Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 116: Định tình (4)
Bên này, cảnh tượng rối ren và ô uế đến mức không thể tả, nhưng ở Phong Hà Uyển lại là một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Trong Hoài Cẩm viện, ánh đèn sáng rực, trong phòng tắm hơi nước bao phủ mờ ảo, và Thẩm Tây Linh đang tắm một mình.
Giữa làn hơi nước mờ ảo, nàng dựa vào bồn tắm, lặng lẽ thất thần, vẫn đang… mơ màng.
… Chàng hôn nàng.
Chỉ mới lúc nãy, chàng… đã hôn nàng.
Tề Anh, chàng hôn nàng.
Thẩm Tây Linh loạn tưởng một hồi, thậm chí quên cả việc mặt đỏ bừng, cứ như vậy ngồi trong bồn tắm mà ngẩn ngơ.
… Liệu có phải thật không?
Nàng… nàng luôn thích chàng nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc… có thể thân mật như vậy. Nàng thậm chí chưa từng nghĩ đến việc sẽ thấy Tề Anh như thế… vừa dịu dàng lại vừa mạnh mẽ. Chàng gần như hoàn toàn chi phối nàng, từ cơ thể, hơi thở cho đến suy nghĩ, không một chút nào thoát khỏi sự kiểm soát của chàng.
Và hình như nàng cũng đang kiểm soát chàng… thậm chí trở thành tất cả nguyên nhân và kết quả của chàng trong khoảnh khắc đó.
Mối rào cản vô hình giữa hai người dường như biến mất ngay lập tức cả hai đều vượt qua nó, đặc biệt là chàng. Chàng thậm chí còn hôn lên cổ tay nàng, lên cổ nàng, chàng…
Thẩm Tây Linh cuối cùng nhớ ra là phải đỏ mặt. Nàng ngượng ngùng đến mức không chỉ đỏ mặt mà ngay cả cổ cũng trở nên đỏ ửng, nàng đưa tay che mặt, đầu ngón tay cũng đỏ bừng.
Chàng… chàng làm sao có thể như vậy…
Thẩm Tây Linh trốn dưới bồn tắm, thổi bong bóng, chỉ cảm thấy tất cả diễn ra quá đột ngột khiến nàng không kịp phản ứng. Trong lúc ngẩn ngơ, nàng lại nghe thấy âm thanh từ ngoài phòng tắm, chàng đang gọi người đổi chăn.
Trước đó cả hai đều bị mưa ướt, chăn đều bị ướt, lúc nãy chàng bảo nàng vào tắm trước, còn chàng thì ở ngoài bảo người thu dọn phòng.
Thẩm Tây Linh mặc dù không nhìn thấy chàng nhưng chỉ cần nghe thấy giọng nói của chàng thì lại cảm thấy xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên. Mãi đến khi nghe chàng nói chuyện với người hầu nàng mới dần dần có cảm giác thực tế, rồi niềm vui và hạnh phúc muộn màng trong lòng như bỗng chốc sôi lên, tràn ngập trong tâm hồn nàng.
Nàng có cảm giác như… cuối cùng cũng đạt được điều mình mong muốn.
Có vẻ như là thật sự. Nàng lại thổi bong bóng càng vui vẻ hơn.
Thẩm Tây Linh đang vui sướng lặng lẽ, bỗng nhiên lại nghe thấy tiếng bước chân từ xa đến gần, nàng hoảng hốt, vội vàng ngụp xuống dưới nước. Rồi tiếng bước chân dừng lại ngoài cửa, giọng chàng truyền vào: “Văn Văn?”
Chàng chỉ cách nàng một cánh cửa, trong khi nàng lại… đang tắm trong phòng chàng, nhận thức này khiến Thẩm Tây Linh ngượng ngùng vô cùng, đến mức ngay cả việc trả lời cũng quên mất.
Chàng có lẽ nghĩ nàng xảy ra chuyện gì trong đó, giọng nói có chút căng thẳng, lại gọi một tiếng, lúc này Thẩm Tây Linh mới hoàn hồn trả lời, chàng nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, qua cửa nói: “Đừng ở trong lâu quá, kẻo lát nữa lại chóng mặt.”
