Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 197: Về phương nam (1)


Sau đêm hôm đó không lâu, Thẩm Tây Linh cùng Tề Anh liền rời khỏi Thượng Kinh. Lúc xuất phát là khi màn đêm còn chưa tỏ, bầu trời Thượng Kinh đen như mực, đưa tay chẳng thấy năm ngón.


Người đến đón họ rời khỏi ngọn núi hoang vắng là một người mà Thẩm Tây Linh vô cùng quen thuộc, nhưng nàng không thể ngờ rằng người ấy lại chính là nha hoàn theo hầu nàng suốt năm năm qua, Liên Tử.


Liên Tử khi gặp nàng vẫn như thường lệ, ôn hòa chào hỏi, rồi lại cúi người hành lễ với Tề Anh, gọi một tiếng “đại nhân”.


Thẩm Tây Linh ngỡ ngàng, ánh mắt đầy nghi vấn nhìn về phía Tề Anh, nhưng chàng chỉ mỉm cười nhạt. Lúc đó chàng chưa giải thích gì, mãi đến khi hai người cùng lên xe ngựa, lên đường trở về phương nam chàng mới chậm rãi nói với nàng rằng Liên Tử vốn không phải nha hoàn bình thường mà là một nữ quan tại Khu Mật Viện.


Thẩm Tây Linh nghe xong không thể tin vào tai mình, một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, nàng hỏi: “Nữ quan… Vậy sao nàng lại ở bên cạnh ta…?”


Nói ra câu này, nàng cảm thấy mình thật ngớ ngẩn, còn có lý do gì khác sao? Đương nhiên là vì chàng lo lắng cho nàng nên mới âm thầm sắp xếp người này ở bên nàng chăm sóc.


Thẩm Tây Linh vội vàng che miệng, không nói thêm được lời nào. Tề Anh thở dài, nhẹ nhàng ôm lấy nàng, tiếng bánh xe lộc cộc vang lên, chàng im lặng, có lẽ cũng giống như Thẩm Tây Linh lúc này, nghĩ về năm năm xa cách khi hai người chưa từng gặp lại.


Thẩm Tây Linh tựa vào vai chàng, một lúc sau lại hỏi: “Chàng là sợ ta sẽ chán nản mà tự vẫn, hay là sợ ta ở Quốc Công phủ bị bắt nạt mới phải cử người theo bên cạnh ta…?”


Chàng cười nhẹ, đáp: “Cả hai.”


Chàng sợ nàng buồn bã khổ sở, cũng sợ nàng cô đơn không ai bên cạnh.


Thẩm Tây Linh nghe xong, trong lòng vừa muốn cười vừa muốn khóc, nàng ngừng lại một lúc, lại hỏi: “Vậy những lá thư ta từng muốn gửi cho chàng…?”


Trong năm năm qua, nàng đã viết rất nhiều thư cho chàng, phần lớn đều không gửi đi, chỉ cất dưới đáy hộc trang sức, không lẽ… Liên Tử cũng đã sao chép lại những lá thư ấy, rồi đưa cho chàng xem qua?


Quả nhiên, Tề Anh cười nhẹ, gật đầu nói: “Ta đã xem hết rồi.”



Chuyện này… Thẩm Tây Linh chợt không biết mình nên vui hay nên giận, người này luôn âm thầm quan tâm đến nàng, đương nhiên nàng vui mừng, nhưng cách làm này thì có vẻ… không công bằng chút nào. Mọi chuyện về nàng, chàng đều biết rõ, còn tất cả về chàng thì lại được giữ kín, nàng hỏi han đủ kiểu mà chỉ biết được những lời lấp lửng.


Tề Anh nhận ra trong lòng nàng có chút bất mãn, cười dịu dàng kéo tay nàng, nói: “Nếu ta bây giờ thú nhận thêm vài chuyện khác, liệu nàng có không giận nữa không?”


Thẩm Tây Linh nghe vậy, đôi mắt trợn tròn, hỏi: “Còn chuyện gì nữa?”


Biểu cảm giận dỗi đáng yêu của nàng khiến Tề Anh bật cười, chàng vỗ nhẹ lên khuôn mặt đỏ ửng của nàng, nói: “Mấy hôm trước khi nàng ốm, ta đã tới thăm nàng.”


