Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 65
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Tùy Hổ có ngốc hay khinh địch đến đâu thì lúc này cũng không còn dám coi người ngồi đối diện mình là một tên khách thương văn nhược mặc người n*n b*p nữa.
Hiện giờ trong mắt gã, tên ma ốm này rõ ràng là đại danh từ của bốn chữ ‘quỷ kế đa đoan’!
Gã la lối om sòm gọi chưởng quầy và hai tên tiểu nhị tới. Hai kẻ này vốn chẳng phải tiểu nhị bình thường mà là tay đấm của sòng bạc, chuyên dùng để đề phòng người gây sự.
Chưởng quầy vẻ mặt lo lắng, chạy lại bên cạnh Tùy Hổ nói: “Hổ gia, xin ngài bớt giận, ngài chơi không vui sao?”
Tùy Hổ vung tay, suýt chút nữa hất chưởng quầy ngã lăn ra đất, may mà hai tên tay đấm phía sau đỡ kịp, nếu không chưởng quầy đã ngã chổng vó rồi.
Chưởng quầy nghiến răng hàm, y đã sớm ngứa mắt Tùy Hổ từ lâu, ngặt nỗi tên này là trùm du côn trấn Bạch Dương, lại có người trong trấn thự chống lưng! Dù y có mở sòng bạc cũng không dám làm gì Tùy Hổ.
Lúc này đang buồn ngủ gặp chiếu manh, y nhất định phải nắm lấy cơ hội này để xử lý tên khốn kiếp này!
Tùy Hổ nắm chặt nắm đấm sắt, căm hận nói: “Sòng bạc các ngươi có kẻ gian lận, Hồ chưởng quầy, ngươi không quản sao? Hay là các ngươi đã sớm thông đồng với nhau để lừa tiền Hổ gia của ngươi hả!”
Chưởng quầy sau khi đứng vững lại nhờ sự giúp đỡ của tay đấm, nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, cười làm lành nói: “Hổ gia, ngài nói gì vậy, có lẽ hôm nay vận may của ngài chưa tới. Ngài xem, hay là đổi trò khác? Chơi bài cửu cũng rất thú vị!”
“Thú vị cái con khỉ! Chơi cái rắm! Hôm nay ta nhất định phải đòi lại công đạo!”
Tùy Hổ phun nước bọt đầy mặt chưởng quầy. Gã cứ nghĩ đến việc nợ lần trước mấy trăm lượng chưa trả xong, lần này không ngờ lại thua thêm hơn hai trăm lượng nữa!
Cho dù sòng bạc Lợi Hâm không giở trò thì tên tiểu tử từ nơi khác đến này chắc chắn có vấn đề.
Ai ngờ vị khách thương kia không hề sợ hãi, trong tình cảnh này vẫn bình tĩnh ngồi trên ghế, làm bộ làm tịch phủi bụi trên quần áo chẳng biết có hay không.
“Có chơi có chịu, đạo lý này trẻ con lên ba cũng hiểu, không ngờ hôm nay lại được mở mang tầm mắt thấy người chơi xấu.”
Giọng nói nhẹ bẫng, hơi thở yếu ớt nhưng lại chứa đầy sự khinh miệt đối với Tùy Hổ.
Đã thế tên tùy tùng bên cạnh hắn cũng đúng lúc bật cười một tiếng.
Trong mắt Tùy Hổ, hai chủ tớ này quả thực đang tát vào mặt gã ngay tại chỗ! Cơn giận vốn đã khó kìm nén nay lại bùng lên dữ dội.
Trong chốc lát, mặt gã đỏ bừng, thân hình loáng một cái đã lao thẳng về phía Nghiêm Chi Mặc.
Bốn phía vang lên tiếng kinh hô. Trong nháy mắt, Tùy Hổ đã túm lấy vị khách thương kia như túm một con gà con!
Tên tùy tùng bên cạnh định ra tay, ai ngờ mới hai chiêu đã bị đánh bật ra, ôm sườn lăn sang một bên không gượng dậy nổi.
“Cao thủ tùy tùng cái thá gì, chỉ là một thằng nhãi ranh thùng rỗng kêu to!”
