Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 215: Hỷ nộ (2)


Nghiêu thị còn chưa kịp mở miệng, Thái Nhi đã bị mẫu thân quát mắng: “Thái Nhi, qua đây! Đừng quấy rầy tổ mẫu nữa.”


Thái Nhi xưa nay rất nghe lời mẫu thân, vừa nghe Hàn Nhược Huy nghiêm giọng liền ngoan ngoãn cúi đầu, lặng lẽ bước trở về bên cạnh mẫu thân.


Mà Hàn Nhược Huy gọi con về cũng là vì lo lắng cho sức khoẻ của bà bà. Nghiêu thị nay đã già yếu nhiều, năm năm qua bà sống không dễ dàng gì, vừa sầu lo cho một nhà sa sút, lại phải ngày đêm chăm nom trượng phu bị trúng gió không thể đi lại, sức cùng lực kiệt, đến mức tóc bên mai cũng bạc trắng thêm không ít, khiến ai thấy cũng xót xa.


Thái Nhi có phần sợ mẫu thân nên ngồi bên mẫu thân được một lát liền lén chuồn qua chỗ phụ thân. Phụ thân luôn đối với cậu rất ôn hoà, tuy rằng mấy năm trước hay nói muốn đi chùa tĩnh tu khiến mẫu thân rơi không biết bao nhiêu nước mắt, nhưng vài năm nay đã không còn như vậy nữa, điều đó khiến Thái Nhi an tâm hơn nhiều.


Cậu tựa sát vào phụ thân, khe khẽ hỏi: “Phụ thân ơi, nhị thúc khi nào mới về?”


Phụ thân cậu dịu dàng đáp: “Sắp rồi, chẳng bao lâu nữa là về đến thôi.”


Thái Nhi đã nghe câu này quá nhiều lần, trong lòng có phần chán nản, bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng, rồi lại ngơ ngẩn đưa mắt nhìn tổ phụ và tam thúc đang trầm mặc không nói một lời.


Tổ phụ cậu những năm trước lâm bệnh, nay không thể đi lại, mọi di chuyển đều phải nhờ đến xe lăn. Nghe tỷ tỷ kể, tổ phụ vốn là bậc trưởng bối nghiêm khắc, sau khi bệnh lại càng trầm mặc ít lời. Quả đúng như ấn tượng của Thái Nhi, vị tổ phụ này xưa nay mặt lạnh như sương, hình như chưa từng ôm cậu lấy một lần.


Tam thúc cũng giống như tổ phụ, trầm lặng ít lời, thậm chí còn có vẻ khó gần hơn cả tổ phụ. Chỉ là hắn không phải nghiêm nghị, mà là mang theo nét rụt rè, dè dặt, nhất là mỗi khi đối diện phụ thân lại càng né tránh, đến mức đi trên đường mà trông thấy từ xa cũng lập tức lảng tránh. 


Thái Nhi cảm thấy thật khó hiểu, không rõ vì sao tam thúc lại sợ phụ thân đến thế, từng có lần không nhịn được mà hỏi phụ thân nguyên do. Khi ấy, thần sắc của phụ thân khiến nó không tài nào hiểu nổi, người trầm mặc hồi lâu mới đáp rằng: “Bởi tam thúc con đã từng làm sai một chuyện, mà đến nay… hắn vẫn chưa thể tha thứ cho chính mình.”



Thái Nhi tuổi còn nhỏ, chẳng hiểu vì cớ gì người ta lại tự làm khổ chính mình. Rõ ràng phụ thân đã chẳng trách giận gì nữa, cũng không ai còn nói đến chuyện cũ, vậy cớ gì tam thúc vẫn phải sống rụt rè, khép nép đến thế? Thân mình gầy gò như que củi, tóc bạc còn nhiều hơn cả tóc bạc của tổ mẫu.


Cậu nghĩ mãi không thông, bèn cũng mặc kệ chẳng muốn nghĩ thêm nữa, chỉ lại thấp thỏm nhìn ra ngoài cửa chính đại sảnh, cuối cùng cũng nghe thấy có tiếng động. Cậu vui mừng khôn xiết, từ bên phụ thân chạy ào ra cửa mà trông ngóng, quả nhiên thấy nhị thúc đã trở về, bên cạnh còn có một người đẹp tựa thần tiên nơi trời cao, chắc hẳn, chắc hẳn chính là vị nhị thẩm được đồn đại bấy lâu nay!


Thái Nhi vui sướng tột cùng, lập tức nhào tới ôm lấy nhị thúc, miệng gọi không ngớt. Ánh mắt thì cứ không dời khỏi vị nhị thẩm mỹ lệ như thần tiên kia, vừa tò mò vừa thẹn thùng. 


