Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 78


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Diêu Chước ngồi trong nhà chính mải mê làm đồ thủ công, rổ kim chỉ trên đầu gối chất đầy những cuộn sợi bông đủ màu sắc. Trên bàn trước mặt đã bày không ít thành phẩm hoàn thiện, Như Ý ngồi bên cạnh giúp y phân loại màu và gỡ rối sợi.


Đang lúc bận rộn, đột nhiên một mùi hương vô cùng nồng và sặc sụa bay tới.


Mèo Thập Lục nãy giờ vẫn đang vờn cuộn len dưới đất, vốn có khứu giác nhạy bén nhất, cái mũi nhỏ vừa động đậy đã hắt xì một cái rõ to.


Một lát sau, Cửu Nguyệt cũng chạy thục mạng từ sân sau lên, như thể đang chạy trốn cái gì đó. Nó ghé sát lại ngửi ngửi, trên người cũng vương đầy mùi hăng hắc như lửa đốt.


Diêu Chước khó hiểu, nghĩ ngay đến việc Nghiêm Chi Mặc đang nấu cơm trong bếp, bèn bảo Như Ý: “Đi ra sân sau xem thử xem, rốt cuộc là có chuyện gì?”


Lúc này, Nghiêm Chi Mặc đang múa may cái xẻng trong bếp cũng bị sặc không nhẹ, nước mắt giàn giụa, mắt cũng sắp mở không ra.


Hết cách rồi, thời đại này nhà bếp làm gì có máy hút mùi, khói dầu lan tỏa trong không gian chật hẹp, không hun người mới là lạ.


Vừa nãy khi hắn chuẩn bị thịt gà, Cửu Nguyệt vốn định lân la vào xin ăn, kết quả ớt vừa thả vào chảo dầu nóng, chó ta đã bị mùi hăng nồng đuổi chạy mất dép.


Tuy nhiên, ngửi thấy mùi thơm đặc trưng khi ớt cay được phi qua dầu, Nghiêm Chi Mặc chỉ cảm thấy vô cùng xúc động.


Kiếp trước sau khi bị bệnh, hắn hầu như không được ăn ớt cay, thi thoảng thèm quá cũng chỉ dám nhúng qua một chút cho có vị. Còn hiện tại, cả hắn và Diêu Chước đều không phải uống thuốc, Vương đại phu nói “thuốc có ba phần độc”, nếu không phải bệnh đến mức nằm liệt giường thì không nên uống thuốc mãi.


Vậy nên hai người không cần kiêng khem, chẳng phải đây là thời điểm tuyệt vời nhất để nếm thử ớt cay sao?


Hôm nay làm mấy món này, quan trọng nhất là phải nỡ tay cho dầu.


Nguyên liệu cho vào chảo phát ra tiếng “xèo xèo” vui tai. Liếc mắt thấy Như Ý chạy từ sân trước vào, đang nói gì đó với Nguyên Bảo ngồi nhặt rau ở cửa.



“Ca, phu lang bảo ta vào hỏi xem lão gia đang làm món gì thế?” Như Ý vừa vào sân sau đã thấy mùi sặc sụa càng nồng hơn, nhưng ngửi lâu lại thấy có chút thơm thơm.


Chưa đợi Nguyên Bảo trả lời, cô bé ngó đầu vào bếp nhìn thử, lập tức nheo mắt lại, nước mắt sinh lý trào ra: “Huhu, khói nhiều quá!”


Nguyên Bảo ngồi trên ghế nhỏ bóc tỏi, nghe vậy cười nói: “Lão gia bảo trưa nay sẽ làm món ngon, cái mùi này là từ thứ gọi là ớt cay đấy.”


Như Ý sợ bẩn tay, lát nữa còn phải về giúp Diêu Chước nên không động vào tỏi. Từ cửa, cô bé lờ mờ thấy bóng Nghiêm Chi Mặc bận rộn trước bếp. Trước kia bé từng thấy hắn xuống bếp một lần, thủ pháp phải nói là cực kỳ điêu luyện. Ví như món dưa chuột thái lát hình áo tơi, cắt cả quả dưa không đứt đoạn, kéo ra lại liền mạch, tay nghề chẳng thua kém đầu bếp tửu lầu là bao.


