Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 193: Mây mù (1)
Tháng năm bên Giang Tả cảnh sắc tựa tranh, Kiến Khang vẫn rộn ràng phồn hoa, vẫn là nơi phong lưu quý tộc đứng đầu thiên hạ.
Bờ bắc sông Tần Hoài vốn là nơi quần tụ của vương công quý tộc Đại Lương, mấy năm gần đây lại thêm một phủ đệ tráng lệ uy nghi, vốn là phủ đệ của đại tướng quân Hàn Thủ Nghiệp, võ quan số một triều đình đương thời, xây dựng một biệt phủ mới trên khoảng một khu phố ở bờ bắc sông Tần Hoài, nơi đất đai quý giá từng tấc một. Trên biển hiệu đề “Phủ Đại Tướng Quân” là nét bút thánh chỉ của đương triều hoàng đế, thật là bệ vệ tráng lệ.
Việc đại tướng quân phô trương cũng không lấy làm lạ, tay nắm trong tay quyền thế lớn thế kia, tất nhiên cần một phủ đệ xứng tầm, không thì khí độ chẳng ăn nhập gì với uy quyền. Tề gia suy vong, Hàn gia đã trở thành thế gia đứng đầu thật sự, đại tướng quân Hàn Thủ Nghiệp năm trong tay ba mươi vạn quân mã, trở thành bá chủ của Hàn gia, còn vang dội hơn cả gia chủ trong tộc. Ngay cả thiên tử cũng phải lễ độ ba phần, người như thế, chẳng lẽ không đáng xây phủ mới sang trọng để ở hay sao?
Hôm nay, phủ đại tướng quân có khách tới, chính là gia chủ của Hàn gia là Hàn Thủ Tùng. Ông được gia nhân dẫn qua khu vườn rộng rãi, tiến vào đại điện. Sau khi ngồi xuống, vẫn không thấy huynh trưởng Hàn Thủ Nghiệp tới tiếp, chỉ có chất tử Hàn Phi Giác đến trước, cùng ông chuyện trò.
Hàn Phi Giác là tam tử của Hàn Thủ Nghiệp, năm nay vừa tròn hai mươi hai tuổi, do từ nhỏ thể trạng yếu không theo phụ thân vào doanh trại rèn luyện nên suốt ngày chỉ chuyên tâm đọc sách, lấy thi cử làm chí hướng. Trước hắn còn có hai huynh đệ, nhị huynh Hàn Phi Mặc vì bệnh mà qua đời sớm, trưởng huynh Hàn Phi Tùng năm nay ba mươi bảy tuổi, là tướng lĩnh trong quân, cũng là người được phụ thân tin cẩn nhất, thường xuyên ở doanh trại, hiếm khi có mặt trong phủ.
Hàn Phi Giác lên điện bái kiến thúc phụ, Hàn Thủ Tùng cùng hắn uống trà, nói vài câu. Ông hỏi thăm sức khỏe của cháu trai, rồi lại hỏi về việc học hành gần đây. “Cám ơn thúc phụ quan tâm!” Hàn Phi Giác đáp: “Sức khỏe cũng chỉ đến thế, bệnh vặt thì lớn nhỏ đều có, chất nhi đã quen rồi.”
Thật sự trông hắn gầy yếu, vẻ mặt ủ rũ, mắt cũng không có thần sắc, dáng vẻ khom khom.
“Còn chuyện học hành” Hắn cười khổ: “Chất nhi không được trời ban tài trí như Trọng Hành, còn phải cố gắng nhiều năm nữa.”
Hàn Thủ Tùng nghe thế, tất nhiên phải khách sáo mấy câu, nhân tiện chê bai thứ tử nhà mình. “Đừng nhắc đến thằng đó, đứa ngỗ nghịch kia làm chuyện loạn lạc còn nhiều hơn chuyện chính đáng, ngày xưa còn dám nộp bài trắng trong kỳ thi hương! Loại nó làm sao đỗ trạng nguyên được, nói ra chẳng khác gì chuyện cười trên đời!”
Mồm miệng ông tuy đầy giận dữ, nhưng trong lòng lại rất tự hào về thứ tử là trạng nguyên đường đường chính chính, tấm gương sáng cho giới sĩ tử, đâu phải ai cũng dễ dàng đạt được? Tuy hắn có lúc ngang ngược thời trẻ nhưng quả thực có tài, hiện tại khiến ông rất hài lòng.
Chỉ có một điều… hắn và Tề nhị công tử, thật sự quá thân thiết…
Còn Hàn Phi Giác thì cuộc sống chẳng được yên ổn. Hàn Thủ Tùng biết rõ, huynh trưởng vốn là võ tướng, từ nhỏ không thích học hành, nay chức vụ đứng đầu cao lại càng coi thường quan văn. Trong lòng ông ta khinh rẻ việc học hành chỉ tin tưởng trưởng tử, còn lạnh nhạt với tam tử yếu đuối, chẳng hy vọng gì về tương lai hắn. Thật đáng thương!