A… nhị thẩm thật là xinh đẹp quá đỗi. Cậu còn đang ngẩn ngơ nghĩ thế thì thấy nhị thẩm theo nhị thúc cùng tiến lên đại sảnh, hành lễ với tổ phụ tổ mẫu. Cậu chẳng rõ cớ sao tổ mẫu lại rơi lệ, còn nắm chặt tay nhị thẩm nghẹn ngào nói: “Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi…”


Vị nhị thẩm như tiên ấy cũng rơi nước mắt theo, khẽ gọi một tiếng “phu nhân”, rồi cúi đầu nghẹn ngào khóc không thành tiếng. Tổ phụ cùng phụ thân đều mang vẻ mặt phức tạp, theo ánh mắt trẻ thơ của Thái Nhi nhìn thì có chút buồn thương, nhưng cụ thể là gì, cậu chẳng nói nổi.


Cậu thấy nhị thúc đang dịu dàng an ủi nhị thẩm và tổ mẫu, rồi lại nghe tổ phụ lên tiếng: “Ngày vui không nên rơi lệ, vào đi thôi, cùng nhau dùng bữa gia yến.”


Bữa cơm hôm ấy cả nhà quây quần ấm cúng, tiếng cười vang khắp sảnh đường. Lũ trẻ ríu rít nô đùa, người lớn lúc đầu còn có chút ngượng ngùng, nhưng rồi cũng dần dần thoải mái hơn.


Nghiêu thị suốt bữa cứ gắp thức ăn cho Thẩm Tây Linh, vừa gắp vừa chăm chú ngắm nàng. Miệng không ngừng khen nàng lớn lên xinh đẹp hơn, lại xót nàng gầy đi nhiều, dặn phải ăn nhiều một chút. Thẩm Tây Linh không tiện khước từ tấm lòng ấy, bữa nay ăn còn nhiều hơn những khi ở bên Tề Anh thúc giục.


Nam nhân trên bàn không nhiều lời, nhưng Thẩm Tây Linh vẫn cảm nhận được thiện ý nơi họ. Trừ Tề Ninh vẫn cúi đầu không dám nhìn ai thì Tề Chương và Tề Vân đều rất ôn hòa với nàng, ánh mắt giận dữ trên triều đình năm ấy đã chẳng còn, thay vào đó là sự bao dung và thấu hiểu.


Thẩm Tây Linh hiểu rõ, thái độ của họ chẳng phải trong một sớm một chiều mà có thể thay đổi. Nhất định là Tề Anh đã vì nàng mà âm thầm dốc tâm dốc sức, gắng gượng khiến thân nhân chấp nhận nàng, bỏ qua quá khứ mà tiếp nhận nàng bằng cả tấm lòng. Nàng thật chẳng biết lấy gì để báo đáp cho xứng đáng.


Sau bữa gia yến, có người đến tìm Tề Anh, chính là môn sinh của chàng, Lý Nguy đến để bàn chuyện triều chính.



Lúc chàng chuẩn bị vào thư phòng, Thẩm Tây Linh có phần không vui, không phải vì chàng bỏ nàng lại, mà là bởi lòng nàng luôn canh cánh lo cho sức khoẻ chàng, chẳng muốn chàng quá lao tâm khổ trí. Tề Anh hiểu rõ lòng nàng, bèn dịu giọng dỗ dành mấy câu, bảo rằng sẽ nhanh chóng xử lý xong việc, không khiến mình mỏi mệt, nàng mới đành lòng để chàng đi.


Nghiêu thị thấy hai người tình ý sâu nặng, lòng cũng cảm thán vui mừng, liền kéo Thẩm Tây Linh về Gia Hỉ Đường cùng uống trà, hàn huyên đôi điều.


Gia Hỉ Đường đối với Thẩm Tây Linh đã chẳng còn xa lạ. Nàng còn nhớ lần đầu đến bái kiến Nghiêu thị cũng là nơi đây, khi ấy còn mạo nhận danh nghĩa Phương Quân, vì để che giấu thân phận mà vội học thuộc một khúc đồng dao xứ Ba Quân, nay nhớ lại chỉ thấy xấu hổ vô cùng.


Nghiêu thị thấy nàng trầm tư, tất nhiên cũng biết nàng đang nhớ chuyện cũ. Hai người cùng ngồi trên tháp, nhâm nhi chén trà nóng, khói trà vương vấn, dẫn dắt hứng chuyện của Nghiêu thị. 


Bà mỉm cười, nói: “Ngày tháng trôi qua mau quá, chớp mắt đã mười năm. Lần đầu ta thấy con còn là một tiểu cô nương chưa lớn, ngồi nơi kia, ngoan ngoãn an tĩnh, dung mạo lại xinh đẹp xuất chúng.”


