Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 20
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Thông báo mở tính năng mới bay phấp phới trên đầu phòng livestream, khán giả xem mà như có cảm giác vinh dự chung.
Đây là niềm vui khi nuôi dưỡng streamer thành tài sao? Cảm giác thành tựu hơn hẳn xem mấy streamer lớn sẵn rồi!
Lần đầu xem livestream, muốn hỏi Mặc Bảo tốc độ này là nhanh hay chậm thế?
Trả lời lầu trên: Ở nền tảng thì tính là chậm, nhưng ở khu làm ruộng thì tuyệt đối là nhanh. Ai cũng biết khu làm ruộng vừa nghèo vừa trầm lắng mà.
Đồng ý, nếu không phải vì nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành của Mặc Bảo treo trên bìa thì tui tuyệt đối sẽ không bấm vào khu làm ruộng…
Diêu Chước lúc này hoàn toàn đang cố tỏ ra bình tĩnh. Năm mươi lượng bạc trắng nặng trịch ôm trong lòng, đây chính là món tiền khổng lồ mà người nhà nông ăn cả đời cũng không hết! Mà phu quân y chỉ vẽ một bức tranh là đã kiếm được?
Còn Nghiêm Chi Mặc đang trò chuyện với Vượng Tài trong thức hải.
“Vượng Tài, hãy tính toán thu nhập hiện tại.”
Vượng Tài đã rõ! Xin ký chủ chờ một lát ——
Thu nhập thực tế hiện tại là 35.000 điểm, đã được chuyển vào ví trong Cửa hàng nha ~
35.000 điểm, đã gấp 3.5 lần so với trước đó. Trong đó có sự đóng góp của màn tỏ tình của Nghiêm Chi Mặc với Diêu Chước, và cả những lời chúc phúc cho “xô vàng đầu tiên” chính thức kiếm được hôm nay.
Chưa biết số điểm này có thể mua được gì trong cửa hàng, nhưng với Nghiêm Chi Mặc, điều này có nghĩa là việc livestream cuối cùng đã đi vào quỹ đạo.
Kiếp trước hắn rốt cuộc cũng chỉ là người thường, kiến thức kỹ thuật hiện đại mang theo rất hạn chế, hơn nữa nhiều thứ không tồn tại ở thời đại này thì không thể biến ra từ không khí được. Nếu cửa hàng thực sự thần kỳ như lời giới thiệu, “chỉ có không nghĩ tới chứ không có không mua được”, thì rất nhiều vấn đề sẽ được giải quyết dễ dàng.
Rốt cuộc có câu nói rất đúng: Vấn đề có thể giải quyết bằng tiền thì đều không gọi là vấn đề.
“Chúng ta theo lệ cũ đi mua sắm đồ dùng gia đình trước, số tiền còn lại tạm thời tích cóp, nhà chúng ta cần xây mới, ngoài ra ta còn muốn thuê một cửa hàng trên trấn.”
“Thuê cửa hàng? Chúng ta cũng muốn mở tiệm nhang đèn sao?” Diêu Chước biết làm nến sẽ là nghề nghiệp lâu dài của gia đình nên phản ứng đầu tiên là nghĩ đến điều này.
Không ngờ Nghiêm Chi Mặc lắc đầu: “Cửa hàng nhang đèn trên trấn đã bão hòa rồi, dân số trên trấn chỉ có bấy nhiêu, mở thêm cũng chỉ là chia bớt khách của các tiệm hiện có, rất khó làm lớn.”
Diêu Chước thở phào nhẹ nhõm, sờ mũi nói: “Thực ra ta cũng không muốn mở thêm tiệm nhang đèn để tranh giành làm ăn với Thích chưởng quầy.”