Hàn Thủ Tùng vỗ vai gầy guộc của chất tử, thở dài trong lòng rồi hỏi phụ thân hắn đang ở đâu.
Hàn Phi Giác đáp: “Phụ thân đang ở hậu viện cùng Lý Nhi… chơi ném tên.”
Lý Nhi, đó là đứa bé Hàn Thủ Ngiệp mới có mấy năm trước. Khi đó Tề gia mới suy vong, Hàn gia mới thịnh, Hàn Thủ Ngiệp nắm quyền cao thế nên được nhiều người săn đón. Ông ta vốn ham mê sắc dục nên có nhiều viên quan trẻ thông minh nhanh nhẹn đến đẩy người tới giường ông ta. Trong đó có một người tên Yến Hủy, sắc đẹp tuyệt trần khiến ông ta say mê, dù sau đó không có thân mật nữa vẫn luôn vương vấn trong lòng, sau cùng lấy về làm trắc thất.
Vị trắc thất này cũng thật may mắn, vừa mới vào cửa chưa đầy một năm đã mang thai, lại còn là một nam hài. Hàn Thủ Nghiệp tuổi đã xế chiều mới có thêm con, mừng rỡ khôn xiết, đối với hài nhi út này càng là sủng ái tận tâm, nay đứa bé đã lên bốn tuổi. Mỗi khi không có công vụ triều đình, ông ta đều tự mình dạy dỗ con, cũng thường xuyên thân thiết với mẫu thân đứa bé.
Hôm nay Hàn Thủ Tùng tới cửa vốn là để dự yến theo lời mời của huynh trưởng, nào ngờ Hàn Thủ Nghiệp gọi người đến rồi lại tự mình ở sau hậu viện chơi trò ném tên cùng trắc thất và hài nhi. Thật là quá mức hồ đồ. Hàn Thủ Tùng nhất thời cũng nổi giận, song vẫn cố nhịn xuống, chỉ nói vài câu với chất tử rồi đích thân đứng dậy đi thẳng đến hậu viện của phủ đại tướng quân.
Phủ đệ của giới quý tộc, dù hình thức có thể đều tinh xảo xa hoa như nhau, nhưng nếu xét kỹ từng chi tiết, vẫn có thể phân biệt cao thấp sang hèn. Tỉ như phủ Đại tướng quân này, tuy mới được xây cất hùng vĩ đồ sộ, nhưng cây cối trong đó đều hãy còn non trẻ, không thể so với những gia tộc thế tập lâu đời, nơi mà ngay cả cây cối trong sân cũng mang theo năm tháng tích lũy. Nếu như năm xưa không xảy ra biến cố vượt sông nam độ, có lẽ trong sân họ đều có thể giữ lại cổ mộc trăm năm, âm thầm mà phô bày khí độ thâm hậu.
Khác với cây, hoa thì không câu nệ đến vậy, chỉ cần rực rỡ bắt mắt là được. Hoa trong hậu viện phủ đại tướng quân nở rộ lộng lẫy, nhất là loài thược dược được trồng khắp nơi, nghe nói đó là loài hoa yêu thích của Yến phu nhân, mà đại tướng quân vì sủng ái nàng ta nên đã đặc biệt trồng đầy hậu viên.
Lúc này Hàn Thủ Nghiệp đang cùng nhi tử út chơi ném tên giữa vườn thược dược, Yến phu nhân xinh đẹp mỹ miều ngồi bên bàn đá, nở nụ cười dịu dàng nhìn đôi phụ tử, quả thực là một bức tranh vẽ tràn đầy hòa khí gia đình.
“Lý Nhi, nhìn kỹ, dùng sức ném!” Hàn Thủ Nghiệp nửa ngồi xổm phía sau nhi tử, đỡ lấy vai thằng bé. Lý Nhi mới lên bốn, thân thể rắn chắc như chú bê con, đôi bàn tay mũm mĩm nắm chặt mũi tên dài, đôi mắt tròn to như nho đen chăm chú nhìn về phía bình nhỏ phía trước, sau đó dốc toàn lực ném ra.
Hàn Thủ Nghiệp thấy động tác tốt, nghĩ rằng lần này chắc sẽ trúng, ánh mắt cũng không kìm được mà dõi theo mũi tên. Nào ngờ chỉ tiếc là mũi tên xẹt qua miệng bình rồi bay ra ngoài, chỉ sai lệch một chút xíu nữa là vào trong.
