Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 150: Gió đầy (1)


Đêm ấy, dịch quán đèn đuốc sáng trưng.


Vốn dĩ vạn sự đều yên ổn, bỗng bên ngoài phòng vang lên tiếng của Thanh Trúc nói có gia thư do chính tay Nghiêu thị viết gửi đến, xin công tử đích thân xem qua.


Thư được đưa vào, Tề Anh cũng không hề tránh né Thẩm Tây Linh, mở thư ra ngay trước mặt nàng. Nàng trơ mắt nhìn nụ cười trong mắt chàng thoắt cái tan biến, dòng nước xuân dịu dàng kia cũng trong khoảnh khắc hóa thành sương băng lạnh lẽo.


Nàng không sao nói rõ được dáng vẻ khi ấy của chàng, chỉ cảm thấy khí tức quanh thân như cơn gió nổi trước trận mưa lớn, căng đầy, sắp vỡ tan.


Một luồng khí lạnh chưa từng có dâng lên khiến nàng thoáng chốc sinh lòng kinh sợ, vội cúi đầu nhìn qua thư tín, mới đọc vài dòng đã biến sắc.


… Tề đại công tử cùng Tề tam công tử vì dính líu đến án cho vay nặng lãi và chiếm đoạt điền thổ mà đồng thời bị tống giam. Hoàng đế truy trách Tả tướng, tướng gia vì phẫn nộ và đau buồn mà ngã bệnh, nay đã nằm liệt trên giường, hôn mê bất tỉnh.


Thẩm Tây Linh lúc ấy chấn động tinh thần, chưa kịp phản ứng thì Tề Anh đã trầm sắc mặt, lập tức gọi Thanh Trúc vào phòng, hỏi: “Người đưa thư đâu?”


Thanh Trúc vội vã lui ra gọi người. Người đến là gia nô của Tề phủ, y phục đầy bùn đất, dáng vẻ bần hàn tiều tụy.


Tề Anh chau mày hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”


Gia nô nọ run rẩy đáp lời, thuật lại mọi sự.


Thư này vốn viết từ ngày mười chín tháng giêng, khi ấy đã phái gia nhân lên phương bắc đưa thư. Nào ngờ dọc đường gặp sơn tặc bị bắt giam trong núi hơn nửa tháng. Tiền bạc bị cướp sạch, mấy hôm trước mới trốn ra được, hôm nay mới tìm đến được nhị công tử.


Ngày mười chín tháng giêng… Hôm nay, đã là hai mươi ba tháng hai. Thế thì, Tề phủ lúc này…


Tim Thẩm Tây Linh đập loạn, hoảng hốt ngẩng đầu nhìn Tề Anh, thấy chàng đã khép mắt, sau một thoáng tĩnh lặng liền khôi phục thần sắc.



Chàng trầm ngâm chốc lát, phất tay bảo Thanh Trúc và gia nô lui ra: “Ra ngoài cả đi.”


Thanh Trúc vẻ mặt lo lắng, còn kín đáo liếc nhìn Thẩm Tây Linh, như muốn nàng khuyên nhủ công tử vài lời. Thẩm Tây Linh tuy hiểu ý song lòng rối như tơ vò, chẳng biết phải nói hay làm gì, nàng chỉ đứng đó lặng thinh.


Thanh Trúc cùng gia nô lui ra khỏi phòng.


Đêm ấy, yên tĩnh lạ thường. Thẩm Tây Linh nhìn Tề Anh lặng lẽ ngồi xuống giữa căn phòng trọ đơn sơ, dung nhan nghiêm nghị, thoáng hiện vẻ mỏi mệt. Nàng đứng yên một lát rồi khẽ bước tới bên chàng, lặng lẽ rót một chén trà, đặt bên tay chàng.


Chàng tựa như đang trầm tư, lúc đầu không để ý, sau mới phát giác, liền đưa tay nhận lấy, khẽ mỉm cười với nàng nhưng nụ cười ấy nhạt nhòa, chẳng hề chạm tới đáy mắt.


Nàng biết, trong lòng chàng giờ phút này, gợn sóng không yên. Thẩm Tây Linh mím môi, chậm rãi ngồi xuống bên chàng, dưới ánh đèn tàn trong phòng nhẹ giọng nói: “Công tử… chúng ta quay về thôi, được không?”


Chàng nghe vậy, đưa mắt nhìn nàng, đôi mắt phượng sâu thẳm như màn đêm, giọng trầm thấp hỏi lại: “Quay về?”


Quay về sao?


