Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 16


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Do đã hẹn ngày giao hàng tiếp theo với Thích Đăng Hiểu, nên trên đường về hôm qua, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước đã bàn bạc xong, sáng sớm nay sẽ lên núi hái quả cây sơn.


Ngoài ra còn có một việc cần làm, đó là đi tảo mộ cho cha mẹ nguyên chủ và mẹ của Diêu Chước. Cuộc hôn nhân của hai người ban đầu tuy không như ý, nhưng giờ đã tâm đầu ý hợp, tự nhiên nên đi tế bái một phen, an ủi người thân đã khuất nơi chín suối.


Trước khi ra cửa, ăn xong bữa sáng, Diêu Chước bưng cho Nghiêm Chi Mặc một chén thuốc, kèm theo một đĩa nhỏ đựng mấy miếng mứt trái cây. 


Nghiêm Chi Mặc bây giờ cứ nhìn thấy thuốc là đau đầu, bởi vì thang thuốc mới lần này hắn nếm thử tối qua quả thực đắng đến một tầm cao mới. Bày ra vẻ mặt thấy chết không sờn, hắn nín thở uống một hơi cạn sạch chén thuốc. Vừa định đưa tay lấy mứt trái cây thì phát hiện một miếng mứt đã được Diêu Chước đưa tới bên miệng.


Nghiêm Chi Mặc nhẹ nhàng há miệng ngậm lấy, cảm nhận vị chua ngọt lan tỏa. Có phu lang đút cho, hắn lập tức cảm thấy thuốc chẳng còn đắng chút nào.


“Ngươi cũng ăn một quả đi.” Nghiêm Chi Mặc được phu lang đút, liền cũng muốn đút lại cho phu lang, hắn nhặt một miếng mứt đưa qua. Diêu Chước theo thói quen từ chối: “Ta không ăn đâu, để dành cho phu quân ăn.”


Một gói mứt trái cây rất ít, cũng chỉ có hơn hai mươi quả, thực ra ăn chẳng được bao lâu.


“Cứ ăn đi, chúng ta mỗi ngày ăn một gói, sau này cũng vẫn mua nổi mà.”


Diêu Chước không lay chuyển được, đành ngậm lấy mứt trái cây ăn. Không thể không nói, thực sự rất ngon.


Khán giả xem mà lòng chua xót.


Quả nhiên tỏ tình xong là bầu không khí khác hẳn, cái mùi chua lòm của tình yêu này! Hừ hừ!


Phòng livestream này đã chuyển thành công từ chế độ ngây thơ sang chế độ ngược cẩu độc thân


Thôi thì, nói gì thì nói, cứ ném cho chủ phòng quả lôi trước đã!


Có lẽ do ăn đồ ngọt khiến tâm trạng tốt lên, hoặc giả là cảm xúc sau khi nói ra những lời hôm qua vẫn còn kéo dài đến tận bây giờ, khiến cho trên đường đi đến sau núi, hai người đều mặt mày hớn hở.


Trên đường gặp các đại thúc, tẩu tử, cô nương, ca nhi, ai nấy đều không nhịn được ghé tai nhau bàn tán, nói Nghiêm đồng sinh và ca nhi xấu xí kia tình cảm trông có vẻ rất tốt, đi đường cũng phải nắm tay nhau luôn kìa.



Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước không để tâm đến ánh mắt người khác, chỉ cần họ không đến trước mặt gây sự thì dù là lời hay hay tiếng xấu, tất cả chỉ coi như gió thoảng bên tai.


Hơn nữa Nghiêm Chi Mặc rất rõ ràng, cái thôn nhỏ bé này chỉ là điểm khởi đầu cho cuộc sống của hắn ở dị thế mà thôi. Sau này hắn nhất định sẽ rời khỏi đây, đưa Diêu Chước cùng đi ngắm nhìn những vùng đất rộng lớn hơn.


Khu mộ của thôn Thạch Khảm nằm ở một khu vực dưới chân núi sau. Theo sự phân chia của các gia tộc sống ở đây đời đời kiếp kiếp, đó cũng chính là khu mộ tổ tiên của các dòng họ. Phía ngoài xa hơn cũng có một số ngôi mộ cô độc, và ngoài cùng chính là bãi tha ma.


Nghiêm Chi Mặc dựa theo ký ức của nguyên chủ, tìm được bia mộ của hai ông bà Nghiêm.


Họ nhổ sạch cỏ dại trước mộ, lấy chậu đồng ra, bỏ giấy vàng vào rồi dùng bật lửa châm đốt. Người nhà nông sống nghèo khổ, thắp được mấy nén nhang, đốt chút giấy tiền đã là tốt rồi, ngay cả vàng mã hình nhân cũng không mua nổi, cơ bản không quá cầu kỳ về đồ cúng tế.


