Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 114
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Người già thường nói, mang thai ba tháng đầu tin tức không nên truyền bậy. Bình thường chỉ báo cho người nhà và những người thân cận biết.
Cho nên chuyện Diêu Chước có thai, Nghiêm Chi Mặc tạm thời chỉ nói cho Phương Nhị Nương và nhắc qua một câu trong thư gửi Thích Đăng Hiểu.
Diêu Chước hiện giờ đi lại bất tiện, Thích Đăng Hiểu bèn hồi âm rằng đợi khi thai tượng ổn định, y sẽ bế Xảo ca nhi đến Nghiêm trạch làm khách. Y còn nói muốn tự tay may vài bộ quần áo nhỏ cho em bé của Diêu Chước.
Về phần Nghiêm Chi Mặc, hắn hận không thể túc trực bên cạnh Diêu Chước mọi lúc mọi nơi, quả thực là nâng trên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan.
Phương đại phu chỉ dặn không được làm việc nặng, nhưng hắn thì đến cái chén trà cũng không nỡ để Diêu Chước tự mình cầm.
Cứ thế qua vài ngày, Diêu Chước thực sự không nhịn được nữa: “Phu quân, ta ở nhà suốt ngày không bước chân ra khỏi cửa, ăn ngon uống tốt, đâu dễ xảy ra chuyện như vậy, ngươi đừng lo lắng quá. Ngươi xem mấy ngày nay, ta béo lên một vòng, còn ngươi lại gầy đi rồi.”
Sự lo lắng của Nghiêm Chi Mặc, Diêu Chước đều nhìn thấy cả. Ban đầu y nghén hơi nặng, ăn không ngon ngủ không yên, nhưng uống vài thang thuốc của Phương đại phu thì đã đỡ hơn nhiều. Kết quả người ăn không ngon ngủ không yên giờ lại biến thành Nghiêm Chi Mặc. Ban đêm Diêu Chước chỉ trở mình một cái, Nghiêm Chi Mặc đã tỉnh dậy ngay. Nếu y dậy đi vệ sinh, hắn hận không thể dìu y đi từng bước.
“Ta dù sao cũng xuất thân thôn quê, không yếu ớt như ca nhi trong thành. Trong thôn chúng ta, không biết bao nhiêu người vác bụng bầu xuống đồng làm việc, thậm chí còn đẻ rơi ngay ngoài ruộng ấy chứ. Ngươi biết lão nhị nhà Mạc đại nương tên là Điền Sinh không? Cái tên đó chính là từ đấy mà ra. Huống chi ca nhi chúng ta tuy khó thụ thai, nhưng một khi đã có thì sức khỏe rắn rỏi hơn nữ tử nhiều.”
Từ khi lên huyện thành, Diêu Chước cũng nghe kể về cách dưỡng thai của các phu nhân, phu lang nhà giàu. Nào là mười ngón tay không dính nước xuân, thậm chí ngày nào cũng ăn một bát tổ yến. Lúc trước y không biết tổ yến là gì, nghe Nghiêm Chi Mặc giải thích xong càng không hiểu sao người ta lại bỏ cả đống tiền ra ăn nước dãi chim yến.
Tóm lại theo y thấy, mình mang thai, phu quân ngày ngày ở bên bầu bạn, lại không cần xuống đồng làm việc, lên núi kiếm củi, đã là cuộc sống thần tiên mà trước khi xuất giá nằm mơ cũng không dám nghĩ tới rồi.
Nghe vậy Nghiêm Chi Mặc chỉ thấy đau lòng. A Chước nhà hắn trước kia chịu khổ nhiều quá nên yêu cầu đối với cuộc sống mới thấp đến thế. Nhưng thấy Diêu Chước lên tiếng, hắn cũng tự kiểm điểm lại bản thân, xem mình có phải lo lắng thái quá hay không.
“Ta quản ngươi chặt quá, sau này sẽ không thế nữa.”
Diêu Chước cười bất đắc dĩ: “Ta không phải chê ngươi quản ta. Huống chi đó không phải quản, là chăm sóc, nói ra người khác ghen tị còn không kịp ấy chứ.”
Y đổi giọng, lo lắng nói: “Nhưng mấy đêm nay ngươi ngủ cứ như bị bóng đè, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.”
