Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 108: Lễ cập kê (3)


Sau khi đại lễ đã xong, khách khứa đều rời đi.


Thẩm Tây Linh trở về phòng mình, nhanh chóng thay lễ phục, mặc lại bộ y phục thường ngày, nhưng chiếc trâm cài rối ren trên đầu nàng lại không kịp tháo. Nàng kịp tháo mũ trâm dưới sự giúp đỡ của Phong Thường rồi lại vội vàng chạy ra ngoài.


Nàng muốn đi tìm Tề Anh. Nếu chậm trễ, không chừng chàng lại rời đi mất.


Nàng vội vã bước ra khỏi cửa, vừa mới bước ra khỏi sân đã thấy Tề tam công tử Tề Ninh đang đứng trước cửa.


Nếu là ngày thường, Thẩm Tây Linh chắc chắn sẽ theo lễ nghi chào hỏi vài câu với Tề Ninh nhưng hôm nay nàng thực sự vội vã. Nàng không kịp bận tâm đến lễ tiết, chỉ vội vàng gật đầu với hắn rồi vén váy chạy qua.


Ai ngờ, Tề Ninh lại gọi nàng lại: “Văn Văn muội!”


Lời gọi của hắn rõ ràng, Thẩm Tây Linh không thể giả vờ không nghe thấy, đành dừng bước, quay lại nhìn hắn, hỏi: “Tam ca có chuyện gì không?”


Tề Ninh nhìn nàng, thấy hôm nay nàng tham gia đại lễ, trang điểm càng thêm tinh xảo, lại càng tỏa sáng rực rỡ. Nốt ruồi son giữa đôi mày khiến đôi mắt càng thêm linh động, đẹp hơn cả những bức họa.


Hắn không khỏi đỏ mặt, nói: “Thực… thực có chuyện muốn nói với muội…”


Nghe thế, Thẩm Tây Linh trong lòng càng thêm nôn nóng, lo sợ nếu nói chuyện lâu, Tề Anh sẽ lại rời đi, vậy là sự kiên nhẫn mà nàng cố gắng giữ gìn lúc này cũng biến mất.


Nàng không giấu được vẻ lo lắng, nói: “Tam ca có chuyện gì không bằng để hôm khác nói, hôm nay ta còn có việc…”


Ai ngờ nàng chưa dứt lời, đã nghe Tề Ninh hỏi: “Muội có phải định đi tìm nhị ca không?”


Thẩm Tây Linh nghe vậy liền sững người, khẽ mím môi, gật đầu.


Tề Ninh thấy nàng gật đầu, trong lòng lại hiện lên cảnh tượng hồi nhỏ hai người cùng nhau học sách. Hôm đó nàng nghe nhị ca sắp rời khỏi Kiến Khang, vội vàng không giữ nổi lễ tiết, liền chạy vội ra khỏi thư phòng tìm người, cảnh tượng đó đến nay hắn vẫn nhớ như in.


Tề Ninh trong lòng chợt nhói đau, dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Chính nhị ca bảo ta đến tìm muội, chi bằng muội nghe ta nói hết rồi hãy đi tìm huynh ấy.”


Thẩm Tây Linh nghe xong lại sửng sốt.


Dù nàng và tam công tử đã từng có một đoạn thời gian cùng nhau học hành nhưng thực sự không thể coi là thân thiết. Nàng không thể tưởng tượng được hắn sẽ có chuyện gì muốn nói với mình, càng không thể ngờ rằng hắn lại biết trước Tề Anh muốn nói gì.


Nhưng mỗi khi có chuyện liên quan đến người đó, nàng luôn rất thận trọng. Thẩm Tây Linh do dự một lúc, cuối cùng quyết định dừng bước, nói với Tề Ninh: “Vậy… tam ca xin cứ nói.”


Tề Ninh nhìn nàng cô một cái, hít một hơi sâu, rồi có vẻ như quyết định dứt khoát, nói: “Văn Văn muội, ta muốn cưới muội làm thê tử.”


Mãi cho đến khi Thẩm Tây Linh một mình đi lang thang trong khu vườn, nàng vẫn chưa hồi phục lại tinh thần.


Trong đầu nàng hỗn loạn, không thể suy nghĩ rõ ràng được gì, chỉ lặp đi lặp lại câu nói của Tề Ninh vừa mới nói.


Hắn nói, hắn muốn cưới nàng.


Lúc đó, Thẩm Tây Linh nghe xong liền choáng váng gần như không thể thốt ra lời, sau một hồi ngẩn ngơ mới hoàn hồn lại, nói: “Tam… Tam ca nói gì vậy? Chúng ta sao có thể…”


“Làm sao không thể!” Tề Ninh cắt ngang lời nàng, giọng nói cũng cao hơn một chút. “Ta chưa cưới, muội chưa gả, tuổi tác cũng vừa vặn, thật hợp một đôi! Hơn nữa chúng ta hồi nhỏ đã quen biết, còn từng học chung một chỗ, còn thân thiết hơn với người khác, muội lại còn có duyên với gia đình ta, gả cho ta chẳng phải rất hợp sao?”


