Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 128: Triều dâng (1)
Từ hôm đó trở đi, Thẩm Tây Linh liền cùng Tề Anh sống một đoạn ngày tháng nhàn tản hiếm có.
Thương thế của chàng hồi lâu chưa lành, vậy nên cũng lấy cớ cáo bệnh nghỉ việc triều chính, ở nhà nguyên nửa tháng.
Trong nửa tháng ấy, mỗi ngày họ đều ngủ đến khi mặt trời lên cao mới dậy. Tỉnh giấc rồi thì chậm rãi rời giường, sau đó Thẩm Tây Linh lại hào hứng tự mình xuống bếp nấu cơm, ba bữa mỗi ngày đều thay đổi món, nghiên cứu cách nấu món mới. Nấu xong liền cùng chàng dùng bữa, từ đó mà việc ăn uống của Tề Anh dần đi vào quy củ. Chứng đau dạ dày của chàng cũng được xoa dịu rất nhiều, nửa tháng trời không tái phát khiến Thẩm Tây Linh mừng rỡ không thôi.
Cơm nước xong xuôi, hai người lại cùng cuộn tròn người đọc sách nhàn đàm. Trong Vong Thất tàng thư phong phú, chàng đã đọc gần hết, còn Thẩm Tây Linh thì phần lớn đều chưa từng đụng tới, bèn kéo chàng cùng đọc. Vừa đọc vừa chuyện trò, lúc thì bình sách, lúc lại tán nhảm chuyện trên trời dưới đất chẳng chút liên quan đến sách.
Ngoài việc đọc sách, họ còn cùng nhau dạo khắp Phong Hà Uyển. Trang viện đẹp đẽ này ngày trước chẳng mấy khi được dùng hết công năng vì nam nữ chủ nhân đều bận rộn, chỉ coi nó như nơi nghỉ chân mà thôi. Giờ đây rảnh rỗi mới có dịp thưởng thức trọn vẹn nét đẹp của nó.
Lúc này đúng vào tiết giao mùa xuân – hạ, sen trong viện bắt đầu trổ nụ, hồ trong Vọng Viên cũng đang vào thời đẹp nhất, vài búp sen vừa nhú lên, mơn mởn kiều diễm. Khi rảnh rỗi, hai người lại tới Vọng Viên thưởng sen, đôi lúc còn chơi trò đọc thơ ngược, hay thi phi hoa lệnh. Tề Anh đường đường là bảng nhãn, dĩ nhiên không thể so đo thật với tiểu cô nương, bèn làm bộ thi chơi, lúc thắng lúc thua, thua cũng giả vờ khéo đến mức chọc cho nàng cười mãi không thôi.
Ngoài ra, chàng cũng cuối cùng có thời gian để tiếp tục dạy Thẩm Tây Linh cưỡi ngựa. Bôn Tiêu cũng được dắt ra khỏi chuồng, có cơ hội tung vó nơi sau núi Thanh Tế, chỉ tiếc là nữ chủ nhân của nó vẫn còn sợ ngựa, phải có nam chủ nhân dắt tay mới dám trèo lên.
Thẩm Tây Linh vẫn không thích cưỡi ngựa lắm, nhưng vì nay quan hệ đã khác xưa, Tề Anh dạy nàng cũng không còn nghiêm khắc như trước. Sau này khi thương thế chàng khá hơn còn ngồi sau ôm lấy nàng mà cưỡi cùng. Hai người vừa cười vừa nói, một buổi chiều cứ thế trôi qua, không còn cảm giác vất vả khó chịu như xưa.
Mọi chuyện đều hết sức tốt đẹp, chỉ trừ… chuyện buổi tối đi ngủ.
Kỳ thực hai người đều thấy nằm chung giường bây giờ có chút không ổn, nhất là Thẩm Tây Linh còn thường bị Thủy Bội và mấy nha đầu khác trêu chọc. Dù không nói ra, ánh mắt đùa cợt kia cũng khiến nàng xấu hổ đến đỏ cả mặt.
Nhưng lý trí là một chuyện, tình cảm lại là chuyện khác. Hai người tình ý sâu nặng, dù ban ngày đã dính nhau không rời, đến đêm vẫn luyến tiếc chẳng đành chia xa. Vậy nên mặc ánh mắt người đời, đêm đến vẫn nằm bên nhau, khi thì nàng sang viện của chàng, khi thì chàng đến khuê phòng của nàng.
