Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 109


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Đông nam hùng tráng,


Giang Ngô đô hội,


Tiền Đường nổi tiếng phồn hoa.


Liễu khói cầu sơn,


Màn xanh rèm gió,


Lô nhô mười vạn nóc nhà.*


*(bài thơ Vọng Hải Triều của Liễu Vĩnh, bản dịch của Nguyễn Xuân Tảo trên thivien)


Kiếp trước Nghiêm Chi Mặc từng đọc qua bài từ này, nay có thể mượn để miêu tả thành Hoài Giang.


Là cố đô triều đại cũ, lại nằm ở vị trí giao thông huyết mạch chín tỉnh, nên thương nghiệp phát đạt, văn vật hưng thịnh. Dưới ngòi bút của vô số tao nhân mặc khách, Hoài Giang hiện lên như chốn ôn nhu hương thấm đẫm phong tình.


Chỉ tiếc rằng, vẻ ngoài yên bình đó nếu bị xé toạc, cũng chỉ là chuyện trong một đêm.



Ban đầu, thành Hoài Giang áp dụng thái độ mặc kệ đối với nạn dân, hoàn toàn xuất phát từ tâm lý “thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện” của Tri phủ. Gã làm quan nhiều năm, kiếm chác đầy túi ở Hoài Giang, tự cho rằng mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Nơi nào năm nào chẳng có thiên tai, hạn hán, châu chấu… cũng chưa thấy lần nào thực sự ảnh hưởng quá lớn. Cho nên lần này, thấy ngoài cửa thành chỉ tụ tập khoảng hai trăm nạn dân, gã căn bản không để vào mắt.


Nào ngờ, chỉ một trận lụt nhỏ lại kinh động đến kinh thành, Hoàng thượng còn phái khâm sai xuống tuần tra. Càng không ngờ hơn là, khi khâm sai tới, gã vì giữ mũ quan, suốt đêm cho người lùa nạn dân vào trong thành, chính hành động này đã gây ra đại họa!


Dịch bệnh lây lan nhanh hơn sức tưởng tượng của mọi người. Rất nhanh, Nghiêm Chi Mặc đã nghe nói về triệu chứng của dịch bệnh lần này. Ban đầu là sốt, tiếp theo bắt đầu nôn mửa tiêu chảy, toàn thân đau nhức. Người có sức đề kháng tốt thì còn có thể gắng gượng qua, đến giai đoạn sau triệu chứng sẽ giảm nhẹ. Nhưng nếu thể chất vốn yếu, đợi đến khi ho ra máu thì coi như khó thoát một kiếp.


Hiện giờ về đêm, dường như có thể nghe thấy tiếng r*n r* đau đớn của người bệnh vọng lại từ ngoài đường. Thậm chí có ngày, không ít nhà cùng lúc đưa tang, tiền giấy bay lả tả, theo gió rơi vào sân nhà hai bên đường phố.


Cảnh tượng này thật sự xui xẻo. Nghiêm Chi Mặc thấy định thuận tay nhặt lên, bị Diêu Chước ngăn lại. Y mặt trầm như nước, tự mình nhặt những tờ tiền giấy đó ném vào bếp lò thiêu hủy. Diêu Chước về sau chỉ nói, thân thể Nghiêm Chi Mặc không tốt, vía nhẹ, sợ hắn dính phải thứ không sạch sẽ.


Nghiêm Chi Mặc cũng hiểu điều đó, nên mấy ngày nay đều không chạy loạn, chỉ ngồi lì ở bàn sách múa bút.


Không khí trong phòng livestream cũng trở nên u ám.


Chủ phòng xui xẻo quá, sớm hai ngày rời đi thì đã không gặp chuyện này.


Rõ ràng là một trong những thành phố phồn hoa nhất đất nước, trình độ quản lý lại thấp kém như vậy, cạn lời.


Emo quá, tôi chỉ muốn xem quá trình kiếm tiền vui vẻ hàng ngày thôi, tại sao phòng livestream lại nặng nề như hiện thực thế này.


Thoáng chốc, kể từ khi phong tỏa thành, đã trôi qua năm ngày.


Năm ngày này Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước không bước chân ra khỏi cửa. Chỉ có Nguyên Bảo vốn sức khỏe tốt nhất, đeo khẩu trang cẩn thận, tránh đám đông, ra ngoài nghe ngóng tin tức một lần và mua thêm ít thịt thà rau củ.



Buổi chiều, có quan sai gõ cửa kiểm tra xem trong nhà có người nhiễm bệnh hay không. Nếu có sẽ bị đưa đi cách ly tập trung tại y quán trong thành. Nghe Nghiêm Chi Mặc nói về cách lây lan của dịch bệnh, vất vả lắm mới đuổi được quan sai đi, Diêu Chước vẫn thấy tim đập chân run. Y lập tức sai Nguyên Bảo và Như Ý lấy “rượu mạnh” (cồn) Nghiêm Chi Mặc chuẩn bị ra, phun khử trùng toàn bộ cổng lớn và bậc thềm.