Thẩm Tây Linh nghe hắn nói vậy, cảm thấy lời của tam công tử thật quá đỗi vô lý, nhưng một lúc lại không biết nên phản bác thế nào, chỉ đứng lặng im tại chỗ.


Tề Ninh càng nói càng hăng, lại nói: “Muội đã qua lễ cập kê, sớm muộn gì cũng phải gả đi, thay vì gả cho người khác, gả cho ta chẳng phải tốt hơn sao?”


Hắn liếc nhìn nàng một cái, giọng điệu nhẹ nhàng hơn, rồi nói với vẻ có chút ẩn ý: “Muội không phải rất thân với nhị ca sao? Nếu gả cho người khác, cả đời này có lẽ không gặp được huynh ấy nữa, nhưng nếu gả cho ta, chúng ta vẫn là một nhà, muội không vui sao?”


Nói xong, trong lòng cả hai người đều có chút không vui.


Thẩm Tây Linh thì đang mơ hồ vì chữ “gả”, nàng thật sự chưa bao giờ nghĩ đến chuyện thành thân, càng chưa từng nghĩ đến chuyện sau khi thành thán sẽ như thế nào với Tề Anh. Còn Tề Ninh thì có chút không cam lòng, hắn vốn đã có chút ghen tị với tình cảm của Văn Văn muội đối với nhị ca, giờ lại phải nhân danh nhị ca để cầu hôn nàng, điều đó khiến hắn cảm thấy rất khó chịu.


Một lúc lâu, hai người đều có tâm sự riêng, không ai nói gì nữa.



Tề Ninh liếc nhìn Thẩm Tây Linh, thấy nàng vẫn còn ngây ra như cũ, trong lòng nghĩ giờ không thể vội vàng ép nàng, phải cho nàng chút thời gian suy nghĩ. Vì vậy giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn, vô cùng chân thành nói: “Văn Văn muội, ta thật lòng thích muội, cũng thật lòng muốn cưới muội. Sau khi chúng ta thành hôn, ta tuyệt đối không thay lòng đổi dạ, cả đời này sẽ luôn chăm sóc muội như bảo bối. Ta cũng sẽ cố gắng học hành, dù không bằng nhị ca nhưng cũng sẽ không kém cỏi! Ta sẽ khiến muội có danh phận, sống cuộc đời vinh hoa phú quý! Muội hãy suy nghĩ kỹ rồi trả lời ta sau một thời gian nữa, được không?”


Nói xong, Thẩm Tây Linh vừa định từ chối, Tề Ninh hình như đoán ra được, lập tức ngắt lời nàng, sắc mặt cũng lạnh đi, nói: “Muội hãy suy nghĩ kỹ, ta đã hỏi qua nhị ca rồi, huynh ấy đã gật đầu. Hôm nay ta đến nói chuyện này cũng là do nhị ca bảo ta đến. Nếu muội đồng ý, nhị ca sẽ đưa cho muội một khoản sính lễ hậu hĩnh, giúp muội xuất giá thật đàng hoàng…”


Lời hắn chưa dứt, Thẩm Tây Linh đã thấy đôi mắt của Văn Văn muội, vẻ đẹp thần thánh ấy, giờ lại trở nên mờ mịt, ánh mắt hệt như vỡ vụn, nàng hỏi hắn: “… Huynh nói, công tử đã gật đầu rồi sao?”


Nàng và Tề Ninh tách ra lúc nào, Thẩm Tây Linh đã không còn nhớ rõ nữa. Nàng chỉ nhớ rõ một điều là Tề Ninh nói, chính nhị ca đã bảo hắn đến hỏi cưới nàng. Hắn còn nói, sau khi gả đi chàng sẽ cho nàng một khoản sính lễ hậu hĩnh, để nàng có thể xuất giá một cách đàng hoàng.


Thẩm Tây Linh lúc ấy cũng chẳng rõ trong lòng mình có cảm giác gì, chỉ thấy đầu óc mông lung, cơ thể chẳng hề cảm thấy đau đớn, tựa như đột nhiên bị ai đó đâm một nhát dao thật sâu. Nhưng máu chưa kịp tuôn ra, vì thế nhìn bề ngoài nàng chẳng có vẻ gì là đau đớn cả.


