Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 43
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Nghiêm Chi Mặc cùng Phương Nhị Nương và Khương Việt mượn sân nhà Vương đại phu làm nến trong hai ngày. Hai ngày nay thời tiết đẹp lạ thường, quả cây sơn phơi cũng rất nhanh khô.
Ngày nhà kính và giường đất chính thức hoàn thành, mẻ nến 400 cây mới cũng vừa được đổ khuôn xong, chỉ chờ đông đặc để tháo khuôn.
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước về nhà nghiệm thu công trình, thanh toán tiền cho Vương Đại. Vương Đại dặn kỹ phải đốt lửa sấy đủ bảy ngày để hong khô hoàn toàn bên trong giường đất. Nếu có vấn đề gì cứ đến tìm hắn.
Nghiêm Chi Mặc kiếp trước chưa từng ngủ giường đất, lúc này nhìn cái giường mới xây, nhớ tới câu tục ngữ “vợ con giường ấm”. Hiện tại xem ra cuộc sống của hắn so với câu nói đó chỉ còn thiếu mỗi đứa con.
Nghĩ đến đây, hắn buột miệng nói với Diêu Chước.
Lúc này trong sân ngoài nhà đều có người, Phương Nhị Nương và Khương Việt đang chuyển dụng cụ từ nhà Vương đại phu về, hai đứa trẻ Thù ca nhi và Linh ca nhi cũng đang lăng xăng giúp đỡ.
Diêu Chước theo bản năng nhìn ra ngoài, sợ bị người khác nghe thấy.
“Ban ngày ban mặt.”
Giọng điệu y không hẳn là trách móc, lọt vào tai Nghiêm Chi Mặc lại nghe như một kiểu làm nũng khác.
Bình luận trên livestream lại được dịp xôn xao.
Da mặt Chước ca nhi mỏng quá, trình độ này của Mặc Bảo mà cũng trêu ghẹo thành công được!
Ai bảo nền tảng Câu Câu chỉ có cái xe đạp rách, lại còn thiếu mất một bánh thế này…
Hễ chủ bá định “lái xe” là phòng livestream bị che ngay, đừng hỏi sao tôi biết
Trong sân, Phương Nhị Nương và Khương Việt gom số quả cây sơn chưa dùng đến lại, phát hiện số lượng thực sự quá ít.
Nguyên nhân là do sau vụ thu hoạch, thời gian nông nhàn ngắn ngủi đã qua, những hộ có ruộng trong thôn bắt đầu bận rộn cày bừa vụ thu.
Có câu “Thu phân sương giáng muộn, Hàn lộ trồng mạch vừa”. Ngoài lúa mì, lúa nước, vụ thu còn có thể trồng các loại đậu và lạc. Ruộng đồng quanh năm không lúc nào ngơi nghỉ, mỗi hạt thóc gieo xuống đều là niềm hy vọng của người nông dân cho năm sau.
Vụ thu vừa bắt đầu, lao động chính trong nhà đều phải ra đồng, người đến bán quả tự nhiên ít đi. Rốt cuộc trồng trọt mới là việc chính, những việc kiếm thêm này chỉ tranh thủ lúc rảnh rỗi mới làm.
Nếu đợi đến khi xong vụ thu thì e là không kịp giao hàng đợt sau cho Tây Song Các.
Đang lúc lo lắng thì ba anh em Bạch Đại Sơn lại đến. Lần này mang tới đúng một trăm cân, nhận một trăm văn tiền tươi thóc thật, ba đứa trẻ vui mừng khôn xiết.
Nghiêm Chi Mặc ngồi xuống ước lượng chỗ quả sơn, tò mò hỏi sao bọn nhỏ hái được nhanh thế. Quả cây sơn nhỏ, nhẹ cân, lại khó hái, đa số mọi người chỉ nhặt quả rụng hoặc dùng sào đập, rất khó gom được số lượng lớn.