Đợi giấy vàng cháy gần hết, Nghiêm Chi Mặc kéo Diêu Chước cùng quỳ xuống trước mộ.


Không biết tại sao, từ lúc tỉnh lại hôm nay, hắn luôn cảm thấy tâm thần không yên, dường như có gì đó thôi thúc hắn phải làm một việc gì đó. Và cảm giác kỳ lạ ấy bỗng dưng biến mất ngay khoảnh khắc hắn quỳ xuống trước mộ. Hắn đoán, đó có lẽ là chút linh niệm còn sót lại của nguyên chủ.


Hai người gọi cha mẹ, sau đó cung kính dập đầu lạy ba cái trước bia mộ. Làm xong, trong lòng Nghiêm Chi Mặc nhẹ nhõm hẳn, dường như có thứ gì đó đã hoàn toàn rời đi. Hắn thầm nói trong lòng một tiếng: Lên đường bình an.


Rời khỏi mộ tổ nhà họ Nghiêm, hai người lại đến trước mộ mẹ của Diêu Chước. So với cha mẹ nguyên chủ, bia mộ của mẹ Diêu Chước có vẻ đơn sơ hơn nhiều.


Theo lời Diêu Chước kể, sau khi mẹ y qua đời, cha y không những không đến tảo mộ mà còn cấm y đến. Cho dù đôi khi Diêu Chước lén lút chạy tới, cũng không mua nổi nhang đèn giấy vàng, chỉ có thể nhổ cỏ, lau chùi bia mộ và trò chuyện với mẹ.


Đây là lần đầu tiên có người cùng Diêu Chước đến thăm mẹ.


Hai người cùng làm, mất gấp đôi thời gian mới dọn dẹp sạch sẽ xung quanh. Đặt lư hương, cắm nhang xong, Diêu Chước nắm tay Nghiêm Chi Mặc nói với bia mộ: “Nương, con thành thân rồi. Phu quân con tên là Nghiêm Chi Mặc, chàng ấy… đối với con rất tốt, hứa sẽ chăm sóc con cả đời. Nương có thể yên tâm rồi, không cần lo lắng cho con nữa.”


Trước khi đi, Diêu Chước lưu luyến sờ lên bia mộ lạnh lẽo vài cái, lại một lần nữa chào tạm biệt mẹ.


.


Lần thứ hai vào sau núi, tâm trạng của hai người đã khác hẳn lần đầu. Đặc biệt là Diêu Chước, sau khi được Nghiêm Chi Mặc chỉ điểm, sau núi trong mắt y giờ đây hoàn toàn là một tòa núi vàng.


Tuy rằng xưa nay người trong thôn đều dựa vào ngọn núi này để kiếm ăn, nhưng cách kiếm tiền mưu sinh cũng chỉ quanh quẩn ở việc đốn củi, hái thuốc, săn thú rừng. Nhưng sự xuất hiện của Nghiêm Chi Mặc lại khiến những loài thực vật trước kia không ai ngó ngàng tới đều có thể biến thành bạc trắng.


Lần lên núi này, Diêu Chước đặc biệt rút kinh nghiệm từ lần trước, vót sẵn hai cây gậy gỗ làm gậy chống. Mình một cây, phu quân một cây. Như vậy khi lên xuống núi tốc độ sẽ nhanh hơn, cũng không lo bị ngã. Nhất là làm thế thì phu quân cũng không cần phải phân tâm dìu đỡ y nữa.



Lúc này đã có mục tiêu rõ ràng, hai người rất nhanh đã đến rừng cây sơn.


Nghiêm Chi Mặc lấy từ trong giỏ ra một tấm ga trải giường cũ, giũ ra trải lên lớp lá rụng dưới gốc cây. Sau đó hai người mỗi người cầm một cành cây dài, đập loạn xạ vào cành cây sơn.


Phần lớn quả sơn đều rơi xuống tấm ga, cũng có một số ít bay ra ngoài. Hai người chia nhau cẩn thận tìm kiếm nhặt về, tiện thể nhặt luôn cả những quả tự rụng.


Trong lúc đó lại xảy ra một sự cố nhỏ. Khi Diêu Chước đang đánh quả, vô tình làm gãy một đoạn cành cây rơi thẳng xuống người y. Cành cây không nặng, không đến mức gây thương tích, nhưng lá cây lại quệt qua mu bàn tay và một bên mặt.


Cố tình trước đó, vì nghĩ nơi này không có người, cộng thêm việc đeo khẩu trang khi làm việc gây khó thở, nên Diêu Chước đã tháo khẩu trang ra khi vào rừng.


Nghĩ đến uy lực của “cây cắn người”, Diêu Chước nhất thời không dám cử động.