Thẩm Tây Linh khẽ đáp lại, rồi lại nghe chàng hỏi: “Nước còn nóng không? Ta cho người hầu vào giúp nàng?”
Nước đương nhiên vẫn còn nóng.
Khi họ mới trở về, chàng đã sai người mang nước nóng vào phòng, sau đó họ nói chuyện lâu, nước dần nguội đi, chàng lại bảo người thay nước mới, rồi tự tay thử nước cho nàng trước khi để nàng vào tắm.
Chàng luôn chăm sóc nàng rất chu đáo.
Thẩm Tây Linh trong lòng tràn ngập mật ngọt, đột nhiên nhớ đến chàng, chỉ mong sao ngay lập tức được gặp chàng, lại được trở về trong vòng tay chàng. Nàng mím môi, từ phía sau cửa nói: “Vẫn còn nóng, công tử không cần gọi người hầu, ta sẽ ra ngay.”
Nàng vừa nói vừa đứng dậy, hoàn toàn không nhận thức được tiếng nước trong phòng tắm sẽ khiến người ngoài cửa có những suy nghĩ gì. Chỉ nghe thấy chàng khẽ ho một tiếng, nhưng nàng không phát hiện ra âm thanh đó có chút gượng gạo, rồi lại nghe chàng “ừm” một tiếng, bước chân dần khuất xa.
Thẩm Tây Linh thật sự nhớ chàng.
Họ chỉ xa nhau bao lâu? Chắc cũng chưa đến một nén nhang, nhưng nàng đã rất nhớ chàng, đến nỗi trái tim không yên mà đập thình thịch. Nàng rất nhanh chóng thay xong y phục nhưng không kiên nhẫn lau khô tóc liền vội vã mở cửa phòng tắm chạy ra ngoài.
Phòng trong vẫn sáng đèn, giường của chàng đã được dọn lại, chăn thay mới, người hầu cũng đã ra ngoài, chàng đang đứng một mình bên cạnh bàn trong phòng, cầm một tờ giấy hay thư từ gì đó.
Thẩm Tây Linh nhanh chóng chạy về phía chàng. Chỉ vừa nghe thấy tiếng bước chân của nàng, chàng đã bỏ giấy xuống, quay người lại, tiểu cô nương lập tức ôm lấy chàng.
Chàng vẫn mặc bộ y phục ướt sau trận mưa còn nàng vừa tắm xong, c* th* s*ch s* tỏa ra hương thơm. Tề Anh sợ mình còn mang hơi lạnh nên không ôm nàng, nhưng tiểu cô nương lại dính lấy chàng không buông, ôm chặt lấy eo chàng, mềm mại tựa vào người chàng làm tan chảy trái tim chàng.
Tề Anh khẽ mỉm cười, hơi bất đắc dĩ, rồi nhẹ nhàng ôm nàng, giọng thấp trầm dịu dàng: “Bây giờ người ta vẫn chưa khô, một lúc nữa có được không?”
Tiểu cô nương nghe vậy, ngoan ngoãn gật đầu trong vòng tay chàng, nhưng vẫn không chịu rời xa chàng, một lúc lâu sau, nàng lại khe khẽ nói: “Chỉ thêm một chút nữa thôi…”
Ngay cả Tuyết Đoàn cũng không có vẻ đáng yêu như nàng.
Nếu là trước đây, cho dù Thẩm Tây Linh có làm nũng thế nào, một khi Tề Anh đã quyết định thì cũng chẳng thể lay chuyển được. Chàng luôn có thể ra vẻ trưởng bối mà trách nàng. Nhưng tối nay, một nụ hôn đã vô hình thay đổi mối quan hệ của hai người, chàng không còn là ‘trưởng bối’ của nàng, cũng không thể tự dối lòng mà xem nàng là một đứa trẻ nữa. Thay vào đó chàng nhìn nàng như một nữ nhân cần được yêu thương chiều chuộng. Từ đó đó chàng cảm thấy không thể trách mắng nàng được nữa, có lúc lại thật sự không biết phải làm sao.