Nghiêm Chi Mặc xoa đầu Diêu Chước, cười nói: “Đó là đương nhiên, chúng ta và Thích chưởng quầy là quan hệ hợp tác, không phải cạnh tranh. Hiện tại làm nến chỉ có hai chúng ta, sau này chắc chắn không đủ. Đợi xây xong xưởng nến sẽ có thể cung cấp lâu dài cho Tây Song Các.”
Dứt lời hắn chuyển chủ đề: “Còn việc mở cửa hàng gì thì phải đợi ta nghiên cứu ra món mới rồi hãy quyết định.”
Diêu Chước nghe xong, nghiêm túc gật đầu. Hiện tại hình tượng phu quân trong lòng y vô cùng cao lớn, giống như một chiếc túi bách bảo, bên trong chứa đầy những ý tưởng kiếm tiền.
Nghiêm Chi Mặc liệt kê danh sách đồ cần mua trong đầu rồi bắt đầu cùng Diêu Chước điên cuồng mua sắm.
Gạo, mì, dầu ăn mua lần trước vẫn còn đủ dùng một thời gian nên không vội. Ngoài những thứ đó ra thì các nhu yếu phẩm khác trong nhà cần được bổ sung.
Ví dụ như chăn đệm trong nhà đã cũ nát, bông bên trong vón cục, không chỉ khó giữ ấm mà còn vá chằng vá đụp. Hơn nữa đến đây Nghiêm Chi Mặc mới biết, hóa ra ở thời đại này, cái gọi là “áo bông”, “chăn bông” của người nghèo đều được nhồi bằng tơ liễu, bông lau, nghèo hơn nữa thì chỉ có rơm rạ. Loại tốt nhất trong số đó cũng chỉ là bông gạo, chỉ có thể nhồi gối đệm chứ không dệt vải được. Vì thế cũng giống như người nghèo không mua nổi vải bông để may áo, gối đệm cũng không dùng nổi bông thật.
Còn quần áo của hai người đều là đồ cũ mang từ nhà đi. Nghiêm Chi Mặc còn đỡ, tuy quần áo không nhiều nhưng may mắn là kích cỡ vừa vặn, chắp vá vẫn mặc được. Diêu Chước thì khác, nhà họ Diêu thiên vị quá mức, đã nhiều năm không may đồ mới cho Diêu Chước, toàn lấy áo cũ của Diêu lão đại sửa lại. Những kiểu dáng đó vốn không phải loại ca nhi thích mặc, hơn nữa Diêu Chước đang tuổi lớn, ống quần và tay áo đều đã bị ngắn.
Lúc trước Nghiêm Chi Mặc từng nói muốn mua, Diêu Chước lại không để tâm, chỉ bảo ngày thường phải làm việc, mua đồ mới cũng lãng phí. Và có lẽ hiện tại y vẫn nghĩ như vậy.
Quả nhiên, thấy Nghiêm Chi Mặc muốn kéo mình vào tiệm vải, vừa vào đã chỉ đích danh muốn mua quần áo cho ca nhi, y lập tức lắc đầu như trống bỏi.
“Ta có quần áo mặc rồi, không cần mua cho ta đâu. Ngược lại là phu quân ngươi nên mua thêm hai bộ tử tế.”
Trải qua thời gian chung sống, Nghiêm Chi Mặc đã biết cách xử lý tốt nhất trong tình huống này.
“Nếu ta chỉ lo cho mình mà không mua cho phu lang, người khác nhìn thấy chẳng phải sẽ bàn tán ta khắt khe với ngươi, nghi ngờ tình cảm của ta sao?”
Diêu Chước không hiểu sao chuyện này lại bị nâng lên tầm mức đó, đặc biệt là nhìn biểu cảm của phu quân như đang chịu ấm ức tày trời, khiến y giống như kẻ phụ bạc vậy.
“Sao có thể, ta không có, ta chỉ cảm thấy…”
Nghiêm Chi Mặc khẽ nhếch môi cười ở góc độ Diêu Chước không nhìn thấy, lập tức bắt nạt tiểu ca nhi vụng về ăn nói, ngắt lời: “Không cần nói nhiều, A Chước, tâm ý của ngươi ta hiểu.”
