Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 101


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Chủ nhân của Như Ý Cư là Lộ thị ở Ngũ Châu. Thiếu chủ nhân hiện tại nắm quyền là Lộ Ngọc Lâm, con trai cả của Lộ thị, năm nay vừa tròn 25 tuổi.


Nghe nói quanh năm suốt tháng, Lộ Ngọc Lâm không ở lại Ngũ Châu bao nhiêu ngày, mà phần lớn thời gian đều đi tuần tra các cửa hàng dưới danh nghĩa Lộ thị hoặc khảo sát các khu vực chưa mở tiệm, tóm lại là vô cùng bận rộn. 


Tửu lầu Như Ý Cư ở huyện Song Lâm này, trong số tất cả các chi nhánh của Lộ thị vốn dĩ không hề nổi bật. Bởi Song Lâm không phải là một huyện lớn, việc kinh doanh chỉ ở mức bình thường, không quá nóng cũng chẳng quá lạnh, không có gì đáng chú ý.


Mỗi lần Lộ Ngọc Lâm đến tuần tra, y cũng chỉ dừng lại một chút, kiểm tra sổ sách xong là rời đi ngay, không lưu lại lâu.


Duy chỉ có lần này là ngoại lệ.


Theo lời Sầm chưởng quầy giới thiệu, thiếu chủ nhân đã đến huyện Song Lâm từ ngày hôm trước, đúng lúc Nghiêm Chi Mặc về thôn sắp xếp việc tiếp đãi tri huyện. Vì thế y đã ở lại hai ngày, sắp xếp cuộc gặp mặt lần này.


Vừa bước vào cửa, liền thấy một vị công tử ca đang ngồi sát cửa sổ, thân mặc tơ lụa, toàn thân toát lên vẻ phú quý, dung mạo tuấn mỹ, tư thái lỗi lạc.


Hình ảnh này nhan sắc quá cao, tôi bị đánh gục rồi (ôm ngực) (từ từ ngã xuống đất).


Vị thiếu chủ nhân này đẹp trai quá! Nhưng không cùng kiểu với chủ phòng. Nếu phải nói thì có lẽ nghiêng về phong cách của Chước ca nhi hơn (tôi không có ý nói anh ta đẹp hơn Chước ca nhi đâu nha).


Bị cái dấu ngoặc nhọn cầu sinh tồn phía trước cười chết mất.


Hai bên chào hỏi rồi lần lượt ngồi vào chỗ. Nghiêm Chi Mặc dẫn theo Diêu Chước, bên kia là Lộ Ngọc Lâm và Sầm chưởng quầy.


Trà ngon được dâng lên đều là loại mà ngay cả Nghiêm Chi Mặc – vị “khách quý” của Như Ý Cư – cũng chưa từng được thưởng thức, đủ thấy sự coi trọng đối với cuộc gặp mặt này.


Lộ Ngọc Lâm không giống đa số người làm ăn khác, không nói một tràng lời khách sáo mà sau khi hàn huyên ngắn gọn, liền đi thẳng vào vấn đề.



“Nghiêm chưởng quầy, hành trình của tại hạ gấp gáp, ngài lại có nhiều việc bận, nên lần này khó gặp, ta xin được đi thẳng vào vấn đề.”


Nghiêm Chi Mặc chắp tay, ý bảo y cứ tiếp tục.


Chỉ nghe Lộ Ngọc Lâm nói tiếp: “Gần đây doanh thu của Như Ý Cư huyện Song Lâm có thể nói là tăng vọt. Sau khi ta hỏi thăm qua thư từ, mới biết là nhờ Nghiêm chưởng quầy cung cấp nguyên liệu mới. Ta thực sự tò mò, liền đích thân đến đánh giá. Hai ngày nay cũng đã nếm thử các loại món ăn, không thể không nói, quả thực khẩu vị mới lạ, mùi vị tuyệt vời.”


Nghe lời tán dương này, Nghiêm Chi Mặc chỉ cười lịch sự, không chút bất ngờ.


Rốt cuộc, ai có thể cưỡng lại hương vị của khoai tây, cà chua, ớt cay… chứ? Dù cho đến hàng ngàn năm sau, chúng vẫn có thể chinh phục mọi dạ dày con người, không phân biệt chủng tộc.