Nàng lững thững bước đi trong khu vườn, chỉ thấy xuân sắc tươi đẹp, hoa ngọc lan, hoa bạch chấp, hoa sơn trà, hoa mẫu đơn… đều đua nhau nở rộ, tiếng chim hót líu lo, tạo thành một cảnh xuân tuyệt vời, tràn ngập sức sống. Thế nhưng, đối với nàng, tất cả đều giống như mùa đông giá rét của tháng chạp, chỉ cảm thấy lạnh lẽo.


Bỗng nhiên, khi ngẩng đầu lên, nàng lại thấy một người đứng giữa rừng hoa rực rỡ, mặc triều phục trang nghiêm, toát lên vẻ thanh thản, nghiêm túc, tựa như một bóng dáng không hợp với không gian mỹ lệ xung quanh. Nhưng khi ánh mắt của Thẩm Tây Linh rơi lên người chàng lại cảm thấy đó là sự hòa hợp tuyệt vời khiến nàng bỗng nhiên thấu hiểu được nghĩa của câu thơ ‘giữa muôn vàn người tìm kiếm người vạn lần.’


Đó chính là Tề Anh.


Lúc ấy, Thẩm Tây Linh như thể đang gặp một đống lửa bừng bừng cháy giữa đêm tuyết nơi núi rừng hoang vắng, ngọn lửa ấy làm ấm lòng nàng, khiến nàng không sợ bỏng, không sợ đau, bước chân tựa như lôi kéo nàng đến gần chàng.


Chàng có lẽ nghe thấy bước chân của nàng, vì khi nàng chưa đến gần chàng đã quay đầu nhìn lại. Đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm và tĩnh lặng, tựa như đứng ở một nơi rất xa mà nhìn về phía nàng.


Lòng Thẩm Tây Linh bất chợt thắt lại, cảm giác bất an dâng lên trong lòng, nhưng nàng kiên quyết xua đi cảm giác kỳ lạ ấy, vẫn kiên trì bước tới gần chàng.


Cho đến khi nàng đứng trước mặt chàng.


Từ lúc chia tay vội vã trong xe ngựa sau ngõ, hai người đã lâu không gặp nhau. Dù nàng nhớ chàng vô cùng, có biết bao nhiêu lời muốn nói, nhưng lúc này khi thật sự đối diện với chàng, nàng lại bỗng dưng không biết nên nói gì.


Miệng lặng im, không lời.


Đầu ngón tay nàng khẽ vặn vào nhau, suy nghĩ mãi mới thốt ra được một câu: “… Công tử vẫn chưa đi sao?”


Chàng đứng đó, tay chắp sau lưng, cao lớn và vững chãi. Nghe nàng hỏi vậy, chàng đáp lại một cách bình thản: “Ta đang đợi ngươi.”


Trong lòng Thẩm Tây Linh bỗng dưng chấn động, một niềm vui nhỏ nhẹ dâng lên, nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn, rồi bỗng nghe chàng hỏi: “Ngươi đã gặp tam đệ chưa?”


Mấy câu hỏi đơn giản ấy khiến tâm nàng vừa mới bừng sáng lại chợt rơi xuống đáy vực. Cảm giác bất an ấy lại càng mãnh liệt.


Đầu ngón tay nàng siết chặt thêm, nàng cúi đầu, đáp: “… Vâng, đã gặp rồi.”


Nàng cúi mặt, không biết nhìn đâu, chỉ nhìn vào ngón tay mình, siết chặt đến mức da tay trắng bệch, bên tai lại vang lên giọng nói của chang: “Đệ ấy đã nói với ngươi rồi chứ, ngươi nghĩ sao?”


Giọng chàng rất bình thản, không hề có chút dao động, nhưng trong lòng nàng lại xao động mãnh liệt. Con dao đã c*m v** trái tim nàng như bị ai đó bỗng dưng giật ra, máu bắt đầu trào ra, cơn đau quặn thắt làm nàng không thể thở nổi.


Thẩm Tây Linh hít một hơi thật sâu, ngẩng lên nhìn chàng, ngón tay siết chặt run rẩy nhưng nàng cố gắng đối diện với ánh mắt chàng, nhìn chàng hỏi: “Tam ca nói là công tử bảo huynh ấy đi tìm ta, còn nói khi ta gả đi sẽ cho ta một phần sính lễ hậu hĩnh, có phải như vậy không?”


Khi ấy ánh mắt nàng sáng ngời, ẩn chứa sự kiên quyết, như muốn đâm thẳng vào mắt Tề Anh khiến chàng nhíu mày, rồi hơi quay đi.


Chàng đáp: “Ừm, có chuyện đó.”


Mặc dù Thẩm Tây Linh đã phần nào đoán được, nhưng khi nghe chính miệng chàng nói ra, lòng nàng vẫn không khỏi tan vỡ. Vết thương trong lòng nàng lại càng đau đớn hơn, sâu sắc hơn.


Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Tây Linh mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng và xinh đẹp nhưng mang theo sự đắng cay, đồng thời trong lòng nàng vang lên một giọng nói nhẹ nhàng chế giễu: “Nhìn xem, quả thật là như thế.”


Ba tháng qua, nàng vẫn cố gắng giả vờ không có gì xảy ra, tự lừa dối mình rằng mọi chuyện vẫn bình yên, mong đợi một ngày gặp lại sẽ có thể hòa giải. Nhưng sau tất cả thực ra nàng cũng biết, đã có chuyện xảy ra, chàng đã thay đổi, chàng đang xa lánh nàng, còn nàng cứ nhắm mắt không chịu thừa nhận, liệu có ích gì?


Rốt cuộc vẫn như vậy thôi, nàng không thể trốn tránh được. Thẩm Tây Linh, nàng không thể trốn tránh.


Khi mọi chuyện đã tồi tệ đến mức tận cùng, Thẩm Tây Linh lại trở nên bình thản hơn. Nàng từ từ nới lỏng những ngón tay đang siết chặt, mặc dù chúng vẫn còn hơi run rẩy.


Nàng lại ngẩng đầu nhìn Tề Anh, lần này ánh mắt vững vàng và sáng ngời, như một ngọn lửa nhỏ đang cháy sáng.


“Ngài muốn ta gả đi sao?” Nàng bình thản hỏi. “Muốn ta gả cho người khác?”



Từ “người khác” ấy mang một sắc thái rất tinh tế, ẩn chứa một ý nghĩa khó nói. Tề Anh có lẽ nhận ra điều đó, vì vậy ánh mắt chàng trở nên u ám, nhưng nét mặt vẫn không hề thay đổi, lạnh lùng đáp: “Ngươi đã trưởng thành, nên gả đi rồi.”


“Ngài nói đúng!”?Thẩm Tây Linh mỉm cười nhẹ, đẹp đến mức khiến lòng người phải xao xuyến. “Nhưng ta không muốn lấy người khác.”


Ta chỉ muốn ở bên chàng.


Nếu là lúc trước, nàng chắc chắn sẽ giấu kín câu này trong lòng, kiên quyết không để hắn nghe thấy, nhưng bây giờ, khi cảm giác nguy cơ chia ly càng lúc càng rõ ràng, nàng lại cảm thấy một sự can đảm lạ thường. Cảm giác ấy mạnh mẽ đến mức khiến nàng không thể tiếp tục im lặng.


Chưa bao giờ nàng lại muốn nói ra điều này một cách rõ ràng như thế.


Nàng yêu chàng.


Ánh mắt nàng lại sáng lên, ngay cả nốt ruồi son đỏ giữa chân mày cũng dường như trở nên rực rỡ hơn. Tề Anh quá hiểu nàng, còn chưa kịp mở miệng, chàng đã biết nàng đang nghĩ gì.


Chàng lập tức ngắt lời nàng.


“Văn Văn!” Ánh mắt chàng bỗng trở nên nghiêm nghị và lạnh lùng, giọng nói cứng rắn và lạnh lẽo chưa từng có. “Cẩn thận lời nói.”


Tề Anh lúc này thật đáng sợ.


Ba năm qua, trừ ngày đầu tiên nàng tới Phong Hà Uyển tìm chàng để hỏi về thi thể của phụ thân, chàng chưa từng đối xử với nàng như thế. Nhưng giờ đây, vẻ mặt này lại xuất hiện, thậm chí còn nghiêm khắc hơn cả lúc ấy.


Nhưng Thẩm Tây Linh lại không hề cảm thấy sợ hãi.


Nàng không chỉ không sợ mà ngược lại, trong lòng nàng như có một ngọn lửa bùng lên, nàng ngẩng cao đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào hắn, giọng nói thậm chí còn lớn hơn cả chàng.


“Cẩn thận lời nói?” Nàng cười nhẹ, nụ cười vừa đắng cay lại vừa mang chút mỉa mai không rõ ràng. “Ta tại sao phải cẩn thận lời nói? Hay trong mắt ngài, ta ngay cả việc nói ra lời này cũng không có quyền sao?”


Tề Anh cũng nhìn nàng, hai đầu mày nhíu chặt như thể không bao giờ có thể tháo gỡ, giọng nói của chàng nặng nề, ánh mắt như ẩn chứa một điều gì đó sâu xa, nói với nàng: “Ngựa bốn vó khó rượt theo lưỡi, nước đổ đi rồi khó hốt lại.”


Nếu nàng nói ra lời này, thì giữa chúng ta chẳng còn cơ hội nào để tô vẽ bình yên nữa, đến lúc đó, ta phải làm sao với nàng?