Tùy Hổ nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất, giơ nắm đấm về phía Nghiêm Chi Mặc đe dọa: “Nếu ngươi thừa nhận gian lận, gia gia ta sẽ cho phép ngươi bồi thường chút bạc rồi xong chuyện! Còn nếu không chịu nhận, ta sẽ chặt tay ngươi cho ngươi nhớ đời!”
Nghiêm Chi Mặc nhìn chằm chằm Tùy Hổ, mặt không đổi sắc, thậm chí khóe môi còn nhếch lên một nụ cười nhạt.
“Hồ chưởng quầy, hóa ra sòng bạc các ngươi làm ăn kiểu này sao? Khách thua đỏ mắt có thể tùy ý đe dọa tính mạng người khác! Trấn Bạch Dương các ngươi chẳng lẽ không có vương pháp?!”
Chưởng quầy chớp mắt, chuyện liên quan đến vương pháp y đâu có dám trả lời. Huống hồ nói toạc ra thì vương pháp cũng chẳng đến lượt y quản.
Vì thế y chỉ đứng đó cười trừ, không nói một lời cũng không tiến lên, được đám tay đấm che chở kỹ càng ở vị trí an toàn tuyệt đối.
Còn bên kia Tùy Hổ vẫn đang chửi bới, ép hỏi “khách thương” có gian lận hay không.
Nghiêm Chi Mặc tất nhiên sống chết cũng không nhận mình gian lận. Ngoài ra, miệng lưỡi hắn vẫn sắc bén không buông tha:
“Ta mới đến đây nghe nói có người gọi là Báo gia, Lang gia hay Hổ gia gì đó, nợ sòng bạc mấy trăm lượng bạc không trả. Ta cứ tưởng kẻ nợ nhiều tiền như vậy, phàm là người có chút liêm sỉ thì cũng không dám vác mặt đến. Không ngờ vị ‘gia’ này da mặt dày thật, không chỉ dám đến mà còn dám động thủ!”
Cổ Nghiêm Chi Mặc bị Tùy Hổ siết chặt, hắn ho khan vài tiếng, đôi môi tái nhợt mấp máy thốt ra toàn những lời chọc vào phổi Tùy Hổ.
Nếu cơn giận của Tùy Hổ là lửa thì lời nói của Nghiêm Chi Mặc như dầu đổ thêm vào, không tiếc chút nào.
Và khi sự phẫn nộ của một người tích tụ đến cực điểm, luôn có một câu nói sẽ trở thành cọng rơm cuối cùng đè sập lý trí.
Ngay khi mọi người vẫn đang nín thở xem kịch hay, không dám thở mạnh vì sợ vạ lây thì…
Bỗng thấy bóng người nhoáng lên, ngay sau đó một tiếng động lớn vang lên!
Bụi mù bốc lên tứ phía, ngay cả bàn đánh bạc cũng bị đập vỡ đôi từ giữa.
Hóa ra tên Tùy Hổ liều mạng khi nổi cơn điên đã một tay quăng người trong tay về phía chiếc bàn bên cạnh.
Lại nhìn vị khách thương kia, dường như trước khi ngã xuống đất đã được tên tùy tùng đỡ cho một cái.
Lúc này hắn đang đè lên người tùy tùng, còn tùy tùng thì nằm giữa đống ván gỗ vỡ vụn, nhất thời trông như không thể cử động.
Hiện trường trong nháy mắt lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng thở hổn hển của Tùy Hổ. Đôi mắt to như chuông đồng của gã trừng trừng nhìn về phía “khách thương” ngã xuống, cười lớn:
“Thứ gà chân mềm như ngươi mà cũng dám ra oai trước mặt Hổ gia gia à!”
Dứt lời gã vẫn chưa chịu buông tha, bộ dạng như định lôi người dậy đe dọa thêm một trận nữa.
Gã vừa định nhấc chân thì thấy mấy tay đấm của sòng bạc và chưởng quầy nhào tới ngăn cản.
Chưởng quầy vẻ mặt như đưa đám: “Hổ gia! Ngài thủ hạ lưu tình! Ta thấy vị khách quan này… hắn… hắn sợ là không xong rồi!”
