Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 4
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Vấn đề vừa được đưa ra, hệ thống không hề do dự chút nào.
Âm sắc máy móc của nó thiên về giọng thiếu niên shota, nghe thì có nề nếp nhưng cũng không mất đi sự hoạt bát.
Tôi là hệ thống mang số hiệu 886 đến từ nền tảng livestream Câu Câu, được quản trị viên phân phối ngay lập tức để trói định với ký chủ nha ~
“Các người cho tôi cơ hội trọng sinh, là muốn đạt được cái gì từ tôi?”
Khi ký chủ trọng sinh, hệ thống sẽ đồng bộ trói định, đồng thời ký kết khế ước livestream với nền tảng Câu Câu. Trong tương lai, chỉ cần ký chủ thực hiện tốt chức trách của một streamer, tích cực làm phong phú nội dung phát sóng, thu hút nhiều người hâm mộ theo dõi, là có thể kiếm được càng nhiều thu nhập, mở khóa thêm nhiều chức năng, bước l*n đ*nh cao nhân sinh!
Nghe qua thì cũng không khác mấy so với phương thức hoạt động của các nền tảng livestream trong ấn tượng của hắn: chiêu mộ streamer, ký hợp đồng, rồi trích phần trăm từ thu nhập của họ.
Chỉ là… lần này hoàn toàn là ép mua ép bán.
Nhưng Nghiêm Chi Mặc quý trọng mạng sống, hơn nữa cơ thể này tuy cũng là một ma ốm, nhưng rốt cuộc tứ chi kiện toàn, có thể chạy có thể nhảy, chỉ cần kiên nhẫn điều dưỡng là hoàn toàn có thể khôi phục khỏe mạnh, tốt hơn gấp vạn lần so với bản thân hắn kiếp trước phải nằm liệt giường.
Đáy lòng hắn đã chấp nhận lần trói định này, hơn nữa còn có chút nóng lòng muốn thử sức với việc làm streamer.
Kiếp trước hắn bệnh tật ốm yếu, đi lại bất tiện, nguồn thu nhập duy nhất chính là tiền kiếm được từ việc livestream. Đến khi qua đời, hắn đã tích lũy được hàng triệu người hâm mộ trên các nền tảng. Không biết sau khi hắn ra đi, liệu còn có ai nhớ đến mình hay không.
Thu hồi suy nghĩ, hắn bảo Vượng Tài đưa cho một bản tóm tắt về nền tảng và một bản hợp đồng livestream.
Nền tảng này có hàng chục khu vực chuyên biệt, tương ứng với các đề tài câu chuyện khác nhau như: hào môn, vườn trường, tu tiên, thần quái, lịch sử, tây huyễn… Các streamer chủ phòng đều là những “người được chọn” bị nền tảng bắt ngẫu nhiên và thả vào các vị diện câu chuyện.
Từ khoảnh khắc trọng sinh, họ liền trở thành nhân vật chính trong một chương trình thực tế quy mô lớn tại một phòng livestream nào đó của nền tảng. Điều này làm Nghiêm Chi Mặc nhớ đến bộ phim cũ —— The Truman Show.
Không biết trong tương lai liệu có cơ hội nào để thoát khỏi bản hợp đồng này giống như Truman hay không. Cho dù là có, thì đó cũng là chuyện của sau này.
Nghiêm Chi Mặc xem xét kỹ hơn các chức năng của nền tảng.
Hắn đã sở hữu một phòng livestream và đã bắt đầu phát sóng. Trước mắt số liệu rất bình thường, lượng người xem trực tuyến cao nhất vẫn chưa phá mốc một nghìn.
Theo giới thiệu, nhiệt độ phá 1000 sẽ mở khóa chức năng xem bình luận làn đạn, nhiệt độ phá 3000 sẽ mở khóa chức năng thu nhập.
Chức năng thu nhập đúng như tên gọi, chính là tiền thưởng từ người xem, streamer và nền tảng sẽ chia chác. Phần thu nhập mà streamer nhận được sẽ được kết toán dưới dạng “Câu tệ”, có thể dùng để mua đạo cụ sau khi mở khóa chức năng cửa hàng.
Phần tóm tắt về nền tảng giới thiệu về cửa hàng một cách vô cùng kỳ diệu, nói rằng cửa hàng này có thể giao thông với các đại vị diện, mua được tất cả mọi thứ mình muốn.
