Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 190: Như xưa (1)


Từng cơn gió xuân qua đi, tháng tư đã qua, chỉ còn lại một ngọn núi vắng vẻ, thời gian như quay lại, bình yên trong lòng.


Cuối cùng họ cũng có thể ở lại nơi này, không bị ai quấy rầy, bên nhau. Tề Anh là một người quen làm việc, Thẩm Tây Linh thường thấy chàng xử lý công vụ, ngoài thân phận quan lại, chàng còn là công tử của một gia tộc danh giá, một người như vậy nếu có thời gian rảnh chắc chắn sẽ biến những ngày tẻ nhạt thành những ngày đầy phong nhã.


Ví như khi chàng có hứng thú, sẽ cùng nàng chơi trò đấu cỏ. Đây vốn là trò chơi của bọn trẻ con, thường thấy trên những con phố, ngõ hẻm, nhưng với họ thì lại là võ đấu, chỉ là một người tìm một nhánh cỏ, kéo qua kéo lại, ai đứt trước thì thua, thật ra cũng không có gì thú vị. Còn nếu là văn đấu thì lại thanh nhã hơn, khi tìm cỏ hoa, còn chú trọng đến sự đối xứng trong tên gọi, như Quán Âm Liễu phải đối với La Hán Tùng, Kim Chấn Thảo phải đối với Ngọc Trâm Hoa, càng thêm phần thú vị.


Có lúc, chàng cũng sẽ làm diều cho nàng. Mùa xuân chính là thời gian tốt nhất để thả diều, dù giờ đã vào tháng tư, nhưng ở trên núi, thời gian cứ dài ra, luôn cảm thấy muộn hơn so với dưới núi nửa mùa, thả diều cũng được coi là đúng lúc. Tuy nhiên, thả diều bản thân không có nhiều ý nghĩa, ngược lại, việc làm diều mới thực sự thú vị. 


Trước kia, khi thời gian của Tề Anh hiếm hoi, chàng ít khi gặp được Thẩm Tây Linh, có lẽ vì lúc đó chàng cũng ít thời gian rảnh, nhưng giờ đây thời gian lại nhiều hơn, chàng cũng có thể tranh thủ khi làm diều mà vẽ vài nét, vẽ con chim én, vẽ con cún con, vẽ một mỹ nhân có nốt ruồi son giữa chân mày, dù vẽ gì cũng đơn giản mà sống động, khiến Thẩm Tây Linh rất mê mẩn.


Dĩ nhiên, ngoài những trò đùa vui vẻ ấy, phần lớn thời gian, họ vẫn thường ngồi dưới cây tỳ bà, nàng dựa vào người chàng, nghe chàng kể lại những câu chuyện xưa cũ. Nàng hỏi đầu tiên đương nhiên là về gia đình chàng. Tin tức của nàng rất nhanh nhạy, sớm đã nghe nói đến chuyện phụ thân chàng đột nhiên bị trúng gió, huynh trưởng muốn xuất gia, lúc ấy chàng chắc hẳn rất lo lắng, nàng cũng không hỏi về chuyện đó. Nàng chỉ hỏi những người khác như Nghiêu thị, như tam công tử và tứ công tử, như chất nữ và chất tử của chàng.


Chàng đáp rằng họ đều khỏe mạnh. Nghiêu thị thân thể còn khá, chỉ là những năm qua vì phải chăm sóc phụ thân chàng mà lao lực không ít nên sau năm năm trông già đi khá nhiều. Tề Ninh sau khi gây họa lớn năm nào tính tình thay đổi hẳn, không còn thích tranh đấu, ngày ngày ở nhà không ra ngoài, tinh thần cũng đã suy nhược. Huy Nhi và Thái Nhi đều được mẫu thân chăm sóc rất tốt, cả hai đã vào học đường, chỉ là người dạy bọn trẻ không còn là Vương tiên sinh nữa, Vương tiên sinh đã rời khỏi Kiến Khang trở về quê nhà.


Tốt nhất phải nói đến chính là Tề tứ công tử. Vị tiểu công tử này trong ấn tượng của Thẩm Tây Linh là người lúc nào cũng tươi cười, không giấu giếm tâm sự, tính cách thuần phác. Ngày còn học ở thư đường, hắn cũng không phải là người chăm chỉ, nỗ lực. Không ngờ qua vài năm, nhiều điều đã thay đổi. Hắn thi đỗ kỳ thi xuân, giờ đây đã có quan vị, là một chức quan hạ ngũ phẩm, giữ chức Thái Thường Đình, phụ trách các nghi lễ của tôn miếu. Hắn cũng đã cưới thê tử, là nhi nữ của một tiểu quan thuộc gia tộc tôn thất Ninh gia, tên gọi Ninh Lan. Tuy không phải xuất thân danh môn, nhưng gia giáo nghiêm chỉnh, tính tình hiền hậu, giữa nàng và Tề Lạc luôn hòa thuận.