Thẩm Tây Linh đỏ mặt cười khẽ, rồi rót thêm trà cho bà. Nghiêu thị nhìn nàng, dịu dàng vuốt mấy sợi tóc mai trước trán, thần sắc hiền hậu, lại nói: “Khi đó ta đã cảm thấy Kính Thần đối với con thật khác biệt. Hai đứa là hữu duyên thiên định, dù giữa đường có gặp trắc trở, thì cuối cùng vẫn sẽ về bên nhau. Đó là duyên số… thật tốt, thật tốt!”


Bà cứ nói “tốt”, giọng nói dịu dàng như gió xuân. Dù năm tháng đã khiến bà hai bên tóc trắng phau, nhưng vẫn không thể lấy đi vẻ đẹp cao quý nơi bà, một vẻ đẹp không vướng bụi trần, bao dung hiền hậu.


Thẩm Tây Linh nhìn Nghiêu thị, trong lòng trào dâng vô hạn cảm kích. Nàng nhớ lại bao nhiêu ấm áp bà từng dành cho nàng, từ khi bảo vệ nàng trong Vinh Thụy Đường trước mặt lão thái thái, cho đến khi sai người đưa nàng về Phong Hà Uyển, cho nàng ở lại Ốc Ngọc viện, đích thân cử hành chủ trì lễ cập kê cho nàng, những khi nàng đau thương cũng không rời mà ở bên vỗ về…


Bà đối đãi với nàng như mẫu tử hiền dịu đối với con gái.


Thẩm Tây Linh vô vàn cảm động, bởi vậy lại càng hổ thẹn vì những ân oán xưa cũ. Nàng khẽ nói: “Phu nhân… chuyện năm xưa, đều là lỗi của con, khiến công tử chịu liên luỵ, lại khiến…”


Nàng còn chưa nói hết, Nghiêu thị đã lắc đầu, nhẹ nhàng ngắt lời nàng. Hai mắt bà ửng đỏ, dường như còn kích động hơn cả Thẩm Tây Linh, nghẹn ngào nói:



Bà nắm lấy tay Thẩm Tây Linh, giọng nói nghẹn lại:!“Con chẳng nợ ai điều gì cả. Kính Thần nó đã nói với ta rồi, lần ở núi Hào Sơn là con đã cứu mạng nó, ta xưa nay chưa từng cầu nó phải vinh hoa phú quý, chỉ cầu nó được bình an… Con đã cứu được nó, chính là cứu cả ta, cứu cả nhà ta…”


Cuối cùng, giọt lệ ấy vẫn rơi. Thẩm Tây Linh cũng theo đó mà lệ tràn khóe mắt, vừa lau nước mắt cho Nghiêu thị, vừa nhẹ giọng nói lần trên núi Hào Sơn chỉ là một phen gặp may, không tính là gì, càng không thể so sánh được với ân tình to lớn mà Tề gia từng dành cho nàng.


Nghiêu thị vẫn lắc đầu, khóc một lát rồi lại nhoẻn miệng cười, vừa lau nước mắt của mình, vừa dịu dàng giúp Thẩm Tây Linh lau nước mắt.


Bà nhìn nàng như một hiền mẫu nhìn con gái, ôn nhu nói: “Được rồi, đừng khóc nữa, chúng ta đều không khóc nữa.”


Giọng nói của bà dịu dàng đến thế. “Con với Kính Thần đã trải qua bao nhiêu gian nan, về sau nhất định phải sống thật tốt. Những chuyện không vui thì cứ để lại phía sau, một chút cũng chớ nên nhớ lại nữa.”


Thẩm Tây Linh vừa rưng rưng nước mắt vừa gật đầu liên tục, Nghiêu thị lại khen nàng mấy câu “đứa trẻ ngoan”, lát sau như chợt nhớ ra điều gì vui mừng, liền nở nụ cười rạng rỡ mà nói: “Chuyện thành thân của hai con, nhất định phải chọn một ngày thật tốt. Theo ta thấy, chuyện này không thể làm qua loa được. Tốt nhất là nên lên chùa Định Sơn hỏi sư trụ trì, rồi cùng đến lễ bái Phật Tổ Bồ Tát một phen, có thần linh phù hộ thì mới gọi là vẹn toàn mỹ mãn.”


Vừa nhắc tới hôn sự, khuôn mặt Thẩm Tây Linh lại đỏ bừng như lửa. Chuyện lần này đã không giống như năm năm trước nữa, nàng thực sự mang trong lòng niềm hân hoan và hồi hộp của một người sắp sửa lên kiệu hoa. Chỉ cần nghe người khác nói đến chuyện cưới gả thôi, tim nàng đã đập loạn cả lên.


