Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 158: Đối chất (1)
Từ sau khi trở về phương nam từ tháng ba, Thẩm Tây Linh vẫn chưa một lần gặp lại Tề Anh.
Đêm ấy chia tay nơi cửa thành, chàng từng nói sẽ sớm quay lại Phong Hà Uyển thăm nàng. Thế nhưng nàng chờ mãi, chờ mãi mà vẫn chẳng thấy bóng dáng người đâu. Bao nhiêu thư tín nàng gửi đi cũng như đá chìm đáy biển, không một lời hồi âm.
Tề Anh cứ như thể đột nhiên tan biến khỏi thế gian, trong khi nàng thừa biết chàng vẫn đang ở thành Kiến Khang, vẫn ở trong bản phủ.
Việc không nhận được tin tức từ chàng khiến Thẩm Tây Linh bất an khôn nguôi. Nhưng nàng nay đã chẳng còn là tiểu cô nương ngây dại năm nào, chẳng phải chỉ biết trông chờ hồi thư để biết chuyện ngoài Phong Hà Uyển. Nàng đã có con đường riêng để dò la tin tức, chẳng bao lâu liền rõ ràng tình thế hiện tại của Tề gia, thậm chí còn biết Tề Anh đã bị đoạt quyền, nay gần như bị giam lỏng trong bản phủ.
Khi hay tin này, Thẩm Tây Linh bàng hoàng đến mức chẳng thể tự kềm chế. Bởi lẽ, nàng có lẽ là người hiểu rõ nỗi sợ ấy hơn bất kỳ ai trên thế gian. Cảnh tượng thay đổi trong chớp mắt sớm còn là vinh hoa, chiều đã là tro tàn, nàng từng nếm trải điều ấy từ bốn năm về trước. Trận đại kiếp năm ấy đã cướp đi sinh mạng của phụ mẫu nàng, cũng đẩy nàng vào cảnh lưu lạc cùng trời.
Nàng không sao tưởng tượng được, cơn tai họa này lại giáng xuống thân Tề Anh. Vì lẽ đó, nàng đêm đến chẳng yên giấc, ngày chẳng nuốt nổi cơm canh. Nàng khổ tâm suy nghĩ không thôi, chỉ mong tìm được một phương kế có thể giúp chàng.
Thế nhưng, dù nàng nghĩ đến bạc đầu cũng không sao tìm ra lối thoát, những gì nàng sở hữu chẳng qua chỉ là chút ít tài sản. Mà trong cơn sóng gió quyền lực, thứ ấy chẳng khác nào hạt cát giữa sa mạc, không đủ lay chuyển một tấc trời.
…Nàng vẫn yếu ớt đến vậy, vô dụng đến vậy.
Ngày tháng trôi qua trong sự chờ đợi rã rời, chậm rãi tựa như từng giọt nước nhỏ từ mái hiên xuống lòng nàng. Thủy Bội cùng đám nha hoàn khuyên nàng nên vui lên, nhưng sự an ủi ấy chẳng chút hiệu quả. Huống hồ, ngay cả mấy nha hoàn cũng đã cảm nhận được bầu không khí u uất, nặng nề bao trùm khắp Phong Hà Uyển.
Có lẽ, thứ duy nhất không đổi chính là những nụ sen mới nhú trong hồ sen. Chúng đang kỳ trổ bông, từ bùn lầy vươn lên, nở rộ thanh khiết mà rực rỡ, gió thoảng qua đưa hương ngan ngát. Đáng tiếc thay, cảnh đẹp đến nhường ấy mà năm nay lại chẳng có ai thưởng ngoạn, thành ra lại càng lặng lẽ tiêu điều.
Vào cuối tháng tư, Phong Hà Uyển đột nhiên bị một đội binh áp sát, quan binh mặc giáp đeo đao hùng hổ kéo đến, ngang nhiên muốn bắt Thẩm Tây Linh vào ngục.
Tràng cảnh ấy giống hệt như ký ức thuở ấu thơ của nàng, cũng là họa lớn khiến cả gia tộc suy tàn. Cũng là quân lính ập vào không báo trước, cũng là cảnh phải chịu cảnh gông xiềng. Khác chăng đấy là năm xưa ở nơi gian tiểu viện đổ nát, còn nay là Phong Hà Uyển u nhã, thanh tao.
