Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 10: Trà hội (4)


Chỉ là vài bước chân ngắn ngủi, vậy mà lúc đó Thẩm Tây Linh lại cảm thấy dài như vô tận. Nàng nhìn về phía Bạch Tùng, rồi lại nhìn cánh cửa gỗ nơi hắn tựa vào, dường như xuyên qua cánh cửa kia. Nàng thấy bóng dáng của người nam nhân mà nàng luôn khắc khoải trong tâm trí khiến lòng bỗng chốc rối loạn, hệt như mấy ngọn trúc ngoài sân bị gió thổi, lá trúc khua xào xạc.


Cuối cùng nàng cũng đến trước mặt Bạch Tùng, trong lòng nghĩ nên chào hỏi hắn một tiếng. Thế nhưng lúc ấy, lòng nàng lộn xộn vô cùng, như lạc vào cõi mộng huyễn, bỗng nhiên không biết lấy lời nào để mà thưa chuyện. Chỉ buột miệng nói ra: “Ngài ấy… có trong đó không?”


Bạch Tùng cúi đầu nhìn nàng, gật đầu. Trái tim Thẩm Tây Linh đập nhanh đến mức như muốn rớt ra ngoài, Bạch Tùng thính lực tinh nhạy, nghe được âm thanh vừa lúc nàng nhận được cái gật đầu, cả hơi thở cũng rối loạn theo. Ánh mắt hắn nhìn nàng thoáng chút thương xót, đắn đo hồi lâu rồi nói: “Công tử say rồi, đã nghỉ ngơi.”


Thẩm Tây Linh ngẩn người một chút, rồi nhanh chóng gật đầu, lại nói: “Ta… ta có thể chăm sóc ngài ấy.”


Bạch Tùng thở dài: “Thanh Trúc đã chăm sóc ngài ấy rồi.”


Nghe vậy, Thẩm Tây Linh gật đầu, mỉm cười nói: “Hắn vụng về chẳng làm được gì, hay là để ta đi.”


Nói xong, nàng giơ tay muốn đẩy cánh cửa, nhưng tay nàng run lên từng đợt, rõ ràng và dữ dội, Bạch Tùng nhìn thấy rất rõ, còn nàng thì không hay biết chút nào.



Vừa chạm tay vào cửa, trong phòng liền vang lên giọng nói của người nam nhân kia: “Ngoài cửa là Yến Quốc Công phu nhân sao?”


Thẩm Tây Linh đứng chết trân tại chỗ. Thực ra nàng đã lâu không nghe giọng nói ấy, nhưng cũng không hoàn toàn chắc chắn, bởi vì mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc, nàng vẫn thường mơ thấy chàng, toàn những hồi ức xưa cũ, chàng nói chuyện với nàng, dịu dàng thủ thỉ. Năm tháng qua đi, lần này nghe lại giọng nói ấy, vừa giống như trong mơ, êm ái và bình yên, lại vừa khiến lòng nàng chợt đau nhói như bị tạt một gáo nước lạnh.


Tay nàng vẫn run không ngừng, vẫn đặt lên cửa nhưng không mở, im lặng lâu rồi nói: “… Là ta đây.”


Nói xong, Bạch Tùng nhìn thấy nàng mỉm cười rất nhẹ. Hắn không biết lúc ấy Thẩm Tây Linh đang nghĩ gì, cũng không hiểu điều gì khiến nàng lộ ra biểu cảm ấy, chỉ mình nàng hiểu rõ.


Nàng đã từng tưởng tượng biết bao lần về cảnh gặp lại nhau, có thể chỉ là thoáng qua trong đám đông, có thể là trong một yến tiệc của hoàng tộc, có thể trên một con phố nhỏ ở Thượng Kinh hoặc may mắn hơn, họ sẽ nói được vài câu, có thể chàng sẽ hỏi nàng những năm qua thế nào, có thể kể sơ qua chuyện đời mình, hoặc chỉ là vài lời vô thưởng vô phạt… Nàng nghĩ rất nhiều, rất nhiều, nhưng chưa từng nghĩ rằng chàng sẽ hỏi: “Ngoài cửa là Yến Quốc Công phu nhân sao?”


Bỗng nhiên nàng hơi sợ không dám nghe chàng nói tiếp gì, nên vội hỏi trước: “Mấy ngày trước nghe nói chàng bệnh, không biết bây giờ đã khỏe lại chưa?”


Nàng giả vờ thật giỏi, dù toàn thân run rẩy nhưng giọng nói lại bình tĩnh, đĩnh đạc. Tất nhiên, người trong phòng còn điềm tĩnh hơn nhiều, nàng nghe chàng đáp: “Ta khỏe, đa tạ phu nhân quan tâm.”


Thẩm Tây Linh nhỏ giọng đáp lại, cảm thấy trước mắt mờ đi, cố kìm nén nước mắt, hỏi: “Ta… có thể vào thăm chàng không?”