Bị Diêu Chước nhắc, Nghiêm Chi Mặc mới nhớ lại giấc mơ lặp đi lặp lại những ngày qua. Hắn chớp mắt, xua tan những hình ảnh đó trong đầu.
Những giấc mơ đều không mấy tốt lành. Rõ ràng trước kia hắn không phải người hay lo nghĩ vụn vặt, gặp chuyện rối rắm là luẩn quẩn trong lòng. Kiếp trước đến cuối đời hắn đã có thể coi nhẹ sinh tử, vậy mà giờ đây lại không thể giữ vững tâm thái khi đối mặt với những nguy hiểm có thể xảy ra khi Diêu Chước sinh nở. Những điều này hắn không muốn, và cũng không cần nói cho Diêu Chước biết.
Hắn thở hắt ra: “Không có gì, chỉ là thỉnh thoảng mơ lại chuyện ở thành Hoài Giang thôi.”
Diêu Chước tin là thật: “Vậy tối nay chúng ta đốt thêm hương an thần, ta làm cho ngươi chút nước táo chua hạt sen uống nhé.”
Cứ thế gập ghềnh, hai người cuối cùng cũng chịu đựng qua tháng thứ ba.
Phương đại phu lại đến khám, thông báo thai tượng của Diêu Chước đã ổn định.
Tảng đá lớn trong lòng hai người rơi xuống đất. Nghiêm Chi Mặc ra lệnh phát tiền mừng cho tất cả mọi người làm công trong nhà, cửa hàng, xưởng, và cả gia đình Tưởng Nguyên Long. Vì là tiền mừng nên không phân biệt chức vụ, mỗi người đều được 200 văn xâu bằng chỉ đỏ.
Sau đợt phát tiền này, ít nhất là cả thôn Thạch Khảm đều biết tin Diêu Chước có thai. Hơn nữa bản thân y còn đang dưỡng thai trong tòa nhà lớn trên huyện, có người hầu kẻ hạ sai bảo.
Nhất thời, phụ nữ và ca nhi trong thôn tụ tập giặt giũ bên bờ sông đều bàn tán sôi nổi về chuyện nhà Nghiêm lão nhị, ai nấy đều không giấu được vẻ ngưỡng mộ.
“Trước kia ai mà ngờ được Nghiêm đồng sinh có ngày phát đạt như thế này. Nhìn nhà người ta xem, trên dưới thuê bao nhiêu người? Lần trước nghe thằng bé Đại Sơn bảo, người trên huyện làm còn không xuể, ngay cả phu nhân, tiểu thư nhà Huyện lão gia, rồi quyến thuộc nhà Trấn trưởng đều là khách quen của Nghiêm Chước Ký đấy!”
“Theo ta thấy, mệnh Chước ca nhi là mệnh có phúc!”
“Ngươi bây giờ thì nói hay lắm, lúc trước ai bảo với ta tướng mạo Chước ca nhi nhìn là biết phúc mỏng mệnh ngắn hả?”
“Ôi chao, lời này không được nói bậy đâu nha! Ta nào có nói xấu sau lưng Chước ca nhi bao giờ!”
Phương tam tẩu ôm chậu gỗ lớn đi ngang qua, nghe được một câu, cười khẩy rồi đi xa. Những người này cũng chẳng có ác ý gì, chỉ là thích buôn chuyện mua vui. Giờ đây chẳng ai dám nói nửa câu không phải về Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước, thậm chí cả người làm cho nhà họ Nghiêm, sợ đắc tội rồi lỡ mất cơ hội làm giàu theo.
Nàng về nhà, phơi quần áo xong liền vào bếp bận rộn. Đàn ông trong nhà đều đi làm ở vườn sáp mà Nghiêm đồng sinh hùn vốn với Thích chưởng quầy trên trấn, tính giờ thì khoảng một canh giờ nữa là về ăn cơm.
Hiện tại điều kiện gia đình khá giả, nàng hào phóng múc một gáo lớn bột mì trắng, chỉ trộn thêm một chút bột thô, định bụng tối nay tráng bánh ăn.
Đến giờ, ba cha con quả nhiên về đúng điểm, mặt mày ai nấy đều hớn hở.
Phương lão tam đặt cái cuốc xuống, nhận lấy khăn mặt sạch vợ đưa, lau mồ hôi. Hai đứa con trai kêu khát nước, tự đi tìm nước uống.