Mấy ngày nay y sầu não thấy rõ, khóe miệng còn nổi cả vết nhiệt. Nghiêm Chi Mặc bảo Như Ý xuống bếp nấu chè đậu xanh bách hợp giải nhiệt. Minh ca nhi đang ngồi vẽ tranh dưới cửa sổ, nghe vậy cũng lon ton chạy theo Như Ý xuống bếp đòi học nấu chè.


Đợi nó chạy xa, Diêu Chước sực nhớ ra điều gì, nói với Nghiêm Chi Mặc: “Nhắc mới nhớ, tối qua ta đi vệ sinh đêm, lờ mờ nghe thấy Minh ca nhi nói mớ. Ta cũng nghe không rõ lắm, lúc đầu tưởng nó gọi cha mẹ, sau nghe kỹ lại thì giống như đang gọi A tỷ hơn.”


Đứa trẻ tầm tuổi này, hiếm có đứa nào không quyến luyến cha mẹ, lại càng quấn quýt tỷ tỷ. Huống hồ Minh ca nhi ở bên cạnh họ cũng được một thời gian, chưa từng nhắc đến người nhà, đây là lần duy nhất Diêu Chước vô tình nghe được manh mối trong mơ.


“Có lẽ người nó muốn tìm chính là tỷ tỷ nó. Còn cha mẹ… liệu có phải đã không còn nữa không?” Nghiêm Chi Mặc đưa ra phỏng đoán, cùng Diêu Chước suy luận một hồi nhưng cũng chẳng đi đến kết quả xác thực nào.


Nghĩ đến việc đáng lẽ giờ này xe ngựa đã đi được trăm dặm đường, Diêu Chước không khỏi che khóe miệng đau rát, rầu rĩ nói: “Dịch bệnh này không biết bao giờ mới kết thúc. Những người xứ lạ như chúng ta chẳng lẽ vĩnh viễn không được ra khỏi thành sao?”


Đây cũng là vấn đề quan trọng nhất mà Nghiêm Chi Mặc trăn trở mỗi ngày.


Hắn đứng dậy, đi đến bàn sách lấy xấp giấy đặt dưới cái chặn giấy đưa cho Diêu Chước.


Diêu Chước nhận ra đây là thứ Nghiêm Chi Mặc thức đêm viết mấy hôm nay, trước đó y chưa từng xem qua. Lúc này nhận lấy đọc kỹ, dù tốc độ đọc chưa nhanh nhưng không ảnh hưởng đến việc hiểu nội dung.


Đây là một bản kế sách, giống như bản hắn từng dâng cho Bàng tri huyện ở huyện Song Lâm. Điểm khác biệt là bản kia nói về nông cụ đồng ruộng, còn bản này nói về y tế phòng dịch.


“Phu quân, ngươi còn hiểu y thuật sao?” Diêu Chước thấy nhiều từ ngữ chuyên môn, ngạc nhiên hỏi.


Nghiêm Chi Mặc lắc đầu: “Ta đối với y thuật dốt đặc cán mai. Những gì viết trên giấy đều là kinh nghiệm tích lũy từ thế giới kiếp trước của ta. Thế giới đó cũng có bệnh truyền nhiễm, nhưng chỉ cần ứng phó thỏa đáng thì dịch bệnh hoàn toàn có thể kiểm soát. Ngược lại nếu mặc kệ thì có thể vạ lây vô số tính mạng.”



Tờ giấy trên tay nhẹ bẫng nhưng giờ phút này lại nặng tựa ngàn cân.


“Chỉ là chúng ta ở nơi đất khách quê người, ta lại chỉ có công danh đồng sinh, muốn tìm đường dâng lên mà được trọng dụng thực sự không dễ. Huống hồ… quân tử vô tội, hoài bích có tội (người vô tội nhưng mang ngọc quý thì có tội).”


Diêu Chước sớm đã không còn là ca nhi thôn quê kiến thức hạn hẹp, nghe vậy lập tức hiểu ra thâm ý. Nhìn thái độ đối với nạn dân trước đó, tri phủ Hoài Giang rõ ràng không phải quan tốt. Trước kia dâng kế sách cho Bàng tri huyện là nhờ có Vưu Bằng Sơn dẫn tiến, hơn nữa Bàng tri huyện xuất thân nhà nông nên hiểu tầm quan trọng của nông nghiệp.


“Tri phủ không làm được, chẳng phải còn có khâm sai sao? Khâm sai thay mặt Hoàng thượng, tri phủ có to đến mấy cũng không qua mặt được chứ.”


Diêu Chước nói xong, thấy Nghiêm Chi Mặc khẽ gật đầu.


“Ta cũng nghĩ vậy. Nếu có thể trực tiếp trình lên khâm sai thì ổn thỏa nhất.”