Mấy nha đầu đi theo nàng đều là người hầu cận lâu năm trong Tề phủ, thường ngày được người người kính trọng, có đâu từng thấy cảnh tượng hung hiểm đến thế. Ai nấy đều hoảng hốt thất sắc, run lẩy bẩy như lá trước gió. Đến như Thủy Bội vốn trầm tĩnh cũng mặt cắt không còn giọt máu, bị binh lính bắt trói liền luống cuống hô hoán: “Các ngươi là ai? Dựa vào đâu mà bắt người vô cớ?”
Nhưng bọn quan binh chẳng buồn hồi đáp, chỉ trói người xong là đẩy lôi thô bạo. Tử Quân hoảng sợ đến bật khóc, song vẫn cứng miệng buông lời thị uy: “Các ngươi thật to gan lớn mật! Chúng ta là người của Tề phủ, là hầu cận trước mặt nhị công tử. Các ngươi làm vậy không sợ sau này bị chủ nhân chúng ta trị tội hay sao?!”
Tề phủ xưa nay vẫn là chỗ dựa vững chắc cho bọn hạ nhân, danh hào của Tề nhị công tử lại càng hữu hiệu hơn cả, thường ngày hễ gặp chuyện khó, chỉ cần nhắc tới nhị công tử, chuyện gì cũng dễ giải quyết. Nào ngờ hôm nay lại là ngày vận suy sao rơi, quan binh vừa nghe đến hai chữ “Tề gia”, “Tề Anh” thì chẳng những không e dè, ngược lại còn nở nụ cười mỉa mai: “Trị tội? Chủ nhân nhà các ngươi giờ còn chẳng lo nổi thân mình, có còn cơ hội trị ai được nữa hay không còn chưa rõ, nào rảnh mà lo đến lũ hạ nhân như các ngươi?”
Một lời ấy như lưỡi dao sắc, đâm sâu vào tim người trong Phong Hà Uyển khiến lòng ai nấy rơi vào tuyệt vọng. Còn Thẩm Tây Linh thì chỉ cảm thấy… một cơn lạnh buốt thấu xương, buốt tận hồn phách.
—
Thượng Phương Ngục.
Đây là lần thứ hai trong đời Thẩm Tây Linh đặt chân tới chốn lao ngục này. Lần đầu bên nàng còn có mẫu thân đi cùng, cũng tại nơi đây nàng lần đầu tiên trông thấy thân nhân Thẩm gia. Ấy là cảnh tượng đám người kia chửi rủa phụ thân nàng không ngớt, ầm ĩ đến chói tai.
Ngoài ra, người duy nhất có tiếp xúc với nàng là mấy tên ngục tốt* đến đưa cơm, mỗi lần vào đều đưa mắt dòm ngó nàng với ánh nhìn đầy tà ý khiến nàng chẳng thể không nhớ đến những việc nhơ nhớp từng bị Dương Đông làm với nàng tại biệt viện Đông Nam thuở trước. May thay, đám ngục tốt này chỉ dám nhìn lén lút chứ chưa dám ra tay, song tiếng cười d*m đ*ng của bọn chúng mỗi khi rời khỏi phòng giam vẫn khiến nàng rợn tóc gáy.
*Ngục tốt là tên gọi cho lính canh giữ ngục, quản ngục, người chịu trách nhiệm trông coi tù nhân trong nhà lao.
Cảnh đời như vậy, đương nhiên khiến người đau đớn buồn tủi. Nhưng điều khiến Thẩm Tây Linh đau lòng hơn cả, không phải bản thân nàng mà là… nỗi lo về Tề Anh.
Nàng chưa từng nhớ thương một người nào đến mức ấy. Nàng không dám tưởng tượng tình cảnh hiện giờ của chàng, dù chỉ một chút cũng không dám, nhưng lại không kìm được cứ nghĩ mãi không thôi, dường như đã lạc vào ma chướng. Nàng nghĩ chàng giờ đang làm gì, người nhà chàng ra sao, đại công tử và tam công tử đã rửa được oan hay chưa, chàng có được khôi phục chức vị không, chàng có ăn uống đầy đủ không, có bị đau dạ dày trở lại không, có mệt lắm không, có từng đêm từng đêm không ngủ như trước hay không…
Nàng cứ thế mà nghĩ, từ khi tia sáng đầu tiên rọi qua ô cửa sắt lao phòng, cho đến khi bóng tối nuốt trọn gian phòng, không thấy ánh sáng đâu.
