Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 79


Sáng sớm, hai người còn ở trên giường dây dưa, Phương Trầm bỗng nhớ ra chuyện gì đó, chọc chọc ngực người đàn ông, "Ể? Hôm nay anh không đi tập sớm à?"


Sith "ừm" một tiếng, "Ôm em rồi là không muốn đi đâu nữa, hôm nay nghỉ một ngày, coi như nhờ phúc của em, anh cũng nghỉ đón Tết."


Phương Trầm rúc vào người hắn, mái đầu xù vừa khéo chạm vào cằm Sith, còn cọ cọ hai cái, "Bên em có một câu thế này..."


Không nghĩ ra nên dịch thế nào, Phương Trầm bèn nói luôn bằng tiếng Trung, "Từ đây quân vương không còn lên triều sớm."


Sith mân mê tai cậu, "Nghĩa là gì?"


"Là nói Hoàng đế thời xưa ham mê sắc đẹp của phi tần đến mức bỏ bê chính sự."


Sith cười khẽ một tiếng, tay trượt xuống, lại n*n b*p má Phương Trầm, thấp giọng nói, "Nếu anh là Hoàng đế, anh sẽ xây cung điện trên một hòn đảo nhỏ giữa hồ, nhốt em vào trong đó không cho gặp ai cả, mỗi ngày chỉ chờ anh đến --"


Hai chữ cuối hắn không nói ra, chỉ dùng đầu ngón tay mang theo đầy tình ý miết nhẹ lên môi cậu.


Mặt Phương Trầm nóng lên, mắng hắn, "b**n th**."


Sith còn ừ một tiếng, rất thản nhiên mà nhận luôn cái danh hiệu đó.


Ban đầu Phương Trầm còn như con lười nhỏ bám trên người hắn, nhưng bỗng nhận ra không ổn, rất nhanh cảm nhận được sự thay đổi bên dưới, cậu không dám nằm thêm một giây nào nữa, nhanh chóng lăn khỏi người Sith.


Muốn mắng thêm một câu b**n th**, lại sợ càng mắng hắn càng cứng.



Cừu nhỏ giận đến mức mặt đỏ như trái cà chua nhưng vẫn không dám nói gì, bình bịch đi sang bên kia xuống giường, "Dậy dậy, nhanh lên, em đói rồi."


Sith buồn cười nhưng cũng không nói gì, hắn nghe lời ngồi dậy, vào phòng tắm một chuyến rồi quay ra tìm quần áo cho Phương Trầm thay.


Nhìn bộ đồ nguyên một màu đỏ chót đặt trước mặt, Phương Trầm sợ hãi, "Không cần làm đến mức này đâu."


Sith ngồi xổm trước mặt cậu, để cừu nhỏ đặt chân lên đùi mình, giúp cậu đi tất, "Mặc đi, em mặc màu đỏ đẹp."


Một câu đã dỗ cho lông trên người cừu nhỏ xẹp hết xuống.


Phương Trầm ngoan ngoãn đi thay đồ, Sith lại đưa cho cậu một xấp phong bao lì xì.


"Làm gì dợ."


"Bên trong là tiền mặt, lát nữa xuống dưới em phát cho mọi người đi, họ nhận được sẽ rất vui."


Phương Trầm chớp chớp mắt, "Vì sao lại là em phát?"


Sith đứng dậy, cúi xuống hôn cậu, "Vì bọn họ đều quý em."


Phương Trầm hoạt bát hay cười, cả trang viên từ trên xuống dưới không có ai là không quý mến cậu, ngày nào đầu bếp cũng đổi món mới cho cậu, quản gia Dingel chỉ cần nghe cậu thích gì là lập tức cho người bố trí thêm.


Phương Trầm do dự hai giây rồi vẫn nhận lấy.


"Nhưng rõ ràng là tiền của anh mà."



Phương Trầm ôm mông, trừng hắn, "Ngày Tết không được đánh trẻ con!"


Sith lại vỗ thêm cái nữa, "Vậy đánh vợ được không?"


"Càng không được!!!"


Như có sói đuổi đằng sau, Phương Trầm chạy hộc tốc xuống tầng, xuống đến tầng một còn suýt thì đâm phải quản gia, Dingel cười híp mắt, "Ngài chạy chậm thôi ạ, kẻo ngã."


Phương Trầm phanh kít lại, ngẩng đầu cười với ông ấy, đưa một bao lì xì qua, "Chúc mừng năm mới nhé bác quản gia, đây là lì xì, tục lệ của bên cháu, cầm lì xì sẽ có một năm bình an."


Dingel vừa ngạc nhiên vừa cảm động nhận lấy, bao lì xì khá dày, dựa vào độ dày có thể đoán ra bên trong phải có chừng một ngàn đô.