Nàng hiểu rõ an bài của chàng. Lần này rời khỏi thành Kiến Khang vốn không có ý trở lại. Chàng muốn giữ lời hứa với nàng, đưa nàng rời xa thị phi, sống những tháng ngày yên bình mà họ từng hằng mong ước. Mà thành Kiến Khang lại là một vũng xoáy lớn, một khi quay lại ắt sẽ bị cuốn vào, đến lúc đó muốn thoát thân há nào dễ? Nếu muốn đi, bây giờ là cơ hội tốt nhất, một khi bỏ lỡ, mọi chuyện sẽ vượt khỏi tầm tay.


Thẩm Tây Linh đương nhiên mong được cùng Tề Anh rời đi, nàng đã mơ ước cuộc sống ấy không biết bao lâu rồi. Nhưng… thành Kiến Khang còn có gia quyến của chàng… Phụ mẫu của chàng, huynh đệ của chàng… nay gặp tai ương, lẽ nào chàng có thể làm ngơ?


Nàng hiểu rõ nỗi đau khi thân tình bạc bẽo, chẳng mong chàng cũng phải nếm trải như mình. Nàng càng hiểu, nếu lúc này chàng thật sự bỏ lại tất cả mà đi cùng nàng thì chuyện ấy sẽ trở thành tâm ma trong lòng chàng cả đời, cũng là vết rạn trong tình cảm hai người mãi mãi không thể xóa nhòa.


Lùi một vạn bước mà nói, người Tề gia đối với nàng đều rất tốt. Nghiêu thị từng thân hành chủ trì lễ cập kê cho nàng, xem nàng như người trong nhà mà yêu thương. Nàng sao có thể vô tình bạc nghĩa? Dù không vì Tề Anh, nàng cũng cam tâm tình nguyện quay về.


Thẩm Tây Linh ngoảnh nhìn chàng, đôi mắt trong sáng, thanh tịnh, lúc này mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu với chàng, thần sắc nhu hòa mà kiên định, khẽ nói: “Vâng, chúng ta hồi phủ.”


Không hề oán trách, chẳng chút do dự.



Tề Anh lặng lẽ nhìn nàng hồi lâu, trong mắt hiện lên cảm xúc phức tạp như là cảm động, lại như là thở dài song cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ đưa tay ôm nàng thật chặt vào lòng. Khí tức nơi thân thể chàng nóng rực, nhưng lại vững vàng trầm ổn, khiến nàng cảm nhận được tâm chí của người này là bao nhiêu kiên cường, bao nhiêu sâu sắc.


“Ta nhất định sẽ đưa nàng đi.” Chàng khẽ nói: “Chờ việc này qua rồi, chúng ta liền lập tức rời khỏi đây.”


Chàng nói ra lời ấy với sự quyết tâm không thể nghi ngờ.


“Ta sẽ không phụ lòng nàng.”


Đó là lời hứa của một nam tử dành cho nữ tử, một lời hứa suốt đời suốt kiếp.


Câu nói ấy rơi vào tai Thẩm Tây Linh khiến mắt nàng lập tức nóng bừng. Nàng cũng ôm lấy chàng, dịu dàng vỗ về lưng chàng, khẽ đáp: “Ta biết.”


Ta biết. Ta biết chàng là người thế nào, có lẽ còn thấu hiểu hơn cả người đời. Ta biết chàng sẽ không thất hứa, bởi từ trước đến nay chàng vẫn luôn xem trách nhiệm là điều không thể thoái thác. Ta chỉ mong chàng đừng để bản thân quá vất vả. Chỉ vậy thôi là đủ rồi.


Đêm dài thăm thẳm, hai người ôm nhau thật lâu như thể ôm giữ lấy an ủi cuối cùng còn sót lại giữa nhân thế.


Nửa tháng sau, sứ đoàn quay về thành Kiến Khang.


Lúc tới Bắc Ngụy nơi phương bắc, sứ đoàn mất đúng một tháng trời, nhưng chuyến quay về này chỉ tốn phân nửa thời gian. Bởi tiểu Tề đại nhân đã có lệnh, từ đó mọi người ngày đêm gấp rút lên đường trở về Giang Tả.


Không ai dám hỏi vì sao thượng quan lại khẩn trương như thế bởi suốt nửa tháng nay, sắc mặt của chàng như nước hồ thu khiến người người dè chừng chẳng dám nhiều lời, đành lặng lẽ tuân theo.


Khi đến nơi, đã là đêm khuya. Lúc ấy cổng thành Kiến Khang đã đóng, vốn dĩ không cho người vào nữa, nhưng tiểu Tề đại nhân là tướng Khu Mật Viện đương triều, đương nhiên được đặc cách. Vừa nhìn thấy lệnh bài của Khu Mật Viện, tướng giữ cổng liền cung kính cho qua.