Như để phối hợp với tiếng “k** r*n” của chưởng quầy, giây tiếp theo, người ta thấy tên tùy tùng làm đệm thịt kia không biết đã ngồi dậy từ lúc nào, trên vạt áo dính đầy máu tươi mà “khách thương” vừa thổ ra!
Tên tùy tùng mặt mày trắng bệch, ngón tay run rẩy chỉ vào Tùy Hổ: “Ngươi! Ngươi hại chết lão gia nhà ta rồi!”
Chưởng quầy cũng sững sờ tại chỗ. Ai cũng biết sòng bạc tuy thường xuyên có người đập phá gây sự, nhưng tuyệt đối không thể để xảy ra án mạng!
“Không xong rồi chưởng quầy! Người này… người này hình như tắt thở rồi!”
Tùy Hổ nghe thấy câu này, sống lưng lạnh toát, cũng chết trân tại chỗ.
Sao có thể tắt thở được? Gã chỉ tiện tay đẩy một cái, tên này cũng quá vô dụng rồi! Nếu dính đến án mạng, chút quan hệ ở trấn thự kia không bảo vệ nổi gã đâu!
Ngay khi Tùy Hổ còn đang chìm trong sự sợ hãi, mắt đảo liên hồi tìm đường chuồn thì Hồ chưởng quầy đã nhanh hơn một bước, bỗng nhiên cao giọng ra lệnh cho đám tiểu nhị và tay đấm.
“Ngươi, mau đi báo quan trấn thự!”
“Ngươi, mau đi mời đại phu ở y quán gần nhất!”
“Hai người các ngươi, đi trấn an khách trong tiệm!”
Phân phó xong một lượt, y chắp hai tay trong tay áo, im lặng nhìn Tùy Hổ.
Theo một cái ra hiệu của y, hai tay đấm đóng chặt cửa lớn sòng bạc, đứng canh như hai pho tượng môn thần.
Bốn năm người còn lại thì vây quanh, từ từ tiến lại gần Tùy Hổ.
“Hổ gia, tuy giao tình giữa ta và ngài không tệ, nhưng lần này liên quan đến mạng người, tiểu nhân trên có già dưới có trẻ, kiếm sống không dễ, đắc tội rồi!”
Bên kia, Nghiêm Chi Mặc vẫn nằm bất động trên mặt đất.
Không chỉ những người không rõ chân tướng tại hiện trường kinh hãi, mà khán giả mới vào xem livestream chưa hiểu đầu đuôi câu chuyện cũng tưởng mình lạc vào hiện trường vụ án mạng.
Từ bảng xếp hạng nhiệt độ vào đây, chuyện gì thế này? Chủ phòng bay màu rồi á??
Lầu trên phỉ phui cái mồm! Mi mới bay màu! Cả nhà mi đều bay màu!
Haizz, fan sắc đẹp của chủ phòng vẫn não tàn như vậy, chuyện chủ phòng chơi quá trớn thế này hiếm thấy lắm sao?
Tất nhiên so với đám người qua đường, lượng fan cứng ngày ngày canh livestream vẫn đông đảo hơn. Họ thấy thế vội vàng bình luận giải thích giúp Nghiêm Chi Mặc.
Mọi người bình tĩnh! Đây đều nằm trong kế hoạch của Mặc Bảo!
Còn ai không biết Nghiêm Chi Mặc là thánh ăn vạ chuyên nghiệp không (đầu chó.jpg)
Thuộc tính ốm yếu là để dùng như vậy sao nam chính đại nhân!! (lắc vai)
Kỹ năng diễn xuất của anh bạn họ Biện này cũng không tệ nhỉ! Cười chết mất ha ha ha
Trong khi đó, Nghiêm Chi Mặc đang tận tụy “giả chết” trên mặt đất thì bị Vượng Tài làm ồn đến đau cả đầu trong ý thức.
Ký chủ! Phòng livestream có cần đăng thông báo không? Khán giả mới vào tưởng ngài bay màu thật, cả đám đang gọi điện nhắn tin cho chăm sóc khách hàng của nền tảng kia kìa!