Nói về chuyện này, có thể nhắc đến Triệu Dao. Nàng ta và Tề Lạc đã trao đổi hôn thư, chỉ thiếu chút nữa là hợp thành, không ngờ vào lúc đó Tề gia lại gặp biến cố. Triệu gia nhìn thấy tình thế như vậy, sao còn chịu để nhi nữ gả đi, mẫu thân nàng ta là Triệu thị thà cắt đứt quan hệ với nhà phụ tộc cũng nhất quyết đòi hủy hôn. Triệu Dao thì kiên quyết, hoàn toàn cắt đứt với Tề Lạc, năm sau liền gả vào Trung Dũng Hầu phủ, thành hôn với trưởng tử của nhà họ, làm thê tử của trưởng tử gia tộc đó.


Trưởng tử của Trung Dũng Hầu thực ra cũng không phải là người xa lạ. Trước khi Tề Anh và Thẩm Tây Linh định thân, họ từng muốn chia tay, lúc đó lục công chúa Tiêu Tử Dư rất nhiệt tình muốn tác hợp cho Thẩm Tây Linh. Khi ấy, nàng đã từng nhắc đến hai đối tượng, một là thất nhi tử của Anh Quốc Công, lúc đó đã mắc bệnh lao phổi, nay đã qua đời. Người còn lại chính là trưởng tử của Trung Dũng Hầu, năm ấy đã ba mươi tư tuổi, chính thất đã qua đời, muốn lấy kế thất, nhà có mấy đứa con. Tề Anh tất nhiên không thể để Thẩm Tây Linh gả cho người này, ai ngờ vòng vèo một hồi, Triệu Dao lại thành kế thất của người đó.


Nói đến Nghiêu thị, bà cũng là kế thất của Tề Chương, nhưng Triệu Dao lại không may mắn như bà. Mấy đứa con trong nhà Trung Dũng Hầu đều rất nghịch ngợm, lại không thích người kế thất mới vào cửa, luôn tìm cách gây sự, trong khi phụ thân chúng chỉ biết nghe lời, làm cho Triệu Dao càng thêm khổ sở. 


Trưởng tử của Trung Dũng Hầu tuổi tác đã lớn, đã chẳng phải thiếu niên tuấn tú, Triệu Dao tuổi còn nhỏ, làm sao có thể yêu thương người này. Vì vậy, giữa họ không tránh khỏi những bất hòa, có người đồn đại rằng Triệu Dao thường xuyên khóc lóc trở về nương gia, gây ra không ít chuyện cười.


Những chuyện trong hậu viện vốn không đáng để truyền ra ngoài, nhưng lý do Tề Anh biết được là vì Triệu Dao sau khi cuộc hôn sự không thuận lợi lại tìm cách quay lại với Tề Lạc. Có lẽ là muốn vừa giữ được gia đình quyền quý, vừa muốn trải nghiệm mối tình lãng mạn với thanh niên trẻ tài năng như Tề Lạc.


Ở đây, phải nói đến ưu điểm của Tề Lạc. Khi còn trẻ, hắn tuy rất yêu thích Triệu Dao, thậm chí không tiếc đụng phải xích mích với huynh trưởng vì nàng ta, nhưng sau khi cưới thê, hắn đã hoàn toàn dành tình cảm cho thê tử của mình, không còn dây dưa gì với tình cảm thuở thiếu niên. 


Triệu Dao tìm đến hắn mấy lần đều bị từ chối, cuối cùng, hắn còn đem sự việc nói rõ với thê tử mình. Thê tử của hắn là Ninh thị, dù xuất thân từ gia đình quan nhỏ nhưng phẩm hạnh rất tốt, sau khi vào Tề gia càng thêm uy nghiêm, lập tức đến Trung Dũng Hầu phủ, gặp Triệu Dao và thẳng thắn nói chuyện.


Thực ra, Ninh thị chỉ có ý muốn Triệu Dao từ bỏ, đừng quấy rầy trượng phu mình nữa, không nghĩ chuyện này lại bị các con của Triệu Dao biết được. Bọn chúng liền gây náo loạn, đem chuyện này tố cáo với trượng phu và gia đình trượng phu của Triệu Dao, thế là chuyện càng đi quá xa. Trung Dũng Hầu phủ như rối loạn, liên lụy đến cả Triệu gia.