Trong bóng đêm, màn giường kín đáo như chốn riêng tư, hai người có thể buông lỏng mọi dè dặt, để tình yêu và d*c v*ng mặc sức nảy nở. Họ quấn quýt nhau không rời, hôn nhau say đắm, ngón tay cũng chẳng rời nhau, tựa hồ muốn chiếm lấy cả hơi thở của nhau.
Nhưng Tề Anh vẫn luôn giữ vững ranh giới, chưa bao giờ bước qua bước cuối cùng. Là người xuất thân thế gia, lại bản tính đoan chính, dù đã vượt qua nhiều lễ nghi vì yêu, nhưng chàng vẫn hy vọng đêm đầu tiên của nàng thuộc về ngày đại hôn.
Tam thư lục lễ, danh chính ngôn thuận, không thể để nàng chịu nửa điểm uất ức. Ý nghĩ ấy dĩ nhiên rất tốt, chỉ là xưa nay đường quân tử chẳng dễ đi. Một khi tiểu Tề đại nhân đã quyết như vậy thì đêm nào cũng phải cắn răng nhẫn nhịn những khổ sở mà một tiểu cô nương như Thẩm Tây Linh chẳng hề hay biết. Nàng chỉ lờ mờ nhận ra rằng mỗi khi bị chàng hôn đến mê muội thì đột nhiên mọi thứ sẽ dừng lại, chàng sẽ bất ngờ buông nàng ra, quay lưng lại, rồi giọng trầm khàn bảo nàng “ngủ đi thôi”.
Lần nào cũng khiến nàng chẳng hiểu ra sao.
Nhưng chút ngượng ngùng ban đêm ấy hoàn toàn bị bao phủ bởi những ngày tháng êm đềm ngọt ngào ban ngày. Thẩm Tây Linh vẫn vô cùng hài lòng với quãng ngày ấy, trong lòng đầy kỳ vọng rằng sau khi họ bỏ trốn, những ngày như tiên này sẽ kéo dài mãi mãi.
Giữa nửa tháng ấy, Nghiêu thị có đến Phong Hà Uyển thăm Tề Anh.
Mẫu thân hiền lành ấy vốn luôn lo cho nhi tử, chỉ là trước đó Tề tướng còn đang giận, bà không tiện đến. Nay thấy trượng phu dần hạ giận, lại bắt đầu lo lắng cho vết thương của nhi tử bà mới chọn thời điểm này, lên núi Thanh Tế thăm hỏi.
Vào chính sảnh, thấy nhi tử tuy chưa khỏi hẳn nhưng thần sắc tinh thần đều rất tốt, Nghiêu thị liền yên tâm.
Hiểu con không ai bằng mẫu thân, Nghiêu thị lại là người tâm tư tinh tế, liếc mắt một cái đã nhìn ra giữa Tề Anh và Văn Văn có điều bất thường. Từng cử chỉ, từng ánh mắt giao nhau, đều là ý tứ chỉ có thể cảm nhận chứ chẳng thể nói thành lời.
Khi Thẩm Tây Linh ra ngoài pha trà, Nghiêu thị liền chớp lấy cơ hội hỏi: “Kính Thần, con với Văn Văn… chẳng lẽ đã…”
Nghiêu thị thấy thế còn không hiểu gì sao. Bà bèn cười, trong lòng tràn đầy vui mừng. Ài, ba năm trước bà đã nhìn ra nhi tử mình có cảm tình đặc biệt với tiểu cô nương ấy, chỉ là lúc đó Văn Văn còn nhỏ, tình cảm đôi bên vẫn chưa rõ ràng. Giờ hai đứa đã lớn, cuối cùng cũng có kết quả.
Trước đó khi thấy hai đứa giận nhau bà còn lo, nay thấy bức màn cuối cùng cũng bị vén lên, bà cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhi tử bà từ nhỏ đã khắc chế bản thân, lạnh nhạt ít lời, cứ như vô cầu vô dục. Đặc biệt là từ khi làm quan càng ngày càng bận rộn với chính sự. Nay thấy nhi tử ở bên Văn Văn mà ánh mắt rạng ngời, bà cũng thấy vui theo. Cũng tốt, cuối cùng đã có người khiến nhi tử thật sự vui vẻ.