Ly Nhi tỏ vẻ thất vọng, dậm chân tức tối. Hàn Thủ Nghiệp thấy vậy bật cười ha hả, đang định lên tiếng dỗ dành thì phía sau truyền đến một tiếng ho nhẹ. Ông ta quay đầu nhìn lại mới phát hiện ra người đứng sau chính là đệ đệ mình, sắc mặt chẳng mấy dễ nhìn.
Hàn Thủ Nghiệp tuổi năm mươi mới có thêm con, dĩ nhiên thương con như ngọc, giờ thấy con khóc thì trong lòng xót xa, nhưng cơn giận lại trút sang đệ đệ. Sắc mặt ông ta trầm xuống: “Chẳng phải đã nói chốc lát sẽ ra tiền sảnh gặp ngươi rồi sao? Một chút thời gian cũng không chờ được, nhất định phải làm khó cả trẻ nhỏ à?”
…Câu này nói ra quả thực có phần quá đáng. Hàn Thủ Nghiệp tuy chức vị trong triều có cao hơn Hàn Thủ Tùng, nhưng trong nội bộ gia tộc, ông ta vẫn phải xưng kính gọi Hàn Thủ Tùng một tiếng “chủ quân”. Thế gia Giang Tả quy củ là như vậy, người đứng đầu gia tộc không định theo tuổi tác mà đã là chủ quân thì trong ngoài đều phải kính trọng, dù là trưởng bối cũng không ngoại lệ.
Vậy nên lời lẽ vừa rồi của Hàn Thủ Nghiệp rõ ràng là đã vượt quá lễ nghi. Nhưng chuyện ông ta vượt lễ như vậy cũng chẳng phải hiếm nữa, những năm gần đây quyền thế của Hàn Thủ Nghiệp càng lúc càng lớn, môn sinh trải khắp từ lâu đã dần thoát khỏi sự kiềm tỏa của gia tộc. Bởi ông ta quyền cao chức trọng, nhiều người trong tộc cũng bắt đầu hướng về ông ta, đặc biệt là trưởng tử Hàn Phi Tùng hành xử ngang ngược chẳng khác gì phụ thân mình, lại rất thích ôm đồm lo liệu việc cho người khác. Điều đó càng khiến nhánh của Hàn Thủ Nghiệp có xu hướng vượt quá quy củ của gia tộc.
Hàn Thủ Tùng xưa nay tính tình ôn hòa nhẫn nhịn, nhưng đối mặt với thái độ càn rỡ của huynh trưởng cũng không khỏi giận trong lòng. Gương mặt ông cũng trở nên trầm lại, nói: “Đã vậy, nếu huynh không có việc gì gấp, từ nay có thể ở nhà mà vui vầy cùng thê tử, chẳng cần phiền đến người khác tới phủ, tránh lỡ dở công chuyện của người ta, chẳng phải vừa ý hơn sao?”
Câu phản bác này vừa mạnh mẽ vừa chừng mực khiến Hàn Thủ Nghiệp càng thêm tức tối. Ông ta bao năm qua đã sớm quen với việc không ai dám làm phật ý mình. Quan lại trong triều ai thấy ông ta cũng cúi đầu nịnh bợ, ai dám nói một câu trái ý? Ngay cả Tề Kính Thần kẻ từng một tay che trời nay cũng phải khách khí vài phần với ông ta. Chỉ có người đệ đệ này lại không hiểu thời thế, vẫn cứ nghĩ rằng gia chủ của một gia tộc là ghê gớm lắm, đủ tư cách mà sai khiến ông ta sao?
Hừ! Hồi trẻ Hàn Thủ Nghiệp vốn không ham học hành, dù là trưởng tử chính thống cũng chẳng thể được chọn làm gia chủ, chức vị ấy cuối cùng lại rơi vào tay đệ đệ mình. Ông ta từng vì thế mà buồn bực, thậm chí oán hận suốt một thời gian dài. Sau này cũng nhờ mẫu thân thương xót, không đành lòng thấy ông ta sống u uất mới khuyên phụ thân ra tay sắp xếp cho vào quân binh, từng bước nâng đỡ ông ta mới có ngày hôm nay mà vươn lên làm đại tướng quân.
Trong lòng ông ta với đệ đệ cũng vì thế mà vừa phức tạp vừa mâu thuẫn, một mặt ông ta hiểu rõ mình không hợp làm gia chủ, thua xa đệ đệ siêng năng nhẫn nại nhưng mặt khác vẫn chẳng thể quên được việc ngày xưa bị cướp mất vị trí mà vốn dĩ thuộc về mình, khiến ông ta uất nghẹn không cam nhiều năm.