Ký chủ ký chủ, lần sau ngài có thể báo trước cho tôi một tiếng được không, vừa rồi tôi sợ đến mức số liệu loạn mã luôn!
Ký chủ ký chủ, ngài thật sự không sao chứ! Tuy hệ thống báo chỉ số của ngài vẫn ổn định nhưng ngài cứ lên tiếng một cái cho tôi yên tâm QAQ
…
Cuối cùng, không chịu nổi sự quấy nhiễu của Vượng Tài, Nghiêm Chi Mặc đành cho phép nó treo thông báo trong phòng livestream, nhắc nhở mọi người chủ phòng vẫn bình an vô sự, xin hãy yên tâm theo dõi.
Khán giả thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể tập trung trở lại màn hình.
Cùng lúc đó, lượng người xem trực tuyến trong phòng livestream lại đạt một đỉnh cao mới. Chỉ tiếc là chủ phòng hiện tại không rảnh để xem.
Qua ống kính, chỉ thấy sòng bạc hỗn loạn đang nháo nhào thành một đống. Mấy tay đấm trong phòng đã hợp lực khống chế được Tùy Hổ, ấn gã xuống đất không thể cử động.
Hồ chưởng quầy đứng bên cạnh lạnh lùng nheo mắt. Lần này nếu sự việc làm lớn chuyện thành công, trừ phi gã là con ruột trấn trưởng, nếu không chẳng ai dám bao che cho gã nữa!
Y đang suy tính thì nghe thấy tiếng ồn ào ngoài cửa.
Tay đấm canh cửa nghe thấy tiếng gọi, nhận ra là nha sai trấn thự liền vội vàng mở cửa ra.
Cửa vừa mở, một đoàn bảy tám nha sai nối đuôi nhau đi vào. Dẫn đầu chính là trấn trưởng trấn Bạch Dương, theo sau là vị bộ đầu duy nhất của trấn.
Cùng lúc đó, tiểu nhị đi mời đại phu cũng đã cõng hòm thuốc chạy tới.
Trấn trưởng cau mày bước vào sòng bạc. Nghe tiểu nhị báo án kể lại, đám dân cờ bạc gây gổ e là đã gây ra án mạng, ông ta lập tức điểm binh chạy tới.
Trấn Bạch Dương mấy năm nay chưa từng xảy ra án mạng nào. Nếu xử lý không tốt, cái ghế trấn trưởng của ông ta e là cũng chẳng ngồi được bao lâu nữa, thà về quê dưỡng già sớm còn hơn.
Nhờ màn “ăn vạ” của Nghiêm Chi Mặc thành công dụ được trấn trưởng ra mặt, nha sai trấn thự gần như xuất động toàn bộ. Trong chốc lát, bên ngoài sòng bạc đã bị người dân trong trấn vây kín ba vòng trong ba vòng ngoài.
“Mọi người mau xem, sòng bạc Lợi Hâm xảy ra chuyện lớn gì thế này?”
“Còn chuyện gì nữa? Chắc lại có kẻ thua đỏ mắt rồi động thủ chứ gì.”
“Không đơn giản thế đâu. Sòng bạc này mở năm sáu năm nay, chỉ cần không có án mạng thì quan sai đều nhắm mắt làm ngơ mà.”
“… Có khi nào lần này thật sự có án mạng không?”
Tiếng bàn tán bên ngoài vọng vào tai trấn trưởng.
Ông ta vừa định sai người đi mời đại phu thì thấy lão đại phu của y quán gần đó đã đến, vội quát tên nha sai không có mắt đang chắn đường:
“Ngẩn ra đó làm gì? Mau để đại phu vào xem thương tích cho người ta!”
Đại phu lách qua đống mảnh vụn bàn ghế, đi đến bên cạnh Nghiêm Chi Mặc, cúi người bắt mạch rồi xem xét kỹ lưỡng.
Cả đám người nín thở theo dõi từng động tác của đại phu, trong lòng mỗi người đều có toan tính riêng.
Tùy Hổ sợ mình thật sự đánh chết người nên cúi gằm mặt xuống.
