiễu…”


Nói dở thì nghe Lục Tử kêu to một tiếng: “Công tử!” Rồi có người bước vào phòng, thầy thuốc quay đầu lại, nhìn thấy Tề Anh và Bạch Tùng bụi phủ người. Ông ta không rõ chàng công tử có đôi mắt phượng kia chính là Tề Kính Thần nổi tiếng vang danh, chỉ biết đây là người chủ sự ở đây, bèn đặt thuốc xuống, đứng dậy chào hỏi.


Tề Anh nhẹ đỡ ông, mắt hướng về giường Thẩm Tây Linh, hỏi: “Không cần khách sáo, nàng ấy tình hình ra sao rồi?”


Đại phi khẽ chắp tay, ngập ngừng hồi lâu, nhìn sắc mặt Tề Anh bình tĩnh như nước, không lộ cảm xúc, mới thành thật đáp: “Hàn khí xâm nhập, bệnh rất nặng, cũng do lao lực suy nghĩ quá độ. Hiện chỉ có thể dùng nhân sâm cứu mạng, nếu có thể uống thuốc được thì còn hy vọng, nếu không…”


Ông ta không nói hết, ý tứ đã rõ ràng. Bạch Tùng đứng sau Tề Anh và đại phu, không thấy được Thẩm Tây Linh, cũng không thấy sắc mặt Tề Anh lúc nghe lời này, chỉ nhìn được đường nét nghiêm nghị lạnh lùng của gương mặt bên nghiêng, không thể đoán chàng sẽ làm gì. Căn phòng lặng yên một lát, rồi Bạch Tùng nghe Tề Anh nói: “Đa tạ, ta đã rõ.”


Đại phu lại quỳ nhẹ, chắp tay đáp lễ. Tề Anh hỏi: “Không biết đại phu có thể thu xếp thời gian quay lại phủ Tề gia thăm bệnh thêm một lần được không? Chuyện này vất vả phiền toái, Tề gia tất có hậu thưởng hậu tạ.”


Đại phu nghe vậy chợt sửng sốt. Tề phủ ấy là danh môn vọng tộc, nếu không phải đêm nay là đêm Trừ Tịch, tình huống đặc biệt, có lẽ đại phu còn chưa tới lượt được vào phủ khám bệnh. Được trời ban phúc như thế, làm sao lại có thể từ chối? Đại phu liền vội vàng cung kính đáp ứng, liên tục gật đầu.



Tề Anh gật đầu nhẹ, lịch sự nói một tiếng: “Làm phiền đại phu.” Rồi quay người nói với Bạch Tùng: “Ngươi đưa đại phu đi đi.”


Bạch Tùng hơi ngẩn người, nhìn chằm chằm lên giường nơi Thẩm Tây Linh nằm, lại nhìn Tề Anh, lặng lẽ gật đầu, cùng đại phu rời khỏi phòng. Lục Tử vẫn đứng ở cửa, nhìn chủ tử đứng bên giường tiểu cô nương, một lúc sau chủ tử tự tay bê thuốc đặt lên tay rồi ngước mắt nhìn Lục Tử. Lục Tử người run bắn lên, vội cúi đầu, nghe chủ tử dặn dò: “Phòng hơi lạnh, ngươi đi đổi than mới cho nàng.”


Lục Tử vội vàng đáp lời, cúi đầu lui ra, lúc đóng cửa còn thấy chủ tử ôm tiểu cô nương vào lòng, hắn không dám nhìn thêm, nhẹ nhàng khép cửa lại.


Trên giường, Tề Anh đỡ Thẩm Tây Linh ngồi tựa vào mình. Tay cầm bát thuốc, vòng qua ôm lấy nàng từ phía sau. Khi nàng dựa vào lòng mình, Tề Anh càng cảm thấy nàng gầy gò đến nao lòng, gầy yếu đến mức chỉ cần một chút lực thôi cũng như sẽ gãy gập đôi tay nhỏ bé đó. Hơi thở nàng yếu ớt, như thể giây phút sau sẽ ngừng hẳn.


Chàng ôm lấy nàng, chợt nhớ đến các muội muội trong nhà, như Dao Nhi, Huy Nhi. Các nàng đều là nữ nhi, khác với Thẩm Tây Linh là được phụ mẫu chăm sóc yêu thương, chưa từng trải qua sóng gió, bất kể lúc nào, ở đâu đều có phụ mẫu và huynh trưởng che chở.


