Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 95


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Nghiêm Chi Mặc bị bệnh đã làm xáo trộn không ít kế hoạch của Nghiêm Chước Ký.


Cũng may Phương Nhị Nương làm cửa hàng trưởng đã kịp thời nắm bắt tình hình, quản lý toàn bộ công việc lớn nhỏ trong tiệm một cách trọn vẹn, nhờ đó Diêu Chước có thể an tâm ở nhà chăm sóc Nghiêm Chi Mặc dưỡng bệnh.


Căn bệnh của Nghiêm Chi Mặc, nói đơn giản là do làm việc quá sức mà thành.


Thể chất của hắn vốn không cứng cáp như người thường, ốm đau vặt vãnh luôn xảy đến. Nhưng vì không mấy nghiêm trọng nên lâu dần Nghiêm Chi Mặc cũng không quá để tâm.


Cho đến lần này, cả người sốt cao đến bỏng rát, giống như vừa mở miệng là cổ họng bốc hỏa, Nghiêm Chi Mặc mới ý thức được, lần này e là hắn đã… cố quá thành quá cố.


Trong cơn mơ màng, hắn nghe được cuộc đối thoại giữa đại phu và Diêu Chước, chợt nhận ra mình suýt nữa ngất xỉu vì sốt cao. May nhờ Nguyên Bảo chạy vội đến y quán tốt nhất huyện thành mời đại phu về khám tại nhà, kịp thời cạo gió, châm cứu, chích máu mới hạ được nhiệt độ, nếu không rất có thể nguy hiểm hơn.


Nghiêm Chi Mặc ngủ mê man bao lâu, hắn biết Diêu Chước cũng thức suốt bên giường bấy lâu, không hề được nghỉ ngơi yên ổn.


Giữa chừng hắn không phải không tỉnh lại, nhưng đều là lúc khó khăn nhất: khi khó khăn lắm mới uống được thuốc lại nôn ra hết, hay khi hô hấp khó khăn, mồ hôi trộm ra liên tục thấm ướt cả áo trong. Hắn thật sự không còn sức lực để đáp lại Diêu Chước được gì nhiều, thứ duy nhất có thể làm, chính là khẽ nắm tay Diêu Chước khi y nắm lấy tay mình.


Một ngày một đêm, cứ thế lặng lẽ trôi qua. Nguyên Bảo và Như Ý thấy chủ nhân vẫn chưa khỏe, phu lang cũng vì thế mà gầy đi trông thấy.


Vạn hạnh là đến sáng ngày thứ ba, Nghiêm Chi Mặc lại được đỡ dậy uống thêm một liều thuốc. Chờ đến giữa trưa tỉnh lại, hắn tự thấy tinh thần đã khá hơn nhiều, thậm chí còn có cảm giác thèm ăn.


Vừa nghe hắn thốt ra lời này, Diêu Chước mừng rỡ không thôi, vội vàng gọi Như Ý dặn dò: “Như Ý, mau đi lấy nồi cháo đang ủ trên bếp ra, không cần nấu quá đặc. Ngoài ra đập thêm một quả trứng muối, chọn quả nào có dầu ấy.”



Nghiêm Chi Mặc nghe liền biết ngay đây là món phối hợp hắn thích nhất khi ốm. Hơn nữa nhìn thái độ của Diêu Chước, e rằng y đã chuẩn bị sẵn sàng mỗi ngày, chỉ chờ hắn tỉnh lại là có thể ăn được ngay.


“Sắc mặt ngươi còn tệ hơn ta đấy.” Nghiêm Chi Mặc kéo tay Diêu Chước, đặt vào lòng bàn tay xoa xoa.


Diêu Chước đưa tay nhẹ nhàng lau khóe mắt còn vương màu hồng, thấy dính chút ẩm ướt.


“Chờ ngươi soi gương đi rồi hẵng nói câu này.” Diêu Chước cong khóe miệng, trừng mắt nhìn Nghiêm Chi Mặc một cái đầy giận dỗi.


Nghiêm Chi Mặc nghe vậy sờ sờ mặt mình, ra vẻ hắn cũng chẳng có dũng khí soi gương. Chắc chắn là tóc tai rối bù, mặt mày nhếch nhác. Hơn nữa mấy ngày nay ra quá nhiều mồ hôi, hắn cúi xuống ngửi cổ áo, cảm thấy mình sắp bốc mùi rồi.


Tranh thủ lúc Như Ý chưa bưng cơm lên, Diêu Chước lại sờ thử trán Nghiêm Chi Mặc.


“Hình như vẫn còn hơi nóng, chờ Nguyên Bảo mời đại phu đến, kiểm tra mạch lại một lần nữa.”


Nghiêm Chi Mặc thở dài một hơi, cảm thấy cả người mềm nhũn như bùn. “Đã lâu rồi không ốm nặng đến thế, lần này là do ta sơ suất.”


Hắn nằm trong chăn nhìn Diêu Chước, áy náy nói: “Lại để ngươi phải lo lắng thấp thỏm hai ngày.”