Nói xong hắn quay sang dặn dò tiểu nhị tiệm vải: “Làm phiền chọn giúp hai bộ trang phục may sẵn phù hợp cho hai chúng ta, và chọn thêm mấy súc vải nữa.”
Tiểu nhị tiệm vải ban đầu nhìn cách ăn mặc của hai người, nghĩ thầm chắc chắn không có tiền, hơn nữa ca nhi kia lại còn què chân, mặt che khăn vải, tám phần là dung mạo có vấn đề. Hắn vốn định dẫn hai người sang khu vải rẻ tiền nhất, ai ngờ nam tử dáng vẻ thư sinh kia mở miệng là đòi mua đồ may sẵn!
Phải biết quần áo may sẵn đắt hơn nhiều so với việc mua vải về tự may. Đừng nói người nhà nông, ngay cả dân thường trên trấn cũng toàn để phụ nữ ca nhi mua vải về tự may vá.
Diêu Chước thấy thế vội kéo tay áo Nghiêm Chi Mặc: “Phu quân, đồ may sẵn đắt lắm, chúng ta chỉ mua vải thôi được không?”
Nghiêm Chi Mặc lắc đầu: “Đợi may xong quần áo phải mất mấy ngày, ta muốn hôm nay được nhìn thấy ngươi mặc đồ mới ngay.”
Đây là ở bên ngoài, tiểu nhị đứng ngay cách đó hai bước, trong tiệm còn không ít khách khứa qua lại. Diêu Chước đến những nơi thế này vốn đã luống cuống, mà Nghiêm Chi Mặc mở miệng ra là nói những lời tình tứ không chút hàm súc, khiến hắn xấu hổ đến mức không tiếp lời được. Không ngờ chiêu này của Nghiêm Chi Mặc lại hiệu quả.
Rất nhanh tiểu nhị dẫn hai người đến khu vực bán quần áo may sẵn. Thời đại này không có ma-nơ-canh, quần áo đều treo trên giá gỗ để trưng bày, nói thật kiểu dáng cũng rất ít. Về giá cả thì đúng là đắt thật. Nếu chỉ mua vải, người bình thường dù mua vải bông loại tốt một chút cũng chỉ tốn hai ba trăm văn là may được một bộ. Nhưng mua đồ may sẵn thì rẻ nhất cũng phải bốn năm trăm văn. Tuy nhiên rốt cuộc đây là tay nghề của thợ may và thợ thêu trên trấn, trông vẫn tử tế hơn nhiều so với đồ người nhà nông tự may.
Tiểu nhị đều là kẻ nhìn người mà tiếp đãi. Hiện tại tuy chưa chắc hai vị khách này có đủ bạc hay không, nhưng thấy cả hai đều có dung mạo và vóc dáng thượng thừa, hắn liền vui vẻ chỉ vào mấy bộ trang phục đề cử: “Tướng công phu lang, mời xem thử mấy bộ này có vừa mắt không? Đều là kiểu dáng thịnh hành nhất hiện nay, học theo mẫu trên phủ thành đấy ạ. Thợ thêu nhà chúng ta là người Giang Nam, nhìn đường thêu này xem, sống động như thật. Không phải ta nói khoác đâu, ngài tìm khắp thị trấn Bạch Dương này cũng chỉ nhà ta mới có!”
Không hổ là dân buôn bán, mở miệng là tuôn ra một tràng, không vấp váp chút nào.
Nghiêm Chi Mặc nghe cho có, quần áo ở một thị trấn nhỏ thời đại này dù đẹp đến đâu cũng khó lòng làm rung động một người hiện đại. Nhưng hắn nhìn ra được Diêu Chước có vẻ rất thích.