Thẩm Tây Linh ngây người, càng không thể tin nổi, nhưng suy nghĩ kỹ lại, nàng chợt nhận ra có những dấu hiệu khả nghi. Lúc đó, nàng vừa tỉnh dậy sau giấc mộng dài, thân thể mơ màng, trong không gian mờ ảo như có một mùi hương thân quen nhẹ nhàng thoảng qua. Nàng hỏi Cố Cư Hàn xem chàng có đến thăm nàng hay không, Cố Cư Hàn nói không, vì thế nàng tin tưởng. Ai ngờ đó không phải là ảo giác.


Nàng chợt thấy hứng thú, đeo bám hỏi: “Chàng… sao lại tới thăm ta? Rồi tại sao lại đi?”


Chàng thở dài, mắt nhìn xuống, nói: “Để cho nàng uống thuốc.”


Từ nhỏ nàng đã thế, mỗi khi ốm nặng là không chịu uống thuốc, giống như khi trước nàng ở cửa Phong Hà Uyển, quỳ trong tuyết đêm Trừ Tịch mắc bệnh nặng suýt mất mạng. Dù đại phu làm đủ mọi cách cũng không thể cho nàng uống thuốc, cho đến khi chàng từ bản phủ vội vã quay về bên nàng, nàng mới uống được thuốc. Giờ nàng lớn rồi nhưng vẫn như thế.


Mấy hôm trước, chàng nghe nói nàng bệnh, nhưng không biết là nặng như vậy, mãi đến khi Liên Tử đưa tin chàng mới hay nàng bị bệnh nặng. Sau đó chàng nhanh chóng nhờ Cố Cư Hàn giúp đỡ, đến thăm nàng tại Quốc Công phủ. Nàng trong cơn bệnh mơ màng, lúc nào cũng lấm tấm nước mắt, miệng luôn thì thào gọi tên chàng.


Chàng đau lòng vô cùng, nhưng không thể ở lâu bên nàng, chỉ an ủi nàng một chút. Đợi nàng uống thuốc xong chàng vội vàng rời đi vào ban đêm, dặn Cố Cư Hàn và Liên Tử không được nói cho nàng biết chàng đã đến thăm nàng.


Thẩm Tây Linh nghe xong trong lòng xao xuyến, cảm động và trầm tư. Họ đã từng trải qua những năm tháng đau khổ chia ly, chính những khoảnh khắc này càng khiến cho tình cảm hiện tại càng trở nên quý giá.


Thẩm Tây Linh tựa vào lòng Tề Anh thêm một lúc rồi đẩy cửa xe, nhìn về phía sau xe. Sau chiếc xe ngựa, Thượng Kinh hùng vĩ đang dần trở thành một chấm nhỏ, những năm tháng nàng đã sống ở đó, những người nàng gặp, những câu chuyện đã qua như cũng đang dần dần rời xa nàng. 


Nàng đã trải qua năm năm cực kỳ đau khổ và cô đơn tại đó, nhưng giờ khi nhớ lại, nàng cũng nhận ra ở đó đã xảy ra không ít chuyện tốt. Ngoài việc gặp gỡ những người bằng hữu tốt, năm năm ấy cũng rèn luyện tâm tính của nàng khiến nàng thực sự trở nên độc lập và mạnh mẽ, cho nàng sức mạnh để thực hiện những ước muốn của bản thân. Chỉ có điều, hiện tại chàng vẫn chưa cho nàng cơ hội để thể hiện.


Aiz… Chia ly luôn khiến lòng người đau đớn. Tề Anh nhận ra nỗi buồn nhỏ trong lòng nàng, liền nói: “Sau này nếu nàng nhớ nơi này, khi có thời gian có thể quay lại, ta sẽ đi cùng nàng.”



Thẩm Tây Linh nghe vậy quay lại nhìn chàng, hai người nhìn nhau mỉm cười. Nàng không biết liệu sau này họ có cơ hội quay lại Thượng Kinh hay không, lúc này chỉ nghĩ rằng lời nói của Tề Anh như một câu đùa. Nhưng nàng không còn buồn nữa, vì nàng đã tìm được một cách an ủi riêng, mặc dù Thượng Kinh xa vời, nhưng thành Kiến Khang thì lại càng gần nàng hơn. Nàng sẽ về nhà cùng chàng.


Liên Tử không tiễn họ đi quá xa, khi ra khỏi địa phận nàng liền rời đi, thay vào đó là Bạch Tùng, người mà nàng đã lâu không gặp. Hắn vẫn như ngày nào, một thân y phục đen, tay ôm kiếm, vết sẹo trên lông mày trái vẫn y như trong ký ức của Thẩm Tây Linh.