Bên kia Nghiêm Chi Mặc thấy vậy liền sải bước chạy tới, tuy chỉ có vài bước nhưng cũng đủ khiến hắn thở hồng hộc.


“Để ta xem nào, có sao không?” Nghiêm Chi Mặc lo lắng kéo tay Diêu Chước kiểm tra, lại nhìn sườn mặt phu lang nhà mình. Kỳ lạ là nhìn kỹ thế nào cũng không thấy chút dấu vết dị ứng nào.


“Ngươi có cảm thấy đau hay ngứa không?” Nghiêm Chi Mặc hỏi.


Diêu Chước được phu quân nắm tay, thấy phu quân quan tâm mình như vậy, nỗi lo lắng trong lòng đều biến thành niềm hạnh phúc tràn đầy.


Bình tĩnh lại, y nghi hoặc lắc đầu: “Thật sự… không có, nhưng vừa rồi đúng là có chạm vào thật.”


Đáy lòng Nghiêm Chi Mặc lóe lên một suy đoán, nhưng lại không dám chắc chắn.


“Thực ra cái gọi là ‘cắn người’ của cây sơn là một phản ứng dị ứng, tùy theo thể chất mỗi người mà phản ứng khác nhau. Có lẽ ngươi thuộc số ít người không bị dị ứng với cây sơn.”


Vừa nói xong suy đoán này, Nghiêm Chi Mặc thấy mắt Diêu Chước sáng lên, thầm nghĩ: Hỏng rồi.


Giây tiếp theo, hắn vội giữ chặt tay Diêu Chước đang định cúi xuống chạm vào lá cây sơn.


“A Chước, nhỡ vừa rồi chỉ là ngoại lệ thì sao? Tuy ta cũng biết bài thuốc trị dị ứng cây sơn, nhưng cảm giác đó cũng chẳng dễ chịu chút nào đâu.”


Diêu Chước lại kiên trì nói: “Phu quân vừa rồi có thể không nhìn thấy, nhưng những chiếc lá đó thực sự đã rơi trúng tay và mặt ta. Nếu bị cắn thì đã sớm nổi phản ứng rồi. Ta từng thấy người trong thôn bị cây cắn, ban đỏ nổi lên rất nhanh, đến lúc xuống núi còn có chỗ biến thành mụn nước vỡ ra nữa.”



“Nhưng mà…” Nghiêm Chi Mặc vẫn không tán thành việc Diêu Chước tùy tiện thử, nhưng Diêu Chước đã ngồi xổm xuống, nhìn về phía đoạn cành cây bên cạnh.


“Phu quân đừng lo, thế này đi, ta dùng ngón tay chạm nhẹ một cái trước. Cho dù có bị cắn thật thì phu quân cũng có cách trị mà, phải không?”


Nghiêm Chi Mặc nghĩ nghĩ, đúng là hắn từng đọc trong sách thấy một loại rau dại có thể trị dị ứng cây sơn, tên là rau Bút Ống (thủy cần), vừa rồi trên đường lên núi hắn còn nhìn thấy một bụi.


Nếu Diêu Chước đã nói vậy, hắn cũng ngồi xổm xuống cùng.


“Được, nhưng nhất định phải cẩn thận, chỉ được dùng đầu ngón tay chạm nhẹ một cái thôi.”


Diêu Chước ngoan ngoãn gật đầu, vươn một ngón tay nhanh chóng chọc nhẹ vào lá cây sơn, rồi nhìn lại ngón tay, không hề có phản ứng gì.


Tiếp đó y to gan hơn, bất chấp sự ngăn cản của Nghiêm Chi Mặc, dùng sức bứt một chiếc lá đặt vào lòng bàn tay. Đợi một lúc lâu, vẫn không có phản ứng gì. Nếu là người bình thường, lúc này tay đã nổi đầy ban đỏ rồi.


Diêu Chước vui vẻ khoe với Nghiêm Chi Mặc: “Phu quân nhìn xem, thật sự không sao cả!”


Nghiêm Chi Mặc cũng rất ngạc nhiên, người không dị ứng với cây sơn thực sự quá ít. Chính vì thế sau này mới sinh ra nghề “thợ cạo sơn”, tuy ở cổ đại thu nhập khả quan nhưng người làm được lại vô cùng hiếm hoi.


“Như vậy ta có thể leo cây hái quả rồi, cách làm trước đó của chúng ta ngốc quá.”


Vừa nghe đến leo cây, Nghiêm Chi Mặc liền không đồng ý: “Leo cây sơn quá nguy hiểm.”


