Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 217: Phong Hà


Đến giữa tháng bảy, Tề gia bắt đầu rục rịch chuẩn bị hôn sự cho Tề Anh và Thẩm Tây Linh.


Nghiêu thị đích thân đi mời đại sư xem ngày, nói rằng ngày hai mươi ba tháng bảy là một ngày đại cát đại lợi, đặc biệt thích hợp để thành hôn, vì vậy liền quyết định chốt ngày, bắt đầu khẩn trương chuẩn bị. Từ yến tiệc đại hôn, đến hôn phục của hai người, cho đến đủ loại lễ vật nghi thức, tất thảy đều do một tay Nghiêu thị cẩn thận lo liệu, khiến người ta có cảm giác như đang trở lại thời kỳ phồn vinh huy hoàng nhất của Tề gia.


Tề Anh và Thẩm Tây Linh, hai nhân vật chính của hôn lễ lại gần như chẳng đóng góp gì cho việc chuẩn bị, mỗi người đều mải bận rộn chuyện riêng của mình. Đặc biệt là Thẩm Tây Linh, ngày ngày cùng Lý Nguy ở Thượng Thư Đài thương thảo việc thông thương, bận rộn đến mức chân không chạm đất.


So ra thì vị Tề đại nhân vốn xưa nay chưa từng rảnh rỗi, giờ lại giống như người nhàn hạ nhất. Tất nhiên, đây không phải do chàng tự nguyện mà là vì Thẩm Tây Linh giờ quản chàng rất chặt, còn mời tới vô số đại phu đến xem bệnh cho chàng. Mỗi ngày không chỉ phải uống thuốc, châm cứu, mà còn bị nghiêm lệnh không được dính vào chính vụ, thậm chí chuyện ăn uống nghỉ ngơi cũng đều bị quy định rõ ràng. Quả thực khiến vị quyền thần đệ nhất triều này vừa dở khóc dở cười.


Tiểu cô nương ấy khi còn bé không biết nghe lời chàng đến nhường nào, nay hai người đổi chỗ cho nhau, mà hễ chàng không nghe lời, nàng liền mím môi rơm rớm nước mắt. Tuy rằng Tề Anh trong lòng thừa biết đây chỉ là tiểu xảo của nàng để bắt ép mình, nhưng khổ nỗi nàng khóc rất thật khiến chàng đau lòng vô cùng, cuối cùng đành phải mềm lòng theo nàng, nàng nói gì thì chính là như vậy.


Nói đi cũng phải nói lại, Thẩm Tây Linh quả thực có nhiều kiến giải về việc thông thương. Nàng vốn đã lăn lộn thương trường bao năm, lại hiểu rõ phong thổ nhân tình của cả hai nước nam bắc, nên đối với công việc hoạch định thông thương, nàng nhìn xa trông rộng hơn cả các quan viên Thượng Thư Đài. 


Lý Nguy, nay đã được thăng chức làm Hữu Phó Xạ của Thượng Thư Đài, từ lâu đã biết vị hôn thê của lão sư mình là tay lão luyện trên thương trường, nhưng không ngờ nàng lại có thể suy nghĩ sâu xa và toàn diện đến vậy. Đặc biệt là khi cùng nhau luận bàn chính sự, lời lẽ mạch lạc, cử chỉ đĩnh đạc, phong thái chẳng khác gì lão sư mình khiến hắn vô cùng kính phục, không khỏi ngày càng tôn trọng Thẩm Tây Linh.


Thẩm Tây Linh tất nhiên cảm nhận được sự kính trọng mà Lý Nguy dành cho nàng, trong lòng cũng lấy làm vui mừng. Song vị đại nhân này lại quá mực khách khí, cứ một tiếng lại gọi nàng là “sư mẫu”, khiến nàng nghe mà không khỏi thấy có chút kỳ quái… 


Dù sao tuổi tác của Lý Nguy vốn dĩ chẳng kém Tề Anh là bao, thậm chí còn lớn hơn nàng không ít. Mỗi lần nghe hắn gọi mình như vậy, nàng chỉ cảm thấy như thể thọ mệnh bị rút ngắn vài phần. Nhưng dù nàng đã nhiều lần bóng gió nhắc nhở hay khéo léo từ chối, hắn vẫn kiên trì giữ lễ, cho rằng “lễ không thể bỏ”. Với Thẩm Tây Linh mà nói, đây quả thực là một niềm vui xen lẫn gánh nặng khó bề giải bày.