Thẩm Tây Linh nhìn thấy Bạch Tùng không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm, con thấy vui vẻ không thể tả. Có lẽ vì nàng luôn cảm thấy Bạch Tùng phải ở bên cạnh Tề Anh, nếu hắn không ở đó, nàng sẽ cảm thấy thiếu thiếu một thứ gì đó, như thể mọi thứ không giống xưa. Giờ hắn trở lại, nàng cảm thấy mọi thứ như đã đúng, trong lòng an tâm vô cùng.


Niềm vui của nàng rõ ràng như vậy, mọi người đều cảm nhận được, ngay cả Bạch Tùng, người luôn lạnh lùng, cũng mỉm cười nhìn nàng, gật đầu qua cửa sổ xe, rồi như mọi khi, quay lại ngồi ở phía trước xe để cầm cương ngựa. 


Thẩm Tây Linh trong xe vẫn nghe thấy tiếng Thanh Trúc đang nói chuyện với Bạch Tùng ngoài xe, hình như toàn là những lời oán thán, đại khái là bảo trong những ngày Bạch Tùng vắng mặt, một mình hắn chăm sóc công tử vất vả như thế nào, Bạch Tùng chẳng thèm để ý, Thanh Trúc thì vẫn lảm nhảm không dứt. Cảm giác thân quen khiến nàng cảm thấy cực kỳ dễ chịu.


Tề Anh cười, vuốt nhẹ lên mũi nàng, hỏi: “Vui rồi chứ?”


Nàng vui vẻ tựa vào lòng chàng, cười đến mức mắt cũng cong lại, gật đầu nói: “Vui lắm ạ.”


Ánh mắt chàng tràn đầy nụ cười, nhìn có vẻ cực kỳ dịu dàng, lại nói thêm vài câu với nàng rồi dường như rơi vào suy tư.


Thẩm Tây Linh không làm phiền chàng, tự mình đẩy cửa sổ một khe nhỏ để nhìn ra ngoài, thấy hai bên đường là những cánh đồng và dãy núi, không lâu sau lại thấy một cột mốc, mơ hồ nhìn thấy trên đó viết ba chữ ‘quận Quảng Bình’.


Quận Quảng Bình?


Thẩm Tây Linh đã làm ăn nhiều năm, thương mại rộng khắp từ nam chí bắc, để trở thành một thương gia lớn như vậy, việc hiểu rõ về địa lý, thủy văn là điều cơ bản. Nàng thuộc lòng các tuyến đường quan trọng của nam bắc, chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu có thể hiện lên bản đồ rõ ràng. Nếu từ Thượng Kinh tới Kiến Khang, thường sẽ qua quận Thượng Đảng, qua Dự Châu đến Tĩnh Châu, sau đó chia làm hai đường thủy bộ, hoặc theo đường thủy đến Cao Bình rồi xuống phía nam, hoặc đi theo đường bộ, qua quận Nhữ Dương rồi đến Kiến Khang. Không có lý do gì lại đi qua quận Quảng Bình.


Nàng cảm thấy có chút lạ liền hỏi Tề Anh lý do, đồng thời cũng hỏi chàng về các quan viên Đại Lương đi theo đoàn cưới gả lần này hiện ở đâu? Nhất là tiểu công tử Hàn gia, họ có biết Tề Anh còn sống không? Họ có phải trực tiếp về thành Kiến Khang không, hay là sẽ gặp gỡ các quan viên Đại Lương khác?


Và Tề Anh vẫn như thường lệ không muốn giải thích quá nhiều với nàng về những điều này. Biểu cảm của chàng rất nghiêm túc, từ khi rời Thượng Kinh, nàng đã cảm nhận được khí sắc của chàng nặng nề hơn, có lẽ trong lòng đang âm thầm tính toán gì đó. 


Khi nghĩ lại vụ cháy lớn mà chàng đã từng trải qua, Thẩm Tây Linh dễ dàng đoán ra rằng chàng đang cố tránh một đợt ám sát mới. Điều này giải thích lý do vì sao họ lại chọn đi đường vòng, không đi theo con đường thường lệ. 



