Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 166: Gương vỡ (3)


Nàng cố gắng chống đỡ lấy bàn trang điểm, lảo đảo đứng dậy. Lúc này, chàng đã bước vào phòng, xoay người đóng cửa lại, cả thế giới như bỗng chốc trở nên yên tĩnh, như quay lại với hình dáng quen thuộc mà nàng vẫn luôn biết. 


Nàng không còn nhận thức được mình đang ở đâu, là Vi gia hay bất kỳ nơi nào khác. Tất cả đều không quan trọng, chỉ cần hai người bọn họ ở bên nhau, nàng cảm thấy thật gần gũi, thật quen thuộc.


Chàng như từ trong giấc mộng của nàng bước ra, khiến nàng trong phút chốc có chút hoảng hốt. Từ khi chia xa vào tháng ba đến nay, nàng chỉ từ xa thoáng thấy bóng dáng chàng vào tháng năm khi đối chất trên triều đình, nhưng lúc đó chỉ nhìn thấy lưng chàng, chàng không quay lại nhìn nàng lấy một lần. Nếu tính ra, nàng đã không gặp hắn suốt tám tháng, dài hơn lần chia xa khi bắc phạt trước kia.


Nàng thực sự có vô vàn điều muốn nói với chàng nhưng khi gặp chàng lần này nàng lại nghẹn lời, chỉ có thể không ngừng run rẩy, nước mắt tựa hồ đã không thể kiềm chế mà rơi ra.


Nàng gắng gượng một hồi, chỉ gọi được một tiếng: “Công tử…”


Công tử.


Giữa họ đã qua lại lâu dài, có những ngày tháng tình cảm nồng thắm. Thực ra, so với cách gọi “công tử” nghiêm chỉnh như vậy, nàng hoàn toàn có thể dùng những cách xưng hô thân mật hơn, như “nhị ca”, như “Kính Thần”


Nhưng thực tế, ngoài một vài lần đặc biệt, đa phần nàng vẫn gọi chàng là công tử. Cách gọi ấy dường như mang một ý nghĩa khó nói thành lời khiến nàng không thể buông bỏ và cũng không thể thay thế.


“Được, vậy ta đi đây. Đa tạ công tử.”


“Công tử, đèn đã tắt rồi.”


“Công tử không phải nói hôm nay sẽ dẫn ta đến Tề gia sao?”



“Không phải bỏ học… chỉ là nghe bọn họ nói công tử hôm nay sẽ rời khỏi thành Kiến Khang.”


“Công tử cảm thấy… là người ấy ức h**p ta sao?”


“Con mèo này quá quý giá, ta cũng không nuôi nổi, hay là trả lại cho công tử.”


“Hồi nãy công tử chẳng phải nói sẽ giúp ta dắt ngựa sao?”


“Công tử đã dùng bữa trưa chưa? Có hợp khẩu vị không?”


“Công tử sẽ không làm chuyện sai, là họ sai.”


“Công tử có ngại tiêu tiền của ta không?”


“Công tử… chúng ta về thôi.”


… Nàng vẫn gọi chàng là công tử. Vừa lễ phép lại vô cùng thân mật, hai từ ấy chứa đựng cả năm năm thời gian họ đã cùng nhau trải qua.


Chàng luôn rất hiểu nàng, dù lúc ấy nàng chỉ đơn giản gọi một tiếng nhưng chàng vẫn có thể cảm nhận được những gì ẩn sau hai chữ ấy.


Nước từ bông tuyết giữa trán chàng dần tan chảy, rơi xuống như một giọt lệ, nhìn thoáng qua, ai cũng tưởng là nước mắt. Nhưng tự nhiên, chàng sẽ không bao giờ khóc trước mặt nàng. 


Chàng chỉ từ từ bước đến, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng như bao lần ôm ấp trước đó, dịu dàng, trong tai nàng thầm thì: “Ừm, ta đến rồi!”



Khi chàng ôm nàng vào lòng, đột nhiên nỗi uất ức dâng trào, nàng không biết mình uất ức vì điều gì, nhưng cảm giác này… rất khó chịu. Giống như hồi nhỏ, nàng có thể chịu đựng được tất cả, nhưng khi chàng xuất hiện nàng lại không thể chịu đựng thêm bất kỳ điều gì được nữa.


Nàng ôm chặt chàng nức nở khóc như muốn khóc hết cả trái tim mình.


“Chàng sao lại đến đây…” Nàng nghẹn ngào. “Ta thà chàng vĩnh viễn không gặp lại ta, chàng… chàng sao lại đến đây…”


Chàng sao lại đến đây? Ta mang đến bao nhiêu tai họa cho chàng, sao chàng còn đến gặp ta? Chàng không hận ta sao? Chàng không trách ta sao?


Ta thà chàng ghét ta, thà chàng suốt đời không muốn gặp ta, như vậy ta sẽ chịu hình phạt đáng sợ nhất thế gian, ta sẽ không cảm thấy áy náy nữa. Chàng có biết ta áy náy bao nhiêu không?


