Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 30


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Ngày hôm nay từ huyện thành trở về, Nghiêm Chi Mặc còn chưa kịp thay quần áo thì trong nhà đã đón mấy lượt khách.


Trịnh Sương Nhi vào phòng trò chuyện với Diêu Chước một lát, lúc ra kiên quyết dọn luôn chậu quần áo bẩn hai người thay ra lúc trước, mặc kệ Nghiêm Chi Mặc từ chối. Nàng bảo tiện đường ra sông giặt đồ thì giặt giúp luôn, chứ Diêu Chước nằm liệt giường thế kia, một mình Nghiêm Chi Mặc làm sao lo liệu xuể?


Phân gia rồi, nhà mẹ đẻ hai bên cũng chẳng ai giúp đỡ được gì, nếu bà con lối xóm như họ không xắn tay vào thì vợ chồng son này sống sao nổi. Có những việc đâu phải cứ có tiền là giải quyết được ngay. Thấy lu nước trong sân cũng đã cạn đáy, nàng lại bảo lát nữa sẽ sai hai đứa con trai nhà mình sang gánh nước giúp.


Trịnh Sương Nhi vừa đi thì Vương đại phu tới. Lần này ông không vội vào xem Diêu Chước, mà bảo Nghiêm Chi Mặc ngồi xuống ghế trong sân, bắt mạch cho hắn một hồi rồi chép miệng, bảo Linh ca nhi mở hòm thuốc ra.


Bên trong là mấy thang thuốc đã được bốc sẵn.


“Mấy hôm nay thuốc của ngươi chắc lại đứt quãng rồi phải không? Mấy ngày tới nhớ uống cho đều, việc khác trong nhà cứ gác lại, nhớ kỹ là không được làm việc quá sức.”


Nghiêm Chi Mặc tự nhiên cũng cảm nhận được cơ thể mình mấy ngày nay, sức khỏe vất vả lắm mới khá lên chút ít giờ lại xuống dốc không phanh. Nhưng vì không rảnh sắc thuốc cho mình, lại không muốn Diêu Chước lo lắng nên ngày nào cũng cố gượng.


Thu dọn gối bắt mạch, đóng hòm thuốc lại, Vương đại phu thế mà đứng dậy định đi luôn.


Thấy Nghiêm Chi Mặc vẻ mặt ngạc nhiên, Vương đại phu vuốt râu ra vẻ cao thâm: “Sư huynh ta y thuật cao hơn ta nhiều, ông ấy đã bảo không sao thì ta cũng không cần xem lại nữa.”


Dứt lời ông dắt Linh ca nhi đi thẳng.


Không ngờ Vương đại phu và Lương đại phu lại là sư huynh đệ, nhưng sao Lương đại phu chưa từng nhắc tới? Tuy nhiên nhớ lại hôm Phương lão tam nhắc đến Vương đại phu, tiểu dược đồng kia đúng là có vẻ để tâm hơn hẳn. Hai sư huynh đệ, một người mở y quán trên huyện, một người làm thầy lang ở cái thôn bé như hạt mè, nghĩ cũng biết chắc chắn có uẩn khúc. Nhưng chuyện riêng tư của người khác, Nghiêm Chi Mặc vì phép lịch sự cũng không tiện hỏi nhiều.


Cầm gói thuốc vào bếp, Nghiêm Chi Mặc cứ cảm thấy còn việc gì chưa làm xong, vỗ trán một cái mới nhớ ra: Gà sau nhà mấy ngày nay chưa cho ăn!



Hắn vội vàng chạy ra sau vườn kiểm tra chuồng gà. Vốn dĩ hắn không rành việc này, nhưng hôm Diêu Chước xảy ra chuyện, hắn vừa vặn đọc sách đến đoạn nói gà nhịn đói một hai ngày không sao, nhưng ba năm ngày thì khó nói.


Đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhìn thấy cảnh xác chết la liệt, may mà sáu con gà chỉ có một con hơi ủ rũ, năm con kia trông vẫn khá tỉnh táo. Hàng rào tre đã bị mổ thủng một lỗ, chắc lũ gà tự chui ra ngoài kiếm sâu bọ và hạt cỏ ăn cầm hơi.


