Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 26


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Nghiêm Chi Mặc đi trên đường, trong lòng có chút ảo não.


Mấy ngày nay hắn dưỡng bệnh, việc trong nhà ngoài ngõ đều dựa vào một mình Diêu Chước lo liệu. Một tiểu ca nhi chân cẳng không tiện, lại còn phải một mình leo núi hái quả, cõng cái giỏ nặng mấy chục cân lên lên xuống xuống mà chẳng hề kêu than một tiếng.


Nếu lần này vì thế mà xảy ra chuyện gì, e rằng hắn sẽ hối hận cả đời.


Nghĩ đến đây, bước chân hắn không tự chủ được mà nhanh hơn.


Khán giả phòng livestream xem đến giờ, ngoại trừ ngày đầu tiên chủ phòng xuyên không gặp tình huống ngàn cân treo sợi tóc, thì chưa thấy cảnh tượng nào căng thẳng thế này, nhất thời cũng lo lắng theo.


Hôm nay cũng không tối trời lắm, Chước ca nhi chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ?


Hay là gặp nguy hiểm gì trên núi rồi, sau này đừng để Chước ca nhi đi một mình nữa


Tôi thật sự khâm phục Chước ca nhi, theo lý thuyết thì sau núi đã để lại bóng ma cho cậu ấy, đổi lại là tôi thì cả đời này cũng không dám bén mảng đến nữa


Cầu xin, đôi vợ chồng son hãy thuận thuận lợi lợi! Bình bình an an!


Nghiêm Chi Mặc bệnh nặng mới khỏi, đi nhanh một chút đã toát mồ hôi trán, nhưng không dám dừng lại.


Đường đã đi được quá nửa mà vẫn chưa thấy bóng dáng Diêu Chước đâu. Giờ này người trong thôn làm đồng cũng đã về nhà gần hết. Mặt trời chiều ngả về tây, Nghiêm Chi Mặc chẳng còn tâm trạng nào ngắm cảnh, chỉ muốn mau chóng nhìn thấy phu lang nhà mình.


Đang lúc lòng nóng như lửa đốt, hắn bỗng thấy phía xa trên đường đất có một bóng người nhỏ bé đang chạy về phía này. Đến gần, bóng người kia phanh không kịp, suýt nữa đâm sầm vào lòng hắn.


Đỡ lấy đứa trẻ nhìn cho kỹ, hóa ra là con trai út nhà họ Phương.


Nghiêm Chi Mặc kinh ngạc hỏi: “Nhị Oa tử? Chạy nhanh như vậy định đi đâu?”



Theo lý thuyết thì con đường này đi tiếp chỉ dẫn đến nhà cũ của họ Nghiêm.


Chẳng lẽ là… Tim Nghiêm Chi Mặc thót một cái, theo bản năng nhìn đứa trẻ. Quả nhiên thấy Phương Nhị Oa nhận ra hắn liền túm lấy cánh tay, vội vàng nói: “Nghiêm thúc! Phu lang nhà thúc bị ngã gãy chân rồi! Ta gặp Việt ca nhi trong thôn, đang bảo ta đi gọi thúc qua đó đấy!”


Dứt lời nó liền muốn kéo Nghiêm Chi Mặc chạy ngược trở lại.


Nghiêm Chi Mặc bị lôi lảo đảo một cái, nhưng cũng chẳng màng gì khác, lập tức chạy theo đứa trẻ về phía xảy ra chuyện.


Vừa chạy vừa hỏi mới biết, mấy hôm trước Phương Nhị Oa cùng đại ca nó làm cái bẫy thú đơn giản đặt trên núi, định bắt con thỏ cải thiện bữa ăn. Hôm nay đi kiểm tra bẫy về, xuống núi thì thấy Việt ca nhi trong thôn đang run rẩy cõng một người!


Trong thôn đều đồn Việt ca nhi là quả phu lang, xui xẻo đen đủi, ai cũng tránh xa. Nhưng nhà họ Phương làm việc đàng hoàng, không tin mấy chuyện mê tín đó. Thế là Phương Nhị Oa tò mò đi theo xem, không xem thì thôi, vừa nhìn kỹ thì người trên lưng kia không phải phu lang nhà Nghiêm đồng sinh thì là ai?