Nói chuyện đến đây, Nghiêm Chi Mặc cơ bản đã đoán được Lộ Ngọc Lâm muốn bàn chuyện làm ăn gì với mình.


Quả nhiên, tiếp theo Lộ Ngọc Lâm đề cập đến việc Nghiêm Chi Mặc cung cấp nguyên liệu cho các chi nhánh tửu lầu khác dưới danh nghĩa Lộ thị. Nói ra mới biết, hệ thống tửu lầu của Lộ thị đã có đến hàng chục chi nhánh. Nói cách khác, theo ngôn ngữ hiện đại, Lộ thị chính là ông trùm trong giới ẩm thực.


“Các chi nhánh tửu lầu của Lộ thị trải khắp cả nước, một số nơi cách huyện Song Lâm quá xa, vận chuyển đường dài khó tránh khỏi chi phí cao. Vì vậy, giai đoạn đầu, ta chọn một số chi nhánh mà lộ trình vận chuyển qua lại chỉ trong vòng một tháng. Sầm chưởng quầy, xin hãy đưa danh sách đã liệt kê cho Nghiêm chưởng quầy xem qua.”


Nghiêm Chi Mặc nhận danh sách, lật xem một lượt rồi đưa cho Diêu Chước. Hai người thấp giọng bàn bạc với nhau.


Trong lúc đó, Nghiêm Chi Mặc chú ý thấy ánh mắt Lộ Ngọc Lâm liên tục dừng lại trên người Diêu Chước. Tuy không quá lâu, nhưng vẫn khiến hắn có chút để tâm.


Vì thế, khi chuẩn bị đưa danh sách trả lại, Nghiêm Chi Mặc bất động thanh sắc giúp Diêu Chước chỉnh lại vài sợi tóc mai bên thái dương. Diêu Chước không ngờ Nghiêm Chi Mặc lại có hành động thân mật như vậy trước mặt người ngoài, có chút mất tự nhiên mà cúi đầu che giấu.


Sầm chưởng quầy hoàn toàn không phát hiện sự “sóng ngầm” giữa ba người bên cạnh, hớn hở nhận lại danh sách. Ông không hề lo lắng việc cung cấp nguyên liệu cho chi nhánh khác sẽ ảnh hưởng đến tiệm mình. Thứ nhất là trừ hai chi nhánh ở kinh thành, các nơi khác Lộ thị chỉ mở một tiệm, không có cạnh tranh. Hơn nữa, nhờ việc đưa nguyên liệu mới vào, thiếu chủ nhân đã tăng lương cho ông, cuối năm còn được thêm một phần trăm hoa hồng. Phải biết, với doanh thu năm nay của Như Ý Cư, một phần trăm hoa hồng cũng là một khoản tiền lớn!


Lộ Ngọc Lâm cũng thu hồi ánh mắt, như thể người vừa lén nhìn phu lang người khác không phải mình.


“Không biết Nghiêm chưởng quầy có ý kiến gì?”


Nghiêm Chi Mặc điều chỉnh biểu cảm, đi vào việc công: “Nếu số lượng nguyên liệu mỗi tháng các chi nhánh cần cũng giống Như Ý Cư, thì cộng lại sản lượng hiện tại e là có thể bao phủ được. Tuy nhiên rau củ luôn có chu kỳ sinh trưởng, lứa trồng thí điểm trước đã cơ bản tiêu thụ hết, không còn hàng dự trữ.”



Nghiêm Chi Mặc đã quá quen với chuyện này, đáp: “Trung bình khoảng ba đến bốn tháng.”


Sau này khi gieo trồng đại trà, Nghiêm Chi Mặc không định dùng phân bón của Cửa hàng hệ thống nữa, vì hiệu suất kinh tế quá thấp mà hắn cũng không có nhiều điểm tích phân để tiêu xài. Vụ xuân và vụ thu có thể tuân theo chu kỳ sinh trưởng bình thường, còn mùa đông sẽ dùng nhà kính để trồng trái vụ, đạt được một năm hai vụ, khiến bốn mùa đều có rau tươi để ăn.