Như chàng hiểu nàng, Thẩm Tây Linh cũng hiểu chàng, dù chàng che giấu ý định thế nào, nàng chỉ cần một chút thời gian là có thể hiểu rõ. Nhưng nàng lại không hề bị lời nói của chàng thuyết phục.


Nàng chưa từng làm như vậy, không nghe lời chàng, thậm chí còn cố tình muốn đối đầu với chàng. Nghe chàng nói như vậy, nàng không chỉ không lùi bước mà còn tiến lên thêm một bước.


Ánh mắt nàng sáng ngời đến mức kỳ lạ, như muốn thiêu rụi cả cuộc đời nàng, rực rỡ và khiến người ta sợ hãi, thậm chí còn mang chút sắc thái ép buộc.


Nàng nói: “Ta không quan tâm! Nếu kết quả của việc im lặng là bị ngài đẩy sang cho người khác thì ta thà ngay bây giờ, rõ ràng mà chính thức nói với ngài mọi chuyện. Như vậy, cho dù bị ngài bỏ rơi, ta ít nhất cũng không phải hối hận.”


Trong mắt nàng, như có một trận mưa bụi, vừa bi thương vừa oai hùng.


“Ta vẫn luôn thích ngài.”


Cuối cùng nàng cũng thốt ra lời, mạnh mẽ phá vỡ bí mật sâu thẳm nhất trong lòng mình, thứ mà nàng không dám thổ lộ với ai.


“Không phải kiểu thích của trẻ con đối với trưởng bối, mà là tình cảm giữa nam và nữ…” Nàng trông đau đớn mà lại dịu dàng, giọng nói có chút lộn xộn. “Ta không biết đã thích ngài từ khi nào, có thể từ lần đầu gặp ngài, nhưng ta chỉ biết rằng suốt ba năm qua, ta luôn luôn thích ngài, không có một khoảnh khắc nào ngừng lại.”


“Nhưng ta không dám nói cho ngài biết.” Giọng nàng trở nên thấp xuống, buồn bã mà khổ sở. “Ta biết trong mắt ngài, ta mãi mãi là một đứa trẻ, cũng biết ngoài ta, còn có vô số người thích ngài, họ đều tốt hơn ta, cũng quen biết ngài lâu hơn ta, họ đều xứng đáng hơn ta…”


“Nhưng ta thật sự không thể khống chế được nữa.”


“Dù ta biết mọi thứ, dù ta hiểu tất cả, ta vẫn không thể kiềm chế được tình cảm dành cho ngài, thích đến mức muốn được bên ngài mãi mãi.”


Nàng dừng lại một chút, đôi mắt cuối cùng cũng rưng rưng, như một bức tranh thủy mặc bỗng dưng bị ướt. Giọt nước rơi xuống làm nhòe đi cả phong cảnh, khiến toàn bộ cảnh vật trở nên ưu buồn, tang thương.


“Ta cũng không nhất định phải có câu trả lời của ngài.” Giọng nàng nhỏ lại, chậm rãi. “Ngài chắc chắn có thể không thích ta, ta sẽ không cưỡng ép, nếu ngài muốn cưới người khác, ta cũng sẽ không khóc lóc khiến ngài khó xử.”


“Ta chỉ không muốn gả cho người khác…”


Một giọt lệ rơi xuống từ khóe mắt nàng.



“Ta chỉ muốn… luôn luôn ở bên cạnh ngài…”


Nàng khóc thật sự. Tất cả cảnh vật xung quanh đều trở nên mơ hồ, như bị nước mắt làm cho tan biến.


Mỗi lời nàng nói đều rất rõ ràng, không sai một chữ nào, mỗi câu đều rơi vào tai Tề Anh. Tình cảm và nỗi buồn của nàng như thể có thể sờ thấy, ngay cả những người ngoài cuộc cũng phải cảm thấy thương xót nàng.


Nhưng Tề Anh lại không hề thay đổi sắc mặt.


Ánh mắt chàng không hề dao động, nét mặt lạnh lùng, như thể trước mặt chàng chỉ là một văn thư hay một công việc cần giải quyết. Chàng chỉ đơn giản là xử lý xong chuyện này mà thôi.


Chàng thậm chí không lau đi giọt lệ trên mặt nàng, chỉ bình thản nói: “Hôn sự là chuyện tự nhiên, ngươi đã trưởng thành, có một ngày sẽ phải gả đi. Nếu ngươi không hài lòng với cuộc hôn sự này, có thể nói thẳng với ta, ta sẽ không ép ngươi nhưng sẽ tìm cho ngươi một người trượng phu xứng đáng.”


Thẩm Tây Linh trước mắt như mờ đi, không còn nhìn rõ hình dáng của chàng, chỉ có thể nghe thấy giọng nói lạnh nhạt, gần như vô cảm, tiếp tục vọng vào tai nàng.