Nghiêm Chi Mặc vội vàng thêm nước vào máng, rồi vào bếp lấy một nắm thóc lép, thái nhỏ mấy lá rau đã héo trộn vào cho chúng ăn. Cuối cùng bắt riêng con gà ủ rũ kia ra nhốt một chỗ, để sẵn thức ăn và nước uống, nghĩ bụng nếu nó không qua khỏi thì làm thịt luôn. Còn việc sửa hàng rào đành để sau vậy.


Trong lúc hắn luống cuống tay chân, khán giả trên livestream vì thấy Diêu Chước đã bình an về nhà nên tinh thần thả lỏng, lại bắt đầu trêu chọc.


Ai mà ngờ được cuối cùng kẻ gánh chịu tất cả lại là mấy con gà con


Chước ca nhi, cái nhà này không thể thiếu ngươi được a!!


Mặc Bảo, kiếm tiền rất giỏi, nấu cơm rất ngon, nhưng mấy việc khác thì dở tệ


Khoản “kia” giỏi là được rồi 0v0


Lầu trên ném khói xe* vào mặt tui rồi!


(*bên đó gọi chuyện giường chiếu là lái xe, nên mấy câu giỡn 18+ hay có xe)


Nghiêm Chi Mặc lau mồ hôi, đang nghĩ cách thú nhận với Diêu Chước việc mình suýt làm chết đói con gà thì thoáng thấy có người đến gần sân. Tưởng là con trai lớn nhà họ Phương bị mẹ sai sang gánh nước, nhưng nhìn kỹ dáng người lại không giống.


Khương Việt lấy hết can đảm lần đầu tiên đến đây. Hắn vừa đi đưa hàng thêu cho tiệm vải trên trấn về thì nghe tin Diêu Chước đã về thôn. Trong nhà nuôi được con gà mái già, tích cóp được mấy quả trứng, hắn không nỡ ăn, định để dành cho bé Thù tẩm bổ. Nay cắn răng lấy ra một nửa, tổng cộng ba quả, gói trong khăn tay mang tới.


Vốn định lén đặt ở cửa rồi đi như lần trước, ai ngờ cổng sân mở toang, đụng mặt Nghiêm Chi Mặc ngay tại trận.


Hai người cô nam quả ca nhi, giữ một khoảng cách nhất định. Khương Việt cố che giấu sự hoảng loạn trong mắt, tay nắm chặt chiếc khăn suýt làm vỡ trứng. Nhận ra điều đó, hắn thả lỏng tay, đưa chiếc khăn ra phía trước, giọng lí nhí:



Nghiêm Chi Mặc cầm lấy khăn thấy có ba quả trứng, số lượng này chắc là gà nhà đẻ. Hắn nghĩ nghĩ, không từ chối, nhưng nói: “Chước ca nhi đang tỉnh trong phòng đấy, ngươi có muốn vào thăm hắn một chút không?”


Khương Việt vội xua tay: “Không cần không cần, ta chỉ đến đưa đồ thôi.” Nói xong định bỏ đi.


Nghiêm Chi Mặc vội gọi lại: “Hôm đó ngươi cứu A Chước, chúng ta đáng lẽ phải mang hậu lễ đến cảm tạ, nào có lý lại nhận không đồ của ngươi nữa.”


Khương Việt đi được vài bước, nghe vậy dừng lại, quay người nhếch môi, nụ cười vô cùng miễn cưỡng: “Chẳng có gì đáng cảm tạ cả, nếu cứ phải nói, thì coi như ta nợ Chước ca nhi, lần này trả hết vậy.”


Nói xong mặc kệ Nghiêm Chi Mặc giữ lại, hắn rảo bước đi nhanh.


Nghiêm Chi Mặc nhìn mấy quả trứng trong tay, thở dài. Hắn vào bếp lấy phần mì viên và bánh ngô hâm nóng lại, cùng ba quả trứng mang vào phòng.


Diêu Chước nằm trên giường mệt mỏi, nửa tỉnh nửa mê, cho đến khi mùi thức ăn bay tới, bụng hắn sôi lên một tiếng rõ to hưởng ứng. Y theo bản năng che bụng lại, nhưng Nghiêm Chi Mặc đã nhìn thấy hết.