Mỗi ngày đêm trong lao tù, ta luôn hồi tưởng lại những gì xảy ra ở lúc trong triều, chàng lúc đó cô độc không người giúp đỡ còn ta lại không thể làm gì, chỉ có thể là gánh nặng của chàng, thậm chí là công cụ khiến chàng bị thương tổn. Ta thật sự là xui xẻo, vô dụng, sao chàng vẫn muốn gặp ta?


Chàng nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, ôm nàng vào lòng một cách khoan dung như thể đã nghe thấy những lời này từ tận đáy lòng nàng. Giữa tiếng khóc không ngừng của nàng, chàng nhẹ nhàng nói: “Ta đến tiễn nàng, dặn dò nàng vài điều.”


Giọng chàng rất nhẹ nhàng, lời nói cũng rất bình thản, như thể điều họ đối mặt không phải là sự chia ly vĩnh viễn mà chỉ là một cuộc biệt ly ngắn ngủi, giống như nàng đi xa để thu nợ, chàng tiễn nàng và đưa ra vài lời khuyên.


Nhưng cả hai đều biết sự thật là gì, thế mà vẫn cố gắng kiềm chế nỗi đau đớn sâu thẳm, đặc biệt là Tề Anh, chàng làm rất tốt, ngay cả hơi thở cũng bình tĩnh, không hề thay đổi.


“Chuyến đi này rất gian nan, ta không thể chăm sóc nàng, nàng phải nhớ kỹ mọi việc, chú ý cẩn thận.” Chàng nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, dịu dàng nói: “Cố Cư Hàn là người ngay thẳng, nhưng cũng đừng hoàn toàn tin tưởng hắn, ai cũng cần đề phòng, bảo vệ bản thân.”


Thẩm Tây Linh lại càng khóc thảm thiết hơn.


“Nhưng đừng quá sợ hãi…” Chàng ở bên tai nàng dịu dàng an ủi: “Dù ta không ở bên cạnh nàng, ta cũng sẽ bảo vệ nàng, sẽ không có chuyện gì đâu.”



Chàng cùng Cố Cư Hàn như nước với lửa, hai người kìm hãm lẫn nhau, chỉ cần chàng còn có thể tác động đến triều chính và binh quyền thì Cố Cư Hàn đương nhiên phải kiêng dè chàng một ngày, mà chàng càng bị kiêng dè, lại càng không dám động đến giới hạn của hắn. Chàng sẽ gánh vác tất cả, để nàng được bình an vô lo.


Trong lòng ngực chàng, tiểu cô nương vẫn khóc nức nở, chàng thở dài buông nàng ra, lại đưa tay lau nước mắt cho nàng. Khi đó, ánh mắt phượng của chàng còn lộ chút ý cười, nhìn nàng mà nói: “Hơn nữa, chẳng phải nàng rất tài giỏi sao? Lúc trước luôn trách ta không cho nàng cơ hội thể hiện, bây giờ ta đã cho rồi, nàng đừng làm ta thất vọng.”


Nói xong, chàng lấy từ trong lòng ngực ra một chiếc hộp gỗ, đặt vào tay nàng, giọng nói thấp hơn một chút, nói: “Ta không còn gì để cho nàng nữa, đây là một ít đất đai và cửa tiệm gần Thượng Kinh, nàng giữ lấy. Còn dùng thế nào, tự nàng quyết định.”


Trước đó, hai khoản tiền mà Thẩm tướng đã đưa cho Tề Anh, chàng đã giao hết cho Cố Cư Hàn. Khoản tiền đó không thể giữ lại, nếu không đủ số tiền khiến Cố Cư Hàn cảm thấy thỏa mãn, thì mọi chuyện về sau sẽ không thể tiếp tục được. Trong tình thế cấp bách, chàng không có cơ hội thương lượng với Cố Cư Hàn, chỉ có thể đi theo con đường ổn thỏa, không được có chút dao động hay lưu luyến.


Bây giờ những thứ chàng đưa cho Thẩm Tây Linh đều là từ tiền của chính chàng, chàng đã bán đi tài sản riêng ở Giang Tả, dùng số tiền đó để an bài cho nàng ở Thượng Kinh. Nàng có trong tay chút ít tài sản, ít nhất sẽ không bị động, tiểu cô nương này trong lòng luôn nặng trĩu, dễ lo âu, chàng phải để lại cho nàng chút gì đó, để nàng không phải quá sợ hãi. Chàng đã âm thầm lo lắng cho nàng từ lâu rồi.


Khi con người buồn bã đến cực điểm thì sẽ thế nào? Còn có thể khóc không? Thẩm Tây Linh không biết, nàng chỉ cảm thấy mình ngay cả khóc cũng không được, không có sức lực, không có phản ứng, tay cầm món đồ chàng đưa, trong mắt chỉ còn lại một mảng mông lung, trong đầu chỉ còn một câu hỏi: “… Chàng không trách ta sao?”


