Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 82


Ngay sau Tết, hai người bắt đầu chuẩn bị đi Thụy Sĩ, Phương Trầm lúc nào cũng cực kỳ phấn khích với những chuyến đi chơi, tự mình kéo vali vào phòng thay đồ, hì hục xếp sắp hành lý.


Sith ra ngoài nghe có một cuộc điện thoại mà quay lại người đã mất tiêu.


Hắn tìm quanh phòng ngủ một vòng không thấy người, cuối cùng phát hiện một cái mông tròn vo đang chổng lên trong một góc của phòng thay đồ.


Người đàn ông khẽ nhướn mày, sải chân bước tới, thấy cừu nhỏ đang chôn đầu vào chiếc vali, mân mê đống quần quần áo áo.


"Bé cưng làm gì thế?"


"Xếp đồ á." Cừu nhỏ ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh, "Ngày nào đi thế anh? Em phải mang thêm mấy bộ nữa mới được."


"Hai ngày sau." Sith đi tới, quét mắt qua một lượt rồi ngồi xổm xuống, móc ra một chiếc áo len màu xanh, "Màu này mấy hôm trước bên nhãn hiệu gửi mẫu mới qua rồi, kiểu dáng đẹp hơn cái này."


"Cái quần này mỏng quá, đổi cái khác."


Sith móc móc gẩy gẩy trong vali một hồi, kết quả là đống đồ Phương Trầm vất vả nhét vào đều bị hắn loại ra.


Cừu nhỏ tức giận ngồi phịch xuống đất, ngước mắt trừng hắn, "Vậy anh xếp đi!"


"Vốn không trông trông cậy gì ở em."


Sith cười cúi người bế cừu nhỏ lên, "Mấy chuyện này không cần em lo, anh xếp cho em, em không cần làm gì cả, chỉ cần đi theo anh thôi."



Phương Trầm lầu bầu, "Thế em thành đứa vô tích sự mất à."


"Sao lại vô tích sự." Sith khẽ b*p m*ng cậu một cái, "Bé cưng làm được việc lớn lắm."


Phương Trầm "chậc" một tiếng, "Nói chuyện đàng hoàng, đừng có động tay động chân."


Sith bị cậu chọc cười, "Anh động chân bao giờ, động chân là em mà, tối nào ngủ cũng lăn lóc khắp giường, hôm qua còn đạp cả chân lên mặt anh."


Phương Trầm hoảng hốt, "Anh không l**m đấy chứ."


(*) ôi cái trọng điểm này :>>>


Sith tức đến bật cười, lại vỗ mông cậu thêm mấy cái.


Sith đã nói không cần cậu lo thì Phương Trầm cũng phủi tay mặc kệ luôn, mãi đến ngày cuối cùng mới tuần tra một vòng, hai chiếc vali được sắp xếp gọn gàng chỉnh tề, một cái rưỡi đều là đồ thường ngày của Phương Trầm.


Lãnh đạo cừu nhỏ gật gù hài lòng, "Làm tốt lắm."


Lúc chuẩn bị đóng vali, cậu tinh mắt nhìn thấy một cái hộp ở góc, tò mò hỏi, "Cái gì vậy?"


Người đàn ông nhướn mày, không đáp.


Phương Trầm tự mở ra.


Bên trong là một đống ba con sói và gel bôi trơn.



Sith cố ý xuyên tạc câu nói của cậu, "Em không muốn anh dùng à? Bé ngoan, anh biết em thích cảm giác mạnh, nhưng không dùng thì em sẽ bị sốt đấy."


Phương Trầm tức đến mức giậm chân, ai không cần anh dùng chứ!


Cậu cắn răng, "Ý em là anh mang nhiều thế làm gì? Chúng ta chỉ đi có mấy ngày thôi mà!?"


Sith cười, "Yên tâm đi bé cưng, dùng hết mà."


Phương Trầm nhìn thôi đã thấy đau mông, cậu phồng má, "Vậy em không ngủ chung phòng với anh đâu, chúng ta đặt hai phòng đi."


Sith cong môi, "Nằm mơ đi bé cưng."


Hai phòng là chuyện không thể xảy ra.


Cả đời này cũng sẽ không xảy ra.


.


Người đàn ông đặt một căn nhà gỗ đặc trưng bên trong thị trấn trượt tuyết, nguyên căn độc lập, mở cửa sổ là nhìn thấy núi tuyết ở phía đối diện. Phương Trầm hưng phấn chạy một vòng từ trên xuống dưới một lượt, cuối cùng kéo ghế ra cạnh cửa sổ, bảo Sith chụp ảnh cho mình.


Thật ra Phương Trầm rất thích chụp ảnh, vì thế một người bình thường đến cả camera trong điện thoại còn hiếm khi mở như Sith đã mua không ít thiết bị chụp ảnh, còn học một khoá chụp ảnh.