Mà cũng chính bởi nàng cùng Thượng Thư Đài bận rộn lo liệu quốc sự nên Tề Anh mới có dịp thong dong nhàn nhã. Chàng trải qua những ngày tháng như thần tiên, ban ngày nghỉ ngơi, câu cá, đọc sách, trồng hoa, nếu không phải vì Thẩm Tây Linh nay luôn bận rộn khắp nơi không thể ở bên chàng thường xuyên, thì mọi sự hẳn đã gọi là viên mãn.


Chỉ tiếc rằng, Tề đại nhân dù nhàn cũng chẳng được trọn vẹn, bởi thế gian luôn có những việc chẳng thể tránh né, ví như chuyện cựu đế tự vẫn tại Hoa Lâm Viên vào ngày mười chín tháng bảy.


Hoa Lâm Viên vốn là vườn ngự uyển được triều đại trước xây dựng, sau khi Đại Lương nam độ thì được tu sửa mấy lần. Lầu các tráng lệ, cảnh trí tinh tế, thường được dùng làm nơi yến hội của các đời hoàng đế. Mà nay, nơi ấy lại trở thành chốn giam cầm của cựu đế cùng hoàng hậu tiền triều.


Trong vườn có vài tòa lầu cao, phía đônh là Triều Nhật lâu, phía tây là Tịch Nguyệt lâu, bậc thang dẫn lên lầu đều quanh co chín khúc, ngoài treo rèm ngọc, trong bày trướng quý, tinh xảo đến mức có thể xưng tụng là kỳ công của nhân gian.


Cựu đế và hoàng hậu chia nhau trú ngụ ở hai tòa lầu, đông tay cách biệt. Từ sau khi thoái vị, cựu đế chẳng gặp ai, chỉ ở một mình tại Triều Nhật lâu, ngay cả Phó hoàng hậu Phó Dung cũng đã lâu không gặp lại hắn. Đến khi xác được phát hiện thì đã là ngày hôm sau, lúc cung nhân mang cơm đến mới phát hiện ra, nghĩ đến đã khiến người ta thở dài thổn thức.


Khi Tề Anh tới nơi, Hàn Phi Trì đã có mặt từ sớm. Đám người của Đình Uý đã phong tỏa toàn bộ Triều Nhật lâu, cấm không cho bất kỳ ai ngoài phận lai vãng. Cảnh tượng trong khu ngự uyển vốn nên thơ hoa lệ nay lại nhuốm sắc lạnh lẽo, sát khí ẩn hiện, từng đợt tiếng khóc bi ai từ phía Tịch Nguyệt lâu vọng lại, càng khiến không khí thêm phần u ám, nặng nề.


Trước cửa Triều Nhật lâu quỳ đầy cung nhân, tất cả đều đã bị Đình Uý thẩm tra. Ai nấy mặt mày hoảng hốt, run sợ, đến khi thấy Tề Anh bước đến thì càng không dám ngẩng đầu, đồng loạt dập đầu bái lạy, như thể đang diện thánh nhan. Tề Anh không để tâm đến họ, chỉ một mạch bước thẳng tới cửa lầu. Hàn Phi Trì thấy chàng tới, lập tức tiến lên nghênh đón.


Tháng ba trời nồng, mồ hôi Hàn Phi Trì túa ra ướt đẫm, hắn khẽ hạ giọng cạnh chàng nói: “Người đã treo cổ tự vẫn. Không để lại thư từ gì cả, lúc trước khi chết cũng không gặp ai.”


Tề Anh nhíu mày thật chặt, hỏi: “Hắn sao lại bỗng dưng nảy sinh ý muốn tự vẫn?”


Hàn Phi Trì cũng tỏ ra nghi hoặc, chỉ khẽ lắc đầu, nói không rõ. Tề Anh hơi trầm khí, khiến Hàn Phi Trì thấp thỏm không yên, cúi đầu nhận lỗi: “Là đệ vô năng… xin nhị ca trách phạt.”


Tề Anh không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn lên tòa Triều Nhật lâu cao chót vót, trầm mặc hồi lâu, mãi đến khi Hàn Phi Trì nghe thấy chàng khẽ thở dài.


“Bảo người của Đình Uý lui hết đi.” Chàng nói. “Ta muốn một mình lên xem.”


Hàn Phi Trì cúi đầu lĩnh mệnh, lập tức phân phó người lui ra. Hắn đứng nơi bậc thềm, cung kính tiễn chàng lên lầu, mà trong ánh mắt khi không ai trông thấy lại lóe lên một tia sáng u tối kỳ dị.