Nàng gầy rộc đi chỉ trong ít ngày. Vốn thân thể nàng đã mảnh mai, nay lại gầy guộc đến nỗi tưởng như chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng có thể cuốn nàng đi mất. Nhưng nàng vẫn chẳng thể nào nuốt nổi cơm, không phải vì chê cơm tù thô lạt mà là… thật sự ăn không nổi.
Nàng muốn gặp chàng, thật sự rất, rất muốn. Chẳng phải để đòi hỏi sự sủng ái hay vỗ về như thuở trước nữa, mà là… Nàng muốn chăm sóc chàng. Nàng muốn bảo vệ chàng. Thẩm Tây Linh dựa lưng vào bức tường ẩm lạnh trong lao ngục, lặng lẽ rơi lệ.
Chư thiên vạn thần trên cao kia… bất luận là ai, xin hãy để ta dốc hết thảy những gì mình có… chỉ để bảo vệ chàng.
Đó có lẽ chính là lần chia ly khắc cốt ghi tâm nhất giữa nàng và chàng. Dù kỳ thực thời gian cũng chẳng dài, từ lúc ly biệt tháng ba đến nay mới chừng hai tháng, thế nhưng mỗi một khoảnh khắc lại dài lê thê như đã cả đời người.
Lòng nàng tựa như bị từng đàn kiến nhỏ gặm nhấm không ngừng. Có những lúc, nàng gần như không chịu nổi cảnh ngục tù u ám ấy, đành phải tự nhủ mình nhớ về những điều từng khiến nàng hạnh phúc. Và rồi, nàng phát hiện ra mọi ký ức đẹp đẽ ấy… đều có liên quan đến chàng.
Có lẽ, chính tấm lòng thành tâm cầu nguyện ấy đã cảm động được trời cao, cho nên vào một ngày nọ, nàng rốt cuộc cũng được rời khỏi lao ngục.
Người đến dẫn nàng đi là mấy cung nhân, ai nấy mặt lạnh như băng, không lộ chút cảm xúc. Đám ngục tốt thì cúi đầu khúm núm, còn bọn cung nhân ấy tuyệt nhiên không buồn liếc mắt, chỉ im lặng mà thực hiện mệnh lệnh.
Lão thái giám cầm đầu chỉ hất nhẹ cằm, liền có hai tiểu thái giám tiến vào, mỗi người một bên xốc lấy Thẩm Tây Linh. Tay bọn họ dùng lực rất mạnh khiến nàng đau đớn không thôi, nhưng lúc đó nàng đã chẳng còn tâm trí bận tâm tiểu tiết, chỉ cố gắng gượng thân thể đã bao ngày không ăn uống, mở miệng hỏi: “Các ngươi… định dẫn ta đi đâu?”
Thái giám nọ khẽ liếc nàng bằng ánh mắt khinh khỉnh, trong con ngươi còn phảng phất chút thương hại, chậm rãi trả lời như ban ân: “Đưa ngươi đến chốn quý giá nhất thiên hạ này. Còn làm gì thì đợi đến nơi rồi ngươi sẽ rõ.”
Thẩm Tây Linh chẳng rõ lời nói kia ẩn hàm ý tứ gì, còn muốn mở miệng hỏi tiếp. Song lão thái giám kia đã chẳng muốn nhiều lời, chỉ thong dong xoay người, buông một câu lạnh nhạt: “Đưa đi.”
Vừa dứt lời, trước mắt nàng chợt tối sầm, nguyên lai là tiểu thái giám bên cạnh đã nhanh tay lấy một túi vải đen chụp lên đầu nàng. Tim nàng đập loạn như trống trận, nhưng mọi sự đã chẳng còn trong tay nàng nữa, chỉ có thể để mặc người lôi ra khỏi lao ngục, đưa lên xe ngựa, theo sau là tiếng bánh xe lộc cộc vang vọng, chẳng biết sẽ đi tới nơi nào.
Mãi về sau nàng mới biết được cái gọi là “chốn quý giá nhất thiên hạ” mà vị thái giám kia nói đến, chẳng đâu khác chính là đại điện Lương cung, nơi thiên tử cùng trăm quan viên thương nghị quốc chính.
Nơi này, nàng từng nghe nói tới vô số lần. Không ít người nàng quen thân đều có mối liên quan mật thiết với kim điện lộng lẫy ấy như Tề Anh, như phụ thân nàng, như Tả tướng và Tề đại công tử. Nào ngờ hôm nay, nàng cũng đã đặt chân tới đây.