Diêu Chước lần này quả thực đã lo lắng đến mức ăn không ngon ngủ không yên suốt hai ngày. Hiện giờ thấy Nghiêm Chi Mặc đỡ hơn, y cũng không dám lơ là cảnh giác, lòng vẫn còn treo ngược lên cổ họng.


Một lát sau, Như Ý bưng cháo tới. Cũng không dám cho Nghiêm Chi Mặc ăn nhiều, chỉ múc một chén nhỏ, lượng vừa đủ một nam nhân trưởng thành ăn mấy miếng là hết. Diêu Chước nghiền vụn trứng muối, đút cho hắn ăn từng chút một.


Trong miệng cuối cùng cũng có chút hương vị, cháo gạo nở hoa trôi vào bụng, dễ tiêu hóa. Hai ngày sốt nóng đến khô rát, dạ dày sạch trơn, cuối cùng cũng được lấp đầy chút ít, Nghiêm Chi Mặc cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.


Khoảng ba khắc sau, đại phu cũng đến. Khám mạch xong, vừa đặt bút viết đơn thuốc mới vừa nói: “Thời điểm nguy hiểm nhất đã qua rồi, chắc sẽ không sốt cao lại nữa, nhưng ban đêm vẫn phải chú ý giữ ấm. Thuốc hai ngày trước chắc vẫn còn một liều, không cần uống nữa, hôm nay đổi sang thang này, ngày hai lần, sáng tối dùng. Về ăn uống nhớ phải kiêng khem, ba tháng tới không được đụng vào đồ cay nóng, dầu mỡ, lạnh lẽo.”



Nghiêm Chi Mặc thở dài thườn thượt, xem ra ba tháng tới hắn chỉ có thể ăn lẩu… nước trắng.


Thấy đại phu viết xong đơn thuốc, thu dọn hòm thuốc, Nghiêm Chi Mặc không nhịn được hỏi một câu: “Đại phu, khi nào thì có thể tắm gội?”


Đại phu quay đầu lại nhìn hắn một cái, thản nhiên nói: “Đợi thêm ba ngày nữa. Lúc này tắm gội rất dễ khiến bệnh tái phát.”


Nghiêm Chi Mặc: “……”


Diêu Chước tự mình tiễn đại phu, còn dúi thêm một phong bao lì xì để cảm ơn.


Nghiêm Chi Mặc chờ mãi, chờ đến khi Diêu Chước trở lại, dò hỏi: “Tuy không thể tắm gội, nhưng ngày mai gội đầu chắc được chứ?”


Diêu Chước quả quyết: “Tất nhiên là không được. Dính nước rất dễ bị nhiễm lạnh, nếu ngươi sốt lại lần nữa, e là sẽ tổn hại đến tạng phủ.”


Nghiêm Chi Mặc than vãn: “Cứ thế này thì ngươi không chê ta, ta tự mình cũng phải ghét bỏ.”


Diêu Chước ngồi xuống đầu giường, lấy khăn lau mồ hôi trên thái dương cho Nghiêm Chi Mặc, cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp: “Yên tâm đi, lúc nãy ta đã hỏi riêng đại phu rồi, ngài ấy bảo nếu tối nay ngươi không sốt lại thì ngày mai có thể dùng khăn lau người sơ qua một chút.”


Nói đoạn, y nhấn mạnh: “Nhưng gội đầu thì tuyệt đối không được.”


Nghiêm Chi Mặc đành phải chấp nhận sự thật này.


chủ phòng mặt viết đầy tuyệt vọng.


Mặc Bảo: Ta bẩn thỉu, ta không sạch!



Tôi bảo này, mọi người trong nhà ơi, mới hạ sốt xong mấy ngày tuyệt đối đừng vội gội đầu tắm rửa nhé, đừng hỏi tôi tại sao biết……


Thường nói bệnh đến như núi đổ, bệnh đi như kéo tơ. Người thường kéo tơ có khi chỉ bảy tám ngày là sạch, nhưng đến lượt Nghiêm Chi Mặc thì phải mất cả nửa tháng mới khỏe hoàn toàn.


Diêu Chước nhất quyết không cho hắn đến cửa hàng, Nghiêm Chi Mặc đành phải mỗi ngày xem qua sổ sách Diêu Chước mang về. Còn lại, mọi công việc khác đều bị cấm, ngay cả bút nghiên cũng bị Diêu Chước khóa trong tủ. Bởi y biết thừa nếu không làm vậy, đối phương chắc chắn sẽ nhân lúc mình vắng nhà mà lại đi viết mấy cái kế hoạch.


Nghiêm Chi Mặc biết Diêu Chước quan tâm mình nên cũng không dám làm trái. Sau này, hắn tìm được cách khác: hắn đọc, còn Nguyên Bảo viết. Vì Nguyên Bảo biết chữ không nhiều, Nghiêm Chi Mặc chỉ đọc những từ khóa đơn giản, coi như ghi lại linh cảm, tránh lúc sau hoàn thiện thì quên mất.