Bạch Đại Sơn cất kỹ tiền, vỗ vỗ túi rồi mới nói: “Ta đi các thôn lân cận tìm một đám trẻ con. Giờ người lớn bận cày bừa, bọn choai choai không giúp được gì, không ra đồng thì cũng chạy chơi lung tung. Núi sau rộng thế, mỗi thôn có địa phận riêng, chúng nó gom đủ rồi giao cho ta.”
Nó cúi xuống bốc một nắm quả cho Nghiêm Chi Mặc xem: “Ta đã dặn chúng nó rồi, quả hỏng không lấy, phải nhặt quả to đẹp mới được.”
Nghiêm Chi Mặc nghe là biết Bạch Đại Sơn đang kiếm chênh lệch giá. Rốt cuộc sức của ba anh em nó có hạn, mà người đi rừng thường có quy tắc ngầm không xâm phạm địa bàn của nhau, trừ khi vào rừng sâu núi thẳm – nơi chỉ thợ săn gan dạ mới dám vào.
Không ngờ đứa trẻ này lại có đầu óc như vậy, Nghiêm Chi Mặc tán thưởng nhìn nó, rồi nghĩ đến việc khác muốn nhờ chúng.
“Các ngươi có thể lên núi hái thêm cho ta ít quả cẩu quýt, hay còn gọi là quýt hôi. Ta cũng thu mua, nhưng giá thấp hơn, năm cân hai văn tiền. Mùa này chắc còn nhiều quả xanh, ta chỉ lấy những quả đã chín vàng thôi. Ngoài ra, thấy hoa dại đẹp ta cũng mua, yêu cầu cánh hoa phải tươi nguyên, màu gì cũng được, hái cả cành lá, c*m v** nước còn tươi được vài ngày là tốt nhất. Cái này trước mắt chưa cần nhiều, hái hai bó là đủ.”
Không ngờ lại có thêm việc mới, quýt hôi dễ hái hơn quả cây sơn nhiều, giá thấp chút cũng chẳng sao. Hơn nữa vào vụ cày bừa, Bạch Đại Sơn phải giúp bác cả làm việc, nhưng Nhị Ni và Tam Xuyên còn nhỏ không phải ra đồng nên rảnh rỗi. Để chúng đi hái quả cây sơn thì nó không yên tâm, nhưng quýt hôi mọc đầy chân núi, không cần vào sâu, rất an toàn. Còn hoa dại thì để Nhị Ni đi chọn, con gái ai chẳng thích hoa, ngày thường lên núi nó cũng hay hái hoa cài đầu chơi.
Ba đứa trẻ để lại quả cây sơn, hưng phấn ra về.
Vì thiếu nguyên liệu, Phương Nhị Nương và Khương Việt định ra ngoài nhặt ít lá cây về đốt tro kiềm để dành cho mẻ xà phòng sau. Tiện thể cắt ít cỏ về băm cho gà ăn. Làm việc ở nhà họ Nghiêm, thấy Diêu Chước bị thương, mấy việc vặt này họ thường tiện tay làm giúp luôn.
Lúc ra cửa nghe Nghiêm Chi Mặc dặn lũ trẻ hái hoa, Phương Nhị Nương cười nói: “Chủ nhân định hái hoa cho Chước ca nhi cài đấy à?”
Nghiêm Chi Mặc mở cổng cho hai người, nghe vậy mắt cong lên cười: “Là định làm vài thứ thôi.”
Vừa nói vừa nhìn về phía Diêu Chước. Diêu Chước đang một tay ôm Thập Lục, tay kia trêu đùa Cửu Nguyệt. Hắn thấy khi nghe câu trước của Phương Nhị Nương, Diêu Chước hơi ngẩng đầu lên, nhưng nghe hắn trả lời xong lại quay người đi. Không biết rằng từng cử chỉ của mình đều bị Nghiêm Chi Mặc thu vào đáy mắt.
Đợi Phương Nhị Nương và Khương Việt đi khuất, Nghiêm Chi Mặc đi tới, vớt con Cửu Nguyệt đang tăng động lên, xoa đầu nó vài cái cho đã nghiền, rồi bất chợt nói:
“Ta còn chưa từng thấy ngươi cài hoa.”