“Về những lời khác ngươi vừa nói, ta có thể coi như không nghe thấy.” Hắn ngừng một chút. “Sau hôm nay, chúng ta sẽ không nhắc lại nữa.”


Lúc nghe đến đây, sự lạnh nhạt của chàng đã khiến lòng nàng vỡ vụn.


Thẩm Tây Linh đã lặng lẽ vật lộn một mình trong ba năm qua, không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, nàng cũng đã trải qua không ít khó khăn, vấp phải rất nhiều trở ngại. Mỗi lần gặp phải thử thách, nàng đều có thể kiên trì vượt qua, dù khó khăn đến đâu, nàng vẫn luôn kiên cường.


Nhưng khi đối diện với Tề Anh, nàng không thể làm được như vậy.


Có lẽ vì nàng yêu chàng quá sâu đậm, có lẽ vì khi đối mặt với chàng, trong lòng nàng luôn có cảm giác tự ti khó tả, khiến nàng chỉ muốn trốn tránh khi chàng lạnh nhạt từ chối, mà không dám tiếp tục cố gắng.


Người ấy đối với nàng mãi mãi là một ngoại lệ.


Chàng là giấc mộng đẹp mà nàng đã chôn giấu từ năm mười một tuổi, một giấc mộng đầy vẻ đẹp và ấm áp mà nàng không dám tưởng tượng. Nếu không có chàng, nàng sẽ chết trong cơn bão tuyết năm Khánh Hoa thứ mười ba. Nhưng chàng đã cứu nàng và cho nàng tất cả những điều nàng chưa bao giờ dám mong đợi.


Giấc mơ này của nàng thật đẹp và cẩn trọng, thực tế đến mức nó lừa dối chính nàng. Nàng đã tự nhắc nhở mình bao nhiêu lần không được mơ mộng, nhưng dù đã cẩn thận, cuối cùng nàng vẫn cứ rơi vào trong giấc mơ ấy, chìm đắm trong sự dịu dàng và lòng thương của chàng mà không thể tự thoát ra.


Nàng thậm chí còn tưởng rằng giấc mơ của mình sẽ thành hiện thực, tưởng rằng nàng có thể ở lại mãi trong vườn ngắm hoa của chàng, ở lại trong trái tim chàng. Nhưng giờ đây, giấc mơ ấy đã tan vỡ.


Cũng như ba năm trước, trong buổi hội hoa ấy, tại chính khu vườn này, chàng đã nói với công chúa xinh đẹp rằng khi nàng trưởng thành, chàng sẽ để nàng đi. Chàng quả thật là người giữ lời hứa, ba năm qua đi, nàng đã đến tuổi cập kê, chàng chuẩn bị đẩy nàng rời khỏi.


Dù nàng yêu chàng đến vậy, dù nàng cầu xin chàng thế nào, tất cả cũng đều vô ích.


Thẩm Tây Linh lại cười một cách nhạt nhẽo, nàng nghĩ rằng lúc này mình thật sự rất xấu xí, nhưng nàng cũng không còn sức để quan tâm nữa. Nàng chỉ có thể đưa tay lau đi nước mắt, để tầm nhìn mờ ảo của mình có thể sáng rõ hơn, để nàng có thể nhìn chàng thật rõ ràng vào lúc này.


Nàng nhìn chàng như đang nhìn một giấc mộng đã vỡ nát, dù đau đến thắt tim nhưng vẫn cảm nhận được vẻ đẹp của giấc mơ ấy.


Chàng thật sự quá tốt. Đáng tiếc, nàng phải tỉnh giấc.


Thẩm Tây Linh mỉm cười giữa nước mắt, không thể phân biệt rõ niềm vui hay nỗi buồn, im lặng một lúc lâu, cuối cùng nhẹ nhàng thở dài, rồi nhẹ nhàng nói với chàng: “Được, vậy ta sẽ nghe theo ngài.”


Nàng cúi đầu, ngọn lửa sáng trong mắt đã tắt, chỉ còn lại một mảng trống rỗng.


Tề Anh đứng yên, hai tay chắp sau lưng, các mạch máu dưới làn da nổi lên, lúc co lại lúc buông lỏng như thể đang cố gắng kìm nén một cơn xúc động nào đó.


Nhưng chàng không hoàn toàn thành công, chàng vẫn không nhịn được mà gọi tên nàng: “Văn Văn…”


Thẩm Tây Linh không nghe thấy.


