Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 77
Phương Trầm l**m l**m môi, dò hỏi, "Khám gì cơ?"
Sith nắm tay cậu, kéo xuống thấp hơn chạm vào nơi đó, đôi con ngươi màu xanh xám khóa chặt lấy cậu, "Em bảo anh bị nghiện mà."
Phương Trầm nghẹn lời.
Cậu ho khan hai tiếng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, "Anh đừng nắm tay em, anh thế này sao em khám bệnh được?"
Người đàn ông nhướn mày, nhưng vẫn nghe lời buông tay.
Bác sĩ cừu nhỏ đứng cạnh giường, từ trên cao nhìn xuống hắn, "Tôi đi lấy dụng cụ kiểm tra, yêu cầu người bệnh nằm yên không được động đậy."
Lần đầu Sith thấy dáng vẻ nghiêm túc này của cừu nhỏ, cảm thấy khá thú vị, bèn phối hợp gật đầu, "Nghe lời bác sĩ."
Phương Trầm xoay người đi ra ngoài, sang căn phòng bên cạnh, có tiếng lạch cạch vang lên, không biết đang lục lọi tìm gì trong tủ.
Sith nằm trên giường mà nhấp nhổm không yên.
Hắn là kiểu người có ý thức lãnh địa rất mạnh, phòng ngủ của hắn và Phương Trầm sinh hoạt hằng ngày, ngoài lúc để người làm vào quét tước lau dọn thì mọi thứ đều do chính tay hắn sắp xếp.
Cừu nhỏ được nước cũng buông tay mặc kệ luôn, cần gì chỉ việc ngẩng đầu gọi Sith.
Trong mấy giây do dự có nên đi giúp cừu nhỏ không, hắn đã nghe thấy tiếng bước chân, bác sĩ cừu nhỏ quay lại rồi.
Lúc cửa phòng ngủ mở ra, Sith suýt thì không nhịn được mà cười thành tiếng.
Có lẽ Phương Trầm muốn phối hợp vai diễn nên đi tìm áo blouse trắng, nhưng trong nhà làm gì có thứ này, thế là cậu lôi chiếc sơ mi trắng của Sith trong phòng thay đồ ra mặc, chiếc sơ mi to gấp đôi cậu, tay áo xắn lên mấy lớp.
Ánh mắt người đàn ông di chuyển xuống dưới, hơi tiếc nuối.
Sao lại mặc quần thế.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phương Trầm bày ra vẻ nghiêm túc, tay ôm lỉnh kỉnh một đống đồ, đầu tiên là súng đo nhiệt độ, cậu giơ lên biu một cái với Sith, rồi nghiêm trang gật đầu, "Nhiệt độ cơ thể bình thường, xem ra là chỗ khác có vấn đề rồi."
Cậu bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo của Sith ra, lồng ngực săn chắc cứ thế hiện ra rõ ràng trước mắt, dáng người Sith thật sự quá hoàn mỹ, dù đang nằm cũng không bị ảnh hưởng gì đến hình dáng các khối cơ, dù nhìn bao nhiêu lần, cừu nhỏ vẫn bị quyến rũ trong một tích tắc.
Cậu nuốt ực một cái.
Vừa nâng mắt lên, đã đối diện với ánh mắt nửa cười nửa không của Sith.
Cừu nhỏ lập tức nghiêm mặt.
"Xem ra vấn đề ở đây khá nghiêm trọng."
Sith nhịn cười gật đầu, "Vậy bác sĩ định chữa cho tôi thế nào?"
"Trang thiết bị của bệnh viện của chúng tôi hơi đơn sơ, không có ống nghe, chỉ có thể kiểm tra thủ công."
Nói chuyện rất ra dáng, nhưng giây sau cừu nhỏ đã khom người, áp má lên ngực người đàn ông.
Người đàn ông giống như cố tình căng các bắp cơ lên, cừu nhỏ dán tai lên chỉ cảm thấy vừa cứng vừa nóng.
Khám kiểu này, ai mà chịu nổi.
Hầu kết của Sith trượt xuống, hắn rũ mắt nhìn thiếu niên đang nằm sấp trên ngực mình, hận không thể đưa tay ra ấn cậu vào sát sao hơn.
Mấy sợi tóc mềm mại của thiếu niên rủ xuống da, ngưa ngứa, như đang không ngừng trêu chọc trái tim hắn.
Mấy giây sau, bác sĩ cừu nhỏ mới ngẩng đầu lên, nghiêm túc kết luận, "Tim anh đập quá nhanh, chắc là nhiều lửa độc quá, tôi sẽ giúp anh tiêu độc."