Tay Diêu Chước khựng lại, ho nhẹ một tiếng: “Ai lại tự nhiên cài hoa lên đầu bao giờ.”
Từ khi bị thương ở mặt, y đâu còn tâm trí trang điểm. Trước kia ở nhà họ Diêu chỉ dùng mảnh vải buộc tóc, món trang sức duy nhất là cây trâm gỗ như chiếc đũa. Giờ ngày ngày dùng trâm bạc Nghiêm Chi Mặc tặng búi tóc đã là dụng tâm lắm rồi. Trâm bạc tinh xảo, cài lên tóc cũng không quá nổi bật. Nếu cài hoa… Diêu Chước tự thấy mình không có sự tự tin đó.
“Vậy đợi đến lễ tết, ta sẽ mua hoa lụa tặng ngươi.”
Nghiêm Chi Mặc thả Cửu Nguyệt xuống đất, chú chó con lắc mông chạy đi chơi. Thập Lục cũng nhảy khỏi lòng Diêu Chước đuổi theo một con bướm.
“Vậy đến lúc đó… ta cài cho một mình ngươi xem.”
Nghiêm Chi Mặc tưởng việc hắn giao cho Bạch Đại Sơn ít nhất phải hai ngày mới xong, ai ngờ chiều hôm sau Bạch Nhị Ni đã dẫn em trai chạy tới.
Hai đứa mỗi đứa cõng một gùi cẩu quýt, trong lòng còn ôm hai bó hoa dại lớn. Theo yêu cầu của Nghiêm Chi Mặc, chỉ lấy quả chín vàng nên số lượng không nhiều. Hoa dại do Bạch Nhị Ni cẩn thận chọn lựa, đủ màu hồng vàng tím trắng, tươi roi rói.
Tổng cộng Nghiêm Chi Mặc trả cho hai đứa bé tám văn tiền.
Trong lúc đó, Cửu Nguyệt và Thập Lục tò mò chạy lại xem đống đồ mới mang đến. Bạch Tam Xuyên định nhân cơ hội v**t v* hai con vật nhỏ, nhưng động vật rất nhạy cảm với mùi hăng của cẩu quýt, vừa ngửi thấy đã quay đầu chạy biến, bỏ lại Bạch Tam Xuyên đứng đó mếu máo tủi thân.
Có cẩu quýt, Nghiêm Chi Mặc rốt cuộc lại có thể nghiên cứu món mới.
Lúc ở nhà Vương đại phu, hắn thấy trong hòm thuốc có mấy ống trúc nhỏ cỡ ngón tay cái. Hỏi ra mới biết đó là dụng cụ giác hơi trích máu, do Vương đại phu tự tìm trúc mài giũa. Vì dính máu khó rửa sạch nên chỉ dùng một lần, lúc rảnh rỗi ông thường làm sẵn một ít.
Nghiêm Chi Mặc đang mày mò thiết bị chưng cất nước hoa phiên bản bình dân, vừa khéo thiếu một đoạn ống dẫn, thấy mấy ống trúc này rất hợp nên muốn mua lại. Vương đại phu bảo mấy thứ này chẳng đáng tiền, cho hắn luôn mấy cái.
Có ống trúc, cộng với hai bình hoa nhỏ mua trước đó và một ấm trà nhỏ có miệng vừa khít với cổ bình hoa, một thiết bị chưng cất đơn sơ đã hoàn thành. Chỉ là thiết bị này tạm thời vẫn nằm trên giấy, chưa biết hiệu quả thực tế thế nào.
Số cẩu quýt Bạch Nhị Ni và Bạch Tam Xuyên mang đến đã được giao cho Phương Nhị Nương và Khương Việt rửa sạch, bóc vỏ.
Cách bóc vỏ cũng do Vương đại phu dạy, giống như bóc vỏ quýt làm trần bì. Dùng dao khứa ba đường vòng quanh, quen tay thì chỉ rạch vỏ mà không phạm vào thịt, sau đó dùng mũi dao nạy nhẹ là vỏ tách ra thành ba miếng nguyên vẹn. Thịt quả cẩu quýt chua chát khó ăn, treo trên cây đến chim cũng chê. Chỉ có vỏ và hạt là hữu dụng, tách ra xong thì để riêng từng loại.