Ta đã khiến chàng chịu đựng bao nhiêu khổ cực, ngay cả gia đình chàng cũng vì ta mà oán trách chàng… Chàng, không trách ta sao?


Tề Anh nghe câu hỏi của nàng, đôi mày hơi nhướng lên, như không hiểu rõ, chàng vì nàng mà chịu bao nhiêu, nhưng chàng chẳng hiểu vì sao phải trách nàng. Chàng thực sự suy nghĩ một lúc lâu mới hiểu nàng đang nói gì, sau đó thở dài, cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt chàng sâu thẳm, không thể nhìn thấu.


Chàng nói: “Giữa ta và nàng, hà tất phải nói những lời này.”


Ta đã sớm đem nàng đặt trong lòng, xem nàng là an ủi và niềm vui duy nhất trong đời, sao có thể trách nàng đây?


Thẩm Tây Linh hiểu chàng muốn nói gì, giữa họ đã quá hiểu nhau, chỉ cần một câu nói, một ánh mắt, thậm chí chỉ một hơi thở, là có thể thấu hiểu nhau.


Lòng nàng chấn động sâu sắc, nước mắt lại rơi xuống, nàng run rẩy nói: “Xin lỗi, ta thật sự xin lỗi…”



Lời hứa…


Chàng nói là lời hứa trước kia muốn cùng nàng rời đi, muốn cùng nàng thành hôn, giờ đây chẳng có điều gì thành hiện thực, thậm chí còn ép nàng phải gả cho một người chỉ mới gặp một lần. Chính chàng đã cho nàng hy vọng vô ích, cuối cùng lại khiến nàng thất vọng triệt để. Chàng thực sự có chút hối hận.


Chàng đã sớm biết giữa họ có bao nhiêu khó khăn, nhưng cuối cùng chính lòng tham và tâm vọng tưởng đã khiến chàng mất đi phán đoán đúng đắn. Chàng đã tự cao tự đại nghĩ rằng mình có thể kiểm soát tình hình, mê muội trong sự si mê với nàng. Tầm mắt chàng quá hẹp chỉ thấy những điều mình vạch ra, lại không chú ý đến khi chàng bận rộn sắp xếp thi cử và việc bắc phạt thì hiểm họa đã bao trùm họ.


Thực ra chính chàng đã hại tất cả mọi người, là chàng không nghĩ rõ ràng. Nếu chàng có thể sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, hoặc nếu lúc đó chàng không thỏa hiệp với d*c v*ng của mình thì Thẩm Tây Linh có lẽ đã không gặp phải nỗi khổ này. Nàng từng mong mỏi được cùng chàng rời đi, khi đó ánh mắt nàng sáng ngời nhưng giờ chỉ còn lại một mảng tĩnh mịch. Là chàng làm tổn thương nàng.


Hối hận trong lòng chàng nặng nề, nỗi đau đớn ấy khiến Thẩm Tây Linh cũng phải đau lòng. Nàng kích động, nắm chặt tay áo chàng, lớn tiếng phản bác: “Chàng chưa bao giờ phụ lòng ta, cũng không có gì phải xin lỗi ta! Tất cả những gì chàng cho ta đều là tốt nhất, là những điều cả đời ta cũng không dám mơ tưởng, sao chàng lại tự trách mình?”


Lòng Thẩm Tây Linh đau đớn như bị xé nát. Chàng lại tự trách… chàng rõ ràng là người đau đớn nhất, mệt mỏi nhất, đã hết lòng chăm sóc mọi người, vậy mà chàng vẫn trách mình.


Chàng gần như muốn xé nát trái tim nàng.


Tề Anh cảm nhận được nỗi đau của nàng, liền ngừng nói những lời ấy, thay vào đó ôm nàng chặt hơn, thì thầm an ủi bên tai: “Vậy chúng ta không nói xin lỗi nữa, được không?”


Thẩm Tây Linh không kịp trả lời chàng, vẫn không ngừng rơi lệ. Nàng không khóc vì bản thân mà vì nàng yêu chàng quá nhiều, yêu đến nỗi trái tim cũng theo đó mà đau đớn, yêu đến mức không thể kiểm soát được mọi thứ.


Nàng thực sự muốn cứu chàng, cứu chàng ra khỏi nỗi mệt mỏi vô tận và khổ đau, cho chàng những gì chàng thật sự muốn, những gì chàng mong mỏi.


Nàng nhất định phải cứu chàng.


Lúc ấy, trái tim nàng đang vỡ vụn trong trạng thái yếu ớt nhất, tan nát không còn hình dạng nhưng đồng thời lại theo một cách khác, hoàn toàn khác trước, dần dần được ghép lại, lẫn trong đó là sự oán hận tất cả những người ngoài chàng.


Ấy là sự khinh bỉ sâu sắc nhất với bản thân, là sự quý trọng và xem nhẹ những điều đã qua, lại tiếp tục ghép lại thành một hình dáng không ai có thể đoán trước. Thậm chí, chính nàng cũng không biết nó đã trở thành hình dáng gì nữa.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 166: Gương vỡ (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...