Còn nàng quá khác biệt, nàng chính là nhi nữ bí mật của phụ thân chưa từng hưởng phú quý bình an. Giờ phụ mẫu song thân đều đã mất, còn phải một mình vạn dặm xa xôi, gánh nặng đưa họ về yên nghỉ, hoàn thành nguyện ước lúc sinh thời. Đêm nay là lễ Trừ Tịch, bọn trẻ trong Tề phủ đều ngồi trong hoa đình xem kịch, ngoài vườn bắn pháo còn nàng chỉ một mình nằm trong viện lạ, không bóng dáng người thân bên cạnh.


Chàng nhìn thấy trên tay nàng đầy vết chai, còn có vết phồng rộp, là đôi bàn tay làm lụng suốt ngày. Chàng nhớ lúc trao phong bao lì xì cho Dao Nhi, bàn tay nàng ấy thon thả trắng nõn, không một vết thương nào, còn Thẩm Tây Linh lại là thế này.


Tề Anh thở dài cúi đầu, múc một thìa thuốc nhẹ nhàng đặt lên môi nàng, thì thầm: “Nào, uống thuốc thôi.”


Thẩm Tây Linh nhíu mày chịu đựng đau đớn như bị ác mộng quấy nhiễu, thuốc mới vào miệng lại trào ra mép, nàng liên tục ho sặc sụa, thở gấp. Tề Anh nhăn mày, một tay giữ bát thuốc không để đổ, tay kia vỗ nhẹ vai nàng, bỗng bật ra lời: “Được rồi, không sao rồi.”


Lời nói ấy khiến chính chàng cũng sửng sốt, như không ngờ mình lại nói bừa như vậy. Chàng im lặng một lúc, nhìn khuôn mặt nàng gầy gò, thở dài, ánh mắt thoáng chút buông bỏ.


Chàng nhớ tới lời Thẩm Khiêm trong ngục gọi nàng, do dự rồi cúi sát bên tai nàng thì thầm: “… Văn Văn, không sao rồi.”


Thẩm Tây Linh mơ thấy một giấc mơ. Trong mơ, nàng trở về thời thơ ấu, ngay trong cái sân nhỏ mà nàng cùng mẫu thân sống mấy năm qua. Phụ thân không ở đó, mẫu thân vẫn còn bệnh nặng. Bỗng cánh cửa gỗ nhỏ bị ai đó đá tung, một đám gia nhân oai vệ xông vào, phía sau họ là một quý phu nhân khí thế ngút trời, nàng mới biết đó là chính thất của phụ thân nàng.


Quý phu nhân gọi mẫu thân nàng là ‘đồ ti tiện’, gọi nàng là ‘đứa con hoang’, khi ấy nàng chưa hiểu ý nghĩa lời đó, chỉ biết đó là lời ác độc, vì mẫu thân nghe xong mắt hiện lên tức giận cùng bi thương. Gia nhân phá nát nhà cửa của mẫu thân con nàng, quý phu nhân kéo mẫu thân nàng xuống giường bệnh, đánh đập, đá đạp, mắng nhiếc.


Thẩm Tây Linh khóc rưng rức, muốn lao tới cứu mẫu thân nhưng bị gia nhân kìm giữ. Nàng cắn vào tay một tên gia nhân, nhân lúc hắn rít lên vì đau, vội lao về phía mẫu thân, đẩy quý phu nhân ra, ôm chặt lấy mẫu thân. Dĩ nhiên, họ càng nhận thêm đòn roi chửi mắng.



Khi người rời đi, mẫu thân và nàng đã đầy thương tích. Mẫu thân ngồi trong đống đổ nát, ôm nàng thật chặt, liên tục nói: “Văn Văn, xin lỗi con.” Nàng không hiểu vì sao mẫu thân lại xin lỗi, chỉ thấy sợ hãi và buồn bã, muốn khóc to, lại sợ khóc sẽ làm mẫu thân đau lòng hơn nên ngậm ngùi nín nhịn.


Nàng giỏi chịu đựng như vậy, nén đau thương và nỗi buồn, nhạy bén cảm nhận tâm trạng mẫu thân, rồi gắng gượng cười tươi.