Nói cho cùng, Triều Nhật lâu thật chẳng phải nơi ở lý tưởng. Tòa lầu này quá cao, không gian lại chẳng rộng, không thể sánh với ba tòa các đình như Lâm Xuân, Kết Khỉ, Vọng Tiên vốn tiện nghi thoáng đãng. Nhưng năm xưa, tiên đế Tiêu Tử Hành cố chấp muốn ở đây, ắt là bởi lầu cao dễ quan sát toàn cảnh hoa viên, đứng trên cao dễ nảy sinh cảm giác thống lĩnh thiên hạ, điều khiển cục diện, thứ mà cả đời hắn vẫn luôn mê đắm.


Tề Anh chầm chậm bước lên từng bậc thang, mỗi bước lại mở rộng tầm nhìn, mà cũng kéo dài cảm giác cô quạnh. Lên càng cao, thế gian dưới chân càng nhỏ bé, mà nỗi lạc lõng cũng như theo đó lớn dần, có lẽ, đến tận cuối cùng chàng cũng chẳng thể hiểu vì sao Tiêu Tử Hành lại cố chấp đến vậy với cái gọi là đỉnh cao quyền lực.



Cuối cùng, chàng cũng đã đặt chân đến tầng cao nhất của Triều Nhật lâu. Phong cảnh nơi đây thực khiến người ta tán thưởng, cửa sổ mở ra là cả non sông gấm vóc trải dài, thành Kiến Khang vẫn vàng son phồn thịnh như trong mộng tưởng. Nhưng sau cánh cửa ấy… chỉ có một thi thể lạnh ngắt.


Tề Anh đứng ngoài cửa một lát, rồi chầm chậm bước vào. Nội thất Triều Nhật lâu, tuy từng tinh mỹ diễm lệ, giờ đã hoang tàn hỗn độn. Chăn gấm xộc xệch, thức ăn thừa vứt bừa bãi bốc mùi ẩm mốc, nền nhà đầy bụi bẩn, rõ ràng đã lâu không người chăm sóc.


Tiêu Tử Hành sau khi thoái vị thì không cho ai hầu hạ, đóng cửa biệt lập. Trong cung đã sớm có lời đồn rằng sau loạn ở núi Hào Sơn, tiên đế đã điên loạn, sống chẳng khác chi thú vật, đáng thương vô ngần. Nay tận mắt chứng kiến mới biết lời đồn chẳng sai.


Giữa phòng, dải lụa trắng dài vẫn còn treo trên xà ngang, thi thể của hắn đã được người Đình Uý gỡ xuống, đặt dưới đất, phủ tấm vải trắng lên, nằm lẫn giữa đống cơm thừa canh cặn, thê lương đến đau lòng. Tề Anh bước đến, cúi mình, nhẹ nhàng vén tấm vải ấy lên lộ ra dung nhan đã chết của Tiêu Tử Hành.


Hắn vẫn mở mắt, đôi mắt đó như trừng trừng nhìn đời, tựa như không cam lòng nhắm lại, hoặc như muốn dùng ánh mắt cuối cùng này mà dõi theo thế gian, xem kẻ còn sống sẽ đi tới đâu. Mái tóc hắn bết thành từng lọn, y phục lấm lem vết canh cơm, dù trong phòng vẫn còn nhiều xiêm áo mới nhưng hắn lại không thay, vẫn cố chấp giữ lấy long bào, như thể muốn mang theo thân phận quân vương xuống cửu tuyền… Quả thực đã điên rồi.


Tề Anh nhìn hắn hồi lâu, nhìn đôi mắt không chịu khép lại kia đến ngẩn thần, trong lòng không hề gợn sóng. Chàng sớm đã qua cái tuổi thấy người chết thì xúc động, hơn nữa chàng cũng đã chứng kiến quá nhiều sinh ly tử biệt đến mức lòng dạ đã chai lì, không còn bi ai, cũng chẳng còn kinh hoảng.


Chỉ là… người trước mặt này, khác với những kẻ đã chết vì chàng. Hắn vốn không cần phải chết, hoàn toàn có thể sống những tháng ngày bình yên, giàu sang, vinh hiển. Vậy mà rốt cuộc… lại thành ra như thế.


Tề Anh khẽ thở dài, đứng dậy, bước đến bên cửa sổ.


Ngoài kia, Hoa Lâm Viên giữa mùa hạ rực rỡ hoa cỏ, đâu đâu cũng xanh tươi sinh động, tưởng như có thể xua tan mọi u tối trong lòng. Trước khung cảnh ấy, chàng bỗng nhớ đến những cành hoa tuyệt đẹp trong Phong Hà Uyển, nơi có người từng vì chàng mà cẩn thận chăm chút từng chút một…


Ngay khi ấy, chàng chợt nghe có tiếng người gọi mình từ phía sau.