Nhưng cái chức năng cửa hàng hấp dẫn nhất này lại yêu cầu số người xem cùng lúc phải phá mốc 5000 mới có thể mở khóa. Nói cách khác, giai đoạn đầu hắn không thể mượn bất kỳ sự trợ giúp nào từ cửa hàng.
Chức năng cửa hàng đối với streamer chính là củ cà rốt treo trước mặt con lừa. Quả nhiên, nhà tư bản dù ở vị diện nào thì cũng đều là nguồn gốc của mọi tội lỗi.
Xem xong hai văn bản, Nghiêm Chi Mặc nhấn đóng.
Vượng Tài là một quầng sáng có hình dạng chiếc TV nhỏ, tỏa ra ánh sáng trắng dìu dịu. Nó xoay vòng vòng trong thức hải của Nghiêm Chi Mặc, hai cái ăng-ten giống như hai bàn tay nhỏ bé không an phận, xoa qua xoa lại.
Ký chủ, tiếp theo ngài có kế hoạch gì không! Chúng ta có muốn làm chút gì đó để tạo cú hích nhiệt độ đầu tiên không?
Đáp lại, Nghiêm Chi Mặc chỉ đứng dậy mặc áo khoác vào: “Tôi đói rồi, ăn cơm trước đã.”
…
Bước ra sân, Nghiêm Chi Mặc thấy xung quanh vắng tanh, chỉ có một cái lu nước to ở giữa sân đã được cọ rửa sạch sẽ, bên trong chứa hơn nửa lu nước.
Đang nghi hoặc thì cổng sân mở ra, Diêu Chước khập khiễng bước vào, trên vai gánh hai thùng nước trước sau, đi lại rất khó khăn.
Nghiêm Chi Mặc thấy thế vội vàng chạy ra đón, nhưng Diêu Chước không cho hắn động vào, đợi đến bên lu nước mới hạ thùng xuống, dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên thái dương.
“Để ta giúp ngươi.” Bước tiếp theo tự nhiên là đổ nước từ thùng vào lu, kết quả Nghiêm Chi Mặc khom lưng xách thùng… phát hiện cái thùng nước này nặng hơn hắn tưởng tượng rất nhiều!
Trường hợp nhất thời trở nên vô cùng xấu hổ.
Bình luận làn đạn đã cười điên đảo.
Chủ phòng: Nhỏ yếu, đáng thương, bất lực
Loại thùng gỗ này không đựng nước đã nặng rồi, Mặc Bảo là người đọc sách, xách không nổi là bình thường!
Mặc Bảo là cái xưng hô gì vậy, nghe sến quá
Đúng đúng, tui toàn gọi là chồng ơi!
Lầu trên, mặc quần vào đi, gọi chủ phòng là chồng mà không hỏi xem phu lang nhà người ta có đồng ý không hả?
Diêu Chước nhận ra sự quẫn bách của Nghiêm Chi Mặc, nhanh chóng xách thùng nước lên, đổ ào vào trong lu.
“Tay phu quân là tay cầm bút, mấy việc nặng nhọc này ngày thường cứ để ta làm là được.”
Nghiêm Chi Mặc thở dài, quyết định đưa việc dậy sớm rèn luyện thân thể, tăng cường thể chất vào lịch trình hàng ngày.
“Đợi sau này ta dưỡng bệnh xong, chúng ta sẽ cùng làm.”
Hắn bổ sung thêm: “Chân ngươi không chịu nổi sự mệt nhọc này, nếu sau này tích cóp đủ tiền, chúng ta sẽ đào một cái giếng ngay trong sân.”
Đào một cái giếng tốn đến mười mấy lượng bạc, cần biết cái giếng ở đầu thôn là do các hộ dân trong thôn năm đó góp tiền cùng nhau đào. Nếu người khác nghe thấy, chỉ cảm thấy Nghiêm Chi không biết lo liệu việc nhà, không biết củi gạo quý giá.
Nhưng Diêu Chước ko hiểu sao lại cảm thấy, nói không chừng Nghiêm Chi Mặc thực sự có thể làm được.
Lu nước đã đầy, y thu dọn thùng nước và đòn gánh sang một bên. Nghiêm Chi Mặc chú ý thấy y đeo một cái khăn che mặt bằng vải, chất liệu xám xịt, nhìn rất thô ráp. Để tránh bị rơi, nút thắt sau đầu buộc hơi chặt, nhìn thôi đã thấy không thoải mái. Hắn không kìm được khẽ nhíu mày.
Diêu Chước xoay người, bắt gặp ánh mắt của Nghiêm Chi Mặc.
