Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 118: Tình đậm (1)
Ngày hôm sau, khi Thẩm Tây Linh tỉnh lại, Tề Anh đã đi rồi.
Nàng mơ màng thức dậy, ban đầu phát hiện mình đang ở trong một căn phòng lạ lẫm, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Sau một lúc, khi ý thức dần hồi phục, những ký ức của đêm qua mới từ từ hiện về.
Họ… đã ở bên nhau.
Những ký ức thân mật của đêm qua khiến Thẩm Tây Linh lập tức đỏ mặt như thoa phấn. Nàng cuộn mình trong chăn của chàng, lặng lẽ che mặt lại, rồi mất một lúc lâu mới chậm rãi ngồi dậy.
Vừa ngồi thẳng người, nàng liền thấy trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường vẫn còn chén nước cạn mà tối qua chàng đã cho nàng uống. Những hành động và lời nói nhỏ nhặt của chàng lúc ấy lại càng rõ ràng, khiến nàng càng thêm nhớ chàng.
Hầy, sao người ấy lúc nào cũng bận rộn thế nhỉ?
… Nàng thật sự rất nhớ chàng.
Nhưng sau những ký ức ngọt ngào, những chuyện không vui cũng dần hiện ra, Thầm Tây Linh không khỏi nghĩ đến cái chết của Phùng chưởng quầy, trong lòng chợt cảm thấy buồn bã, nặng trĩu. Nàng có chút hoang mang, lại nghĩ đến lời Tề Anh tối qua bảo nàng nghỉ ngơi vài ngày, đừng lo chuyện kinh doanh nữa, nhưng nàng thật sự không thể an lòng. Nàng vẫn nghĩ mình phải đến thăm goá phụ và hài tử của Phùng chưởng quầy, dù họ có không muốn gặp nàng, nàng vẫn phải phái người đưa chút an ủi.
Thẩm Tây Linh suy nghĩ một hồi, lại ngồi trên giường chàng, lặng lẽ ngẩn người một lát, còn đá đá cái chăn, mãi đến khi thấy mặt trời đã lên cao mới đứng dậy.
Nghe thấy động tĩnh trong phòng, những đứng ngoài liền bước vào hầu hạ Thẩm Tây Linh tắm rửa, nhưng người vào không phải là Thuỷ Bội hay Phong Thường mà là những người lạ. Hỏi ra mới biết, các nàng ấy hiện đang quỳ phạt ngoài cửa Ốc Ngọc viện nghe nói là do công tử bảo, họ đã quỳ đã hơn một canh giờ rồi.
Thẩm Tây Linh vừa nghe xong liền giật mình, vội vàng chải chuốt qua loa rồi bước ra cửa.
Đêm qua mưa gió tăm tối, sấm chớp ầm ầm, nhưng sáng nay lại chuyển sang trời quang mây tạnh. Ánh nắng mùa xuân rực rỡ treo trên bầu trời xanh thẳm, gió thổi qua vườn hoa cỏ tại Phong Hà Uyển, hoa cỏ tươi thắm, ướt át, đúng là một cảnh sắc hiếm có.
Thẩm Tây Linh vội vàng từ Hoài Cẩm viện của Tề Anh trở về Ốc Ngọc viện. Từ xa đã nhìn thấy Thủy Bội và bốn người còn lại quỳ gối trước cổng viện, ai nấy đều cúi đầu, dáng vẻ ủ rũ.
Họ đêm qua đã theo nàng vất vả, nàng vốn dĩ cảm thấy áy náy, nay lại thấy họ bị phạt quỳ, lòng càng thêm không đành, vội vàng bảo họ đứng dậy, đừng quỳ nữa.
Mấy người đều không chịu, Lục Tử còn vừa thút thít vừa nói: “Tiểu thư, người rộng lượng nên không trách chúng nô tài, nhưng hầu hạ người có lỗi thì phải chịu phạt. Công tử phạt là đúng, chúng nô tài không đứng dậy.”
Câu nói cứng rắn, vẻ mặt kiên quyết không đổi.