“Kính Thần.”


Chàng quay đầu lại, lại thấy Tiêu Tử Hành thuở niên thiếu. Hắn đang uống rượu. Tứ hoàng tử năm xưa phóng túng bất kham, thường xiêm y xộc xệch, ngà ngà men say, đôi mắt đào hoa lúc nào cũng mang theo vài phần phong lưu tà mị. Trong đám bằng hữu năm ấy, thật ra chỉ có hắn là người có phong thái danh sĩ đất Giang Tả như lời đồn.


Hắn nâng chén về phía chàng, như thể đang mời cùng uống. Tề Anh bước đến gần một bước, trong khoảnh khắc như thể cũng đã quay lại những năm tháng thiếu thời. Thuở ấy, bọn họ đều chưa nắm quyền đại cục, vẫn còn xem nhau là tri kỷ chí giao.


Tề Anh bước đến bên Tiêu Tử Hành, ngồi xuống cách hắn không xa, ôn hòa nói: “Điện hạ chớ quá chén. Thánh thượng nói chiều nay điện hạ phải đến ngự thư phòng ứng đối sách vấn, lỡ say rồi sao đối đáp?”


Tiêu Tử Hành bật cười to, đôi mắt đào hoa sáng rực: “Ta không đi! Sách vấn ai thích thì đi mà ứng đối, ta tình nguyện làm tiên trong rượu, chẳng thèm vướng vào chuyện phàm trần tục thế!”


Tề Anh bất đắc dĩ lắc đầu.


Tiêu Tử Hành ngửa cổ uống cạn, vỗ bàn cười lớn: “Sảng khoái!” Rồi quay đầu lại, nháy mắt trêu chàng: “Ngươi vừa rồi có thấy Tử Dư không? Mấy hôm trước bị mẫu hậu bắt học đàn, không gặp được ngươi, náo loạn cả lên. Hôm nay còn bảo muốn mang bánh tới cho ngươi, hỏi ta ngươi thích loại nào. Ta nói ngươi không thích đồ ngọt, muội ấy còn chẳng chịu tin, ôi chao…”


Hắn chê cười muội muội vài câu, rồi tự mình bật cười. Tề Anh thì chau mày, nhẹ giọng: “Điện hạ cẩn thận ngôn từ. Công chúa cần giữ danh tiết.”


Tiêu Tử Hằng “hừ” một tiếng, tỏ ra khinh thường: “Nữ nhi danh tiết chẳng lẽ người khác bảo được sao? Cũng phải dựa vào chính muội ấy giữ lấy. Ít ra cũng đừng vừa gặp ngươi liền vẫy đuôi mừng rỡ như vậy mới phải!”


Hắn lại giễu vài câu, đâm chọc muội muội không chút khách khí. Tề Anh thân là nam tử ngoại tộc, chẳng tiện nói gì thêm, đành giữ im lặng.


Tiêu Tử Hằng uống thêm vài ngụm, đến khi nói xấu cũng đủ rồi, mới hạ giọng, nghiêng người tới gần Tề Anh, vẻ nghiêm túc lộ ra nơi ánh mắt: “Nói thật, ngươi cũng nên nghĩ đến chuyện cưới muội ấy đi… Tử Dư từ nhỏ đã để tâm đến ngươi, ngươi xem như cho muội ấy một đoạn tình si. Muội ấy tuy có phần bốc đồng, nhưng tâm tính lại thuần hậu thiện lương, mà ngươi không phải vẫn luôn trọng người thiện lương sao? Vậy thì muội ấy chẳng phải rất tốt sao?”


Hắn tuy ngoài miệng luôn chê bai, nhưng rốt cuộc vẫn là huynh trưởng, trong lòng vẫn mong muội mình được viên mãn, cả đời không ưu phiền.


Tề Anh nghe ra được tấm chân tình đó, nên cũng đáp bằng lời thật lòng: “Công chúa tất nhiên rất tốt. Chỉ là ta… vẫn luôn coi điện hạ như muội muội, chưa từng có tư tình nam nữ.”


Lời vừa dứt, nét cười trên mặt thiếu niên uống rượu bỗng cứng lại. Rồi hắn thấy hắn dần biến hóa, không còn là thiếu niên năm ấy, mà là hoàng đế Tiêu Tử Hành sau khi đăng cơ, thân mặc long bào, râu dài, ánh mắt đào hoa từng sáng ngời nay đã âm trầm tối tăm, nhìn chàng chằm chằm, gằn giọng lạnh lẽo: “Ngươi coi muội ấy là muội muội? Vậy ngươi sao nỡ giết huynh trưởng của muội ấy, lại để chất tử của muội ấy thành một con rối đáng thương đáng cười!”