Thành Kiến Khang cao lớn uy nghiêm như một chiếc lồng sắt khổng lồ, Thẩm Tây Linh ngồi trong xe cùng Tề Anh, xuyên qua cửa sổ trông thấy cánh cổng thành quen thuộc, trong lòng muôn vàn cảm khái.


Bốn năm trước, nơi này chính là chỗ nàng lần đầu gặp chàng. Ba tháng trước, hai người từ đây rời đi, nàng từng ngỡ rằng cả đời sẽ chẳng bao giờ quay lại. Nào ngờ chưa đầy mấy chục ngày, họ đã buộc phải trở về.



Tựa như số phận đã an bài.


Sau khi vào thành, Tề Anh phân phó Bạch Tùng đưa Thẩm Tây Linh về Phong Hà Uyển, còn bản thân thì cùng Thanh Trúc đổi ngựa về thẳng phủ chính. Trước khi xuống xe, Thẩm Tây Linh bỗng dâng lên một nỗi bất an mãnh liệt, không kìm được liền ôm chặt lấy chàng, mặt chôn nơi ngực chàng, khe khẽ hỏi: “… Khi nào thì chàng trở về Phong Hà Uyển?”


Giọng nàng run run, Tề Anh cảm nhận được nỗi bất an nơi nàng, bèn đưa tay ôm lấy nàng, dịu giọng an ủi, đáp lời: “Rất nhanh thôi, ta sẽ trở về, trở về gặp nàng.”


Thanh âm chàng vẫn trầm ổn như trước, nhưng không hiểu sao lần này lại chẳng thể khiến nàng an lòng. Biết bao nỗi lo lắng trong lòng Thẩm Tây Linh giờ phút ấy chỉ hóa thành quyến luyến không nỡ rời xa. Nàng cứ dựa vào lòng chàng mãi, cho đến khi bên ngoài tiếng ngựa hí đã vang lên giục giã, nàng mới miễn cưỡng buông tay, áp mình bên cửa xe nhìn theo chàng xuống xe lên ngựa, rồi khuất dần trong màn đêm dày đặc của thành Kiến Khang.


Lúc ấy, cả hai người đều không hay, lần tái ngộ sau cùng sẽ là phong cảnh ra sao.


Tề gia là thế gia đã trăm năm, phủ đệ vẫn như xưa, khí thế uy nghi tráng lệ. Cổng lớn đỏ son, hai bên là cặp sư tử đá sừng sững oai phong, đèn lồng treo trước cửa tinh xảo sáng ngời, bóng người xa xăm như được kéo dài mãi trong ánh sáng.


Bọn gia nô nơi cổng phủ nghe tiếng vó ngựa liền biết có người trở về, vừa ra xem đã nhận ra nhị công tử, đôi mắt tràn lệ xúc động, nghẹn ngào nói: “Công tử đã về rồi… xin, xin công tử mau vào xem đi ạ!”


Tề Anh nhíu mày, sải bước tiến vào phủ.


Trong phủ, chạm khắc long phụng vẫn rực rỡ như ngày nào, cảnh trí dường như không đổi, nhưng không khí thì lạnh lẽo, mang theo u buồn rõ rệt. Chính sảnh không người, chàng nghĩ một lát rồi rẽ đường khác đến Gia Hỉ Đường, nơi ở của mẫu thân.


Chưa kịp bước vào, đã nghe thấy tiếng khóc của Huy Nhi, còn có tiếng của mẫu thân dịu dàng dỗ dành. Huy Nhi sao lại ở đây?


Nha hoàn hầu bên ngoài vừa trông thấy nhị công tử thì mắt sáng bừng, hành lễ xong lập tức chạy vào thông báo với Nghiêu thị. Chẳng bao lâu sau, giọng nói mẫu thân từ trong phòng vọng ra, mang theo vẻ run rẩy: “Là Kính Thần về đó sao?”


Tề Anh nghe tiếng liền bước vào, vòng qua bình phong đã thấy mẫu thân. Chỉ trong chưa đầy hai tháng, Nghiêu thị đã tiều tụy hẳn.


Mẫu thân vốn dung mạo xinh đẹp, được phụ thân thương yêu, con cháu hiếu thuận, quanh năm an hưởng trong yên ấm, dung nhan trẻ trung không mang chút dấu vết thời gian. Ấy vậy mà chỉ trong thời gian ngắn ngủi, mái tóc đã điểm sương, dưới mắt hiện rõ quầng thâm, dung nhan mỏi mệt vô cùng.