Nói ra thì Tề Anh tuy lạnh lùng nghiêm khắc, nhưng không phải là người tàn nhẫn vô tình, hiếm khi trách phạt người dưới. Trước đây cũng chưa từng quản lý những nha hoàn hay gia nhân bên cạnh Thẩm Tây Linh. Ngay cả ba năm trước, khi Tử Quân và Phong Thường gây ra rắc rối nhỏ trong buổi hoa hội, chàng cũng không nói gì. Thế mà lần này lại có ngoại lệ, phạt bốn người họ.
Lục Tử họ nhớ rất rõ, sáng nay, thần sắc của công tử vô cùng nghiêm khắc, khiến họ từ đáy lòng đều sợ hãi. Công tử nói câu nào cũng đầy uy nghiêm: “Nàng tính tình hiền hậu, các ngươi có thể thay nàng quyết định sao?”
Mấy người đều hiểu, công tử đang trách họ đã giấu giếm chuyện Phùng chưởng quầy đến cửa. Họ thực sự đã vượt quá giới hạn. Dù là vì tiểu thư mà làm, nhưng cuối cùng lại gây thêm rắc rối cho nàng. Nếu không phải công tử kịp thời đến cứu, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
“Đừng thay nàng quyết định!” Công tử cuối cùng lạnh lùng nói. “Trừ khi tất cả hậu quả các ngươi đều có thể gánh chịu.”
Bị công tử phạt quỳ ba giờ không phải là quá nặng, có lẽ ý của chàng là cảnh cáo nhẹ, đã rất khoan dung rồi.
Thẩm Tây Linh lại càng cảm thấy áy náy.
Dù họ có sai, nhưng hôm qua họ cũng đã cố gắng bảo vệ nàng, đặc biệt là Thủy Bội. Hôm qua nàng cùng Thủy Bội vào nam viện của Dương Đông, sau đó bị gia nhân nơi đó kéo ra ngoài, tay chân đều bị bầm tím. Thẩm Tây Linh tự biết tối qua bản thân vì tức giận mà trách lầm Thủy Bội, càng thấy mình có lỗi liền kiên quyết bảo họ đứng dậy.
Mấy người lại hết sức cứng rắn, nhất quyết không chịu đứng lên, Thủy Bội còn rơm rớm nước mắt nhìn Thẩm Tây Linh nói: “Tiểu thư, người để chúng nô tỳ quỳ đi, dù sao cũng vì Phùng chưởng quầy, chúng nô tỳ quỳ là đúng…”
Câu này làm Thẩm Tây Linh im lặng không nói.
Đúng vậy… Phùng chưởng quầy đã mất mạng, nếu khi đó ông ấy gặp nàng, nghe lời khuyên của nàng, có lẽ đã không vì tuyệt vọng mà chọn cái chết. Thủy Bội và họ quả thực đã sai, sao nàng có thể vì thế mà biện hộ cho người khác?
Thẩm Tây Linh thôi không khuyên nữa, kiềm chế sự đau lòng, để họ quỳ ba canh giờ.
Đến chiều, mấy người mới đứng lên, ai nấy đều mệt mỏi, mặt mày xanh xao, đầu gối cũng sưng tấy. Lục Tử thì khỏe hơn một chút, nhưng mấy nha hoàn đi lại cũng không dễ dàng.
Thẩm Tây Linh tự nhiên rất đau lòng, liền sai người bôi thuốc cho họ, bảo họ nghỉ ngơi. Nào ngờ mấy nàng lại vừa đau vừa cười đùa, trêu chọc nàng, còn nhìn sang Hoài Cẩm viện, nháy mắt tinh nghịch nói: “Chúc mừng tiểu thư được như ước nguyện!”
Họ vừa nói vừa liếc nhìn về phía Hoài Cẩm viện, khiến khuôn mặt Thẩm Tây Linh đỏ bừng. Nàng không muốn cười nhưng lại không nhịn được, cuối cùng bực mình đỏ mặt, vứt thuốc mỡ cho họ tự bôi.
Được như ước nguyện…
Thẩm Tây Linh mặt đỏ như quả đào.
Ai… sao chàng còn chưa trở về?
Phía bên kia, Tề Anh đang ở Hàn Lâm Viện, bận đến mức không thể phân thân.