Khương Việt cũng là ca nhi, thời trẻ bị đánh đập suốt ngày, sau này lại thiếu ăn thiếu mặc quanh năm, sức khỏe đã sớm cạn kiệt. Diêu Chước dù sao cũng là người quen làm việc nặng, đè lên lưng Khương Việt nặng trịch, mắt thấy sắp ngã đến nơi.


Phương Nhị Oa vội chạy tới đỡ một tay, lúc này mới biết Việt ca nhi gặp được Diêu Chước bị thương, tốn bao nhiêu sức mới cõng xuống được đến đây, sắp kiệt sức thì may mắn gặp được Phương Nhị Oa.


Nghiêm Chi Mặc chạy chưa được mấy bước đã thở hồng hộc. Phương Nhị Oa nghe cha mẹ nói Nghiêm đồng sinh ốm yếu bệnh tật, bèn giảm tốc độ dìu hắn, miệng vẫn liến thoắng: “Vốn dĩ Việt ca nhi và ta định đưa thẳng Chước ca nhi đến nhà Vương đại phu, nhưng đi chưa được mấy bước Chước ca nhi đã kêu đau dữ dội! Bọn ta đành đặt thúc ấy nằm bên vệ đường, không dám động nữa. Ta chạy đến nhà Việt ca nhi gọi Thù ca nhi (con của Khương Việt), hai đứa bọn ta chia nhau ra, ta đi gọi Nghiêm thúc, Thù ca nhi đi mời Vương đại phu!”


Nhị Oa này cũng là đứa lanh lợi, ba câu hai lời đã kể rõ đầu đuôi sự việc.


Nghiêm Chi Mặc nghe mà lòng càng lúc càng trĩu nặng. Nói đến cái chân của Diêu Chước cũng thật lắm tai ương. Thời trẻ bị thương một lần để lại di chứng, hôm đào hôn lại ngã một lần nữa, may mà ngã lên người nguyên chủ nên không sao. Giờ lại bị thương thêm lần này, quả đúng là họa vô đơn chí.


Cố gắng tăng tốc chạy đến nơi, đó là một bụi cỏ dại dưới chân núi.


Bên cạnh có một ca nhi mặc áo vải thô bạc màu đang ngồi xổm, Nghiêm Chi Mặc biết ngay đó là Khương Việt. Phía sau Khương Việt truyền đến tiếng rên đau đớn, Nghiêm Chi Mặc vội vàng bước tới, nhìn thấy Diêu Chước đang nằm trên mặt đất.


Chỉ liếc qua một cái, hắn cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt, đau đến mức hắn ho sặc sụa hai tiếng, nhưng vẫn cố nén xuống. Hắn nắm chặt lấy tay Diêu Chước, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh dính dớp.


“A Chước!” Hắn gọi liên tiếp mấy tiếng, cuối cùng cũng khiến Diêu Chước chú ý nhìn về phía mình.


Cẩn thận quan sát, thấy thân trên Diêu Chước chỉ bị trầy xước vài chỗ, quần áo rách một mảng nhưng không có vết thương lớn nào khác, hắn bèn cẩn thận nâng nửa người trên của y dậy, tựa vào lòng mình.



Diêu Chước đau đến mức cắn nát môi, rỉ ra một tầng máu tươi. Lúc này nhìn thấy Nghiêm Chi Mặc, chút sức lực cố gắng gượng cũng tan biến, trước mắt tối sầm lại từng cơn.


Nghiêm Chi Mặc thấy thế liền siết chặt tay Diêu Chước, liên tục nói chuyện với y để y giữ tỉnh táo. Cũng may không lâu sau, Thù ca nhi con nhà Khương Việt đã dẫn Vương đại phu tới.


Người học y xưa nay không sợ máu me. Vì Diêu Chước là ca nhi, Vương đại phu bảo Phương Nhị Oa tránh đi, để Linh ca nhi (cháu của ông) trực tiếp xé ống quần kiểm tra thương thế.


Nghiêm Chi Mặc và Khương Việt ở gần nhất, nhìn rõ vết thương xong, Khương Việt kinh hô một tiếng rồi vội vàng bịt miệng mình lại, hốc mắt đỏ hoe.


Lúc trước còn thắc mắc sao cái chân bị thương lại cong thành tư thế kỳ quái như vậy, giờ nhìn kỹ mới thấy, xương cốt đã gãy lòi hẳn ra ngoài!