“Ta có thể vào thăm chàng không?”


Lúc đó trong lòng nàng thực sự có rất nhiều lời muốn nói, có những điều giấu kín suốt năm năm, cũng có những lời đột nhiên tràn về trong đầu, nhiều đến không kể xiết, nhưng khi mở miệng lại chỉ nói được một câu “Ta có thể vào thăm chàng không?”, đến câu: “Ta rất nhớ chàng” cũng không thốt ra được.


Nàng đã rất cố gắng rồi, Bạch Tùng nhìn thấy sắc mặt nàng tái mét đến đáng sợ, hai tay siết chặt đến nỗi móng tay in sâu vào da thịt. Có lẽ nàng mong mình có thể bình tĩnh hơn chút, ít nhất không để lộ ra sự yếu đuối, nhưng thật lòng mà nói, trong mắt hắn lúc ấy nàng thật đáng thương. Giống hệt như hình ảnh của nàng nhiều năm về trước, khiến hắn không khỏi động lòng thương.


Trên đời này, bất kỳ ai thấy bộ dạng nàng lúc này, chắc chắn sẽ không thể từ chối lời cầu xin, dù có là gì đi nữa cũng sẽ tìm cách đáp ứng. Nhưng trong số đó, tuyệt nhiên không có Tề Kính Thần.


“Giờ ta và phu nhân, sao còn có thể gặp nhau?” Bạch Tùng nghe giọng người trong phòng nói. “Phu nhân, xin người hãy đi đi.”


Hắn bỗng không dám nhìn sắc mặt Thẩm Tây Linh.


Im lặng, rất lâu im lặng, chỉ có tiếng lá trúc xào xạc. Thẩm Tây Linh bỗng nhiên trở nên rất bình tĩnh, thân thể không còn run nữa, chỉ là hai mắt hơi nóng, dường như có nước mắt rớt xuống, nàng cũng không còn phân biệt rõ ràng. Tai nàng ù đi, như thể điếc mất rồi, không nghe thấy tiếng mình, vẫn rất bình thản nói: “Ta không làm phiền chàng, chỉ muốn gặp chàng một lần. Có thể hôm nay sau này cả đời cũng không còn cơ hội gặp lại, nhưng hôm nay ta đã khó khăn lắm mới đến được đây để được nhìn chàng một lần, có thể không?”


Nàng đợi rất lâu, nhưng trong phòng không hề có tiếng đáp lại. Bạch Tùng nhìn nàng, xa xa vọng đến tiếng bước chân, biết có người đến, tuy không muốn ngắt lời nhưng đành nói với nàng: “Có người đến rồi, nếu bị người khác thấy người ở đây, cả phu nhân lẫn công tử đều không phải điều tốt.”



Thẩm Tây Linh không nói, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt vô hồn, mãi lâu sau như tỉnh lại, trên mặt lộ dấu lệ nhạt. Nàng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, thậm chí còn mỉm cười với Bạch Tùng, nói: “Được, ta đi ngay đây.”


Bạch Tùng nghe vậy lòng không nỡ. Nàng như suy nghĩ chút rồi lại đưa tay chạm nhẹ lên cánh cửa mỏng manh, nói rất nhẹ: “Dù có thể chàng không muốn biết, nhưng ta vẫn muốn nói với chàng rằng ta sống rất tốt, nghe nói chàng cũng vậy…”


Nàng ngừng lại, rồi mỉm cười buồn man mác lại đầy mãn nguyện: “… Có lẽ như vậy đã là đủ rồi.”


Nói xong, nàng quay người đi ra. Khi bước đi, thần sắc nàng khá bình ổn, nhưng từng bước chân lại không thật ngay ngắn. Bạch Tùng thính lực siêu phàm, cho đến khi bóng dáng nàng khuất sau góc tường, chẳng thấy bóng dáng nhưng vẫn còn nghe rõ tiếng bước chân lộn xộn, không bao lâu thì bị trong phòng tiếng ho khan đều đặn át đi. Hắn bỗng cảm thấy khó chịu.


Lại một hồi lâu nữa, nửa canh giờ hay cả canh giờ, Thanh Trúc từ trong phòng bước ra. Bạch Tùng hỏi: “Thế nào rồi?”


Thanh Trúc đáp: “Uống thuốc rồi, vừa mới ngủ.”


Bạch Tùng gật đầu, Thanh Trúc đi xuống, lúc này hắn nghe thấy bên trong cánh cửa phát ra một tiếng mơ màng rất thấp và rất sâu. Rất mơ hồ, hắn đành phải nghiêng tai lắng nghe thật kỹ.


“Văn Văn…”


… đó là tiếng thì thầm chỉ khi người ấy nằm mơ mới xuất hiện.



Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 10: Trà hội (4)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...