Hơn nữa mùi vị món ăn hắn nấu rất ngon, từ khi đến nhà họ Nghiêm, bé cảm thấy mặt mình đã tròn lên hai vòng.


Nghĩ đến việc trưa nay lại có lộc ăn, Như Ý chạy chậm về nhà chính báo lại cho Diêu Chước.


Diêu Chước nghe nói chỉ là đang nấu ăn thì yên tâm hẳn.


Một lúc lâu sau, chiếc kết đồng tâm trên tay sắp hoàn thành thì nghe tiếng Nguyên Bảo gọi Như Ý đi bưng thức ăn, rồi nói vọng vào: “Phu lang, lão gia bảo cơm trưa xong rồi, chuẩn bị dùng cơm thôi ạ.”


Diêu Chước liền thu dọn đồ đạc trên bàn vào một cái rương trúc bên cạnh.


Trước đây y hay tiện tay để đồ bên ngoài, sau phát hiện Thập Lục không nói lý lẽ, không chỉ tự mình phá hoại mà còn tha một cái xuống đất cho Cửu Nguyệt gặm chơi. Cái đầu lân nhỏ bị Cửu Nguyệt cắn hỏng lần trước, Diêu Chước đành cho nó làm đồ chơi luôn.


Nhưng làm một cái không dễ dàng gì, không thể để hai đứa nhỏ nghịch ngợm này suốt ngày tha đi phá phách, nên giờ y đã rèn được thói quen cất đồ cẩn thận.


Vừa dọn sạch mặt bàn bát tiên dùng để ăn cơm, thức ăn liền bắt đầu được bưng lên.


Mùi thơm nồng nàn cay xè lan tỏa. Không biết tại sao, nhìn những miếng ớt đỏ rực lẫn trong thức ăn, dù chưa nếm thử nhưng cũng khiến người ta ứa nước miếng.


Cuối cùng, Nghiêm Chi Mặc cũng bước qua ngạch cửa vào phòng, vừa đi vừa cúi xuống ngửi tay áo mình, vẻ mặt đầy ghét bỏ.


“Nấu ăn thì cái gì cũng tốt, chỉ tốn quần áo quá, chờ ta một lát, ta đi thay bộ khác.”



Lúc trước không cảm thấy gì, nhưng sau này nếu thường xuyên nấu món cay, chắc phải may một cái tạp dề mặc cho tiện. Hắn vừa thay quần áo trong buồng, vừa thầm nghĩ, đợi lúc nào Diêu Chước rảnh rỗi sẽ nhờ y may cho mình một cái.


Nghiêm Chi Mặc chỉ thay áo ngoài, khi trở lại nhà chính thì bát đũa đã được bày biện xong xuôi.


Hắn vẫy tay bảo Nguyên Bảo và Như Ý ra sân sau ăn phần của mình, phần ăn của hai đứa đã được để riêng trước đó. Cả Cửu Nguyệt và Thập Lục cũng được chia một phần gà luộc và khoai tây luộc không gia vị.


Hôm nay Nghiêm Chi Mặc làm tổng cộng bốn món, đều dùng khoai tây và ớt.


Hai món mặn là gà xào ớt cay và thịt ba chỉ kho khoai tây. Một món chay kinh điển là khoai tây thái sợi xào chua cay. Cuối cùng là món chính: Bánh khoai tây thái sợi áp chảo.


Oa, bàn ăn này, tôi nguyện gọi là: Bom tinh bột!


Món nào cũng muốn ăn a a a, mau bỏ vào miệng tui đi!!


Mãnh liệt lên án hành vi động một tí là chèn chương trình ẩm thực vào cốt truyện đời thường của chủ phòng!


Hít hà nước miếng, tui phải đi ra bến tàu làm ít khoai tây chiên ăn đây……


Theo Diêu Chước, khoai tây cũng giống như khoai lang hay khoai sọ, đều là loại củ mọc dưới đất, có thể dùng làm lương thực chính. Nhưng khoai lang có vị ngọt, khoai sọ thì dẻo bùi, thích hợp để ăn trực tiếp hoặc nấu cháo hơn là xào nấu.