Nghiêu thị vừa cười vừa trêu ghẹo mấy câu, rồi lại nghĩ đến chuyện dây dưa giữa nhi tử và công chúa, không khỏi có phần lo lắng. Nghĩ ngợi một lát mới bảo: “Ta thì tất nhiên thích Văn Văn, chỉ là sau này các con định thế nào, con đã suy tính kỹ chưa? Người ta là cô nương trong sạch, con đừng khiến người ta đau lòng.”
Lời vừa dứt, Thẩm Tây Linh đã quay lại từ bên ngoài. Tề Anh chỉ kịp khẽ đáp: “Mẫu thân yên tâm ạ.”
Ba người lại trò chuyện thêm hồi lâu, Nghiêu thị mới nhắc tới Tề tướng.
Bà thở dài nhìn nhi tử mà nói: “Con cũng đừng trách phụ thân con, ông ấy chỉ vì quá xem trọng gia tộc ta, lại càng coi trọng tiền đồ của con nên mới không muốn con dính vào rắc rối.”
Tề Anh đáp: “Hài nhi hiểu.”
Nghiêu thị lại nói: “Hôm đó ông ấy đánh con quá nặng, thật ra sau đó cũng hối hận lắm. Tuy không nói ra, nhưng hôm nay còn bóng gió sai ta qua đây thăm con, thật sự là nhớ con đấy.”
Tề Anh cười nhẹ: “Phụ thân và mẫu thân không cần lo lắng, thương thế của hài nhi đã gần khỏi rồi.”
Nghiêu thị thấy nhi tử sắc mặt hồng hào thì cũng yên tâm, lại quay sang Thẩm Tây Linh cười: “Đều nhờ Văn Văn chăm sóc chu đáo, không thì con còn phải khổ thêm mấy phần nữa.”
Tề Anh cười đáp một tiếng, còn Thẩm Tây Linh thì mặt lập tức đỏ bừng.
Nghiêu thị không ở lại dùng bữa tối vì còn phải về bản phủ để thuật lại tình hình thương thế của nhi tử cho Tề tướng biết.
Tối đó, cả nhà Tề gia cùng dùng bữa, trong bữa cơm, Nghiêu thị liền nhắc đến chuyện này. Để tránh làm Tề tướng khó xử, bà còn khéo léo vờ như đang nói với trưởng tử.
Tề Vân rất phối hợp, cùng đích mẫu một xướng một họa, thuật lại rõ ràng tình trạng hồi phục của nhị đệ. Thấy phụ thân vẫn có vẻ lo lắng, hắn lại giả vờ lo lắng mà hỏi mẫu thân: “Ấy, có khi nào con cũng nên đến thăm nhị đệ một chuyến? Dù ngoài da đã lành, lỡ bên trong tổn thương không thấy thì sao?”
Nghiêu thị lại không hiểu ý, chỉ cho rằng câu nói của trưởng tử là muốn đi thăm Kính Thần. Bà thầm nghĩ Kính Thần đang ở với Văn Văn tình ý mặn nồng như mật, chính là lúc ngọt ngào chẳng muốn ai quấy rầy. Ngay cả bà thân làm mẫu thân còn thấy bản thân đến đó cũng như kẻ thừa, trưởng tử còn đến góp thêm náo nhiệt làm gì?
Nghĩ thế nên bà vội ngăn trưởng tử: “Con thì khỏi đi, Văn Văn đang chăm sóc nó kia kìa, hai đứa…”
Nói đến đây, Nghiêu thị ngập ngừng, mới cảm thấy nói ra như vậy thì có phần không ổn. Dù trong nhà ai cũng biết chuyện của Văn Văn, nhưng ngày thường đều tránh nhắc tới. Nhất là còn vướng mối quan hệ với công chúa, nói trắng ra ở nơi đông người thế này càng không nên.
Chỉ là tuy Nghiêu thị kịp dừng lại, nhưng ý tứ kia người sáng suốt đều nghe ra được. Tề Chương cùng Tề Vân đều nhướn mày, nhưng không biểu lộ gì đặc biệt. Trưởng tẩu còn khẽ mỉm cười, như thể ‘quả nhiên là thế’.
Chỉ có tam công tử Tề Ninh là phản ứng dữ dội nhất, tay run làm rơi mất cái bát.