Lòng yêu cái đẹp ai cũng có. Nhớ lại ngày xưa khi còn nhỏ, Diêu Chước cũng là tiểu ca nhi xinh xắn nhất vùng, sau này rơi vào hoàn cảnh như vậy mới thành minh châu phủ bụi.
“A Chước, ngươi thích màu nào?”
Diêu Chước biết không tránh được việc mua đồ mới, nên cũng không muốn phụ lòng Nghiêm Chi Mặc. Tuy nhiên nhìn một hồi y hoa cả mắt, mãi sau mới lí nhí: “Phu quân, ta chọn không ra.”
Diêu Chước vội nói: “Tự nhiên là đều thích.”
Nghiêm Chi Mặc nghĩ ngợi rồi nói: “Vậy để ta chọn giúp ngươi nhé? Nếu chọn phải cái ngươi không ưng thì đổi lại.”
Diêu Chước gật đầu.
Nghiêm Chi Mặc đi hai chuyến lên trấn đã hiểu rõ ca nhi thời đại này đều thích những màu sắc rực rỡ chói lọi. Nhưng dùng con mắt thẩm mỹ hiện đại của hắn mà nói thì thực sự không sang trọng lắm.
Vì thế hắn chỉ cho Diêu Chước hai bộ, một bộ màu sắc tươi tắn, một bộ hơi trầm hơn một chút, dùng ngôn ngữ hiện đại thì là “màu cao cấp độ bão hòa thấp”. Bộ đầu tiên màu giáng sa, hơi giống màu hồng đậu nhuyễn đang thịnh hành hiện nay; bộ sau màu “yến vĩ thanh” (xanh đuôi én), đại khái gần giống màu tím nhạt.
Tiểu nhị cũng chọn cho Nghiêm Chi Mặc hai bộ áo dài kiểu thư sinh, một bộ màu thủy sắc (xanh nhạt) và một bộ màu lê nâu.
“Phía sau có phòng thay đồ, nam tử, nữ tử và ca nhi đều tách riêng, hai vị có thể vào mặc thử xem sao.”
Diêu Chước có chút không dám tách khỏi Nghiêm Chi Mặc, đặc biệt là một tiểu ca nhi như y nào đã từng c** q**n áo ở nơi xa lạ? Nghĩ đến thôi đã thấy trong lòng đánh trống.
Thấy ánh mắt Diêu Chước dõi theo mình toát lên ý cầu cứu, Nghiêm Chi Mặc liền che chở y, hỏi: “Phu phu chúng ta có thể dùng chung một phòng không?”
Tiểu nhị thấy nhiều cũng không trách, gật đầu: “Tự nhiên là được, mời hai vị sang bên này.”
Vào phòng riêng, bên trong có đốt hương rẻ tiền và một tấm bình phong trang trí. Diêu Chước hành động cẩn trọng, sợ làm hỏng đồ đạc người ta. Ngược lại Nghiêm Chi Mặc rất tự nhiên, ngoại trừ việc quần áo thời đại này mặc vào hơi phiền phức thì không gặp khó khăn gì.
Hai người lần lượt cởi áo cũ, thay đồ mới.
Nghiêm Chi Mặc chỉnh lại cổ áo cho Diêu Chước, còn Diêu Chước chỉnh lại đai lưng cho Nghiêm Chi Mặc.
“Màu khẩu trang này không hợp lắm, hôm nay mua vải về ta sẽ làm cái mới cho ngươi.”
Diêu Chước vừa vuốt phẳng nếp nhăn trên vạt áo Nghiêm Chi Mặc vừa nói: “Làm gì có nam nhân nào về nhà làm việc may vá thêu thùa, phu quân cứ thế này ra ngoài sẽ bị người ta cười chê đấy.”
Nghiêm Chi Mặc nắm lấy tay y xoa xoa: “Mặc kệ họ cười, ta may đồ cho phu lang nhà mình còn phải để ý ánh mắt người khác sao?”
Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân. Ngay cả tiểu nhị đã nhìn quen bao người cũng không thể không thừa nhận, đôi phu phu này đúng là móc treo quần áo. Sao lại có người mặc bộ đồ trông bình thường khi treo trên tường nhà mình thành ra hiệu quả kinh diễm thế này?
Đặc biệt là vị tiểu ca nhi này mặc bộ màu yến vĩ thanh, màu này hiếm có ca nhi nào chọn vì sợ làm xỉn màu da, nhưng vị này mặc vào lại hoàn toàn khác biệt! Còn vị thư sinh tướng công kia, đứng đó thôi đã thấy ngọc thụ lâm phong, dáng như tùng như trúc!
Hai người vừa xuất hiện, không chỉ tiểu nhị mà ngay cả mấy vị khách trong tiệm cũng quay lại nhìn. Kết quả là không lâu sau, mấy bộ trang phục tương tự còn lại trong tiệm đều bị khách tranh nhau lấy mang vào phòng thử. Những người không định mua đồ may sẵn thì chỉ đích danh muốn mua loại vải giống hệt.
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước nhanh chóng vào thử bộ còn lại, kích cỡ đều khá vừa vặn, chỗ nào cần sửa Diêu Chước bảo mang về nhà tự sửa là được, không cần phiền thợ may của tiệm.
Vì thế bộ thử sau cùng không cởi ra nữa mà mặc luôn ra tính tiền.
Hai bộ của Diêu Chước, một bộ 500 văn, một bộ 650 văn. Hai bộ của Nghiêm Chi Mặc đều là 700 văn. Tổng cộng hết 2550 văn, tức là khoảng hai lượng rưỡi bạc.
Chọn xong đồ may sẵn, lại chuyển sang chọn vải. Việc này vượt quá kiến thức của Nghiêm Chi Mặc nên giao toàn quyền cho Diêu Chước quyết định.
Diêu Chước chọn hai súc vải màu sẫm, bền chắc, ít bám bẩn để về làm vỏ chăn bông. Phần thừa có thể may được hai bộ áo bông mặc khi trời lạnh hơn. Lại chọn thêm hai súc vải bông trắng mịn để may áo lót thay đổi, hoặc làm mặt trong chăn bông.
Ngoài ra, trong những tiệm thế này thường có mấy cái giỏ đựng đầy vải vụn. Vải vụn được phân loại bán theo bó, mang về may đồ lặt vặt rất tiện, Diêu Chước nghiêm túc chọn hai bó.
Cuối cùng tính tiền, vì mấy súc vải đều là loại giá trung bình nên tốn khoảng 500 văn.
Tiệm vải cũng bán bông gòn làm sẵn, đã được làm sạch sẽ, về nhà là dùng được ngay. Nhưng Diêu Chước không cho Nghiêm Chi Mặc mua, bảo về hỏi người trong thôn xem nhà ai có thì mua lại, giá rẻ hơn ở đây nhiều.
Tiểu nhị làm xong mối làm ăn này cười tít cả mắt. Chưởng quầy đứng sau quầy quan sát, không quên gọi tiểu nhị lại dặn dò vài câu.
Khi tiểu nhị quay lại, trên tay cầm hai chiếc khăn tay, một chiếc cho ca nhi thêu hoa đào, một chiếc cho nam tử thêu trúc xanh. Chất liệu sờ vào rất tốt, đường thêu cũng tinh xảo.
“Hai vị, đây là quà tặng kèm của chưởng quầy chúng tôi, hoan nghênh lần sau lại đến.”
Chưởng quầy này quả là biết buôn bán. Nghiêm Chi Mặc gật đầu chào chưởng quầy từ xa, nhận lấy hai chiếc khăn tay.
Sau đó họ ra cửa, xuất phát đến trạm tiếp theo —— cửa hàng trang sức.
Hết chương 20.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 20
10.0/10 từ 18 lượt.