Huống chi khu rừng cây sơn này hoàn toàn hoang dã, không ai chăm sóc, mọc trên đỉnh núi này không biết bao nhiêu năm, cây nào cây nấy đều vô cùng cao lớn. Hơn nữa đặc điểm của cây sơn là thân cây thẳng tắp vươn lên cao, so với các loại cây khác thì độ khó khi leo trèo càng lớn.


Nhưng nghĩ đến đây, Nghiêm Chi Mặc đột nhiên bắt đầu nhớ lại, các thợ cạo sơn leo cây như thế nào nhỉ?


Nhờ trí nhớ tốt hơn người thường, trong đầu Nghiêm Chi Mặc hiện lên những hình ảnh từng xem trong phim tài liệu ——


Các thợ cạo sơn sẽ dùng dây thừng quấn quanh thân cây vài vòng, tạo thành những điểm đặt chân nhân tạo. Cứ cách một khoảng đều nhau lại quấn như vậy, quấn lên đến độ cao cần thiết, một chiếc thang bám vào thân cây liền được hoàn thành.


Hắn mô tả phương pháp này cho Diêu Chước nghe, Diêu Chước lập tức hiểu ngay.


“Đáng tiếc trong tay không có dây thừng.” Diêu Chước tiếc nuối nói.



Thực ra trên giỏ có dây, nhưng thứ nhất là chiều dài không đủ, thứ hai là không thể tháo ra được.


Nhưng rất nhanh y lại phấn chấn nói: “Không sao, chúng ta có thể về nhà bện thêm nhiều dây thừng để dự phòng.”


Việc bện dây thừng này cũng giống như nhóm lửa, Nghiêm Chi Mặc thực sự không biết làm. Hắn chỉ có chút kiến thức từ sách vở và mạng internet, còn kỹ năng của Diêu Chước đều được tích lũy vững chắc qua cuộc sống hàng ngày.


“Không sao, cứ theo cách hiện tại của chúng ta, đánh hết quả ở chỗ thấp xuống trước, cũng đủ để giao lô hàng đầu tiên cho Thích chưởng quầy rồi.”


Rốt cuộc diện tích rừng cây sơn này rất lớn, nếu ở đời sau thì đây chắc chắn là một khu rừng nguyên liệu công nghiệp ngon lành.


Diêu Chước vừa đánh quả sơn vừa lẩm bẩm: “Nếu cả cánh rừng này đều là của nhà mình thì tốt biết mấy, sẽ không cần lo người khác tranh cướp.”


Dù sao người lên núi mỗi ngày cũng không ít, giấu được nhất thời chứ không giấu được cả đời. Làm cái nghề kiếm tiền mà cứ phải lén lút, trong lòng Diêu Chước cũng thấy ấm ức.


Nghe đến đây, Nghiêm Chi Mặc đột nhiên nảy ra ý tưởng.


Nếu rừng hoang dã không thể thuộc sở hữu cá nhân, vậy nếu… mua luôn ngọn núi này thì sao?


Chuyện mà người khác cả đời cũng không dám nghĩ tới, đối với Nghiêm Chi Mặc chỉ là một vòng nhỏ trong kế hoạch tương lai. Hắn sợ nói ra đột ngột sẽ dọa Diêu Chước, nên tạm thời giữ trong lòng, định bụng sau này tìm người hỏi thăm chế độ mua bán hoặc thầu núi rừng thời đại này rồi tính tiếp. Vẽ bánh sớm không bằng làm tốt chuyện trước mắt.


Bận rộn hơn hai canh giờ, tính cả thời gian nghỉ ngơi uống trà, hai phu phu hợp sức đã thu được một đống lớn quả cây sơn.


Một nửa bỏ vào hai cái giỏ, phần còn lại dùng ga trải giường gói lại thành tay nải, xỏ một cành cây dài qua giữa, hai người mỗi người một đầu khiêng xuống núi.


Lần này để che mắt, họ cũng phủ lên trên giỏ không ít quả dại, nấm và hạt dẻ gai nhặt được.


Hai người rời khỏi đường chân núi, đi vào trong thôn. Chưa đi được mấy bước đã nghe thấy tiếng trẻ con cãi nhau ầm ĩ bên đường, hai người vội nhìn sang.


Chỉ thấy một đứa bé gầy như que củi bị đẩy ngã xuống đất, rau dại trong tay vương vãi khắp nơi, không ít rau đã bị dẫm nát.


Mà đứa trẻ to xác cầm đầu đang vừa đá vừa đánh người kia, không phải Nghiêm Đại Trạch thì là ai?


Chỉ trong nháy mắt, Nghiêm Chi Mặc nhạy bén nhận ra khí áp quanh người Diêu Chước giảm xuống nhanh chóng, sắc mặt trong phút chốc trở nên lạnh băng.


Hết chương 16.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 16
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...