“Hôm nay ở vườn gặp chuyện gì vui thế?” Phương tam tẩu cầm lại khăn, tò mò hỏi.
“Hôm nay Nghiêm lão đệ dẫn Chước ca nhi đến vườn sáp, khen chúng ta làm việc tốt lắm! À đúng rồi, lần này Thích chưởng quầy cũng đi cùng. Ta trước giờ cứ tưởng Thích chưởng quầy là hán tử, ngươi đoán xem thế nào?”
Phương tam tẩu cũng tò mò: “Thế nào?”
Phương lão tam cười hề hề: “Thích chưởng quầy hóa ra là một ca nhi, nghe nói chồng hắn là ở rể đấy!”
Điều này quả thực bất ngờ. Phương tam tẩu từng nghe nói Thích chưởng quầy rất có bản lĩnh, không ngờ lại là một tiểu ca nhi. Nếu là trước kia, chuyện này gọi là kinh thế hãi tục, nhưng từ khi quen biết gia đình Nghiêm Chi Mặc, nàng lại thấy cũng chẳng có gì lạ.
Nhị Nương nhà họ Phương làm quản sự cửa hàng trên huyện, Khương Việt là quả phu lang mà quản lý cả mấy chục người trong xưởng. Lại nói Chước ca nhi, thường ngày cũng giúp cửa hàng tham mưu, tính sổ, chưa kể việc kinh doanh đồ móc len còn là của riêng y.
“Thời nay ai cũng bảo sinh con trai mới tốt, con trai mới gánh vác được gia đình. Tôi giờ lại thấy sinh con trai, con gái hay ca nhi đều như nhau cả, đều có thể có tiền đồ.”
Phương tam tẩu cảm thán một câu, quay đầu thấy hai đứa con trai từ bếp chui ra, mặt mũi lấm lét như vừa ăn vụng, không nhịn được cười mắng: “Đã rửa tay chưa đấy! Cứ như quỷ đói đầu thai không bằng!”
Mắng xong lại thầm nghĩ, tiếc là nàng không có cái phúc đó. Sinh thằng thứ hai xong, Vương đại phu trong thôn bảo nàng bị tổn hại thân thể, sau này khó sinh nở nữa. Nếu không nàng cũng muốn có một đứa con gái hay ca nhi thơm tho mềm mại.
“Nghiêm đồng sinh bọn họ về thẳng huyện hay ở lại thôn mấy ngày?” nàng quay lại chuyện chính, nếu là vế sau thì nhất định phải mang chút đồ sang tặng cho Chước ca nhi tẩm bổ.
Phương lão tam múc gáo nước giếng uống ừng ực, lau miệng đáp: “Ở lại đấy, bảo là còn muốn bàn với trưởng thôn chuyện ruộng đất. Giờ chắc đã về nhà rồi.”
Phương tam tẩu lập tức tính toán xem nên mang gì sang tặng.
……
Thôn Thạch Khảm, nhà mới họ Nghiêm.
Hôm nay vợ chồng Thích Đăng Hiểu sẽ ở nhờ tại đây, nên hôm qua Nghiêm Chi Mặc đã nhờ Bạch Đại Sơn nhắn tin về, bảo gia đình Tưởng Nguyên Long qua dọn dẹp trước.
Ngôi nhà này vẫn luôn được người nhà họ Tưởng trông coi, trong ngoài đều sạch sẽ không bụi bẩn.
Nói đến chuyện này, hai vợ chồng họ Tưởng cách đây không lâu cũng nhận được 400 văn tiền mừng. Một trăm văn một xâu nặng trịch, cất vào hòm tiền thấy lòng dạ vững vàng hẳn. Chủ nhân đối đãi chân thành, họ làm việc gì cũng tận tâm tận lực, không tiếc công sức.
Kinh Song là người cẩn thận, thấy hôm qua trời đẹp liền mang hết chăn đệm trong rương ra phơi nắng. Đảm bảo khi chủ nhân và khách khứa đến, chăn đệm đều thơm tho mềm mại.
Ban đêm, y cũng ở lại giúp việc bếp núc, phụ chủ nhân làm một bữa tiệc đãi khách. Thức ăn thừa không bày hết lên đĩa, Diêu Chước đặc biệt bảo y mang về nhà. Thấy Kinh Song ngại ngùng không dám lấy món mặn, Diêu Chước tự tay gắp đầy một hộp cho y.