“Vừa khéo, ăn cơm thôi. Ta kéo cái bàn dịch lại gần đây, ngươi cứ nằm yên đừng động.”


Lúc này chưa có bàn nhỏ đặt trên giường tiện lợi, Nghiêm Chi Mặc nghĩ bụng hôm nào phải nhờ Phương lão đại đóng một cái, tiện thể làm thêm đôi nạng, nếu không ba tháng nằm liệt giường thế này, không chỉ chân hỏng mà người cũng phế mất.


Tạm thời kéo bàn ăn lại gần giường để Diêu Chước dễ lấy đồ. Bày biện bát đũa xong, hắn mới đưa mấy quả trứng Khương Việt mang đến cho Diêu Chước.


“Đây là Việt ca nhi mang tới, cho ngươi tẩm bổ.”


Diêu Chước nhận lấy, mở ra nhìn rồi cẩn thận gói lại.


“Hắn có nói gì không?”


Nghiêm Chi Mặc đang múc mì ra bát nhỏ, nghe vậy đặt thìa xuống, nhẹ giọng nói: “Theo lý thì ta không nên chuyển lời này, nhưng hắn bảo… ơn cứu mạng lần này không cần cảm tạ, coi như trước kia hắn nợ ngươi, giờ trả hết.”



Nghiêm Chi Mặc ghé lại gần nhìn, quả nhiên hốc mắt đã đỏ hoe. Hắn lau nước mắt cho tiểu ca nhi: “Buồn thì cứ khóc ra, kìm nén hại thân thể.”


Diêu Chước dụi mắt, nói: “Ta không chỉ buồn, ta còn giận. Giận hắn bao nhiêu năm rồi vẫn xa lạ với ta như thế. Huống chi ta có hận thì cũng nên hận Triệu Nhị, hắn cũng chỉ là kẻ khổ mệnh gả nhầm người. Ta còn có thể hận đến mức bao nhiêu năm không chịu buông bỏ, hận đến mức ngay cả khi hắn cứu mạng ta cũng không biết nói lời cảm ơn sao?”


Diêu Chước càng nói càng kích động. Nghiêm Chi Mặc kéo người vào lòng an ủi: “Việt ca nhi là tự chui vào sừng trâu, không thoát ra được thôi. Hôm đó ngươi bị thương có thể không nhìn thấy, nhưng sự lo lắng của hắn không phải giả bộ. Nếu nói trước kia ta còn nghi ngờ nhân phẩm của hắn, thì hiện giờ ta thấy người này đáng tin cậy.”


Hắn nói tiếp: “Chúng ta ăn cơm trước đã, ăn xong rồi bàn tiếp, được không?”


Diêu Chước hít mũi, gật đầu, bưng bát lên cắm cúi ăn.


Ăn xong, dọn dẹp bàn ghế, Nghiêm Chi Mặc trải giấy bút lên bàn, bắt đầu lập kế hoạch và tính toán sổ sách.


Diêu Chước không biết chữ, Nghiêm Chi Mặc dạy y mài mực. Tuy dùng loại mực rẻ tiền nhất nhưng đạo lý vẫn giống nhau: thêm chút nước vào nghiên mực, giữ thỏi mực thẳng đứng, xoay tròn. Động tác đơn giản, khó là ở lực đạo. Thỏi mực này chất lượng kém, khi mài có thể cảm nhận được tạp chất lạo xạo bên trong. Nhưng Diêu Chước rất chú tâm, xoay từng vòng một như đứa trẻ có món đồ chơi mới, thích thú vô cùng.


Nghiêm Chi Mặc chấm mực, bắt đầu viết. Mấy ngày nay trong đầu chứa quá nhiều thứ, cần phải sắp xếp lại.


Đầu tiên là làm nến. Việc này chưa nói đến trước khi Diêu Chước bị thương hai người đã hơi quá sức, giờ lại càng không làm nổi, cho nên cứ theo kế hoạch cũ, thuê người làm. Làm nến nói dễ cũng dễ, chẳng qua là lên núi hái quả, xử lý quả, đổ khuôn định hình. Trước mắt chỉ cung cấp riêng cho Tây Song Các, nhu cầu có hạn, tạm định thuê hai người.