Sith nhướn mày, còn chưa kịp hỏi tiêu độc kiểu gì, cừu nhỏ đã cúi xuống hôn lên.
Một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, nhẹ đến mức như có một chiếc lông vũ chạm vào tim hắn.
Khoảnh khắc môi chạm lên, như có một dòng điện nhỏ chạy qua, ánh mắt người đàn ông lập tức tối đi.
Phương pháp điều trị của bác sĩ cừu nhỏ quả đúng là đặc biệt, cậu ngẩng đầu, có vẻ còn rất hài lòng với thành quả của mình, gật đầu, "Thế nào, có thấy dễ chịu hơn không?"
Sith chăm chú nhìn cậu, giọng khàn khàn, "Bác sĩ, hình như tôi thấy bệnh trở nặng rồi."
"..."
Cừu nhỏ nghẹn lời, trầm mặc hồi lâu.
"Bác sĩ ơi." Sith cầm tay cậu, mười ngón đan chặt, lời nói mang theo ám chỉ lộ liễu, "Có lẽ bác sĩ phải tự tay chữa cho tôi thôi."
Phương Trầm ngừng hai giây, dùng sức rút tay ra, chợt cười hì hì, "Yên tâm, bác sĩ đây nhất định sẽ chữa khỏi cho anh."
Cậu móc một chiếc cà vạt ra, trông rất quen mắt.
Sắc mặt Sith cuối cùng cũng thay đổi, "Sao em tìm được?"
Phương Trầm hừ lạnh một tiếng, "Anh giấu kỹ phết đấy."
Chiếc cà vạt này là quà Phương Trầm tặng hắn, Sith quý đến mức hận không thể đeo ngày ngày, lại sợ đeo nhiều sẽ mòn mất.
Phương Trầm cười híp cả mắt, "Để bác sĩ chữa cho anh đến khi khỏi thì thôi nha."
...
Đáng tiếc người bệnh này quá không phối hợp, còn khiến miệng bác sĩ sưng lên, bác sĩ Phương Trầm nghiêm mặt nói, "Đây là hành vi gây rối nghiêm trọng trong bệnh viện."
Nhưng gây rối hay không gây rối thì cũng đã muộn rồi.
*
Bế Phương Trầm đã ngủ say đi tắm rửa một lượt rồi lại nhẹ nhàng đặt người vào trong chăn, trước khi ngủ cừu nhỏ còn thề trong lòng sẽ không thèm để ý đến Sith, kết quả cơ thể quá mức thành thật, vừa ngủ là tự động cuộn thành cục gạo nếp lăn vào lòng người đàn ông.
Sith ôm cừu nhỏ bằng một tay, nhưng không buồn ngủ tí nào, bèn lấy điện thoại ra, mở video thi đấu quyền anh.
Phương Trầm mơ một giấc mơ rất ngắn, chỉ là lúc tỉnh dậy chẳng nhớ được gì, cậu mơ màng nhìn sang, thấy Sith đang xem điện thoại, thế là hỏi hắn, "Mấy giờ rồi ạ."
Người đàn ông không trả lời cậu, thả điện thoại xuống rồi cúi đầu hôn cậu, những cái hôn ấm áp lướt từ trán xuống sống mũi rồi đến môi, nhẹ như mây bay nhưng lại dày đặc không bỏ sót chỗ nào.
Cừu nhỏ đáp lại theo bản năng, nhưng rất nhanh đã buồn ngủ không mở nổi mắt, ngoẹo đầu sang một bên rồi thiếp đi. Trước khi ngủ hẳn còn rúc người sát hơn vào lòng Sith.
Sith rũ mắt nhìn cậu, chỉ thấy tim mình được lấp đầy, không chừa một khe hở.
Hắn cũng nằm xuống, ôm chặt người trong lòng rồi nhắm mắt lại.
Tết âm lịch vốn bị quăng ra sau đầu nay được Sith nhắc lại, khiến Phương Trầm bỗng trở nên khấp khởi mong chờ, bấm ngón tay đếm từng ngày trôi qua. Thật ra trước đây cậu chẳng có cảm giác gì đặc biệt với Tết, ngày Tết đoàn viên với cậu chỉ khác ngày thường ở một điểm duy nhất, đó là phí giao đồ ăn đắt hơn.
Nhưng năm nay đã khác.
Tuy đang ở nước ngoài, nhưng cậu đã có nhà, vì thế, sự mong chờ với ngày Tết cũng lớn hơn, thậm chí còn kéo Sith đi siêu thị mua sắm từ sớm.