Lộ Ngọc Lâm nhẹ nhàng gật đầu, rồi nói: “Nếu vậy, ta có thể ứng trước tiền đặt cọc cho ngài. Đợi lứa rau củ này chín, ta sẽ thuê thương đội hoặc tiêu cục đến lấy hàng, vận chuyển đến các chi nhánh, đồng thời thanh toán nốt số tiền còn lại.”


Y lại nói tiếp: “Nhưng ta hy vọng, rau củ thu hoạch trong vòng một năm tới, Nghiêm chưởng quầy chỉ cung cấp độc quyền cho các chi nhánh của Lộ thị.”


Điều này khiến Nghiêm Chi Mặc hơi bất ngờ: “Ta vốn tưởng Lộ công tử sẽ đặt một kỳ hạn ‘vĩnh viễn’ cơ.”


Lộ Ngọc Lâm bình tĩnh đáp: “Nguyên nhân trong đó, Nghiêm chưởng quầy hẳn đã hiểu rõ, không đến mức xem nhẹ tại hạ như vậy chứ?”


Những thứ là sản phẩm của đất trời vốn dĩ không ai có thể độc quyền mãi mãi, Nghiêm Chi Mặc trong lòng cũng đã tính toán điều này.


Theo kế hoạch, giai đoạn đầu sẽ giữ bí mật nguồn gốc giống cây, đảm bảo chất lượng và sản lượng. Giai đoạn sau, các loại rau củ này chắc chắn sẽ vươn ra khỏi huyện Song Lâm, phổ biến khắp cả nước, đến lúc đó cứ để thuận theo tự nhiên là được.


Hắn thầm nghĩ, vị Lộ công tử này quả nhiên không hổ danh tuổi trẻ đã nắm giữ nghiệp lớn. Chỉ là thói quen nhìn trộm phu lang người khác thì thật sự không tốt chút nào.


Hai bên ký kết hợp đồng. Vụ làm ăn mấy ngàn cân rau củ này, chỉ riêng tiền đặt cọc đã lên tới con số ngàn vàng. Một xấp ngân phiếu dày cộp, đều là tiền của cửa hàng bạc lớn nhất và uy tín nhất triều đại này, lưu thông khắp nơi đều được, đáng tin cậy vô cùng.


Thu tiền xong, lại ăn thêm một bữa cơm xã giao, nhìn chung Nghiêm Chi Mặc vẫn rất vui vẻ vì kiếm được tiền. Chỉ là trước khi đi, hắn cố ý nắm tay Diêu Chước trước mặt Lộ Ngọc Lâm.


Lúc này Diêu Chước cũng đã lờ mờ nhận ra ý đồ của Nghiêm Chi Mặc, môi khẽ mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ hóa thành một nụ cười điềm đạm.


Hai người rời đi, Lộ Ngọc Lâm lúc này mới có cơ hội hỏi Sầm chưởng quầy:


“Ngày thường Nghiêm chưởng quầy ra ngoài bàn chuyện làm ăn, đều dẫn phu lang đi cùng sao?”


Sầm chưởng quầy không ngờ thiếu chủ nhân lại hỏi vậy, nhưng vẫn đáp: “Ít nhất mấy lần qua lại với Như Ý Cư đều như vậy. Hơn nữa nghe nói Nghiêm chưởng quầy gần đây đang chuẩn bị thi cử, việc ở cửa hàng đa phần là do phu lang nhà ngài ấy phụ trách.”



Lộ Ngọc Lâm nghe xong, rũ mắt nói: “Không khí ở đây quả thực khác với Ngũ Châu. Nhìn cũng có không ít nữ tử hoặc tiểu ca nhi ra mặt làm chưởng quầy.”


Sầm chưởng quầy cảm thấy lời thiếu chủ nhân nói có ẩn ý, nhưng dù là người sành sỏi kinh doanh, lúc này hắn cũng không thể hiểu được thâm ý trong đó.


“Có thì có, nhưng nói chung cũng chỉ là số ít, vẫn khó tránh khỏi bị người đời phê bình.”


Lộ Ngọc Lâm khẽ cười, lẩm bẩm lặp lại: “Đúng vậy, lời người đáng sợ.”


Nhưng câu nói này Sầm chưởng quầy không nghe rõ, chỉ thấy khó hiểu.


Khoảng ba mươi phút sau, tại Nghiêm Trạch.


Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước rửa tay thay quần áo xong ngồi trong nhà chính. Vì đã vào đêm, Như Ý mang lên một bình trà hoa an thần.