Nàng bắt đầu cảm thấy ù tai, cảm giác của nàng như đang dần trở nên tê liệt, nhưng nàng không bận tâm, vẫn tiếp tục nói rất nhỏ: “Thực ra chẳng có gì… Ta cũng đã nghĩ đến một ngày nếu chúng ta đi đến bước này sẽ thế nào. Đại khái, cũng như ta đã đoán trước…”


Nàng lại mỉm cười, ngẩng đầu lên nhìn chàng mang theo nỗi buồn sâu sắc và một chút tự giễu: “Chỉ khác là, ta không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy, cũng không ngờ ngài lại quyết đoán như thế… Ta từng nghĩ, ngài cũng sẽ có chút thích ta, dù không nhiều, nhưng ít nhất cũng có chút…”


Giọng nàng càng lúc càng nhỏ, đến mức gần như không thể nghe thấy.


“… Hóa ra, tất cả chỉ là tưởng tượng của ta.”


Nói xong, nàng như thể cuối cùng đã giải tỏa mọi tâm sự, cũng như cuối cùng đã từ bỏ hết tất cả hi vọng. Cuối cùng, nàng nhìn chàng một lần nữa, rồi chậm rãi quay người bước đi. Cuối cùng biến mất giữa vườn xuân tươi thắm.



Từ lúc nàng quay người cho đến khi chàng không còn thấy nàng nữa, chỉ trong vài bước ngắn ngủi, Tề Anh đã nghĩ rất nhiều. Rất rất nhiều.


Ban đầu trong đầu chàng hoàn toàn hỗn loạn, chẳng thể nghĩ ra được gì. Người như Tề Anh, trên triều đình sắc bén như thế, ngay cả những mưu toan quyền lực rối rắm cũng không thể qua mắt chàng, nhưng khi Thẩm Tây Linh quay lưng rời đi, chàng lại chẳng thể nghĩ gì ra.


Sau đó, dần dần, những suy nghĩ liên tiếp tràn vào tâm trí chàng, chàng có thể hiểu được những suy nghĩ đó, nhưng lại không thể suy ngẫm thấu đáo.


Chàng đầu tiên nhận ra sự hèn hạ của bản thân.


Chàng nói với nàng những lời đạo mạo, chính trực, dường như không có bất kỳ ý đồ gì, nhưng chỉ có chàng mới hiểu, khi nàng rõ ràng bày tỏ không thích cuộc hôn nhân với Tề Ninh, chàng đã thở phào nhẹ nhõm như thế nào. Rồi khi nàng dũng cảm bày tỏ tình yêu của mình, chàng lại vui mừng, hạnh phúc đến mức không thể kiềm chế.


Chàng đã động lòng. Vào khoảnh khắc nàng nói nàng thích chàng.


Không còn là cảm giác rung động nhẹ nhàng, dịu dàng khi đối diện trong vườn hoa, mà là một cảm giác rất rõ ràng, rõ ràng đến mức khiến chàng choáng váng và bất lực, đó là tình yêu và… h*m m**n.


Chàng muốn ôm nàng thật chặt vào lòng. Tiểu cô nương của chàng.


Nhưng khao khát ấy đến mạnh mẽ bao nhiêu, lý trí của chàng càng mạnh mẽ bấy nhiêu. Thậm chí càng lúc càng mạnh mẽ khi ở trong tình cảnh như vậy, lý trí lại càng trói buộc chàng chặt chẽ, không cho phép chàng vượt qua bất kỳ giới hạn nào.


Chàng đã nghĩ rất rõ ràng, chàng không thể giữ nàng lại.


Kỳ thi xuân đang đến gần, chàng đã bắt đầu suy nghĩ đến việc nâng đỡ những người trong hàng ngũ thứ dân, không phải là chàng muốn đứng về phe Đoan Vương. Tất cả thực sự vì quốc gia này đang rách nát, chàng muốn làm hết sức mình để cứu vãn. Chính sách cải cách của huynh trưởng gặp vô vàn khó khăn, ngay cả cửa lớn của bộ thượng thư cũng không thể bước qua. Nguyên nhân chỉ vì trong triều đình này, quá nhiều người có lòng riêng, đến mức không ai dám đứng lên nói điều phải trái.


Nếu chàng không nắm giữ vị trí quan trọng trong kỳ thi xuân, chàng có thể đứng nhìn, nhưng cơ hội thay đổi mọi thứ lại đã nằm trong tay chàng. Chàng biết nếu bỏ qua lần này, chàng sẽ ân hận cả đời.


Nếu chàng nâng đỡ những người hàn môn và làm tổn hại các gia đình quý tộc trong kỳ thi xuân thì Tiêu Tử Hành sẽ nghĩ sao? Hoàng đế sẽ nghĩ sao? Quan lại và thế gia sẽ nghĩ sao? Gia tộc Tề gia của chàng sẽ làm thế nào để đứng vững trong giới quý tộc?