Trong nhà vốn có quản gia phụ trách mua đồ, nhưng Phương Trầm đặc biệt nhấn mạnh đây là một phần rất quan trọng của ngày Tết, gọi là sắm đồ Tết.
Sith đương nhiên chiều theo ý cậu.
Hai người đến một trung tâm thương mại gần đó, Sith đẩy xe, Phương Trầm chỉ việc bỏ đồ vào, đi được nửa vòng, Sith quét mắt qua một lượt, "Vậy sắm Tết của các em là mua đồ ăn vặt?"
Phương Trầm cười cong cả mắt, "Giống nhau cả mà."
Người đàn ông hất cằm, "Từng này đủ rồi, ăn vặt nhiều lại không ăn được cơm."
Phương Trầm hừ hừ, "Cái tốt thì anh không học, toàn học mấy cái xấu, anh học mấy thứ dưỡng sinh vớ vẩn này ở đâu thế."
Sith nhìn cậu, "Anh thấy rất hữu dụng, ít nhất là trong việc nuôi em."
"Nuôi béo lên thì có."
Nhớ đến cái mông căng tròn của bé cưng, người đàn ông gật đầu, "Ừ, béo lên xíu tốt hơn, ngày trước em gầy quá."
Hại hắn không dám dùng sức gì cả, chỉ sợ sẽ làm gãy eo cừu nhỏ.
Phương Trầm không muốn tiếp tục cuộc đối thoại càng lúc càng tối này với hắn, vội vàng đẩy xe chạy mất.
Không ngờ trong trung tâm thương mại bán cả câu đối và đèn lồng, tuy giá đắt kinh người, nhưng có Sith làm chỗ dựa, cừu nhỏ có thể thẳng lưng mà trả tiền.
Một trang viên theo kiểu Âu, bây giờ lại treo đầy đèn lồng đỏ, cột La Mã trước cửa còn dán chữ Hỷ, hai bên cửa thì dán câu đối xuân, Đông Tây lẫn lộn.
Phương Trầm đứng bên ngoài nhìn tới nhìn lui mấy lần, càng nhìn càng hài lòng, cảm thấy thế này mới giống nhà.
Vốn là cậu đứng ngoài cửa tự lầm bầm nói chuyện một mình, lại không biết Sith đi ra từ lúc nào, hắn nghe thấy, bèn bế người lên, cúi xuống hôn cậu, "Vốn chính là nhà của em."
*
Mùng 1 Tết, cừu nhỏ dậy rất sớm.
Thậm chí Sith còn chưa tỉnh, một tay ôm cậu.
Cảnh tượng này rất hiếm khi xảy ra, bình thường khi Phương Trầm tỉnh giấc thì người đàn ông đã ở bên ngoài hoàn thành bài tập luyện hàng ngày rồi.
Cừu nhỏ rón rén thoát khỏi vòng tay hắn, không biết có phải vì Sith ngủ say quá hay không mà không bị tỉnh.
Phương Trầm vốn định gọi hắn dậy, nhưng chớp mắt một cái, bỗng nhớ đến mấy video Jaymin gửi cho mình, cậu do dự một giây, rồi cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn Sith.
Từ sống mũi xuống môi.
Người đàn ông thình lình mở mắt, kéo gáy cậu rồi đáp lại bằng một nụ hôn sâu mãnh liệt.
Đến cuối cùng, từ một nụ hôn chào buổi sáng lãng mạn, Phương Trầm bị hôn đến mức chảy cả nước mắt.
Phương Trầm sụt sịt, "Không bao giờ cho anh bất ngờ nữa."
Sith cúi xuống hôn hai má cậu, "Cám ơn bé cưng, anh rất thích."
Hắn với tay lên đầu giường, rút ra một phong bao lì xì màu đỏ đưa cho Phương Trầm, "Lì xì cho bé cưng này."
Phương Trầm ngẩn ra, "Cái này... cái này mà anh cũng biết?"
"Anh tra mạng đấy."
Phương Trầm bỗng bối rối, cậu khẽ mím môi, sống mũi cay cay, "Nhưng... nhưng em có phải con cháu của anh đâu."
Sith mỉm cười, kéo tay cậu, nhét lì xì vào, "Liên quan gì đến vai vế chứ, tiền mừng tuổi chẳng phải để cầu bình an sao? Anh chỉ mong bé cưng của anh cả đời bình an."
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 77
10.0/10 từ 25 lượt.