“Trời nóng thế này, để lại cũng phí, cứ mang về ăn đi.”
Kinh Song cảm kích vô cùng, rối rít cảm ơn rồi mới ra về.
Buổi tối, trên bàn tiệc.
Bốn người đều không phải người ngoài nên bỏ qua được nhiều lễ tiết khách sáo rườm rà. Hơn nữa Thích Đăng Hiểu và Bùi Triệt lần đầu đến thôn Thạch Khảm, nhân dịp đi xem vườn sáp cũng muốn ở lại chơi hai ngày cho thư thả.
Đặc biệt thu hút sự chú ý là bên cạnh bàn ăn bát tiên, Xảo ca nhi đang ngoan ngoãn ngồi trên một chiếc ghế chân cao thiết kế khéo léo. Trước mặt bé có một bàn ăn nhỏ, đặt hai món đồ chơi cầm tay.
Chiếc ghế ăn dặm này, cùng với chiếc xe đẩy Thích Đăng Hiểu dùng đưa Xảo ca nhi đi chơi lần này, đương nhiên đều là tác phẩm của Nghiêm Chi Mặc. Giống như xe lăn, hắn vẽ bản vẽ bán cho Mộc lão bát, còn cặp hàng mẫu đầu tiên thì tặng cho vợ chồng Thích Đăng Hiểu làm quà.
Thích Đăng Hiểu là người dùng thử đầu tiên, khen không dứt miệng hai món đồ này. Nghiêm Chi Mặc còn cẩn thận ghi lại những ý kiến đóng góp để cải tiến, định bụng sau này sẽ làm một phiên bản nâng cấp hoàn hảo cho con mình.
Xảo ca nhi tuy ngoan ngoãn nhưng dù sao vẫn là trẻ sơ sinh, chẳng bao lâu đã bắt đầu khóc quấy. Bùi Triệt bế lên dỗ dành một lúc không được, đành trao lại cho Thích Đăng Hiểu. Thích Đăng Hiểu đoán con đói, bèn gọi vú nuôi đang chờ bên ngoài cùng Nguyên Bảo và Như Ý vào bế bé đi cho ăn.
Diêu Chước nhìn theo, trong lòng chất chứa bao nhiêu câu hỏi định bụng sẽ thỉnh giáo trực tiếp Thích Đăng Hiểu.
Vì thế sau bữa ăn, Nghiêm Chi Mặc và Bùi Triệt ngồi uống trà ở thư phòng, còn hai ca nhi thì vào phòng ngủ tâm sự chuyện riêng tư.
Đến khi trà đã nhạt, Thích Đăng Hiểu ra ngoài xem Xảo ca nhi một lát, lúc quay lại không nán lại lâu mà rón rén lui ra ngoài rèm.
Hắn đến thư phòng tìm Nghiêm Chi Mặc, cười khẽ nói: “Ta ra ngoài một chút, lúc quay lại thì Chước ca nhi đã ngủ rồi. Mang thai dễ mệt mỏi, ta hiểu rõ nhất. Ta cũng không tiện đánh thức y, ngươi vào xem sao đi.”
Nghiêm Chi Mặc vội chúc ngủ ngon, làm tròn bổn phận chủ nhà rồi đi vào phòng ngủ chăm sóc Diêu Chước.
Quả nhiên thấy tiểu ca nhi đang ngủ ngon lành, người nửa dựa vào đầu giường. Hắn mỉm cười, tiến lại nhẹ nhàng đỡ người nằm xuống ngay ngắn, rồi tính toán cách cởi áo ngoài cho y mà không làm y thức giấc.
Lúc xoay xở, Diêu Chước hé mắt một chút.
“Phu quân?” Y ngơ ngác chớp mắt, “Thích chưởng quầy đâu rồi?”
“Đêm đã khuya, Thích chưởng quầy và Bùi đại ca đi nghỉ rồi.”
Diêu Chước buồn ngủ rũ rượi, thuận theo nâng tay lên, mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Đến khi tắt đèn, cùng nằm xuống giường đã là chuyện của nửa canh giờ sau.
Đêm hè nóng nực, chỉ đắp một tấm chăn mỏng.
Diêu Chước nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say. Trong bóng tối lờ mờ, Nghiêm Chi Mặc ngắm nhìn gương mặt say ngủ của y, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên má.
Hết chương 114.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 114
10.0/10 từ 18 lượt.