Không biết đã bao lâu, phụ thân nàng đến. Phụ thân nàng là người hiền hòa, kiên cường, nàng chưa từng thấy phụ thân khóc bao giờ, nhưng hôm đó ông đã khóc. Ông ôm lấy mẫu tử nàng như mẫu thân từng làm vậy, liên tục xin lỗi, ba người ôm nhau, nàng thấy phụ mẫu cùng rơi lệ, mới dám rơi nước mắt.


Phụ thân ôm nàng nói: “Văn Văn, không sao rồi.”


Nàng ngẩng đầu nhìn phụ thân, chợt thấy ông xa cách lạ thường, mẫu thân đứng bên cũng xa cách. Sân nhỏ quen thuộc biến mất, thay vào đó là một cây cầu dài, phụ mẫu đứng bên kia, nàng đứng bên này. Nàng chạy lên cầu, cố sức tiến về phía phụ mẫu, gọi thật to nhưng không thể bước gần hơn một bước. Mặt phụ mẫu mờ nhạt trong làn sương mù dày đặc, mọi thứ dần mờ ảo.


Cuối cùng hai người tan biến, chỉ còn lại nàng một mình bên này cầu. Nỗi buồn, cô đơn và đau khổ vây bọc lấy nàng, nàng ngồi bệt khóc cạn nước mắt, kêu gọi mẫu thân lẫn phụ thân nhưng không ai hồi đáp.


Sương mù quấn lấy nàng khiến nàng mờ mịt, thậm chí cảm giác mất đi bản thân như rơi tự do từ trên cao xuống. Nàng sợ hãi, vật vã, nhưng vô dụng.


Lúc đó, nàng thấy một bàn tay từ trong mù sương chìa ra. Sương tan biến, bỗng tuyết rơi trắng xóa trời đất, giữa cơn tuyết lớn, nghe tiếng chuông đồng và bánh xe ngựa lăn trên phố dài. Nàng thấy bóng người mờ ảo ngày càng gần lại, đứng trước mặt, cúi người, giọng nói ấm áp vang bên tai: “Văn Văn, không sao rồi.”


Thẩm Tây Linh bất giác tuôn rơi dòng lệ. Cô nương trong lòng đau đớn quằn quại, Tề Anh cúi đầu nhìn thấy nước mắt trên mặt nàng, lại thấy nàng vùng vẫy giơ tay như muốn chạm vào thứ gì đó, liền nắm lấy bàn tay nhỏ bé.


Bàn tay ông rộng lớn ấm áp, bàn tay nàng bé nhỏ lạnh ngắt bị chàng ôm trọn trong lòng bàn tay, nàng như tìm được bến bờ bình yên, không còn khóc nữa. Tề Anh nhân cơ hội ấy cầm bát thuốc đưa lên miệng nàng, dịu dàng vỗ về: “Ngoan nào, uống thuốc thôi…”


Thuốc vào miệng, cuối cùng không trào ra nữa. Tề Anh thở phào nhẹ nhõm, ngạc nhiên thấy mình toát mồ hôi.


Uống hết bát thuốc, Tề Anh giúp Thẩm Tây Linh nằm xuống, đắp chăn lại, định đứng dậy, nào ngờ tay nàng kéo lấy tay chàng. Thực ra lực nàng dùng không lớn, chàng dễ dàng rút tay ra nhưng vừa động là nàng lại nhăn mặt, phát ra tiếng nỉ non như sắp khóc.


Tề Anh thở dài, nhớ lần đầu gặp nàng. Hồi đó nàng ngã gục gầy gò bên cổng thành, ôm lấy mẫu thân bị binh lính vây quanh. Chàng xuống ngựa thấy đôi mắt nàng vô thần, trong đó là khoảng trống chết chóc, nhưng nàng không khóc, mãi đến lúc chàng dẫn nàng ra khỏi thành, trên đám tuyết trong rừng họ trò chuyện, nàng vẫn không rơi nước mắt. Nửa tháng sau Bạch Tùng dẫn nàng về, nàng quỳ trước Vong Thất hỏi chàng về phụ thân nàng, cũng chưa từng khóc. Nhưng giờ đây, chỉ cần chàng rút tay, nàng đã khóc.


Chàng từng tưởng nàng là nữ tử cứng cỏi, hóa ra chỉ là đang nén đau thương. Tề Anh thở dài, tự nhủ nhất định phải cố gắng cứu nàng.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 22: Lễ Trừ Tịch (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...