Hắn nói như quát, mặt mày vặn vẹo hung tợn. Chén rượu thơm ngát trong tay cũng biến mất, chỉ còn lại mảnh vụn đồ ăn thối rữa bốc mùi hôi nồng.



Tề Anh tim chợt đập mạnh, chỉ trong thoáng chốc chàng cũng biến dạng, tay đang cầm dao, máu tươi nhỏ giọt xuống mũi đao, từng giọt từng giọt. Khi ngẩng lên, cảnh vật trước mắt đã chẳng còn là Hoa Lâm Viên rực rỡ hoa cỏ nữa, mà là loạn Hào Sơn dưới màn đêm, lửa cháy ngút trời, xác người la liệt.


Chàng đứng giữa biển lửa, cách Tiêu Tử Hành chỉ vài bước chân. Trên mặt Tiêu Tử Hành phủ đầy máu và nước mắt, long bào trên thân đã bén lửa, nhưng hắn vẫn đứng đó không động. Tề Anh nhíu mày, muốn khuyên hắn lập tức cởi áo thoát thân, nhưng hắn lại thà bị thiêu cháy cũng không chịu buông long bào kia.


Phía sau hắn có một đứa trẻ, chàng nhìn không rõ mặt, có thể là Tiêu Diệc Chiêu, cũng có thể là Tiêu Tử Hành khi còn bé. Họ cùng nhìn chàng, từng chút từng chút bị biển lửa nuốt lấy, không một ai quay đầu lại, dường như thà chết trong ngọn lửa ấy còn hơn nhìn chàng thêm một lần.


Tề Anh siết chặt tay, nhìn thẳng vào mắt Tiêu Tử Hành: “Điện hạ…”


Ta không muốn soán quyền, cũng không muốn giết điện hạ. Ta càng không muốn tổn thương đến con cháu của điện hạ. Ta chỉ muốn bảo vệ những người vô tội quanh mình, chỉ mong có thể mang lại cho thiên hạ một đời thái bình thực sự. Chỉ cần điện hạ tin ta một lần, dù chỉ trong chốc lát ngắn ngủi.


Nhưng Tiêu Tử Hành đã bước đi, mỗi lúc một xa. Hắn hoàn toàn lùi vào biển lửa, thân hình bị thiêu đến không còn ra hình dáng, nhưng ngay cả lúc ấy, ánh mắt vẫn dán chặt lấy Tề Anh, tràn đầy oán độc và sát khí.


Hắn gào lên nguyền rủa: “Tề Kính Thần! Ngươi nhất định sẽ không được chết tử tế! Dòng họ ngươi sẽ tuyệt hậu, thê tử, con cái ngươi sẽ chịu nhục nhã! Muôn đời muôn kiếp, không được viên mãn!”


Cuối cùng, hắn bị biển lửa nuốt trọn, không để lại một tàn ảnh nào. Chỉ còn giọng nói vẫn vang vọng trong không gian.


Muôn đời muôn kiếp… không được viên mãn. Tề Anh chợt giật mình tỉnh lại.


Thiếu niên, chén rượu, Hào Sơn, biển lửa, tất thảy đều tan biến. Trước mắt chàng giờ đây, chỉ còn một thi thể lạnh băng của Tiêu Tử Hành cùng đôi mắt chết vẫn khắc ghi oán độc, không chịu khép lại.


Tề Anh không hề biểu lộ cảm xúc, nhưng nơi tay áo buông lỏng lại khẽ run lên khó lòng nhận ra. Chàng bỗng cảm thấy choáng váng, chân cũng có chút đứng không vững, liền giơ tay vịn vào khung cửa khắc hoa.


Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập. Chàng ngoảnh đầu lại, thấy Hàn Phi Trì sải bước tiến vào, sắc mặt đầy hoảng hốt. Trong lòng Tề Anh bất giác dấy lên điềm gở, lập tức nghiêm giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”


Hàn Phi Trì mồ hôi đầm đìa, thở gấp chưa kịp điều hòa hơi thở đã vội nói: “Phong Hà Uyển… vừa có người đến báo tin…”


Chỉ nghe đến ba chữ “Phong Hà Uyển”, Tề Anh lập tức biến sắc. Chàng vươn tay nắm lấy cánh tay Hàn Phi Trì, giọng nói lạnh lẽo như sương tuyết: “Nói!”