Ông ấy liên tục cúi người cảm ơn, "Cảm ơn ngài ạ."


Cừu nhỏ cười tươi rói, "Là cháu phải cảm ơn bác quản gia đã luôn chăm lo cho cháu mới đúng."


Sau đó cậu giống như một đứa trẻ phát lộc(*) chạy qua chạy lại, gặp ai cũng phát một phong bao lì xì, mới sáng sớm mà cả trang viên đã ngập tràn vui vẻ.


(*) cái này bản gốc là Tán tài đồng tử, giống 2 đứa bé ở cạnh Thần Tài í mà không phải nha, nói chung là Đồng tử rải tiền kiểu kiểu vậy : D (ảnh minh hoạ mời cả nhà xem tranh đầu chương hê hê)


Phát xong bao lì xì cuối cùng, Sith mới dắt người vào nhà ăn.


Cắn một miếng sandwich phết mứt, Phương Trầm cảm thán, "Trước lúc em đến, có phải anh không cười bao giờ không? Sao quản gia không nói câu kia nhỉ."


Cậu bắt chước giọng điệu của Dingel, "Cuối cùng thiếu gia cũng cười rồi."



Phương Trầm nghẹn họng, "Đây là biện pháp tu từ nói quá, để thể hiện tầm quan trọng của em với anh. Bỏ đi, có nói ra thì người nước ngoài mấy anh cũng không hiểu."


Sith gật đầu, "Anh hiểu."


"Nhìn thấy em là anh chỉ muốn hôn, thế này có thể hiện tầm quan trọng của em với anh không?"


Phương Trầm: "..."


"Thôi dẹp, ăn cơm đi." Cậu gian nan nói.


Sith cười, rồi hỏi ngược lại cậu, "Đã là năm mới, vậy em có muốn mời mấy người bạn đến nhà cho vui không?"


Nhớ sinh nhật lần trước của hắn, đám Joey đến mở tiệc, cừu nhỏ cực kỳ vui vẻ.


Bất ngờ là lần này Phương Trầm lại lắc đầu, "Không cần đâu, hai tụi mình cùng nhau đón Tết là được rồi."


"Vì sao? Em không thích đông người à?" Sith ngừng hai giây, khẽ nhíu mày, "Bé cưng, em không cần vì anh mà..."


"Không phải đâu, em cũng rất thích không gian riêng chỉ có hai người." Phương Trầm ngẩng đầu, "Tết là phải ở bên gia đình, chỉ cần anh và em là đủ rồi."


Khóe môi Sith cong lên, "Được."


Ăn sáng xong, cừu nhỏ đi rửa tay, cực kỳ hào hứng học gói sủi cảo.


Nói ra chắc chẳng ai tin, cậu vậy mà lại phải học gói sủi cảo từ một người nước ngoài.



Bàn tay Sith vốn lớn, sủi cảo trong tay hắn càng trở nên nhỏ bé, hắn miết một nếp gấp làm mẫu cho Phương Trầm xem.


Phương Trầm học theo, kết quả vừa bóp bên này, nhân sủi cảo đã trồi ra từ bên kia.


Sith bất đắc dĩ, "Em cho nhiều nhân quá rồi."


Hắn cầm lấy, giúp Phương Trầm miết lại cho đẹp.


Cừu nhỏ than thở, "Khó quá."


Sith rất tự nhiên nói, "Trong nhà có một người biết nấu ăn là đủ rồi, cũng đâu bắt em nấu."


Phương Trầm lại cầm một miếng vỏ khác lên bắt đầu lại, "Hôm nay không giống mà, phải có không khí ngày Tết chứ."


Sith đứng sau cậu, tay cầm tay dạy, giọng điệu thong dong, "Cho ít nhân thôi, sủi cảo cũng giống như em ấy, bụng nhỏ, nhét nhiều quá sẽ bị tràn ra."


Phương Trầm, "..."


Muốn ném sủi cảo vào cái bản mặt đáng ghét của Sith quá làm sao giờ.


Bận rộn cả một buổi sáng, cuối cùng cũng gói xong, phần lớn là Sith gói, xếp thành hàng ngay ngắn chỉnh tề, khác hẳn đống sủi cảo bên cạnh của Phương Trầm gói, cái thì méo mó, cái thì nhân lép xẹp, cái lại phồng to.


Cừu nhỏ có hơi không gồng nổi, cố gắng biện minh cho bản thân, "Nấu lên thì đều như nhau thôi."


Sith xoa tóc cậu, "Sủi cảo em gói để anh ăn đi."


Cừu nhỏ đồng ý cái rụp, "Anh nhớ đó."


Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Story Chương 79
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...