Triệu gia thì khóc lóc, trách mắng Triệu Dao, rồi lại cầu xin gia đình trượng phu nàng ta nhưng tất cả đều vô ích, chỉ nhận được một tờ hưu thư, trên đó rõ ràng viết những từ ngữ không hay ho như ‘bị đuổi đi vì không chung thủy’, khiến ai đọc cũng phải kinh hãi. Thật đúng là một nỗi oan nghiệt.



Khi Thẩm Tây Linh nghe xong câu chuyện này cũng không khỏi ngạc nhiên, im lặng một lúc lâu mới thốt lên một câu cảm thán: “Tứ công tử quả thực làm ta bất ngờ, lúc trước ta cứ nghĩ hắn thích tiểu thư Triệu gia đến thế, không ngờ đến lúc quan trọng lại có thể làm mọi chuyện gọn gàng như vậy.”


Nàng vô cùng khen ngợi, rồi dừng một chút lại nói thêm: “Phu nhân nhà hắn thật sự là có phúc khí, lấy được một người lang quân hết lòng như vậy.”


Câu trước chẳng có gì sai trái, song câu sau lại chẳng được dịu tai lắm. Tề Anh nghe xong, mắt liếc nàng một cái như cười như không khiến Thẩm Tây Linh bỗng sững sờ rồi mới tỉnh ngộ biết rằng trong lòng chàng thực có phần không vừa ý.


Quả đúng vậy, nói đến tấm lòng một dạ, Tề Lạc sao có thể so sánh cùng nhị ca của hắn? Tề Anh từ trước đến nay chưa từng động lòng với người ngoài trừ nàng, dù nàng đã gả cho người khác năm năm trời, chàng vẫn không hề thay đổi lòng mình. Tựa như tảng đá vững bền không đổi… chàng đã làm được điều ấy.


Thẩm Tây Linh hiểu ý chàng, trong lòng ngọt ngào khôn xiết, song cũng chính vì thế mà nảy sinh ý tật, cứng miệng nói rằng: “Công tử nhìn ta làm gì? Chẳng lẽ tự cho rằng mình làm tốt hơn tứ công tử hay sao? Nhưng giả như những năm qua bên cạnh chàng còn có người khác thì sao? Nếu chàng có ý giấu ta, ta làm sao biết? Cuối cùng vẫn là theo ý chàng mà thôi.”


Lời này thật là… Tề Anh bị nàng làm cho tức mà cười ra tiếng, vốn chẳng định tranh luận với tiểu cô nương, nhưng một lát sau lại không nhịn được hơi tức giận, liền véo lấy gò má nhỏ của nàng, nói rằng: “Thẩm Văn Văn, nàng thật là không có lương tâm.”


Lần đầu tiên chàng gọi nàng là Thẩm Văn Văn, chẳng thân mật như gọi Văn Văn, cũng không nghiêm nghị như gọi Thẩm Tây Linh, vừa vặn đứng giữa, khiến nàng càng thêm cảm thấy được chàng sủng ái.


Nàng bị chọc cười khúc khích, đẩy tay chàng ra, tự xoa xoa mặt, than phiền: “Sao lúc nào cũng véo má ta vậy…”


Mà Tề Anh đã lười không thèm để ý đến nàng. Nàng dựa trên đùi chàng, cười mà giả bộ mè nheo, quay người hái một quả tỳ bài trên cây, nịnh nọt nói: “Ta bóc tỳ bà cho nhị ca ăn, nhị ca đừng giận nữa nhé.”



Lời nói thướt tha, ẻo lả vô cùng. Nàng dựa trên đùi chàng bắt đầu bóc tỳ bà, chẳng bao lâu lại làm nũng nói mệt rồi, bảo chàng bóc cho nàng, Tề Anh biết tiểu cô nương này mè nheo không thôi, nhưng cũng biết nàng chỉ trước mặt chàng mới vậy chứ trước người ngoài nàng luôn thẳng thắn nghiêm nghị, bấy nhiêu năm chàng không bên cạnh nàng, có lẽ nàng đã lâu không được mè nheo rồi.