Sau một thoáng im lặng, Nghiêm Chi Mặc lại thốt ra một câu kinh người:


“Nếu vị khâm sai này không phải hạng bất tài vô dụng, ta còn có cách lấy được phương thuốc đối phó dịch bệnh này.”


Diêu Chước biết bí mật của Nghiêm Chi Mặc nên nhanh chóng phản ứng lại phương thuốc đó đến từ đâu. Y không khỏi liên tưởng xa xôi, ngón tay xoắn khăn tay đến mức thắt nút.


Nghiêm Chi Mặc giữ tay Diêu Chước lại, nghiêm túc nói: “Đây chính là điều ta muốn bàn bạc với ngươi. Chúng ta đóng cửa ở trong nhà, ta nắm chắc sẽ không bị lây bệnh. Nếu đi dâng phương thuốc, ngược lại có khả năng làm chim đầu đàn, bị người ta nhắm vào.”


Diêu Chước mím môi, không do dự quá lâu.


“Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp chùa. Chúng ta không vì tích đức cho mình thì cũng tích phúc cho con cái sau này. Ta cảm thấy đã có thứ này trong tay… vẫn nên nghĩ cách dâng lên, cứu được thêm một người là tốt một người.”



Đã thống nhất ý kiến, việc này không nên chậm trễ. Nghiêm Chi Mặc bắt đầu suy tính làm sao để đưa đồ vật đến tay khâm sai.


Không ngờ hắn chưa kịp tìm mối quan hệ thì đã nghe thấy tiếng quan sai gõ chiêng thông báo khắp phố lớn ngõ nhỏ. Hóa ra ngay cả Kỷ đại phu đức cao vọng trọng nhất trong thành cũng bó tay với dịch bệnh này. Hiện tại khâm sai đích thân hạ lệnh, chiêu mộ nhân tài trong thành hiến kế đối phó dịch bệnh, nếu được chọn dùng sẽ trọng thưởng.


Quan sai đi khắp hang cùng ngõ hẻm rao đến khản cả cổ. Trước kia những việc này chỉ cần dán cáo thị ngoài nha môn là xong. Nhưng lần này dịch bệnh hoành hành, nhà nhà đóng cửa then cài, dán cáo thị cũng chẳng ai xem. Họ vốn định lười biếng, ngặt nỗi vị khâm sai kia thiết diện vô tư, ngay cả tri phủ đại nhân còn phải cung kính, nói gì đến đám sai nha bên dưới?


Khi họ đi đến trước cửa tiểu viện Nghiêm Chi Mặc thuê, thấy cổng viện đột nhiên mở ra thì giật nảy mình. Đợi nghe rõ nguyên do Nghiêm Chi Mặc tự ứng cử, họ đều lộ vẻ không thể tin nổi. Phải biết ngay cả Kỷ đại phu của Hồi Xuân Đường còn bó tay, thư sinh này chẳng lẽ có phép tiên?


Nghiêm Chi Mặc giải thích là tổ tiên có người làm nghề y, những ghi chép trên giấy này đều là từ bút ký tổ tông để lại. Chuyện càng nói mơ hồ thì dường như càng dễ khiến người ta tin tưởng.


Quan sai bán tín bán nghi đưa hắn về nha môn báo cáo. Khi được biết họ là người đầu tiên thực sự dẫn người về phục mệnh, thái độ đối với Nghiêm Chi Mặc lập tức thân thiết hơn hẳn. Có khâm sai tọa trấn, chuyện lập công này biết đâu lại giúp họ thăng quan phát tài.


Nghiêm Chi Mặc bị mời đến nha môn, ngồi đợi ở phòng bên rất lâu. Trà trên bàn đã nguội lạnh, cuối cùng mới có người vào thông báo, mời hắn sang chính sảnh gặp mặt khâm sai đại nhân.


Nghiêm Chi Mặc là thảo dân, gặp ai cũng phải quỳ. Nhưng vị khâm sai lần đầu gặp mặt này lại không để hắn quỳ lâu, vừa lên đã miễn lễ.


Khâm sai rõ ràng rất hứng thú với kế sách của Nghiêm Chi Mặc, liên tiếp đặt câu hỏi, Nghiêm Chi Mặc đối đáp trôi chảy. Đồng thời hắn cũng xác nhận trong lòng, vị khâm sai này tốt hơn tên tri phủ kia gấp vạn lần, ít nhất là một vị quan làm việc thực sự.


Nói chuyện hồi lâu, Nghiêm Chi Mặc mới có cơ hội ngẩng đầu nhìn kỹ vị đại quan này. 


Tuy nhiên, chính cái nhìn lơ đãng này khiến hắn kinh hãi trong lòng.


Có ai có thể nói cho hắn biết, tại sao đường đường là khâm sai đại nhân, thế mà lại có năm phần giống với Minh ca nhi đang chơi cắt giấy ở nhà lúc hắn đi không?


Hết chương 109.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 109
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...