Vốn tưởng khoai tây ăn cũng sẽ na ná như vậy, không ngờ khi gắp đũa khoai tây thái sợi đầu tiên bỏ vào miệng, y phát hiện loại củ này thế mà lại giòn tan!


“Món này ta không cho nhiều ớt lắm, nếu ngươi thấy quá chua hay quá cay thì lần sau ta sẽ điều chỉnh.” Nghiêm Chi Mặc cũng ăn một miếng, thấy vị cay hơn tưởng tượng một chút, nhưng mà thơm thực sự.


Diêu Chước rất ít khi ăn cay, lập tức bị cay đến phải thè lưỡi, nhưng miệng vẫn khen: “Ta thấy vừa vặn lắm, phải cay một chút mới ngon.”


Thấy Diêu Chước tiếp nhận tốt với ớt cay, Nghiêm Chi Mặc cảm thấy may mắn vì hai người có thể ăn cùng một khẩu vị.


“Nếm thử món gà xào ớt này đi, ớt ta đã chiên qua rồi, nếu ngươi không sợ cay thì cũng có thể ăn luôn cả ớt.”



Vì trong nhà đủ điều kiện dùng dầu mỡ, nên Nghiêm Chi Mặc làm món gà xào ớt khô chiên giòn. Thịt gà được chiên vàng trước rồi mới đảo chung với ớt, thử hỏi có mấy ai cưỡng lại được sự cám dỗ của gà chiên?


Diêu Chước lại ngạc nhiên phát hiện, khoai tây sợi thì giòn, nhưng khoai tây miếng kho thịt lại bở tơi, mềm mại. Không chỉ vậy, miếng khoai tây còn ngậm no nước sốt thịt đậm đà, ăn một miếng khoai, lại ăn một miếng thịt ba chỉ, cảm giác hạnh phúc không gì bằng.


Ăn kèm với thức ăn tất nhiên phải có món chính. Bánh khoai tây thái sợi ăn cũng giòn rụm, càng nhai càng thơm. Vì để ăn cùng thức ăn mặn nên Nghiêm Chi Mặc không cho quá nhiều muối vào bánh.


Ăn đến cuối bữa, môi hai người đều đỏ bừng vì cay, trán lấm tấm mồ hôi. Cũng may Nghiêm Chi Mặc đã chuẩn bị sẵn nước đun sôi để nguội. Thực ra sữa bò giải cay tốt hơn, nhưng ở thời đại này sữa bò quá hiếm.


Khi không thể ăn thêm được nữa, Diêu Chước vừa dùng khăn tay lau mồ hôi vừa cảm thán: “Món ăn nấu với ớt cay này thực sự rất hợp ăn vào mùa đông, ăn xong cảm thấy cả người ấm áp hẳn lên.”


Nghiêm Chi Mặc nghe vậy, trong đầu nảy ra ý tưởng: “Vậy Tết này chúng ta có thể ăn lẩu.”


“Lẩu?” Lại là một từ mới Diêu Chước chưa từng nghe, nhưng chỉ cần là Nghiêm Chi Mặc làm thì không có món nào y không thích.


Nghiêm Chi Mặc không giải thích nhiều về lẩu, ẩm thực là thứ có nói hoa mỹ đến đâu cũng không bằng tự mình nếm thử một miếng. Hắn định bụng lần tới lên trấn sẽ tìm tiệm rèn, đặt làm một cái nồi uyên ương.


Những ngày tiếp theo, hai người lại ai bận việc nấy.


Xưởng nhà họ trước Tết cần cung cấp một lô nến sáp ong và nến đỏ cho Tây Song Các. Xà phòng thường cũng phải chuẩn bị ít nhất 500 bánh mới đủ để bán ở chợ phiên và giao cho Điêu Tường phân phối. Còn nước hoa, tinh dầu… theo ý tưởng của Nghiêm Chi Mặc, cần thiết kế hộp quà Tết Âm lịch chuyên biệt.


Trong khi Nghiêm Chi Mặc bận rộn với việc thiết kế hộp quà, Diêu Chước vừa trông coi việc cải tạo nhà cũ vừa tranh thủ làm đồ thủ công móc len.