Y không nắm chắc thái độ của Nghiêm Chi Mặc đối với vết sẹo trên mặt mình. Tối qua khi nhìn thấy bộ dạng của y, vẻ kinh sợ của đối phương không phải là giả. Nhưng từ hôm nay trở đi, Nghiêm Chi Mặc lại che chở y hết mực.
Rất nhanh, y chú ý tới cái cau mày của Nghiêm Chi Mặc. Trong lòng thót một cái, ánh mắt chợt ảm đạm.
Quả nhiên vẫn là để ý thôi, rốt cuộc bộ dạng này, ngay cả chính mình còn không muốn nhìn thêm một lần. Còn sự che chở kia, ước chừng chỉ là do tu dưỡng của người đọc sách mà thôi.
Ai ngờ Nghiêm Chi Mặc lại nói: “Cái này nhìn thật không thoải mái chút nào, đợi ta làm cho ngươi cái mới.”
Nghiêm Chi Mặc biết khuyên Diêu Chước không che mặt nữa là không thực tế, cho nên phản ứng đầu tiên là tìm chút vải thoáng khí, may cho y một cái khẩu trang.
Chỉ là nói xong liền thấy đôi mắt Diêu Chước hơi mở to. Y sinh ra với một đôi mắt phượng một mí cực đẹp, nếu nói mắt đào hoa là phong lưu đa tình, thì mắt phượng chính là câu hồn đoạt phách. Mà lúc này, trong ánh mắt ấy lại có thêm chút vô tội thuần khiết.
Khi ý thức được trong đôi con ngươi xinh đẹp như vậy chỉ phản chiếu hình bóng của chính mình, trong phút chốc Nghiêm Chi Mặc cảm thấy tim đập như trống dồn.
Không thể không thừa nhận, xu hướng tính dục vốn là nam của hắn, lại đặc biệt rung động trước kiểu người như Diêu Chước. Kiếp trước sống hơn hai mươi năm cũng chưa từng rung động với ai, vậy mà ngày đầu tiên xuyên qua dị thế lại bị người ta làm cho ngẩn ngơ.
Hai người nhìn nhau, đều có chút thẹn thùng mà dời ánh mắt đi chỗ khác.
Diêu Chước chỉ muốn rời khỏi đây tìm một chỗ để định thần, bèn dùng mu bàn tay quệt mồ hôi trên thái dương, vội vã nói: “Phu quân, lúc ngươi ngủ, Linh ca nhi đã đưa thuốc tới, ta đi sắc thuốc ngay đây. Chỉ là mải gánh nước nên chưa kịp nấu cơm trưa, ngươi chờ một chút, sẽ xong ngay thôi.”
Dứt lời định đi về phía bếp, Nghiêm Chi Mặc lại nhẹ nhàng kéo tay y lại.
“Ngươi mệt cả buổi sáng rồi, cơm trưa để ta làm, ngươi đi nghỉ ngơi đi.”
Diêu Chước lại lần nữa sửng sốt. Không thể không nói, Nghiêm Chi Mặc mang đến cho y quá nhiều sự bất ngờ.
“Làm gì có đạo lý nam nhân trong nhà xuống bếp nấu cơm? Huống chi sức khỏe phu quân không tốt, trong bếp khói lửa mù mịt, ngươi đừng vào.”
Nghiêm Chi Mặc cười nói: “Trước kia không có, bây giờ thì có. Sau này nam nhân nấu cơm chính là đạo lý của nhà chúng ta. Đi tìm chỗ nghỉ ngơi đi, nếm thử tay nghề của phu quân ngươi.”
Diêu Chước thấy hắn tự tin như vậy, lại muốn nói lại thôi. Cuối cùng không nhịn được, thốt ra: “Nhưng mà… Phu quân, ngươi biết nhóm lửa không?”
Thấy vẻ xấu hổ quen thuộc hiện lên trên gương mặt tuấn lãng của Nghiêm Chi Mặc, bình luận trong phòng livestream chạy càng hăng.
Cười chết tôi rồi, vừa rồi nói chuyện ngầu bao nhiêu, giờ thì quê bấy nhiêu
Đây là anh công vô dụng nhất tui từng thấy ở khu làm ruộng, cứu với, các người nói xem ngoài cái mặt ra ảnh còn được cái gì?
Có cái mặt còn chưa đủ sao! Đàn ông con trai biết nhóm lửa có hàng ngàn hàng vạn, nhưng đẹp trai thế này thì cả cái nền tảng Câu Câu cũng hiếm thấy nhé!