Hàn Phi Trì nuốt một ngụm nước bọt, lắp bắp: “Nói rằng… nói rằng Thẩm tiểu thư đột nhiên ngất xỉu, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại…”


Gần hai mươi năm quen biết, Hàn Phi Trì chưa từng thấy Tề Anh lộ ra vẻ mặt như vậy. Vô phương, hoảng loạn, như thể trái tim đã tan nát thành từng mảnh vụn.


Rõ ràng chàng vốn là người từng đứng trước thảm họa như núi sụp đổ cũng không đổi sắc, coi vạn vật như phù vân, coi bản thân như cỏ rác… thế mà chỉ nghe một mảnh tin mơ hồ về nàng, chàng liền lập tức mất hết bình tĩnh.


Khi quay bước rời đi, ngay cả từng bước chân cũng toát lên vẻ hốt hoảng. Hàn Phi Trì nhìn bóng lưng chàng khuất dần, nét mặt thoáng hiện suy tư.


Tề Anh chẳng rõ mình ngày ấy có thể trở về Phong Hà Uyển bằng cách nào. Suốt đời này, chàng đã chứng kiến biết bao sóng gió thác loạn, sinh tử, thăng trầm, tất cả đều chẳng còn mới lạ… nhưng chưa từng có khoảnh khắc nào, chàng lại bối rối rối loạn đến thế.


Bằng hữu bị giam, chàng có thể tìm cách giải cứu, gia tộc sa sút, chàng có thể tính kế bươn chải, giang sơn gặp nguy, chàng có thể sẵn sàng hy sinh…


Nhưng nếu là nàng gặp chuyện? Nếu nàng bệnh tật, nếu nàng… Chàng sẽ không còn bất kỳ cách nào, chỉ còn nước buông xuôi, đưa đầu chịu chết.


Vừa lúc ấy, lời nguyền của Tiêu Tử Hành trong ảo cảnh vang vọng bên tai chàng từng hồi từng hồi: “Tề Kính Thần, ngươi nhất định sẽ không được chết tử tế! Gia tộc ngươi sẽ tuyệt tự, thê tử, con cái ngươi sẽ chịu nhục nhã! muôn đời muôn kiếp, không được viên mãn!”


“Thê tử, con cái ngươi sẽ chịu nhục nhã! Muôn đời muôn kiếp, không được viên mãn!”


“Muôn đời muôn kiếp, không được viên mãn…”




Tề Anh chậm rãi nhắm mắt lại.


Chàng tự biết kiếp này mình đầy tội lỗi, đôi tay nhuộm máu biết bao, nguyện chịu khinh bỉ cả khi sống lẫn khi chết, dù cuối cùng không gặp kết cục tốt đẹp cũng không oán trách. Chỉ là… quả báo ấy không nên rơi lên đầu nàng – cô nương vô tội ấy. Hãy để chàng một mình xuống địa ngục… còn nàng, phải bình an vô sự.


Khi Tề Anh vội vã trở về Phong Hà Uyển, Nghiêu thị đã ở đó, cùng với tẩu tẩu Hàn Nhược Huy đem theo Huy Nhi, Thái Nhi, cùng đệ muội Ninh thị.


Mọi người đều tụ hội quanh viện Ốc Ngọc viện, các nha hoàn bên nàng vừa khóc vừa cười, còn mấy vị đại phu cũng tụ tập ngoài cửa với nét mặt tươi tỉnh.


Ai cũng mừng rỡ chào đón chàng, Nghiêu thị nhìn thấy chàng trở về càng xúc động không ngừng, nắm chặt tay chàng khóc: “Văn Văn đã có thai rồi, con sắp làm phụ thân rồi đấy!”


Những lời ấy, chàng đều nghe rõ, nhưng lúc đầu chàng như không hiểu nổi, chỉ thấy đầu óc ù ù như tiếng sấm vang, mơ hồ không phân biệt. Mãi đến khi chàng xua đám đông bước đến bên giường Thẩm Tây Linh, nhìn nàng yên giấc trên giường, mọi chuyện mới dần hiện rõ.


Nàng vẫn ngủ yên, vẫn đẹp như xưa, đẹp đến mức chàng không thể rời mắt. Khuôn mặt hiền hòa, ánh mắt dịu dàng ẩn chứa chút yếu đuối, chính là dáng vẻ chàng quen thuộc nhất, yêu thương nhất. Nàng vẫn còn sống, sống yên lành. Và… trong bụng nàng đã có con của chàng.