Vừa thấy nhi tử bước vào, mắt bà lập tức đỏ hoe, đứng dậy toan bước tới nhưng chưa kịp đi được mấy bước đã lảo đảo suýt ngã. Tề Anh phản ứng nhanh, vội đỡ lấy bà ngồi xuống. Nghiêu thị ôm con, nghẹn ngào bật khóc: “Kính Thần… Kính Thần…”



Mẫu thân kích động quá mức, trong chốc lát nói chẳng thành lời. Tề Anh vừa an ủi bà, vừa cảm thấy đầu gối nặng trĩu, thì ra là Huy Nhi ôm chặt lấy chân chàng, nước mắt đầm đìa, nức nở gọi: “Nhị thúc… nhị thúc cuối cùng cũng về rồi, cầu xin nhị thúc cứu lấy phụ thân, cứu lấy mẫu thân… nhị thúc…”


Nửa tháng qua chàng bôn ba trên đường, tình hình trong nhà biết được chỉ qua vài dòng thư mẫu thân gửi, nay nghe lời Huy Nhi mới hay dường như cả đại tẩu cũng đã gặp nạn?


Tề Anh gạt bỏ mọi nghi hoặc trong lòng, đưa tay đón lấy tiểu cháu gái, vừa lau nước mắt cho nàng, vừa nhẹ giọng dỗ dành: “Nhị thúc đã về rồi, sẽ không sao đâu. Huy Nhi ngủ một giấc đã, khi tỉnh dậy mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.”


Tiểu Huy Nhi tuy còn nhỏ, nhưng dường như đã biết sợ hãi và lo lắng, chẳng chịu buông tay, khóc đến nỗi thở cũng không ra hơi. Tề Anh khẽ đưa mắt ra hiệu cho Thanh Trúc, hắn liền ra ngoài gọi vú nuôi của Huy Nhi.


Vú nuôi đến, định bế tiểu nha đầu đi thì Huy Nhi vừa khóc vừa vươn bàn tay nhỏ bé về phía Tề Anh, nức nở nói: “Nhị thúc phải ngoắc tay với Huy Nhi…”


Tề Anh cùng tiểu Huy Nhi ngoắc tay lập ước, tiểu nha đầu lúc này mới yên lòng đôi phần, tựa hồ cũng hiểu được rằng nhị thúc nhà mình là người đầu đội trời, chân đạp đất chuyện gì đã hứa, nhất định sẽ giữ lời.


Vú nuôi nhân cơ hội bế tiểu nha đầu đi.


Trong khoảng thời gian ấy, tâm tình Nghiêu thị cũng đã dần ổn định lại. Tề Anh châm một chén trà an thần, đưa tới trước mặt, bà uống xong rồi mới chậm rãi kể lại căn nguyên mọi việc.


Họa cơ lần này, tất cả đều bắt đầu từ tam công tử Tề Ninh. Những năm gần đây, hắn qua lại thân thiết với phụ tử chi thứ của Phó gia là Phó Nhiên. Không rõ từ lúc nào, trong vòng một năm nay, hắn lại theo Phó Nhiên nhúng tay vào việc làm ăn riêng trái luật, chuyện cho vay nặng lãi trái phép.


Việc như cho vay nặng lãi cao vốn dĩ ở các thế gia đại tộc đều có đụng chạm ít nhiều. Ngay cả Tề gia cũng không hoàn toàn vô can, các chi thứ đều từng dính líu. Thế nhưng gia phong Tề gia từ trước đến nay nghiêm cẩn thanh liêm, chi chính tuyệt không nhúng chàm, đối với các chi thứ cũng quản thúc chặt chẽ hơn các nhà khác. Dẫu có làm việc không hợp quy, thì cũng biết giữ chừng mực, không đến mức phô trương hay gây ra đại họa.


Song lần này, chuyện Tề Ninh gây ra lại hoàn toàn khác biệt. Hắn không những cho vay nặng lãi trái phép với lãi suất bốn phần mà còn tăng thêm tiền lãi chồng lãi, số bạc thâu tóm đã là con số kinh thiên. Hắn thậm chí còn cưỡng ép người nghèo không có khả năng hoàn trả phải lấy ruộng đất ra thế nợ, rồi nhân đó chiếm đoạt hơn ngàn mẫu điền sản.


Một thứ tử như hắn, từ đâu có được từng ấy ngân lượng? Đương nhiên là lén lút bên ngoài vay mượn từ các tiệm ngân hiệu bên ngoài.


Song chủ tiệm cho vay không phải là kẻ ngu dốt. Dù biết hắn là công tử Tề gia cũng không thể dễ dàng giao ra hàng vạn lượng vàng bạc, tất nhiên phải có bằng chứng bảo đảm.


Không rõ hắn nhất thời điên dại hay bị ai xúi giục, lại lớn mật đến mức dám trộm ấn riêng của huynh trưởng Tề Vân rồi ký vào giấy vay nợ với danh nghĩa huynh trưởng mình.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 150: Gió đầy (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...