Hú hú, đây là khu làm ruộng, mặt cũng không thể mài ra ăn được
Cuối cùng hai người thỏa thuận, Nghiêm Chi Mặc bệnh nặng mới khỏi, bước chân còn loạng choạng, bữa cơm này vẫn để Diêu Chước làm. Nghiêm Chi Mặc thì bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi một bên, học cách nhóm lửa.
Diêu Chước làm việc nhanh nhẹn, rất nhanh đã dùng rau dại và trứng gà, kết hợp với bột mì trắng làm thành món bánh canh bột, nấu một nồi thơm phức.
Lại lật tấm vải bố đậy trên cái chén gốm bên cạnh, lấy những cục bột đã được nhào và ủ sẵn từ trước, nhanh tay cán thành mấy chiếc bánh nhỏ, dán lên chiếc chảo sắt đã quét một lớp mỡ heo mỏng.
Vừa làm y vừa nghĩ, bữa cơm này vừa có bột mì trắng lại có mỡ heo, nhà thường dân không phải ngày lễ tết nào nỡ ăn sang như vậy? Nhưng cứ nghĩ đến lời Linh ca nhi nói phải cho Nghiêm Chi Mặc ăn ngon mới mau có sức lại, Diêu Chước liền rất hào phóng.
Đợi bánh chín, nhà bếp cách nhà chính một đoạn, cả hai đều đói lả nên quyết định ăn luôn tại chỗ.
Chỉ là đến khi Nghiêm Chi Mặc phát hiện chỉ có trước mặt mình là một tô canh bột to tướng, cùng với bánh bột mì và dưa muối, còn Diêu Chước chỉ cầm một cái bánh bột ngô thô ngồi đối diện lặng lẽ gặm, hắn rốt cuộc nhíu mày.
Diêu Chước nhìn thấy thần sắc hắn, tưởng hắn chê tay nghề mình không tốt.
Nhưng y chưa kịp mở miệng, liền thấy Nghiêm Chi Mặc đứng dậy, tìm một cái tô khác, chia một phần bánh canh bột tương đương sang, đặt trước mặt y, còn chia thêm cho y ít trứng hoa.
“Sau này đừng có tiếc ăn.” Nghiêm Chi Mặc đặt cái muỗng vào bát y, ôn tồn nói: “Vừa khéo, có vài việc ta muốn thương lượng với ngươi.”
Tiếp đó, trong lúc ăn cơm, Nghiêm Chi Mặc kể lại cho Diêu Chước nghe dự định tu sửa nhà cửa sân vườn và kế hoạch tìm một nghề để mưu sinh.
Diêu Chước chỉ hỏi một câu: “Nếu làm như vậy, chẳng phải sẽ làm lỡ chuyện đọc sách sao?”
Nghiêm Chi Mặc thấy Diêu Chước có vẻ đặc biệt thích món dưa muối đậu đũa, liền gắp thêm cho y một cọng rồi nói: “Không giấu gì ngươi, ta gian khổ học tập nhiều năm cũng không tiến bộ, chỉ cảm thấy có lẽ mình không phải là người có khiếu này. Tương lai có tiếp tục đi con đường khoa cử hay không, trước mắt ta cũng chưa xác định. Hiện giờ chúng ta đã thành thân, tự lập môn hộ, so với việc theo đuổi cái công danh không biết đang ở nơi nào kia, thì việc kiếm tiền để sống qua ngày quan trọng hơn, ngươi nói có phải không?”
Diêu Chước bưng bát, dùng sức gật đầu: “Ngươi làm gì ta cũng đều ủng hộ ngươi.”
Nghiêm Chi Mặc thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của Diêu Chước, không kìm được vươn tay xoa nhẹ đỉnh đầu y.
Diêu Chước chưa bao giờ được đối xử thân thiết như vậy, nhất thời vành tai đỏ bừng. Y theo bản năng giơ tay che tai lại, lảng sang chuyện khác: “Vậy… Phu quân tiếp theo định làm thế nào?”
Nghiêm Chi Mặc thu hết phản ứng của y vào đáy mắt, trong lòng dâng lên một tia ngọt ngào, ngẩn ra một chút mới lấy lại tinh thần nói: “Việc cấp bách là phải thuê người tu sửa mái nhà, tường bao và cổng sân trước đã. Đợi đến ngày mai, ta muốn đi dạo sau núi một chuyến.”
Hết chương 4.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 4
10.0/10 từ 18 lượt.