Thẩm Tây Linh tỉnh dậy đã là giữa trưa. Trời mùa hè vốn hay thay đổi, trước lúc nàng mở mắt còn vừa có một trận mưa rào, giờ thì trời quang đãng, nắng lại rực rỡ. Nàng tỉnh táo nhưng mơ hồ, chưa biết chuyện gì xảy ra, chỉ thấy Nghiêu thị cùng mọi người quây quanh giường, mới nhớ mình vừa mới ngất xỉu.


Trước khi ngất, nàng đang trò chuyện với Nghiêu Thị cùng Hàn Nhược Huy uống trà. Hôm nay, Nghiêu thị đến để bàn việc đại hôn cho nàng, đúng lúc Hàn Nhược Huy và Ninh thị cũng rảnh, bèn dẫn theo các con nhỏ đến.


Thời gian gần đây, nàng quả thật mệt mỏi đôi phần, chắc vì phải suy nghĩ nhiều chuyện thương mại theo chỉ đạo của Thượng Thư Đài, song nàng không xem đó là điều lớn, chỉ thầm trách mình dạo này yếu đuối, chút mệt cũng chịu không nổi…


Ngày trước ở Thượng Kinh, khó khăn hơn trăm lần, nàng vẫn một mực kiên trì. Chính vì vậy, nàng có chút chê bản thân mình, chán ghét bản thân không có chí khí, không ngờ lúc đang nói chuyện cùng Nghiêu thị và Hàn Nhược Huy lại bất ngờ ngất xỉu, thật là không ổn chút nào.


Nàng lờ mờ ngồi dậy, rồi chợt nhận ra mọi người đều nhìn mình vừa khóc vừa cười, nàng không hiểu chuyện gì, liền hỏi Nghiêu thị: “Phu nhân… chuyện gì vậy?”


Nghiêu thị ngồi bên giường nàng, nắm chặt tay nàng không buông, nở nụ cười qua những giọt nước mắt:


“Đứa trê ngốc, con có thai rồi!”


Thẩm Tây Linh chết lặng. Nàng không dám tin hỏi lại:


“Sao… sao cơ?”


Các nha hoàn bên cạnh đều cười, Hàn Nhược Huy dịu dàng nói: “Muội đã mang thai con của Kính Thần, sắp làm mẫu thân rồi.”


Thẩm Tây Linh như nghe chuyện thần tiên, ngơ ngác một hồi, rồi niềm vui trào dâng trong lòng, khiến nàng nhận thức rõ ràng, nàng… đang mang trong mình con của chàng.


Từng viễn cảnh tưởng chừng chỉ mơ màng, cùng nhau chung sống, rồi có một đứa con… từng bước trở thành hiện thực. Nàng không khỏi run rẩy đặt tay lên bụng, nơi đó còn phẳng lặng chưa rõ dấu hiệu thai nghén, nhưng đã chắc chắn có một sinh linh bé nhỏ, là con của nàng và chàng.


Nước mắt nàng rơi không tự chủ. Nàng đang còn bối rối, thì nghe Nghiêu thị than thở bên tai mọi người:


“Kính Thần đâu? Người làm phụ thân kia đi đâu rồi? Không chịu ở bên thê tử… Mau, đi tìm xem, sáng nay người vừa trở về mà!”


Thẩm Tây Linh ngơ ngác mới biết Tề Anh đã về từ lâu, ban ngày vì việc triều đình bị gọi đi, ra đi với sắc mặt u ám khiến nàng lo lắng. May mà chàng đã trở về, trong Phong Hà Uyển, chắc cũng đã biết tin nàng mang thai.


Nàng vừa vui mừng vừa đỏ mặt, lại có chút ngạc nhiên và hụt hẫng, người ấy đã về sao không ở bên cạnh, không trực tiếp nói với nàng tin vui đó? Rốt cuộc chàng đi đâu?


Sau cùng, nàng tìm được Tề Anh ở Vọng Viên. Lúc ấy, chàng đang ngồi một mình trong đình bên hồ sen, quay lưng ra phía cửa đá của viện. 


Hồ sen mùa này nở rộ, từng cụm hoa vươn cao thanh tú, hương thơm ngát ngào. Khung cảnh tràn đầy sức sống. Thẩm Tây Linh nhẹ nhàng tiến đến, muốn bất ngờ làm chàng giật mình.



Thường chàng vẫn biết nàng tới trước khi nàng chạm tới, nhưng hôm ấy chàng dường như đang mải nghĩ, mãi đến khi nàng từ phía sau ôm lấy chàng mới phát hiện. 


Chàng quay đầu nhìn nàng, ánh mắt xa xăm, không hề tỏ ra vui mừng như mọi khi. Ánh mắt kia khiến Thẩm Tây Linh thoáng giật mình.