“Hôn sự… đều do các trưởng bối định đoạt.” Nàng gắng hết sức kiềm chế vui mừng, cố gắng đáp một cách khéo léo đoan trang: “Còn chuyện lên chùa, công tử xưa nay không tin vào những điều này, thôi thì khỏi phiền chàng, để con đi một mình là được rồi…”


Nghiêu thị nghe vậy, v**t v* tóc mai nàng, trước là khen nàng hiểu chuyện, sau lại cười nói: “Kính Thần trước đây đúng là không tin, nhưng nay thì khác rồi. Mấy năm nay, nó còn thường đến chùa Tây Hà lễ phật, thành kính còn hơn cả ta nữa đấy.”


Thẩm Tây Linh nghe thế bèn ngẩn người, trong lòng lấy làm bất ngờ. Nàng càng nghĩ càng cảm thấy khó tin. Trong trí nhớ của nàng, có tin hay không tin vào thần phật thường là thứ ăn sâu vào cốt tủy, khó mà thay đổi. Huống hồ Tề Anh vốn là người tin vào chính mình hơn là tin vào mệnh số, xưa nay không dễ dao động… sao có thể trong vòng mấy năm mà thay đổi đến vậy?


Vì thế đến khi màn đêm buông xuống, hai người cùng dạo bước trong hậu viên của bản phủ, nàng liền không nhịn được, mở miệng hỏi: “Công tử thật sự đã tín phật rồi? Còn thường lui tới chùa Tây Hà sao ạ?”



Nhưng chính vì thế lại càng khiến lòng tò mò của Thẩm Tây Linh dâng cao. Nàng liền kéo tay áo chàng, nghiêng đầu nũng nịu: “Không được, hôm nay nhất định phải nói rõ cho ta biết, nếu không biết thì đêm nay ta mất ngủ mất. Nhị ca chẳng lẽ nỡ lòng nào để ta thức trắng cả đêm sao?”


Nàng nũng nịu đòi hỏi, lại biết rõ cách khiến chàng mềm lòng nhất. Tề Anh biết rõ tiểu nha đầu này đang giở trò, nhưng rốt cuộc lại chẳng nỡ phụ nàng, trầm mặc hồi lâu rồi cuối cùng cũng thỏa hiệp, chậm rãi mở miệng.


Khi ấy, hậu viên phủ đệ chìm trong ánh trăng như tơ lụa, hương hoa thoảng khắp bốn bề. Nơi này từng là chốn hai người cùng nhau đọc Kinh Thi, giờ đây vừa thân thuộc lại vừa xa lạ, như đan cài lấy biết bao nhân duyên xưa cũ.


Chàng khẽ nói: “Từ sau khi ly biệt với nàng, ta thường đến lễ bái Quan Âm.”


Ánh trăng dịu dàng, gió đêm khẽ khàng. Nàng không hoàn toàn hiểu lời chàng, nhưng trong thoáng chốc lại như hiểu đến thấu tận đáy lòng. Chàng vốn là người cứng cỏi, bình sinh luôn tin vào chính mình, luôn tin mọi chuyện đều có thể nắm chắc trong tay. Cho nên trước đây mới không tin vào phật, vào mệnh số.


Nhưng năm năm qua, chàng sống trong cô độc cùng cực, chịu đựng thống khổ khôn nguôi. Những điều từng nắm trong tay đều lần lượt rời xa, những người từng đồng hành cũng hóa thành địch thủ. Chàng nhất định từng có những đêm không thể chợp mắt, từng rơi vào cảnh cùng đường mờ mịt.


Vậy chàng lễ phật, cầu điều gì? Chẳng qua cũng chỉ là cầu nàng được bình an. Nàng không còn bên chàng nữa, đôi bên bị ngăn cách bởi con sông lớn, từ đây nam bắc đôi đường, chỉ có thể cách mặt trông nhau.


Chàng biết mình không thể bảo hộ nàng được nữa, biết mình bất lực, nên chỉ còn biết gửi gắm niềm mong nguyện vào thần phật. Không cầu vinh hoa, không cầu phúc phần, chỉ mong người nơi xa… an ổn bình yên.


Thẩm Tây Linh hiểu rõ điều đó, trong lòng vừa ngọt ngào đến tê dại, vừa đau đớn đến tận cùng. Nàng liền nhào vào lòng chàng, ôm chặt lấy chàng như chẳng bao giờ muốn rời xa nữa.


“Ta rất bình an.” Nàng vừa khóc vừa nói: “Sau này chúng ta sẽ thật tốt, mãi mãi đều thật tốt…”


Mùi hương cam tùng quen thuộc trên người chàng lặng lẽ vây lấy nàng, khiến nàng cảm thấy an yên đến lạ, lại nghe thấy chàng khẽ khàng thở dài bên tai: “Ừm… mãi mãi đều thật tốt.”


Như chính đêm nay,  dịu dàng như nước, trầm lặng như trăng.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 215: Hỷ nộ (2)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...