Vì thế Nghiêm Chi Mặc viết xuống giấy: Xưởng nến, hai người; mười văn/ngày (bao cơm trưa).


Tiếp theo là xà phòng, nước hoa và tinh dầu.


Nghiên cứu phát triển mấy thứ này là trọng điểm tiếp theo của Nghiêm Chi Mặc. Xà phòng cần dùng hạt cây sơn, nước hoa và tinh dầu cần dùng lượng lớn quả cẩu quýt (cam ba lá).


Nghĩ đến đây, hắn bổ sung thêm một ý tưởng, trên giấy hiện ra dòng chữ: Thu mua nguyên liệu?


Bất kể làm món nào, sau này nếu nhu cầu tăng lên, chỉ dựa vào vài người đi hái chút quả trên núi sau là không đủ. Thời đại này cây sơn hay cẩu quýt đều mọc hoang khắp nơi, không ai để ý, sinh trưởng rất tốt. Trực tiếp thu mua nguyên liệu là cách tiết kiệm thời gian và nâng cao hiệu quả nhất. Nhưng tiền đề là nhu cầu tiêu thụ phải theo kịp, nếu không sẽ uổng công bỏ tiền ra trước, cuối cùng hàng tồn đọng lãng phí. Cho nên hắn tạm thời đánh một dấu hỏi chấm.



Xà phòng: Ép dầu hạt cây sơn, đốt tro kiềm, đặt làm khuôn đúc.


Nước hoa / Tinh dầu: Hái cẩu quýt, chế tạo thiết bị chưng cất, đặt làm bao bì.


Đầu bút lông xoay chuyển, bên phải mấy dòng này hắn viết thống nhất bốn chữ: Thiết kế thương hiệu.


Chi phí làm xà phòng cũng rẻ như nến, trên thị trường lại chưa có sản phẩm cạnh tranh cùng loại. Nghiêm Chi Mặc định làm loại xà phòng cơ bản trước, đi theo con đường bình ổn giá, sau này mới nghiên cứu nâng cấp.


Còn nước hoa và tinh dầu, hắn vân vê cán bút, nghĩ đến những cửa hàng son phấn và hương liệu trên trấn và huyện thành, do dự hồi lâu rồi kéo một đường kẻ sang bên cạnh, viết xuống hai chữ xa lạ với thời đại này: Quầy chuyên doanh.


Chà, “Quầy chuyên doanh”, ta phun cả nước lên màn hình rồi


Sao không tự mở sạp bán luôn? Làm quầy chuyên doanh ở thời đại này có thông không?


Thế mà không đoán ra à? Thuê cửa hàng thì tiền chưa đủ, bày sạp vỉa hè thì hạ thấp đẳng cấp sản phẩm. Quầy chuyên doanh thì khác, vừa quảng bá được thương hiệu, vừa cùng chủ quán đôi bên cùng có lợi.


Lầu trên, bồ thực ra là trợ lý của Mặc Bảo phải không?


Trong màn hình, Nghiêm Chi Mặc cũng bắt đầu giải thích cho Diêu Chước ý nghĩa của những chữ này.


Cuối cùng nói đến quầy chuyên doanh, hắn bảo: “Nói chung là chúng ta chỉ cần chiếm một góc nhỏ chuyên biệt trong cửa hàng có sẵn, giống như ký gửi, tiền kiếm được chia chác với chủ quán. Đợi khi tích lũy đủ lợi nhuận thì có thể mở cửa hàng riêng của mình.”


Tốc độ mài mực của Diêu Chước chậm dần vì mải nghe Nghiêm Chi Mặc nói, y hơi băn khoăn: “Nhưng liệu các chủ quán có đồng ý cho chúng ta đặt cái gọi là ‘quầy chuyên doanh’ này trong tiệm họ không?”


Nghiêm Chi Mặc nghe vậy, tay bút khoanh tròn các chữ nước hoa, tinh dầu, giọng điệu tự tin và chắc chắn:


“Nói suông thì tự nhiên họ sẽ không đồng ý, nhưng nếu nhìn thấy vật thật, nhất định sẽ đồng ý.”


Hết chương 30.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 30
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...