Đến lúc đó chàng sẽ phải cưới Tiêu Tử Dư, như vậy mới có thể chứng minh lập trường của Tề gia, đồng thời miễn cưỡng che đậy những thiếu sót của mình đối với quý tộc trong kỳ thi xuân.


Tất cả những điều này không còn xa nữa, sau kỳ thi xuân, mọi chuyện sẽ đến nhanh chóng.


Vậy chàng sẽ làm gì với Thẩm Tây Linh? Chàng có thể lấy nàng không? Chưa kể đến việc liệu công chúa và gia tộc hoàng gia có chấp nhận nàng không, chỉ riêng việc vượt qua cái rào cản trong lòng chàng đã là điều không thể.


Chàng đã từng coi thường Thẩm tướng, phụ thân của nàng. Chàng cho rằng việc nuôi dưỡng tiểu thiếp là một hành động yếu đuối và thiếu trách nhiệm. Nếu không yêu thì đừng lấy, nếu đã yêu thì hãy đối xử tốt đến cùng. Để người mình yêu trở thành tiểu thiếp không danh không phận, để mẫu tử cả đời chịu sự khinh miệt và đau khổ thì còn gì là người trượng phu, người phụ thân?


Nhưng giờ chàng đã hiểu, Thẩm tướng chắc hẳn cũng có nỗi bất đắc dĩ của mình. Họ đều là thế gia, hôn sự đâu phải là chuyện của riêng mình, họ bị trói buộc bởi quá nhiều thứ, ép họ phải từng bước nhượng bộ, cuối cùng đánh mất tất cả. Mẫu thân của Thẩm Tây Linh, chắc hẳn là người mà Thẩm tướng phải từ bỏ từ lâu. Nhưng chàng có thể học theo Thẩm tướng không?


Chàng đã tận mắt chứng kiến cuộc đời của Thẩm Tây Linh, từ nhỏ nàng ít khi gặp phụ thân, chỉ có thể sống cùng mẫu thân trong tiểu viện hẻo lánh, chịu đựng sự cô đơn và lạnh lẽo. Ngoài ra còn phải chịu sự nhục nhã của thiên hạ và sự trách móc của phu nhân chính thất. Ngoài những điều này, nàng còn có gì?


Chàng có thể vì tham lam của mình mà hủy hoại cả cuộc đời nàng không? Chàng muốn nàng, rồi sao nữa? Một phút vui vẻ, sau đó là cả đời khổ cực.


Chàng cưới công chúa, nàng sẽ đau khổ thế nào? Sau đó không biết bao lâu mới gặp lại, nàng sẽ chịu đựng như thế nào? Nếu sau này có hài tử, điều đó càng tồi tệ hơn, đứa bé sẽ phải sống trong cảnh lưu lạc như Thẩm Tây Linh khi xưa, không có nơi nương tựa.


Chàng biết hết tất cả, làm sao có thể tiếp tục hủy hoại cuộc đời nàng được? Chẳng thà cứ để mọi thứ kết thúc ở đây, khi tình yêu giữa họ chưa kịp bén rễ sâu, khi giữa họ chưa từng có lời hứa, khi tất cả mọi thứ còn có thể thay đổi.


Đau đớn chỉ kéo dài một lúc, sau nỗi đau này, nàng sẽ có một cuộc sống bình yên.


Nàng sẽ có một người phu quân cưới nàng một cách trang trọng, sẽ có một gia đình đầy tôn trọng và được người đời kính nể, sẽ sống một cuộc đời hạnh phúc, bình an, con cháu quấn quýt bên chân, cứ thế an ổn trải qua cả đời.


Thế là đủ rồi.


Còn về phần chàng, chàng có thể từ xa nhìn nàng, giấu kín tình cảm và yêu thương trong lòng, giúp đỡ trượng phu của nàng, giúp đỡ con cái của nàng, trở thành chỗ dựa vững chắc cho nàng suốt đời.


Dù hai người sẽ không bao giờ gặp lại nhau. Dù chàng sẽ sống một mình, cô độc.


Văn Văn, cuộc đời này chẳng có gì hoàn hảo, mười phần thì có đến tám, chín phần không như ý. Con đường của ta đã định sẵn đầy rẫy gai góc, nhưng nàng vẫn có thể sống tốt.


Nàng, đừng quay lại.


Ta, cũng không thể quay lại.


Tác giả: Cái tội! Viết đến đây lại làm tôi buồn theo nhân vật luôn! Phải viết cái gì vui vẻ một chút cho đỡ buồn! “Yêu thương chưa sâu?” Ha ha, tốt, xin nhắc nhỏ tiểu Tề đại nhân nhớ kỹ câu này! Một chương nữa, tôi sẽ không nói nữa đâu, tôi phải viết 500 chữ cảnh hôn đây!


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 108: Lễ cập kê (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...