Diêu Chước một tay v**t v* Thập Lục đang gác trên bàn, tay kia ném quả bóng cho Cửu Nguyệt đang cắn vạt áo mình.


Bên kia, Nghiêm Chi Mặc cất kỹ bản hợp đồng có dấu tay hai bên, nhìn thấy chữ ký của Lộ Ngọc Lâm vẫn cảm thấy người này rất kỳ lạ. Theo lý mà nói, y không nên làm hành động vô lễ như vậy, nhưng tại sao cứ liên tục liếc nhìn phu lang người khác?


Diêu Chước liếc thấy vẻ mặt Nghiêm Chi Mặc hơi trầm tư, trong lòng cũng đoán được phần nào.


Một lát sau, Thập Lục được v**t v* thoải mái, tự tìm chỗ ngủ. Diêu Chước phủi lông mèo trên tay, kéo vạt áo ngồi sát bên Nghiêm Chi Mặc.


“Ngươi vẫn còn đang giận vị Lộ công tử kia sao?”


Nghiêm Chi Mặc hơi tức giận nói: “Ta thật không biết công tử con nhà quyền quý lại thiếu giáo dưỡng như vậy.”


Diêu Chước nhìn Nghiêm Chi Mặc một lúc, bỗng bật cười, sau đó che miệng nói: “Thôi, ta tin là ngươi thật sự không nhìn ra.”


Nghiêm Chi Mặc càng thêm khó hiểu.



Y giơ ngón tay, ghé sát vào Nghiêm Chi Mặc: “Hắn không phải nam tử, mà là một tiểu ca nhi!”


Mắt Nghiêm Chi Mặc bỗng nhiên mở to, kéo theo kênh chat cũng bùng nổ:


Hả?? Ca nhi giả nam trang? Chơi lớn vậy sao?


Chuyện này cũng có thể sao? Tôi hoàn toàn không nhận ra! Rốt cuộc ca nhi cũng có yết hầu mà?


Tui thấy vị Lộ công tử kia lớn lên quả thực có chút tú khí (gãi đầu).


Nghiêm Chi Mặc không khỏi truy vấn Diêu Chước làm sao nhìn ra được. Rốt cuộc theo nhận thức của hắn, dấu hiệu duy nhất của ca nhi là dựng chí (nốt ruồi sinh sản, chấm đỏ). Dựng chí lại không phải ai cũng thấy được, vì nó không nhất thiết mọc ở chỗ dễ nhìn. Vì thế, đa phần vẫn phải nhìn vào trang phục, lễ tiết và thần thái. Mà những thứ này đều dễ dàng che giấu.


Diêu Chước cũng không biết giải thích thế nào: “Có lẽ vì ta cũng là tiểu ca nhi? Tóm lại ta liếc mắt một cái là nhìn ra ngay.”


Nếu đã như vậy, Lộ Ngọc Lâm nhìn Diêu Chước chắc chắn không phải có ý đồ gì khác. Hiểu lầm này coi như đã được giải tỏa.


Chỉ là…


“Ta nghĩ hắn giả nam trang chắc cũng có nỗi khổ tâm. Rốt cuộc hắn lấy thân phận thiếu chủ nhân đi khắp nơi, nếu mọi người biết hắn là ca nhi, thuộc hạ chắc chắn sẽ không phục.”


Diêu Chước khó tránh khỏi thông cảm cho Lộ Ngọc Lâm: “Trước khi quen Thích chưởng quầy, ta cũng từng nghĩ ca nhi không nên làm chưởng quầy.”


Nghiêm Chi Mặc vui vẻ nói: “Giờ ngươi cũng là chưởng quầy rồi.”


Diêu Chước nghe câu này, không khỏi hồi tưởng lại một phen. Thực sự không ngờ có một ngày mình lại có cuộc sống như thế này. Mà tất cả những điều đó chỉ xảy ra trong vòng vài tháng ngắn ngủi.


Khi quay lại ôm hôn Nghiêm Chi Mặc, y khẽ đưa tay sờ bụng mình.


Nếu có thể mang thai thêm một đứa bé nữa, cuộc sống hiện tại sẽ hoàn toàn viên mãn.


Hết chương 101.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 101
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...