Còn về Bạch Tùng, hắn rõ ràng rất quen thuộc với những con đường nhỏ quanh đây, thậm chí cả việc sắp xếp trạm nghỉ ngơi đổi ngựa cũng có vẻ như đã được chuẩn bị từ trước. Có lẽ lúc trước hắn không ở bên cạnh Tề Anh trong lúc bị giam cầm trên ngọn núi hoang là vì để chuẩn bị tất cả những điều này.


Thẩm Tây Linh mặc dù hiểu rằng Tề Anh luôn làm mọi việc rất cẩn trọng, không để xảy ra sai sót, nhưng mỗi khi nghĩ tới việc có người đang truy đuổi họ, nàng không khỏi cảm thấy lo lắng, không tránh khỏi hỏi thêm mấy câu nữa.


Tuy nhiên, chàng hiểu rõ tâm trạng nàng, tuy không nói thêm gì, nhưng vẫn an ủi nàng: “Đừng lo, mọi chuyện có ta lo.”


Thẩm Tây Linh đã quen với cách hành xử giữ kín mọi chuyện của chàng, nên không còn nổi giận như trước nữa, nếu chàng đã muốn thế thì nàng cũng đành để chàng quyết định. Dù sao đi nữa, chàng luôn là người khiến nàng an tâm.


Nhưng vài ngày sau, Tề Anh lại bệnh nặng, cơn nghiện của chàng lại tái phát. Việc dùng ngũ thạch tán đã gây tổn hại rất lớn cho cơ thể, dù Tề Anh có sức chịu đựng vượt trội và đã kiên quyết không sử dụng lại ngũ thạch tán, nhưng tác động của nó vẫn còn rất lớn và không thể dễ dàng chữa trị trong một sớm một chiều. 


Trước đây ở trong núi, chàng còn có thể cố gắng kiềm chế, nhưng khi đang trên đường, cơ thể bắt đầu yếu dần, ngày qua ngày, sự suy yếu ngày càng rõ rệt. Cuối cùng, chàng không thể che giấu thêm nữa, Thẩm Tây Linh cũng phát hiện ra dấu hiệu bất thường.


Thẩm Tây Linh luôn biết chàng đang chịu đựng đau đớn về thể xác, nhưng nàng không nghĩ rằng tình trạng đã trở nên nghiêm trọng đến mức này. Tệ hơn nữa, sau khi dùng ngũ thạch tán, căn bệnh đau dạ dày của chàng càng thêm trầm trọng, thậm chí đến mức nôn ra máu.


Lần đầu tiên chàng nôn ra máu trước mặt nàng, cả người nàng đều run rẩy, vừa lau sạch vết máu cho chàng, trong đầu nàng chỉ toàn là sự lo lắng. Nhưng trong lúc đau đớn, nàng chẳng nghĩ ra cách nào để giúp đỡ chàng, thậm chí không thể nói ra một câu.


Mặt chàng tái xanh như tờ giấy, yếu ớt như sắp ngã gục xuống, nhưng chàng vẫn cố gắng an ủi nàng, bảo rằng mình không sao. Thẩm Tây Linh làm sao còn tin vào lời đó? Nàng giận chàng vì đã giấu giếm bệnh tình, nhưng nỗi giận đó không bằng nỗi xót xa và sợ hãi trong lòng nàng.


Nàng nắm tay chàng, nói: “Chúng ta tìm một nơi để nghỉ ngơi, tìm gặp đại phu đi, chàng cần phải khám bệnh, không thể cứ thế này nữa…”


Nhưng chàng lại lắc đầu.


“Không sao đâu!” Chàng nói. “Cơ thể của ta, ta tự hiểu, không cần phải lo lắng như vậy.”


Thẩm Tây Linh gần như bị sự cứng đầu của chàng làm cho phát điên, nhưng chuyện này liên quan đến sức khỏe của chàng, nàng không thể nhượng bộ, dù chỉ một bước.


Nàng kiên quyết nói: “Chàng sợ gì chứ? Sợ vào thành sẽ bị lộ tung tích? Đó chỉ là một khả năng, nhưng nếu giờ chàng không khám bệnh, có thể chờ không kịp về tới Kiến Khang, chàng sẽ chết mất! Đó cũng là một khả năng đấy!”