Hàn Lâm Viện khác với Khu Mật Viện, quan sở đặt ngay trong cung. Giang Tả từ lâu đã coi trọng văn trị, giới trí thức từ trước đã có nhiều nhân tài, vào Hàn Lâm Viện là những người ưu tú trong số đó. Mỗi kỳ thi cử, chỉ có vài người đỗ đầu sẽ có cơ hội được chọn vào Hàn Lâm Viện.
Vương Thanh, trước khi xin phép nghỉ hưu là Hàn Lâm Viện đại học sĩ. Năm đó Tề Anh đỗ bảng nhãn, bước chân vào quan trường cũng đã từng làm việc ngắn hạn tại Hàn Lâm Viện, nhưng sau đó nhanh chóng được điều sang vị trí quyền lực thực tế, không còn liên quan gì đến Hàn Lâm Viện nữa.
Lần này, vì kỳ thi xuân mà ông quay lại Hàn Lâm Viện, cùng các vị quan khác quyết định kết quả kỳ thi năm nay.
Các phó chủ khảo đều lớn tuổi hơn Tề Anh, dù không phản đối chàng nhưng cũng có tính cách riêng, nhất là các văn nhân, tính tình khó tránh khỏi tỉ mỉ, trong việc tranh luận về từng chi tiết của bài thi, họ nói qua nói lại, tranh cãi không ngừng.
Tề Anh là môn sinh trẻ tuổi, không tiện độc đoán, chỉ đành nhẫn nại, cố gắng kiên nhẫn nghe họ tranh luận, đợi cho họ mệt rồi mới đưa ra kết luận, cuối cùng mới hoàn thành được chấm bài thi.
Công việc bên này vừa kết thúc thì Khu Mật Viện lại truyền đến tin tức, nói rằng Bắc Nguỵ gần đây lại dấy lên một cuộc nổi loạn mới. Những mật thám ẩn náu mà Khu Mật Viện cài cắm ở phía bắc đã lợi dụng tình thế khuấy động thổi bùng ngọn lửa, tình hình đã đến tai triều đình, Cao Mẫn có ý định phái Cố gia đi dẹp loạn.
Tề Anh nghe xong, lặng lẽ suy nghĩ, liền vội vàng giao phó vài lời tại Hàn Lâm Viện rồi quay về Khu Mật Viện.
Vừa ngồi xuống, chưa kịp ăn uống, chàng đã phải cùng các vị quan thảo luận công việc suốt mấy canh giờ. Khi mọi việc xong xuôi cũng đã tới giờ tí.
Các quan viên rời đi, Tề Anh ngồi lại một mình trong phòng, thần sắc mơ màng.
Hôm nay, chàng cảm thấy có gì đó không ổn.
Chàng… không thể kiểm soát bản thân mà lại nghĩ đến Thẩm Tây Linh. Trước kia, dù bận rộn công vụ, đôi khi cũng có nghĩ về nàng nhưng chỉ thoáng qua, chỉ cần ông áp chế chút là ổn. Hôm nay lại khác, một lần lại một lần, hình bóng nàng cứ lướt qua trong tâm trí chàng.
Trên đường từ Phong Hà Uyển vào cung nghĩ đến nàng, trong buổi chầu nghĩ đến nàng, khi nghe các bậc lão sư tranh cãi ở Hàn Lâm Viện lại nghĩ đến nàng, thậm chí vừa rồi, khi mười hai phân ty đang nói về loạn lạc nơi phương bắc, chàng vẫn không thể nào tập trung, lòng vẫn nghĩ đến nàng.
Nhớ lại tối qua, hình ảnh nàng cuộn mình trong chăn, nhớ lại hương thơm nhạt nhòa không thể nào miêu tả được trên cơ thể nàng, nhớ lại khi họ hôn nhau, hàng mi nàng khẽ run rẩy… Nhớ lại tất cả những gì liên quan đến nàng.
Chàng thực sự không muốn vì chuyện riêng mà phân tâm trong lúc xử lý công vụ, nhưng mọi thứ liên quan đến nàng cứ liên tiếp lướt qua trước mắt. Mà nếu chàng cố gắng không nghĩ đến nàng thì lại rơi vào sự cố gắng ấy, chẳng nghĩ được gì.