Vương đại phu nhìn qua là biết hỏng chuyện, vỗ đùi nói gấp: “Linh Nhi, ngươi mau về nhà lấy thuốc cầm máu tới đây, lấy thêm cả vải màn đã luộc nước sôi nữa! Nghiêm đồng sinh, vết thương này không thể trì hoãn được, phải nhanh chóng đưa người lên huyện thành tìm đại phu nối xương giỏi nhất!”


Nghiêm Chi Mặc cắn mạnh đầu lưỡi, hít sâu một hơi mới cố trấn tĩnh, hỏi: “Vương đại phu, thương thế của A Chước nhà ta có nguy hiểm đến tính mạng không?”


Vương đại phu đã cúi người bắt mạch cho Diêu Chước, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng: “Nếu chữa trị kịp thời, cầm được máu, sau này không bị mưng mủ phát sốt thì coi như qua kiếp nạn này, tính mạng tự nhiên không lo.”


Tuy nhiên lời này rõ ràng còn vế sau chưa nói hết. Ai nhìn vào cũng thấy khả năng giữ được cái chân này là rất nhỏ. Trước kia chỉ là đi lại bất tiện, chậm chạp một chút, sau này nếu không đi được nữa thì cuộc sống biết phải làm sao?


Nghiêm Chi Mặc nghe đến đó, ngược lại trong lòng bình tĩnh hẳn.


Hắn ôm chặt Diêu Chước, rất nhanh đã có tính toán, nói ngay: “Vương đại phu, Việt ca nhi, làm phiền hai vị trông coi A Chước giúp ta một chút, ta về lấy tiền ngay!”


Rồi quay sang nhờ cậy Phương Nhị Oa vẫn chưa đi.


“Nhị Oa, vất vả cho ngươi chạy giúp ta một chuyến nữa, đến nhà Ma Tam ca hỏi xem tối nay hắn có chịu cho mượn xe bò chở chúng ta một đoạn không? Giá cả thế nào cũng được.”


Mấy người này tự nhiên không nói hai lời. Phương Nhị Oa đồng ý rồi quay người chạy biến đi như bay.


Bên này Nghiêm Chi Mặc định cởi áo khoác ngoài đắp cho Diêu Chước thì bị Vương đại phu giữ lại: “Bệnh thương hàn của ngươi còn chưa khỏi hẳn đâu, đừng để Chước ca nhi chưa khỏi mà ngươi lại bệnh thêm! Mau về đi, lấy chăn áo dày đến đây cũng chưa muộn!”


Nghiêm Chi Mặc biết người mất máu sẽ sợ lạnh nên mới định làm vậy. Nghe thế chưa kịp nói gì thì thấy Khương Việt đã cởi áo ngoài của mình ra, không chút để ý khoác lên người Diêu Chước.



Hắn không nói thêm lời nào nữa, vội vàng chạy về nhà.


Lúc này chủ phòng không còn tâm trí đâu để ý đến bình luận đang loạn cào cào cả lên.


Trời ơi, vừa rồi tôi lỡ nhìn thấy vết thương, đáng sợ quá!!


Phòng livestream sao lúc này không che mờ đi! Người sợ máu như tôi suýt ngất tại chỗ!


Vãi chưởng, thế này không đau chết à?? Kỹ thuật y tế thời đại này có đáng tin không? Chủ phòng nhận kịch bản địa ngục gì thế này?


Tuy nhiên số người không bình luận mà lặng lẽ tặng quà còn nhiều hơn. Vượng Tài ở hậu đài nhìn thấy số tiền thưởng tăng vùn vụt. Nhưng dù nó là hệ thống AI không hiểu hỉ nộ ái ố, lúc này cũng biết không phải lúc chúc mừng ký chủ lại lên top bảng xếp hạng thu nhập.


Nghiêm Chi Mặc về đến nhà, bắt đầu bình tĩnh và nhanh chóng thu dọn đồ đạc.


Lấy một miếng vải làm tay nải, gói một phần tiền bạc vào trong, một phần cất kỹ trong người. Lại cuộn chăn bông cũ trong nhà, may mà xe bò đủ chỗ để trải một cái đắp một cái. Lấy thêm hai bộ quần áo của Diêu Chước để thay rửa. Cuối cùng không quên mang theo ít bánh bột mì đã nguội định để dành cho bữa sáng mai làm lương khô, cộng thêm một bầu nước.