Chàng cam tâm tình nguyện chiều chuộng nàng nên tốt bụng nhận lấy quả tỳ bà bóc cho nàng, lại chỉ vừa thoáng chốc nàng lại không yên, bắt đầu dò hỏi về người ở Phong Hà Uyển. Có Thủy Bội, Phong Thường, Tử Quân, Lục Tử, cùng với Tuyết Đoàn của nàng.


Tề Anh mỉm cười, lấy quả tỳ bà đã bóc cho nàng ăn rồi nói với nàng rằng bọn họ đều rất tốt, Tuyết Đoàn còn sinh ra mấy bé tiểu Tuyết Đoàn, thậm chí có tiểu Tuyết Đoàn cũng đã đẻ con.


Thẩm Tây Linh nghe nói Tuyết Đoàn của nàng vẫn còn sống, trong lòng vui mừng khôn xiết, Tuyết Đoàn đáng lẽ đã mười tuổi rồi, cũng được coi là cao tuổi trong loài mèo, chẳng biết nàng còn kịp gặp lại nó một lần nữa hay không. Nàng nghĩ đến chuyện này vốn có chút buồn man mác nhưng nghe nói nó đã có nhiều con cháu của mình, nàng lại vui trở lại, như thể có hy vọng, thậm chí quả tỳ bà trong miệng cũng ngọt hơn hẳn.


Thật là kỳ lạ, mấy ngày trước nàng lần đầu đến núi hoang gặp chàng cũng từng cùng chàng ăn quả tỳ bà trong viện, khi ấy chỉ cảm thấy tỳ bà chua chát, còn hơi đắng. Còn nay chàng bóc cho nàng ăn lại thấy ngọt bùi, có lẽ không phải do gió thổi cờ phất mà là do lòng rung động. Nàng cười, lại tiếp tục nghiêng đầu tựa vào đùi chàng, từng miếng nhỏ từng miếng nhỏ ăn quả tỳ bà chàng bóc cho nàng.


Đợi đến khi nàng ăn no bụng thì cuối cùng hỏi về nguyên do chàng lần này đến Bắc Ngụy. Nàng luôn cảm thấy lần này chàng đến đưa công chúa gả đi thật không hợp lý, chàng đã là Tả tướng một nước, không phải quan cai quản lễ nghi, sao lại trực tiếp đi đưa dâu? Hơn nữa, sau trận hỏa hoạn trong lễ Dục Phật và cảnh chàng bị giám ngục, nàng càng tin rằng chuyến đi này ắt có ẩn tình.


Có phải hiện nay hoàng đế Lương quốc muốn lợi dụng tay người Ngụy quốc để giết chàng không? Nàng cảm thấy không phải, nếu là Tiêu Tử Hành  muốn giết chàng thì không cần phải mượn tay Ngụy đế, nếu không phải là bỏ gần mà tìm xa, làm chuyện trái đường. Hơn nữa, nàng cũng nghe sơ qua tình hình triều chính Đại Lương hiện nay, Tiêu Tử Hành muốn dựa vào Tề Anh, hắn căn bản chẳng nỡ để chàng chết dễ dàng như thế.


Vậy thì thực sự là ai? Trong việc này Cố Cư Hàn đóng vai trò thế nào? Bạch Tùng đi đâu rồi? Còn tiểu công tử Hàn gia kia nữa? Còn Tề Anh, chàng thông minh tuyệt đỉnh, tuyệt không phải kẻ ngồi yên chờ chết, chàng sẽ có cách ứng phó ra sao?


Thẩm Tây Linh không thể hiểu nổi nên hỏi chàng, chàng nét mặt lãnh đạm, chỉ tiếp tục bóc tỳ bà cho nàng, tuyệt không nhắc đến chuyện chính sự, nàng níu chàng cũng không đáp, chỉ mỉm cười dịu dàng như dỗ trẻ thơ.


Điều này làm nàng vô cùng thất vọng! Người này mọi thứ đều tốt, chỉ có điều luôn xem nàng như trẻ con khiến nàng rất không vừa lòng! Nàng đã chẳng còn là nhỏ nữa, có thể chia sẻ gánh nặng cùng chàng nhiều việc, nếu bây giờ ở Giang Tả thì có thể việc nàng có thể làm không lớn, nhưng đây là Thượng Kinh, nàng đã ở đây làm ăn năm năm, chắc chắn hiểu rõ mấu chốt hơn chàng. Chàng chỉ cần nói việc chàng muốn, nàng luôn có thể nghĩ ra cách giúp đỡ, dù chỉ một chút cũng được. Nàng nói đi nói lại với chàng, nhưng chàng chẳng hề nghe.



Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 190: Như xưa (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...