Thẩm Tây Linh không biết rằng mình đột nhiên có đặc quyền này, nàng vẫn nghĩ mọi chuyện vẫn như trước. Nàng bám lấy chàng một lúc, cảm thấy chàng sắp sửa trách mắng mình nên tự giác buông chàng ra, chỉ kéo tay áo ướt lạnh của chàng, dịu dàng nói: “Vậy chàng mau quay lại nhé…”
Tề Anh cũng không thể chịu nổi dáng vẻ này của nàng, hai người vừa mới thổ lộ tình cảm, chàng thực sự không muốn tách xa nàng một chút nào, huống chi hai người vẫn còn rất nhiều điều chưa nói hết.
Chàng không nhịn được, cúi xuống hôn lên trán nàng, lại nhẹ nhàng véo má nàng, nói: “Ừm, nàng đắp chăn đợi ta, nhớ lau tóc, đừng để bị lạnh.”
Hành động thân mật của chàng khiến trái tim Thẩm Tây Linh đập thình thịch, mặt nóng bừng, cả người như được hồi sinh, nhất thời không thể nói ra lời, chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu. Dáng vẻ này của nàng thật sự khiến Tề Anh không thể rời mắt, cuối cùng chỉ đành kiên quyết đi vào phòng tắm.
Khi chàng rời đi, Thẩm Tây Linh mới cảm thấy lạnh, vội vàng lấy khăn lau tóc, một tay lau, tay còn lại bò vào trong chăn của chàng.
Chăn mới rất mềm mại và sạch sẽ, có mùi như đã được ánh nắng sưởi ấm, rất dễ chịu. Nhưng thật ra Thẩm Tây Linh vẫn thích chiếc chăn trước hơn, chiếc chăn có hơi thở của chàng…
Nàng mím môi, vẫn quấn chặt chăn mới, vừa lau tóc vừa từ từ quan sát căn phòng của Tề Anh.
Nàng đã sống ở Phong Hà Uyển ba năm nhưng đây là lần đầu tiên nàng bước vào phòng của Tề Anh.
Mặc dù vậy, Thẩm Tây Linh vẫn cảm thấy nơi này mới mẻ và đẹp đẽ, nàng nhìn quanh một lượt, rồi bất chợt thấy một bức tranh treo sau chiếc tủ đựng đồ ở bên trong. Vị trí có chút khuất, ban đầu nàng không để ý, nhưng giờ đã nhìn thấy, tuy nhiên, từ chỗ nàng ngồi trên giường thì không thể nhìn thấy toàn bộ bức tranh. Nàng sợ lạnh, lại nằm trong chăn ấm áp, không muốn rời giường, bèn ngồi vươn người ra ngoài nhìn một cái.
Lúc này nàng mới nhận ra, bức tranh kia là món quà sinh nhật mà nàng tặng chàng vài năm trước, một bức tranh thật của Bào Phu Công.
Mặc dù tranh và thư pháp của Bào Phu Công cũng được coi là tác phẩm tốt, nhưng trong bộ sưu tập của Tề Anh có rất nhiều tác phẩm quý giá và tinh xảo hơn. Chàng rất thích chúng, nhưng lại chỉ treo bức tranh này trong phòng ngủ khiến Thẩm Tây Linh không khỏi nghĩ ngợi, cảm thấy chàng đặc biệt ưu ái bức tranh này vì nó là của nàng.
Nàng xấu hổ vì sự ngượng ngùng của mình, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một làn sóng ngọt ngào mạnh mẽ trào dâng trong lòng. Hoá ra chàng vẫn luôn giữ gìn những món đồ mà nàng tặng.
Mặc dù lúc đó chàng không thể hiện quá vui vẻ, thậm chí còn mắng nàng một trận, nhưng sau đó chàng vẫn cẩn thận giữ nó.
Ai da, người này…
Nàng cảm thấy mình dường như đã hiểu chàng hơn một chút.
Tâm trạng Thẩm Tây Linh lại tốt lên, nàng tiếp tục nhìn quanh, tóc cũng đã gần như khô. Lúc này nghe thấy có tiếng động từ phòng tắm, biết Tề Anh đã ra ngoài, quả nhiên không lâu sau, nàng nghe thấy tiếng bước chân từ xa đến gần, rồi chàng bước vào trong.
Ngay khi nhìn thấy chàng, nàng liền từ giường đứng dậy, lao vào ôm lấy chàng, nép vào lòng chàng không chịu ra. Chàng vuốt tóc nàng, yên lặng ôm nàng một lúc, có vẻ cũng rất lưu luyến khoảnh khắc này.