Đồ đạc có thể mang theo ít đến đáng thương, giờ phút này túi tiền nặng trịch chính là sự tự tin lớn nhất của Nghiêm Chi Mặc.


Hắn khóa cửa phòng cẩn thận rồi rời đi, trên đường không quên nói với Vượng Tài: “Kết toán giúp ta thu nhập và điểm tích lũy hiện tại, tra xem cửa hàng có loại thuốc nào phu lang ta dùng được không.”


Vượng Tài vội vàng kiểm đếm.


Thu nhập thực tế hiện tại là 31.000 điểm, tích phân 32 điểm. Tra cứu thấy có thể mua thuốc chống viêm và thuốc giảm đau phù hợp. Xin hỏi ký chủ có muốn đặt hàng không?


“Thu nhập và điểm tích lũy hiện tại đủ mua bao nhiêu?” Hắn tính toán nhanh trong đầu, “Nếu mỗi ngày dùng cả hai loại thì đủ dùng mấy ngày?”


Vượng Tài tính toán xong trả lời.


Số dư hiện tại có thể đổi combo thuốc chống viêm & thuốc giảm đau, tổng cộng đủ liều dùng trong ba ngày. Xin hỏi ký chủ có muốn đặt hàng không?


“Đặt hàng.” Nghiêm Chi Mặc không do dự, dù cho tất cả điểm tích lũy có về 0 hắn cũng chẳng tiếc.



Linh ca nhi mang thuốc cầm máu và vải màn về, đang cùng Vương đại phu băng bó đơn giản cho Diêu Chước.


Phương lão tam và vợ là Trịnh Sương Nhi cũng dẫn Nhị Oa tử tới. Phương tam tẩu đang đứng một bên cùng Việt ca nhi lau nước mắt. Xe bò nhà Ma Tam đậu ngay bên cạnh, nhưng không thấy Ma Tam đâu.


Thấy Nghiêm Chi Mặc đến, Trịnh Sương Nhi vốn nhanh mồm nhanh miệng liền nói ngay: “Nghiêm đồng sinh, vợ Ma Tam bụng mang dạ chửa, mấy hôm nay thai không ổn nên không rời người được. Nhưng Ma Tam trượng nghĩa, cho mượn xe, tam ca ngươi trước kia từng đi huyện thành, biết đường, để huynh ấy đánh xe đưa ngươi đi một chuyến là được!”


Không ngờ lúc mình vắng mặt mọi chuyện đã được lo liệu chu đáo thế này, Nghiêm Chi Mặc lập tức hành lễ: “Đa tạ tam ca tam tẩu.”


Rồi vội vàng móc tiền trong vạt áo định nhờ Nhị Oa trả trước cho Ma Tam, nhưng bị Trịnh Sương Nhi ngăn lại.


“Đều là bà con lối xóm cả, lúc này ai còn tính toán với ngươi mấy đồng bạc lẻ, sớm muộn gì trả chẳng được, chẳng lẽ ngươi chạy mất được chắc?”


Dứt lời, mấy người cùng nhau trải chăn bông lên sàn xe, rồi đồng loạt cẩn thận nâng Diêu Chước đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh lên xe, cuối cùng đắp chăn lại. Chiếc áo ngoài của Khương Việt đã dính bẩn, y cũng không lấy lại, chỉ bảo cứ để che vết thương cho Diêu Chước, cũng đỡ làm bẩn chăn bông.


Vương đại phu đưa cho địa chỉ một y quán trên huyện thành, bảo là giờ nào đến cũng có người, cứ việc gõ cửa. Lại dặn dò dọc đường phải tránh xóc nảy quá mức, cầu nhanh nhưng cũng phải cầu ổn!


Sau đó mọi người chia tay nhau, không dám trì hoãn thêm.


Phương lão tam quất roi, con bò già lập tức cẩn trọng kéo xe, đội sao đi nguyệt chạy về phía huyện thành.


~~~~~


Tác giả có lời muốn nói:


Chương này xuất hiện nhiều ca nhi quá, tổng hợp lại một chút 0v0


Việt ca nhi: Khương Việt, bạn thân của A Chước.


Linh ca nhi: Vương Phục Linh, cháu ngoan của Vương đại phu.


Thù ca nhi: Triệu Thù, con của Khương Việt.


Hết chương 26.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 26
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...