Nghiêm Chi Mặc lấy một ít vỏ cẩu quýt làm thí nghiệm trước. Dưới sự quan sát của Diêu Chước, hắn mở một hũ rượu trắng độ cao mua ở xưởng rượu trên trấn lần trước. Thời đại này kỹ thuật nấu rượu hạn chế, rượu dân gian chủ yếu là rượu đục, rượu càng trong giá càng đắt. Hũ rượu nhỏ này tốn mất một lượng bạc.
Đổ rượu trắng vào bình hoa cổ thẳng, thả vỏ quýt xé nhỏ vào. Bên dưới đặt một bếp lò đất nhỏ đun nóng. Đồ sứ chịu nhiệt tốt, thay thế bình thủy tinh không thành vấn đề, nhược điểm duy nhất là không trong suốt nên không quan sát được tình hình bên trong.
Phía trên úp ngược ấm trà nhỏ làm bộ ngưng tụ, dùng vải bịt kín các khe hở. Hơi nước bốc lên trên nên sẽ không thất thoát quá nhiều. Vòi ấm trà được cắm ống trúc để dẫn nước ngưng tụ ra ngoài. Ống trúc cuối cùng dẫn chất lỏng vào bình hoa cổ nhỏ miệng hẹp để hạn chế tối đa hương thơm bay hơi.
Trong điều kiện lý tưởng, đến bước này Nghiêm Chi Mặc sẽ thu được ba thứ: Rượu đã bay hơi hết cồn trong bình đun nhưng giữ lại mùi hương (nước hoa), cùng hỗn hợp tinh dầu và nước cất cần tách chiết thêm.
Nói thì dễ, làm mới khó. Cũng may Nghiêm Chi Mặc đủ kiên nhẫn và đầu óc.
Sau một hồi loay hoay, điều chỉnh và chờ đợi đằng đẵng, cuối cùng vào đêm hôm đó, hắn đã tách thành công được một lọ tinh dầu nhỏ bằng ngón trỏ và ba lọ nước cất. Còn trong bình đun, sau khi để nguội và chắt vào chai, chính là loại nước hoa hương quýt đơn giản nhất.
Dùng cẩu quýt rẻ tiền để thử nghiệm và tìm ra nhược điểm cần cải tiến của thiết bị, tảng đá lớn trong lòng Nghiêm Chi Mặc cuối cùng cũng rơi xuống.
Diêu Chước ở bên cạnh xem từ đầu đến cuối, đến giờ vẫn chưa hết kinh ngạc về thiết bị kỳ lạ này và những thao tác của Nghiêm Chi Mặc.
Nghiêm Chi Mặc chia nước hoa, nước cất và tinh dầu vào các lọ riêng, rồi bôi thử một chút nước hoa lên cổ tay Diêu Chước. Mùi hương trái cây tươi mát xộc vào mũi, khiến tinh thần sảng khoái, dễ chịu vô cùng.
“Phu quân, mấy thứ này đều đem bán sao?”
Nghiêm Chi Mặc gật đầu: “Tự nhiên là bán, nhưng người thích mùi trái cây vẫn là số ít, hiện giờ người ta chuộng mùi hoa hơn. Đợi ta tìm ít hoa quế về thử, tranh thủ làm một mẻ trước khi hết mùa hoa, thế là có tiền tiêu qua mùa đông rồi. Đợi kỹ thuật thành thục, sang xuân năm sau sẽ làm được nhiều loại hơn. Còn tinh chất cẩu quýt này cũng có tác dụng khác.”
Chưa đợi Diêu Chước hỏi tiếp, hắn thấy Nghiêm Chi Mặc lại mang vào một ít sáp vụn đun nóng trên bếp. Đồng thời chuẩn bị một ít cánh hoa rải vào đáy bình dự phòng.
Bình luận lướt qua vèo vèo.
Ta có một suy đoán táo bạo…
Chủ phòng định làm… nến thơm à?
Hết chương 43.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 43
10.0/10 từ 18 lượt.