Vậy là chàng đành vừa nghĩ đến nàng vừa lắng nghe các quan báo cáo công việc, có khi lơ đãng không nghe rõ, lại phải nhờ người khác nhắc lại. Cứ như vậy nhiều lần, ngay cả Từ Tranh Ninh cũng nhận thấy sự khác thường của chàng, lo lắng hỏi chàng gần đây có phải quá lao lực hay không.
Tiều Tề đại nhân tự biết mình đã bị nhìn ra điểm mờ ám, trong lòng lúc ấy cảm thấy khá bối rối, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, chỉ đáp một câu “không sao” khiến các quan khác càng thêm cảm thấy sự vất vả của thượng quan, họ không khỏi tự trách bản thân bất tài.
Cuối cùng công vụ hôm nay cũng kết thúc, nhưng Tề đại nhân vẫn chưa có ý rời khỏi quan sở. Chàng lấy lại tinh thần, bảo Thanh Trúc gọi một quan viên thuộc Hình Bộ vào, tự tay viết một phong thư đưa cho quan viên ấy, rồi nói: “Đi một chuyến đến Đình Uý, mời Lục đại nhân đến gặp ta.”
Đình Uý là nơi phụ trách tội án và sửa đổi luật lệ, tự nhiên là có quyền lực lớn lao. Lục đại nhân mà Tề Anh nhắc đến chính là Lục Chinh, quan lớn của Đình Uý, chức vị chính tam phẩm, chuyên giải quyết các vụ án nghiêm trọng, có thể nói còn có liên quan đến Thẩm Tây Linh. Ngày xưa, vụ án của Thẩm tướng đã qua tay Lục đại nhân này, thậm chí khi Thẩm Tây Linh cùng mẫu thân bỏ trốn, lệnh truy nã cũng là do vị này phát ra.
Quan viên kia nhận lệnh rời đi, khoảng nửa giờ sau, Lục Chinh tự mình đến.
Thực ra, giữa Khu Mật Viện và Đình Uý không có gì phân chia quyền trên quyền dưới, dù Tề Anh có chức vị cao hơn Lục Chinh một bậc, nhưng hai người hiếm khi có công vụ gì liên quan đến nhau, Lục Chinh không cần phải cúi đầu trước Tề Anh.
Chỉ là quyền lực của Khu Mật Viện quá lớn, nếu lỡ đắc tội với tiểu Tề đại nhân, chàng chỉ cần thuận tay gán cho một chiếc mũ phản quốc, việc này không phải chuyện đùa. Huống chi phía sau chàng còn có một gia tộc quyền thế Tề gia, dù Lục Chinh đã đạt đến chức vị cao nhất cũng không dám coi thường tiểu Tề đại nhân. Vì vậy, khi Tề Anh triệu kiến, hắn liền vội vàng thay áo quan, hối hả đến Khu Mật Viện ngay.
Lục Chinh cũng coi như may mắn trong quan trường, xét về chức vị của hắn, tuổi còn rất trẻ, mới ba chín tuổi, chưa đến tuổi ‘bất hoặc’*. Tuy vậy, khuôn mặt hắn trông có vẻ già dặn, thân thể hơi còng, lại để râu, khiến cho diện mạo càng thêm xấu xí.
*Cụm từ bất hoặc có thể được hiểu là đến tuổi trí tuệ rõ ràng và nó đề cập đến giai đoạn trong cuộc đời mà một người không còn bối rối, không nghi ngờ về các vấn đề lớn trong cuộc sống, đạt được sự sáng suốt trong tư tưởng.
Vừa vào cửa, hắn liền chào hỏi thượng quan, Tề Anh miễn lễ cho hắn, mời ngồi.
Lục Chinh đến vội vàng, mặc dù là đêm xuân lạnh lẽo, nhưng hắn vẫn đẫm mồ hôi, ngồi xuống rồi cũng không kịp lau, chỉ có thể lo lắng hỏi: “Đại… đại nhân triệu hạ quan, không biết có chuyện gì?”
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 118: Tình đậm (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