Nhưng chẳng bao lâu, chàng tỉnh táo trở lại, nhíu mày đứng lên, cẩn thận dìu nàng ngồi xuống rồi nói: “Sao nàng lại một mình đến đây? Bây giờ có thai rồi, bình thường đi lại cũng phải cẩn thận, nếu ngã thì làm sao?”


Giọng chàng có phần nghiêm nghị. Tin mình có thai khiến tâm trạng nàng vốn dĩ đã phức tạp, vừa vui mừng, vừa có chút buồn man mác và lo âu, rất cần được chàng an ủi. Thế nhưng nàng tỉnh dậy không thấy chàng bên cạnh, lại phải chủ động đi tìm, lại còn thấy sắc mặt chàng chẳng vui, khiến nàng không khỏi chùng lòng.


Nàng mím môi, im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng kéo tay áo chàng, ngẩng đầu nhìn, không kìm được mà rơm rớm nước mắt hỏi: “Chàng không vui sao?”


Tề Anh bàng hoàng.


“Hay là…” Nước mắt nàng lăn dài: “… thật ra chàng không muốn có đứa bé này?”


Lúc ấy, một làn gió thoảng qua, mặt hồ sen khẽ dậy những vòng sóng nhẹ nhàng… Trái tim Tề Anh cũng vậy.


Chàng thở dài, rồi cẩn thận ôm chặt cô tiểu thư nhỏ vào lòng, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ ôm chặt. Thật lâu sau, Thẩm Tây Linh mới nghe chàng thốt: “… Ta không dám vui mừng.”


Chàng chẳng dám biểu lộ chút vui vẻ nào. Chúng ta đã trải qua quá nhiều gian khó, có biết bao lần ta tưởng rằng mọi chuyện sẽ viên mãn, nhưng rồi lại xảy ra sóng gió.


Giờ cũng vậy. Nếu thực sự có thần linh nào đó ngự trị mệnh trời, ta e rằng nếu ta vui mừng quá, thì họ sẽ lại cướp đi hạnh phúc của chúng ta, để mọi thứ trở thành hư vô.


Lời chàng nói không rõ đầu đuôi, ai nghe cũng khó hiểu, thế nhưng Thẩm Tây Linh lại hiểu rõ, và từ giọng nói bình thản mà u sầu kia, nàng còn nghe ra một niềm vui sâu kín.


Niềm vui ấy thật thầm lặng, thật cẩn trọng. Làm nàng ngay lập tức khóe mắt tràn ngấn lệ. Nàng càng khóc nức nở hơn, đồng thời ôm chặt lấy chàng, bởi nàng cảm nhận được, người đứng trước mặt mình lúc này… cô đơn và tổn thương biết bao.


“Không sao cả, nhất định sẽ không có chuyện gì nữa.” Nàng vừa khóc vừa an ủi, vẻ yếu đuối mà cũng vô cùng kiên cường.


“Dù chúng ta thật sự vận rủi, phải trải qua bao thử thách, cũng chẳng có gì phải sợ đâu.” Nàng vừa khóc vừa cười, tươi sáng như ánh mặt trời sau cơn mưa hè, đẹp đẽ làm lay động lòng người: “Chỉ cần chúng ta luôn bên nhau là đủ rồi.”


Mùa hè rực rỡ, hồ sen vẫn còn đọng những giọt mưa vừa qua, dưới ánh nắng chói chang bây giờ trở nên trong veo lấp lánh.


Gió thoảng từng đợt, mặt nước yên ả, nhưng hoa sen trong hồ lại theo gió nhẹ nhàng mở ra, lá hoa lay động tựa sinh linh, từng cánh sen giơ cao mơn mởn.


Thật ra cũng không quá lộng lẫy.


Chỉ là có thể mãi mãi, cứ thế kéo dài mãi mãi thôi.


Tác giả: Lửa đốt trầm hương, xua tan nóng bức. Chim sẻ gọi nắng, rạng đông lén nghe chuyện mái hiên. Ánh nắng đầu tiên trên lá làm khô mưa đêm, mặt nước trong veo tròn đầy. – Phong Hà Cử.


Quê xa xăm, ngày nào trở lại?


Nhà ở Ngô Môn, lưu lạc Trường An mãi.


Tháng năm rồi, người chài có nhớ không?


Thuyền con mái nhẹ, lướt sóng mênh mông,


Mộng trôi mãi vào hồ sen lặng lẽ.


Hoàn chính văn.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 217: Phong Hà
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...