Ít nhất đảm bảo không trở thành kiểu bạn trai bị mắng vì chụp ảnh xấu.


Phương Trầm chọn tư thế ngồi xong, Sith đứng đối diện thành thạo giơ máy ảnh lên, hướng ống kính về phía cậu, "Bé cưng, nghiêng đầu thêm tí nữa, đúng rồi, dễ thương lắm, cười một cái nào."



Cừu nhỏ ghé đầu xem, rồi gật đầu thật mạnh, "Đẹp lắm."


Cừu nhỏ vừa lại gần, người đàn ông đã không nhịn được, Phương Trầm dường như luôn có một sức hút tự nhiên với hắn.


Thế là Sith tiện tay đặt máy ảnh sang một bên, kéo cừu nhỏ vào lòng, ôm eo cậu, cúi đầu hôn xuống.


"Ưm --"


Phương Trầm lùi về sau hai lần, cuối cùng vẫn không tránh được, chỉ có thể ngửa đầu đón nhận nụ hôn này.


"Đừng hôn." Canh lúc được thả ra lấy hơi, Phương Trầm cố gắng nói, "Không phải còn đi trượt tuyết à."


"Gấp gì chứ, đi máy bay rồi còn ngồi xe, không mệt hả?" Người đàn ông hôn nhẹ lên khóe môi cậu, "Mai rồi trượt, hôm nay nghỉ ngơi đã, dạo một vòng quanh thị trấn."


Phương Trầm nghĩ nghĩ, "Được rồi, vậy để em đi thay đồ."


Tầng một của nhà gỗ có một lò sưởi âm tường rất lớn, Phương Trầm thích mê, khoa tay múa chân với Sith, "Tối bọn mình ngồi đây đi, đắp chăn, nấu rượu vang nóng uống."


Ý tưởng rất hay, nhưng cừu nhỏ đã hoàn toàn quên mất tửu lượng của mình, Sith cũng không nhắc, dù sao có hắn ở bên cạnh, uống say cũng không sao, huống hồ cừu nhỏ ngâm rượu ngon miệng hơn cả bình thường, hắn sẽ là người được hưởng lợi nhiều nhất.


Tuy chỉ là một căn nhà gỗ nhỏ, nhưng không gian dưới tầng một chủ yếu dành cho phòng khách, còn có một gian bếp mở kiểu Pháp rất đẹp, rồi phòng tắm này kia, gác xép tầng hai chỉ có một phòng ngủ duy nhất.


Cừu nhỏ hậm hực nghĩ thầm trong lòng, chắc chắn Sith đã âm mưu tính toán hết rồi.


Nhưng giờ muốn đổi phòng cũng đã muộn, Phương Trầm quyết định lén quăng hết đám đồ nhựa kia đi.



Cừu nhỏ nghiệp dư tự phối đồ cho mình, so với cậu, người đàn ông đơn giản hơn nhiều, chỉ thay sang một chiếc áo khoác khác rồi ngồi dưới tầng chờ.


Phương Trầm cầm theo một lọ kem dưỡng ẩm đi xuống, "Không khí ở đây khô, bên ngoài còn lạnh, anh có muốn bôi mặt không?"


Ánh mắt của Sith dừng trên người cậu mấy giây mới dời đi, từ chối rất dứt khoát, "Không cần."


"Bôi một ít đi mà." Phương Trầm đi đến trước mặt hắn, chân thành khuyên nhủ, "Anh nên biết dưỡng da, như vậy sẽ giảm xác suất em ra ngoài ngắm trai đẹp đó."


Người đàn ông hơi híp mắt, "Em nói gì cơ?"


Phương Trầm không nói nhảm với hắn nữa, mở nắp ra, dùng ngón tay quệt một ít rồi bôi lên mặt người đàn ông.


Lúc ngón tay của cừu nhỏ chạm lên, Sith còn hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn không tránh đi, cau mày nhắm mắt, để mặc cho cừu nhỏ bôi bôi trát trát trên mặt mình.


Cuối cùng Phương Trầm còn vỗ nhẹ mấy cái, giúp da hấp thụ tốt hơn, "Xong rồi!"


Sith mở mắt ra, khẽ ngửi, sắc mặt thoáng chốc dịu đi, "Giống mùi trên người em."


Phương Trầm nghi hoặc cúi đầu nhìn lọ kem, "Không thể nào, cái này không có mùi mà."


Người đàn ông vòng tay ôm eo Phương Trầm, cúi đầu áp má mình vào mặt cậu.


Má cừu nhỏ bị đè bẹp dí.


Hắn thấp giọng, "Rõ ràng cùng một mùi."


Phương Trầm dùng sức đẩy hắn ra, "Rồi rồi rồi, anh nói thế nào thì là thế đó, đi thôi đi thôi, còn lề mề nữa là không kịp đi dạo đâu."


Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Story Chương 82
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...