Giọng nói của nàng càng lúc càng lớn, trước đây nàng luôn kiêng kỵ chữ chết, nhưng giờ đây nàng đã quá hoảng loạn để mà còn lo nghĩ đến điều đó, dường như đã ở trên bờ vực sụp đổ. Tề Anh biết rằng lúc này, những lời an ủi đơn thuần đã không còn tác dụng, ngẫm nghĩ một lát, chàng nói: “Được rồi, khi vào tới địa phận Đại Lương ta sẽ đi tìm đại phu. Bây giờ nghe ta, được không?”


Thẩm Tây Linh nghe xong, cười một cách mỉa mai, nói: “Chàng còn tưởng ta là trẻ con dễ bị lừa à? Hay là chàng nghĩ đến giờ này ta vẫn chưa đoán ra kẻ muốn giết chàng là người Đại Lương? Vào đến Giang Tả mọi thứ chỉ càng nguy hiểm hơn. Chàng hiện giờ không chịu lộ diện, đến lúc đó sẽ thay đổi ý định sao?”


Nàng thực sự rất sắc sảo. Nàng không còn là tiểu cô nương ngày xưa chỉ biết dựa vào chàng mà không có chút quyết đoán nào. Năm năm qua, nàng đã một mình đối diện với không ít khó khăn trong công việc, giao thiệp với các quan chức hai triều không tránh khỏi phải đối mặt với những mưu toan và kế hiểm, nàng đã học được cách tự đưa ra quyết định và tin tưởng vào bản thân mình. Nàng đã hiểu rằng, khi muốn đạt được điều gì thì ngoài việc cố gắng hết sức sẽ không còn con đường nào khác.


Lúc này, nàng không muốn tiếp tục tranh cãi với Tề Anh nữa, vừa đỡ chàng tựa vào mình, vừa qua rèm xe nói với Bạch Tùng ngoài xe: “Bạch đại ca, phía trước có phải là thành Tương Châu không?”


Tiếng của Bạch Tùng từ ngoài xe vọng vào: “Ừm.”


“Chúng ta vào thành nghỉ ngơi buổi chiều.” Thẩm Tây Linh tiếp tục nói: “Tối nay sẽ ở lại thành.”


Tiếng xe ngựa vang lên, nhưng Bạch Tùng có vẻ do dự: “Công tử…?”


Hắn đang hỏi ý kiến Tề Anh còn Tề Anh thì vẫn im lặng. Đó là sự từ chối im lặng.


Thẩm Tây Linh biết rằng, chỉ cần Tề Anh không đồng ý, Bạch Tùng sẽ không thể nào vào thành Tương Châu theo ý nàng, dù hắn có là thần tử của chàng, nhưng cũng chỉ nghe theo mệnh lệnh của chàng. Nàng cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác tuyệt vọng.


Tề Anh cảm nhận được sự uất ức và đau lòng của nàng, chàng ngồi thẳng người, gắng gượng đè nén cơn đau trong cổ họng, nhẹ nhàng ôm nàng, nói: “Ta hứa với nàng, chỉ cần qua sông ta sẽ đi tìm đại phu, sau này mọi chuyện đều nghe lời nàng…”


“Chỉ lần này thôi… Ta thật sự không thể thua.”


Cuối cùng, Thẩm Tây Linh đành phải nhượng bộ, nhưng hai ngày sau, họ vẫn vào thành Thanh Uyên thuộc Quý Châu. Vì Tề Anh đã hoàn toàn kiệt sức.


Suy nghĩ kỹ lại, Thẩm Tây Linh nhận ra rằng, giữa nàng và Tề Anh, từ trước đến nay luôn là nàng ốm đau. Lúc nhỏ, nàng từng bệnh nặng mấy lần, hầu như mỗi lần đều có chàng ở bên cạnh chăm sóc, rất hiếm khi có ngoại lệ.


Giờ thì, đến lượt Tề Anh bệnh rồi. Chàng vốn rất ít khi bệnh, có lẽ trước đây chàng cũng từng bệnh, nhưng luôn giấu giếm không cho ai biết, giờ thì không thể che giấu nữa, bệnh tật đã bộc lộ rõ ràng.


Ngày hôm đó, chàng ngất đi, nhiệt độ cơ thể tăng cao, mọi người đều hoảng sợ. Dù trước đó Bạch Tùng đã nhận mệnh lệnh từ Tề Anh, yêu cầu tiếp tục theo kế hoạch, không được phép vào thành, nhưng hắn vẫn buộc phải vi phạm mệnh lệnh của công tử, dẫn xe vào cửa thành Thanh Uyên vào ban đêm.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 197: Về phương nam (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...