Có hôm lỡ nói hơi nhiều, đến lúc Diêu Chước gần về thì hắn ho liên tục. Nghiêm Chi Mặc hơi hoảng, vội sai Nguyên Bảo cất hết giấy bút, dặn Như Ý mau đi pha cho mình cốc nước mật ong nóng. Đang hớp vội thì thấy Diêu Chước bước qua ngưỡng cửa.


“Sao hôm nay ngươi về muộn thế?” Nghiêm Chi Mặc có chút chột dạ, buông chén nước xuống, khoác áo ngoài rồi đến ngồi cạnh Diêu Chước.


Diêu Chước có vẻ mệt mỏi, vô thức tựa vào người Nghiêm Chi Mặc. Y không dựa hẳn mà chỉ sát lại gần, luyến tiếc hơi ấm quen thuộc ấy.


“Trong tiệm có một nhóm tiểu thư quý quân đến học làm móc len. Ta dạy liền hai canh giờ, giọng nói sắp bốc khói luôn rồi.”


Nghiêm Chi Mặc nghe vậy, liền chia cho Diêu Chước một chén nước mật ong nóng trong tay.


“Trước đây ta chỉ nghĩ làm ruộng, đốn củi là mệt nhọc, giờ mới biết ba trăm sáu mươi nghề, chẳng có nghề nào là nhẹ nhàng cả.”


Y dựa vào Nghiêm Chi Mặc nghỉ ngơi một lát rồi mới ngồi dậy, hỏi thăm tình hình sức khỏe của hắn.


Nghiêm Chi Mặc nói: “Ta cảm thấy mình đã khỏe hẳn rồi. Hay là ngày mai ta đi cùng ngươi đến tiệm xem sao?”


Diêu Chước nghi ngờ nhìn hắn, nhưng tạm thời vẫn chưa chịu đồng ý.



Ai ngờ Nghiêm Chi Mặc lại tâm cơ đến thế, đêm đó liền dùng một thủ đoạn không tiện nói ra để chứng minh với Diêu Chước rằng hắn quả thực “đã rất khỏe”.


Bóng đêm sâu thẳm, Diêu Chước mắt ngấn nước, đành phải chấp nhận yêu cầu “hồi phục sức khỏe” của Nghiêm Chi Mặc. Cố tình người còn đang bệnh nặng vừa khỏi, y còn không nỡ cào hắn thêm hai vết sau lưng.


Khai trương gần một tháng, doanh thu của cửa tiệm đã ổn định. Tính trung bình, mỗi tháng thu nhập ít nhất cũng đạt ngưỡng một ngàn lượng. Nhưng vì thuế kinh doanh quá cao, sau khi nộp thuế, khoản tiền thực nhận chỉ còn một nửa, khoảng 500 lượng, và đây còn chưa phải là lợi nhuận ròng. Đây chính là điểm yếu của việc mở cửa hàng. Ngược lại, việc nhận phần trăm từ quầy chuyên doanh trước kia Nghiêm Chi Mặc lại không cần nộp thuế, coi như một hình thức “tránh thuế hợp lý” ở thời đại này.


Thu nhập một tháng trời, lại phải dâng một nửa cho triều đình, Diêu Chước vừa tính sổ vừa cảm thấy bực bội. Càng khiến y thấy rõ sự cần thiết của một chuyện khác.


“Quả nhiên ta không thể lãng phí công danh đồng sinh này, cần phải sớm ngày thi đậu tú tài.”


Trước thực tế phũ phàng, Nghiêm Chi Mặc ngoan ngoãn dọn hết sách tham khảo ra bàn, tránh việc “ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới”, lơ là việc học hành.


Đang ôn tập thi cử, tui đồng cảm với chủ phòng……


Ai mà ngờ xuyên không về cổ đại rồi vẫn phải học thi cử chứ, cái khổ nhân gian là đây!


Những ngày tiếp theo, Nghiêm Chi Mặc hóa thân thành bậc thầy quản lý thời gian, giữ thăng bằng giữa ba việc: đọc sách, kinh doanh và sủng phu lang.


Khi Diêu Chước dần có thể phối hợp cùng Phương Nhị Nương xử lý thỏa đáng mọi việc lớn nhỏ trong tiệm, Nghiêm Chi Mặc liền rút ra, chuyên tâm vào việc thứ nhất và việc cuối cùng.


Thoáng chốc đã đến ngày 18 tháng ba.


Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước vừa dự tiệc đầy tháng của Xảo ca nhi ở trấn Bạch Dương trở về huyện thành.


Cũng chính trong ngày này, Bạch Đại Sơn dẫn đầu, cùng hơn mười chiếc xe bò khác, vận chuyển từng sọt khoai tây, ớt tươi và một ít rau củ vừa thu hoạch, đổ thẳng vào bếp sau của Như Ý Cư.


Hết chương 95.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 95
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...