Việc cải tạo nhà cũ tiến hành tuần tự, tổng cộng mất bảy ngày thì hoàn tất.


Nhà chính được sửa thành ba gian: gian giữa là phòng khách chung, hai bên trái phải sửa thành phòng ngủ – chính là cái gọi là “ký túc xá nhân viên” mà khán giả livestream hay nhắc tới.


Ngoài ra, hai bên sân trước mỗi bên có một dãy nhà, bên trái là xưởng, bên phải là phòng ấm mở rộng. Sân sau cũng theo quy hoạch trước đó, chia làm hai khu vực: một bên dựng lán gỗ để phơi nguyên liệu, một bên là dãy xưởng mới.


Nhà xây xong tất nhiên cần dọn dẹp, vì thế việc sản xuất tạm dừng một ngày. Để nhanh chóng dọn sạch sẽ, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước cũng xắn tay áo vào làm cùng.



Đợi đến khi quét sạch bụi đất trong mấy dãy nhà, lau chùi sáng bóng các kệ, bàn ghế mới kê vào thì trời cũng đã chập choạng tối.


“Mọi người vất vả cả ngày rồi, tối nay đừng về vội, ở lại đây ăn bữa cơm đã.”


Ngoài những người làm, bữa cơm còn có thêm Điêu Tường vừa đến đón Điêu đại bá về.


Điêu Tường từ chối không được, bèn ra xe bò xách vào mấy con thỏ rừng hắn vừa thu mua được từ thợ săn hôm nay, định mang về làm sạch rồi mai đem lên trấn bán.


Nghiêm Chi Mặc nhờ Điêu Tường làm lông sạch sẽ hai con, dùng ớt cay kho một nồi thịt thỏ to, lại làm thêm một con cá và xào vài món rau.


Bữa cơm diễn ra vô cùng náo nhiệt, cao hứng lên, mấy người đàn ông biết uống rượu trên bàn còn cùng nhau nhâm nhi vài chén.


Điêu đại bá ngồi trên tiệc, ăn miếng thịt thỏ vừa cay vừa thơm, cắn miếng màn thầu bột mì trắng mềm xốp, thỉnh thoảng nhấp ngụm rượu nhỏ, cảm thấy đời không thể đẹp hơn. Đợt này ông giúp nhà họ Nghiêm sửa hai căn nhà, kiếm được không ít bạc, chỉ cần sau này sống tiết kiệm ở trong thôn, số tiền này cũng đủ để dưỡng già. Nhưng ông vẫn thầm mong, giá mà sau này còn có cơ hội làm việc như thế này nữa thì tốt biết mấy.


Cơm no rượu say, Điêu Tường đưa Điêu đại bá cáo từ ra về. Phương Nhị Nương và Khương Việt dắt theo Thù ca nhi, giúp dọn dẹp bàn ghế xong cũng ai về nhà nấy. Đã hẹn trước, đêm nay họ về thu dọn đồ đạc, ngày mai sẽ chính thức chuyển sang đây ở.


Nguyên Bảo và Như Ý đi lấy nước rửa chén trong bếp. Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước đứng trong sân, tựa vào nhau, ngắm nhìn ngôi nhà cũ đã hoàn toàn thay da đổi thịt dưới màn đêm.


Khi mới đến, nơi này dột nát điêu tàn, mái nhà còn dột mưa tứ tung.


Nhưng giờ đây, từ nơi này sẽ không ngừng sản xuất ra vô số nến, xà phòng… cung cấp cho biết bao gia đình.


“Thời gian không còn sớm, đêm xuống gió lạnh, về nhà thôi.”


Nghiêm Chi Mặc nắm chặt tay Diêu Chước. Hai người dặn dò Nguyên Bảo và Như Ý nhớ đóng kỹ cổng viện, rồi vai kề vai đi về phía nhà mới.


Dẫn lối cho họ là ánh đèn lồng sáng trưng treo trước cổng nhà mới, hòa cùng ánh trăng sáng vằng vặc trên cao.


Còn ngôi nhà cũ lùi dần về phía sau, xa dần, rồi tan vào trong bóng tối.


Hết chương 78.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 78
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...