Trấn trưởng càng cảm thấy hai chữ “mạng người” như thanh đao treo trên đầu, nếu rơi xuống mà xử lý không khéo thì sự nghiệp làm quan của ông ta coi như đi tong.
Sau một hồi chờ đợi sốt ruột, không biết có phải lời cầu nguyện của họ linh nghiệm hay không, trấn trưởng không kìm được thúc giục hỏi một câu mới nghe đại phu nói: “Bẩm trấn trưởng, vị công tử này không nguy hiểm đến tính mạng.”
Trong phút chốc, trừ Hồ chưởng quầy, những người còn lại đều trút được gánh nặng trong lòng.
Nhưng ai ngờ vị đại phu này nói năng lại đứt quãng, ông ta tiếp lời ngay: “Chỉ là mạch tượng hỗn loạn, tình huống không rõ ràng. Khó bảo đảm nếu không cứu chữa kịp thời có xảy ra sai sót gì hay không, cần phải đưa về y quán của lão phu để chẩn trị kỹ càng mới được!”
Nghe vậy, trấn trưởng lại căng thẳng trở lại.
Huống hồ bên ngoài sòng bạc có bao nhiêu người đang nhìn vào, lần này trấn trưởng chắc chắn không thể giơ cao đánh khẽ được.
Ông ta lập tức bày ra uy nghiêm của một vị quan, phất tay áo nói: “Áp giải tội phạm về trấn thự trước! Những người có liên quan cũng đi theo luôn!”
Rồi chỉ vào hai người nằm trên đất: “Cử một người đi theo đại phu về y quán, có chuyện gì phải báo cáo kịp thời!”
Dưới sự sắp xếp của ông ta, Tùy Hổ rất nhanh bị nha sai áp giải ra khỏi sòng bạc. Gã vừa ló mặt ra đã kích khởi những tiếng bàn tán xôn xao.
“Kìa chẳng phải là Tùy Hổ sao? Thiên đạo luân hồi, báo ứng đến rồi!”
“Tên này xưng bá cái trấn này bao lâu rồi! Tháng trước cửa hiệu nhà ta còn bị hắn dẫn người đến tống tiền mấy lượng bạc!”
“Lão cha mù ở cạnh nhà ta chỉ còn mỗi đứa cháu gái, con bé lớn lên xinh xắn lắm, nghe nói bị anh em Tùy Hổ hãm hại, mấy hôm nay cứ đòi thắt cổ tự tử suốt!”
“Trấn trưởng đại nhân, lần này ngài phải trừng trị hắn thật nghiêm, làm chủ cho chúng tôi!”
“Đúng vậy trấn trưởng đại nhân! Cầu xin ngài làm chủ cho dân! Nhất định phải đưa hắn lên huyện nha xét xử!”
Thời đại này, cơ quan tư pháp cơ sở nhất là huyện nha. Trấn thự chỉ điều giải mấy vụ tranh chấp nhỏ, còn những vụ án lớn đều phải giải phạm nhân lên huyện.
Không cần người khác nhắc, trấn trưởng cũng biết Tùy Hổ là loại người gì.
Nhưng nước quá trong ắt không có cá, trấn nào mà chẳng có vài tên du côn vô lại?
Bảo ông ta quản, với mấy tên nha sai vô dụng dưới tay thì quản được gì?
Vì thế bao năm qua, chỉ cần đám người này không gây ra chuyện tày trời, ông ta cũng coi như không thấy.
Hôm nay vừa vào cửa ông ta đã nhận ra Tùy Hổ, nhưng thì sao chứ?
Chỉ có thể nói, đi đêm lắm có ngày gặp ma.
Tên này ra tay không biết nặng nhẹ, lần này cũng đáng đời phải nhận bài học.
Nghĩ đến đây, ánh mắt trấn trưởng lạnh đi, quay đầu nhìn Tùy Hổ với vẻ đầy ghét bỏ.
Dù thế nào đi nữa, ông ta tuyệt đối không thể để tên này trở thành vết nhơ trong nhiệm kỳ trấn trưởng của mình!
Hết chương 65.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 65
10.0/10 từ 18 lượt.