Cả hai không nói gì, trong không khí yên tĩnh, họ lặng lẽ quấn quýt bên nhau.
Cuối cùng, Thẩm Tây Linh là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
Nàng không hoàn toàn tự nguyện, mà bởi vì bỗng cảm thấy trên má mình có chút lạnh, ngẩng đầu lên thì thấy tóc chàng vẫn còn ướt. Nàng lo chàng bị cảm lạnh, không dám để chàng ở lại lâu, bèn nói muốn giúp chàng lau khô tóc.
Thật ra đây là lần đầu tiên Thẩm Tây Linh thấy Tề Anh để tóc xõa, trước đây mỗi lần gặp chàng, chàng đều vấn tóc lên, trông rất nghiêm túc. Nhưng giờ đây tóc chàng xõa ra, lại toát lên một vẻ đẹp dịu dàng khác, có cảm giác lười biếng và điển trai, đúng là phong thái của những học giả nổi tiếng từ vùng Giang Tả mà người ta vẫn thường ca tụng.
Nàng lại đỏ mặt.
Tề Anh nghe thấy nàng muốn lau tóc cho mình liền nhướng mày, không lập tức đồng ý hay từ chối mà chỉ vuốt tóc nàng một chút, thấy tóc nàng đã khô, chàng mới yên tâm.
Chàng mỉm cười với nàng, lấy khăn mà nàng đã dùng rồi quấn lại, rồi nhẹ nhàng đắp chăn cho nàng, nói: “Để ta làm, nàng chỉ cần chăm sóc bản thân là được.”
Nói xong, chàng vừa lau tóc vừa ra ngoài, một lúc sau trở lại, trên tay cầm một chén nước ấm đưa cho nàng.
Thẩm Tây Linh nhận chén nước ấm từ tay chàng, cảm thấy trong lòng mình lúc này ấm áp hơn cả chén nước trong tay.
Tề Anh ngồi xuống bên giường, nhìn nàng từ từ uống cạn nước rồi nhận lại chén trà rỗng từ tay nàng, xoay người đặt chén lên bàn cạnh giường. Còn chưa kịp quay lại, chàng đã cảm thấy có gì đó nhẹ nhàng đè lên đầu gối, quay lại nhìn, thì thấy Thẩm Tây Linh đang nhẹ nhàng tựa đầu vào đầu gối chàng.
Có vẻ nàng thực sự rất thích dựa vào đầu gối chàng, nửa năm trước khi ăn cua ở Vọng Viên, nàng cũng từng tựa vào đầu gối chàng, trông rất thoải mái. Lúc này, cảnh tượng lại càng giống hơn, nàng quấn chăn co người lại, đầu tựa lên đùi chàng, nằm nghiêng nhìn rất giống một con mèo nhỏ vừa tắm xong, rất ngoan ngoãn.
Nhìn thấy nàng như vậy, lòng chàng cũng trở nên bình yên.
Tề Anh điều chỉnh lại tư thế ngồi để nàng nằm thoải mái hơn, đưa tay nhẹ nhàng v**t v* mái tóc dài như lụa của nàng đầy yêu thương và trân trọng.
Thẩm Tây Linh không nói gì, cứ để chàng v**t v* một lúc lâu, rồi lại chạm vào bàn tay chàng, nhẹ nhàng móc khẽ ngón tay chàng, khẽ điểm nhẹ vào hai bên ngón tay dài của chàng.
Cả hai đều lặng im, trong im lặng, tình yêu như đột ngột gia tăng khiến tâm hồn của cả hai đều rung động.
Không ai biết cuối cùng hai người họ làm như thế nào mà lại quấn lấy nhau, chỉ biết họ lại hôn nhau. Chàng ôm nàng lên, nàng nhẹ nhàng dựa vào ngực chàng, hôn chàng. Ban đầu, nụ hôn của họ còn có chút kiềm chế, nhưng sau đó lại càng thêm mãnh liệt. Có lẽ cả hai đã nhịn quá lâu, giờ đây họ không thể kìm lòng được nữa, dù là Tề Anh người luôn kiên nhẫn, lúc này cũng không thể tự kiềm chế được nữa.
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 116: Định tình (4)
10.0/10 từ 12 lượt.