“Choang” một tiếng vang lớn, dọa cả bàn cơm giật mình. Tề Chương sắc mặt lập tức sa sầm, nghiêm giọng quát nhi tử: “Không ra thể thống gì!”
Tề Ninh bị phụ thân quát một câu liền như con chim sợ cành cong, cúi đầu không dám nói, sắc mặt trắng bệch khó coi vô cùng. Ngồi cạnh hắn, Tề Lạc tinh mắt nhìn thấy ánh mắt của tam ca vừa kinh hoảng, lại vừa… phẫn nộ đến cực điểm.
Hắn thậm chí đã siết chặt hai tay thành nắm đấm, run rẩy không ngừng! Tề Lạc không hiểu ra sao, không biết tam ca vì cớ gì mà phản ứng lớn đến thế. Còn chưa kịp nghĩ kỹ, bỗng nghe phụ thân gọi tên mình, vội hoàn hồn, buông đũa đứng dậy lắng nghe cha hỏi.
Hồi lâu sau, Tề Chương mới buông đũa, tiếp nhận khăn tay từ nô tỳ để lau tay, vừa lau vừa chậm rãi nói: “Hôm nay phụ thân điều bản thi của con từ Hàn Lâm Viện về xem qua rồi, không tệ.”
Tề Lạc nghe vậy toàn thân chấn động, mừng rỡ hiện rõ trên mặt.
Phụ thân điều bài thi của hắn về xem? Còn nói “không tệ”? Ngữ khí này… chẳng lẽ phụ thân có ý thay đổi kết quả mà nhị ca định ra trước đó, muốn giúp hắn chen vào tam giáp? Vậy thì… chẳng phải hắn vẫn còn hy vọng cưới Dao Nhi muội muội sao?!
Một hơi dâng lên trong ngực, niềm vui khó giấu, nhưng rồi lại nghe phụ thân nhàn nhạt tiếp lời: “Nhưng cũng chỉ là không tệ, còn cách “rất tốt” một khoảng xa.
Câu nói lửng lơ ấy khiến Tề Lạc không rõ phụ thân rốt cuộc có định giúp mình hay không, nhất thời chỉ có thể ngập ngừng đáp nhỏ một tiếng.
Tề Chương ngẩng mắt nhìn tứ tử một cái, đem khăn giao lại cho tỳ nữ, thần sắc nghiêm nghị: “Nhị ca con xử lý việc này tuy có chỗ không phải, nhưng ‘cử hiền tránh thân’ cũng là chuyện thường tình. Nếu con muốn đỗ năm nay đúng năm huynh con làm chủ khảo thì phải vượt trội người khác hẳn một bậc. Nếu chỉ là một hai điểm chênh lệch, bị loại cũng không oan uổng gì.”
Ông dừng một chút, tiếp lời: “Nhị ca con ta đã răn dạy qua rồi, việc này coi như chấm dứt. Về sau huynh đệ các con không được vì chuyện ấy mà nảy sinh hiềm khích, nghe rõ chưa?”
Tề Lạc nhất thời không nói được gì… Hắn nghe hiểu rồi. Hiểu rất rõ. Thì ra, phụ thân chẳng phải muốn giúp hắn, cũng không phải đang an ủi hắn. Chẳng qua là… muốn hắn đừng trách nhị ca.
Nhị ca cái gì cũng có, cái gì cũng không thiếu. Mà hắn thì không có gì, dốc hết sức chỉ mong lấy được Dao Nhi mà nhị ca không cần, chỉ muốn chen vào tam giáp mà nhị ca xem thường… cũng không được sao?
Phụ thân chưa từng để tâm đến vui buồn của hắn. Chỉ một lòng mong huynh đệ thuận hòa, đừng sinh mâu thuẫn. Nói trắng ra, điều ông quan tâm chỉ là nhị ca, còn hắn sống chết ra sao, có vui buồn gì… phụ thân chẳng hề bận tâm.
Hắn còn có thể nói gì nữa đây? Ánh mắt của Tề Lạc trở nên trống rỗng, chỉ lặng lẽ cúi đầu. Khi phụ thân nghiêm giọng hỏi lại một lần nữa: “Nghe rõ chưa?”, hắn mới khẽ đáp một tiếng: “… Nghe rõ rồi ạ!”
Hắn cuối cùng cũng hiểu rõ rồi. So với nhị ca thì hắn… chẳng là gì cả.
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 128: Triều dâng (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