Điện vàng nguy nga sừng sững như long bàn vắt ngang bậc ngự đạo, cửa son cao lớn, khí thế trầm hùng, vượt xa bản trạch Tề gia, khiến người đối diện bất giác nín thở.
Người thường nếu lần đầu vào chốn này ắt chẳng tránh khỏi khiếp đảm. Thế nhưng, khi Thẩm Tây Linh đối diện với quang cảnh trước mắt, nàng lại chẳng hề cảm thấy sợ hãi. Trong tâm nàng chỉ có một niệm duy nhất, Tề Anh đang ở trong đó. Nhất định chàng đang ở trong ấy. Nàng muốn gặp chàng.
Nàng được đưa vào chính điện. Khi ấy đại điện đã đầy người. Thiên tử ngự tại thượng tọa, bá quan văn võ chen chúc đứng dưới. Khung cảnh huyên náo tựa như cảnh cực lạc tây phương được tả trong kinh phật, ánh vàng lấp lánh, khí lành cuồn cuộn. Nàng bị đám tiểu thái giám đẩy quỳ rạp xuống nền đá lạnh, toàn điện tức thì đồng loạt quay đầu nhìn về phía nàng.
Ánh mắt họ muôn hình vạn trạng, kẻ dò xét, kẻ trào lộng, có kẻ còn mang vẻ dâm tà, có kẻ cười cợt châm biếm, tựa như một hội chợ phàm tục chốn cung môn.
Thế nhưng Thẩm Tây Linh chẳng thấy được gì cả. Tầm nhìn của nàng lúc ấy thu nhỏ lại đến mức chỉ còn duy nhất một người lọt vào mắt nàng.
Tề Anh. Chàng đang đứng kia trên đại điện, ở một vị trí rất gần long tọa. Có lẽ vì chàng là quan chính nhị phẩm nên luôn đứng sát bên thiên tử, cho nên khoảng cách với nàng vô cùng xa. Song nàng vẫn nhận ra chàng ngay lập tức, dù thân ảnh ấy bị vô số quan viên che khuất, lúc ẩn lúc hiện nàng vẫn thấy rõ, không hề nhầm lẫn.
Chàng gầy đi nhiều… Nàng quá quen thuộc với chàng rồi. Chỉ cần một cái bóng lưng cũng đủ khiến nàng nhìn ra tất thảy. Nàng biết, những ngày nàng không gặp, chàng nhất định đã chịu biết bao khổ nhọc. Nếu không, sao bộ triều phục xưa kia vừa vặn, nay lại trông rộng thùng thình đến vậy? Khoé mắt nàng tức khắc ươn ướt.
Nàng quỳ rất xa chàng, chẳng thể nhìn rõ mặt chàng. Huống chi khi ấy, người khắp đại điện đều quay lại nhìn nàng, chỉ trừ một người chính là chàng. Tề Anh vẫn đứng yên nơi cũ, lạnh nhạt, thản nhiên, từ đầu đến cuối chưa từng ngoảnh lại lấy một lần, như thể hoàn toàn không hay biết nàng đã đến.
Vì thế, nàng vẫn chưa thể nhìn thấy đôi mắt phượng ấy, đôi mắt mà nàng từng quen thuộc, từng say đắm yêu đến mất hồn mất vía suốt sớm sớm chiều chiều.
Ngay khoảnh khắc ấy, trong lòng nàng chợt dâng lên một cảm giác khó gọi thành lời, chàng… sẽ không quay đầu lại.
Nàng chẳng rõ vì sao lại sinh ra loại cảm giác này, nhưng trực giác nơi đáy lòng lại mạnh mẽ dị thường, rõ ràng, xác thực. Cũng bởi cảm giác ấy, nàng lần đầu tiên cảm nhận được khoảng cách giữa mình và chàng, một sự xa cách đến thê lương.
Rõ ràng cả hai vẫn còn dưới cùng một mái điện, chỉ cần bước vài bước là có thể ngã vào lòng chàng, thế nhưng đoạn đường nhỏ bé ấy… lại tựa như cách nghìn trùng sơn hải, khiến nàng dù có cố gắng đến đâu cũng không thể tiến thêm một tấc.
Nàng bàng hoàng, vừa như mất mát, lại vừa như luống cuống, chẳng biết nên làm gì.
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 158: Đối chất (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