Giờ đây thời thế đã khác, Hàn Thủ Nghiệp đã ngẩng đầu làm người, trở thành trụ cột của cả gia tộc. Ông ta muốn cho tất cả mọi người thấy sự thành tựu ngày nay của mình, cũng nhất quyết không để Hàn Thủ Tùng lấn lướt nữa. Bởi thế nên vừa nghe thấy lời kia, ông ta lập tức cười lạnh, nói: “Không có việc gấp? Trọng Hành đến giờ còn chưa về Kiến Khang, chuyện nhi tử ngươi chẳng lẽ không phải đại sự sao?”
Sắc mặt Hàn Thủ Tùng thoắt cái tái đi. Trọng Hành… Phải rồi… hắn vẫn chưa trở về.
Tháng hai năm nay, chiến sự nam – bắc vừa mới dứt, không lâu sau hai nước đàm phán nghị hòa, định việc liên hôn để kết thân như Tần Tấn xưa kia. Việc hộ tống công chúa vốn chẳng hề liên quan gì đến Trọng Hành, thế nhưng Tề nhị lại được cử làm Sứ Quân, mà Trọng Hành từ trước tới nay vẫn thân thiết với hắn nên liền tự mình dâng biểu xin đi theo, mặc ai khuyên can cũng chẳng lay chuyển nổi.
Khi Tề gia còn thịnh, chuyện này còn có thể xem là danh dự, nhưng bây giờ thì sao? Tề Kính Thần đã thành cái gai trong mắt thiên hạ, bề ngoài được sủng ái, nhưng thực chất đã trở thành con dao trong tay bệ hạ, một công cụ để đối đầu với thế gia.
Mà nơi hắn đặt chân đến chính là vũng lầy, là biển lửa. Người nào gần hắn, liệu còn có kết cục gì tốt đẹp? Thế mà Trọng Hành lại cứ khăng khăng không chịu nghe lời.
Giờ thì hay rồi, lễ Dục Phật ở Bắc Ngụy bỗng dưng xảy ra một vụ cháy lớn kinh thiên động địa. Nghe đâu Tề Kính Thần đã thiêu thân trong trận cháy lớn ấy, thậm chí ngay cả Ngụy đế cũng suýt nữa bị liên lụy. Tin này giờ đã truyền khắp Giang Tả, chấn động cả thiên hạ, Hàn Thủ Tùng còn nghe rằng Tề gia hiện giờ đã rối loạn như nồi cháo. Mà Tề Kính Thần chính là hy vọng cuối cùng của cả dòng tộc, giờ đến cả hắn cũng mất mạng thì mấy trăm miệng ăn lớn nhỏ trong nhà ấy sau này biết sống sao cho nổi?
Quay lại chuyện phương bắc. Hiện nay Tề Kính Thần đã chết, hôn sự giữa Ngụy đế và công chúa cũng bị trì hoãn nửa tháng. Mãi đến vài ngày trước mới chính thức cử hành đại lễ thành hôn, sứ đoàn rước dâu cuối cùng cũng có thể hồi kinh. Thế nhưng Trọng Hành lại cố chấp, nhất quyết nói phải tìm được thi thể của Tề nhị công tử rồi mới chịu rời Thượng Kinh, bởi vậy mà liên tục kéo dài ngày hồi phủ.
Nực cười! Trận cháy lớn ấy đã thiêu rụi gần nửa ngọn núi, thi thể của Tề Kính Thần sớm đã hóa thành tro bụi thì còn biết tìm ở đâu? Muốn tìm cũng là chuyện không tưởng!
Hàn Thủ Tùng trong thời gian gần đây đã gửi không biết bao nhiêu thư nhà giục nhi tử trở về, thế nhưng tất cả đều như đá chìm đáy biển, không hề có hồi âm. Điều này khiến một người phụ thân như ông lo đến bạc cả tóc. Cái bẫy hại chết Tề nhị, xét cho cùng gốc rễ là từ Giang Tả, là từ Hàn gia. Trọng Hành càng bị cuốn sâu vào, mối nguy hiểm mà nó phải gánh cũng càng lớn. Hắn nhất định phải trở về càng sớm càng tốt!
Hàn Thủ Nghiệp thấy đệ đệ đã không còn lời nào để đáp, trông dáng vẻ chẳng khác gì bị người nắm trúng nhược điểm, trong lòng lập tức sinh ra một cảm giác khoan khoái sung sướng. Ông ta ung dung ngồi xuống bên bàn đá, bên cạnh còn có ly trà mát Yến phu nhân đã chuẩn bị sẵn từ trước. Ông ta nâng chén uống cạn rồi đặt xuống bàn, thong thả nói với Hàn Thủ Tùng: “Trọng Hành xưa nay thân cận với Tề nhị như hình với bóng, chẳng hiểu đã bị hắn rót cho thứ mê hồn dược gì mà đến cả thân huynh trong nhà cũng không buồn giúp lại cứ mải mê làm chân sai vặt bên cạnh người ta, hết lòng cung phụng.”
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 193: Mây mù (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
