Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 59


Trong phòng tắm, nước rào rào chảy, từ đỉnh đầu chảy xuống, mái tóc hơi xù của Phương Trầm bị dội cho xẹp lép, cậu lắc lắc đầu, bọt nước văng tung tóe.


Chỉ cần nghĩ đến Sith đang chờ mình bên ngoài, cừu nhỏ lại căng thẳng đến mức hai chân đóng đinh tại chỗ.


Cậu bôi sữa tắm lên người, lại dội sạch, lại bôi sữa tắm, lại dội sạch... Cứ lề mề như thế, cuối cùng sắp dùng hết sạch cả chai sữa tắm.


Cừu nhỏ dứt khoát ngồi thụp xuống đất, ôm đầu.


Trời ơi có phải cậu bốc đồng quá không, biết thế đã không đồng ý nhanh như vậy.


Nhưng mà cậu thích Sith lắm rồi.


Có điều nói đi cũng phải nói lại, cậu đã thật sự quyết định sẽ ở thế giới xuyên sách này yêu đương sao?


Phương Trầm đấm nhẹ một cái vào đầu mình.


Đều tại mày, cứ đòi đi xem cái pháo hoa cái gì chứ.


Không biết là đã ngồi lì ở đó bao nhiêu lâu, cuối cùng vang lên tiếng đập cửa, giọng của Sith truyền vào, "Bé cưng, đã xong chưa, có cần anh vào giúp không?"


Phương Trầm trợn trừng, vội vàng đáp lại, "Không cần không cần, em ra ngay đây."


Sợ người đàn ông lại xông vào, Phương Trầm xả nước đại thêm một lần rồi đi ra.


Ngoài cửa, Sith đang đứng đợi cậu, thấy mái tóc còn nhỏ nước của cừu nhỏ thì khẽ nhíu mày, "Lại không lau tóc rồi."


Hắn đi tới, bật máy sấy rồi chậm rãi sấy tóc cho cậu.


Thiếu niên như một con búp bê xinh xắn, bị người đàn ông ôm trong lòng mà đùa nghịch.


Gió ấm thổi đều đều, Phương Trầm buồn ngủ đến mức mắt díp lại, nhưng vừa ngáp một cái, khoé mắt còn rớm nước, qua gương, cậu đã nhìn thấy người đàn ông phía sau đang cúi đầu nhìn mình rất chăm chú.


-



Vừa được đặt xuống giường, cừu nhỏ đã hoảng loạn chui tọt vào chăn, chỉ ló ra cái đầu, "Không thì, mình chúc ngủ ngon luôn nha?"


Sith tức đến bật cười, "Hửm? Định chơi anh thật đấy à."


Có lẽ vì Sith cứ liên tục gọi cừu nhỏ cừu nhỏ, nên đêm đó Phương Trầm mơ thấy một giấc mơ rất kỳ lạ.


Cừu nhỏ vừa ăn cỏ non xong, vui vẻ chạy tung tăng, nhưng chưa chạy được hai bước đã bị một con sói xám nhìn chằm chằm.


Cừu nhỏ giãy dụa.


Cừu nhỏ chịu thua.


Cừu nhỏ bị tha về hang sói.


Cậu run bần bật nghĩ mình tiêu đời rồi, nhưng một ngày lại một ngày trôi qua, sói xám không chỉ không ăn cậu, mà bụng cậu còn ngày một lớn.


Cho đến một ngày, vừa tỉnh lại, xung quanh đã có thêm một bầy sói con, quẫy đuôi rúc vào lòng cậu.


Phương Trầm choàng tỉnh.


Hai mắt cậu mở to, trong lòng vẫn còn sợ hãi không thôi.


Quá đáng sợ rồi.


Đèn ngủ phát ra ánh sáng mờ, cậu bị Sith ôm cứng ngắc trong ngực, như ôm một con búp bê cỡ lớn.


Phương Trầm chỉ thấy toàn thân nhũn ra không còn tí sức nào, cậu cựa nhẹ một cái, mới thấy có gì đó không đúng.


Sao Sith lại ngủ ở bên cạnh!?


Cơ thể cừu nhỏ cứng đờ một giây, không dám nhúc nhích.


Khoan đã...


"Bé cưng, dậy rồi à?"



Người đàn ông bị cậu chọc cười, cúi đầu hôn cổ cậu.


Lần này Phương Trầm bị dọa tới mức cả người tê rần, nước mắt lập tức rơi xuống, "Ngủ, Sith, em muốn ngủ..."


Người đàn ông "ừ" một tiếng.


"Em ngủ của em, anh làm việc của anh."


Phòng tổng thống được bao trọn ba ngày, không ai thấy vị khách thần bí này đi xuống lần nào, một ngày ba bữa cơm cũng là gọi phục vụ mang lên, mãi cho đến ngày thứ tư, bọn họ mới làm thủ tục trả phòng.


Người đàn ông to cao bước ra khỏi thang máy, trong lòng bế một người, so với hắn, người kia rất nhỏ bé, còn đeo khẩu trang, không nhìn rõ mặt, thậm chí đôi mắt lộ ra ngoài cũng hơi sưng lên.


Phương Trầm chẳng còn tí sức nào, thế này so với cậu đi làm mười ca, không, một trăm ca còn mệt hơn, sớm biết thế này cậu đã vào McDonald's làm bưng bê rồi, ít nhất nhân viên ở đó buổi tối còn được thay ca nghỉ ngơi, mà cậu thì chẳng có gì cả, chỉ có mệt lử và mất nước...


"Chào anh, anh trả phòng đúng không ạ?" Nhân viên lễ tân mỉm cười tiếp đón.


Sith đặt thẻ phòng lên mặt bàn, ngón tay gõ gõ, ý nói trả phòng.


"Xin hỏi anh hài lòng với lần lưu trú này chứ ạ? Khách sạn có phiếu khảo sát, điền xong sẽ được tặng quà đó ạ!"


Sith nhướn mày, thấy phần quà là một con cừu bông nhỏ bằng bàn tay, thầm nghĩ, cũng khá đáng yêu, "Cũng được."


Được cái gì mà được! Cái eo của Phương Trầm đã mỏi đến mức không thể đứng thẳng, lúc này rồi mà hắn còn muốn lấy quà!!


"Không thích hả?" Sith nghiêng đầu cười hỏi cậu, "Là cừu nhỏ đó."


Phương Trầm run rẩy nhấc cổ lên, nhìn con cừu bông phía xa, cừu nhỏ đáng yêu ngồi đó, cười tươi tắn.


Đồng loại thì dễ thương, còn cậu thì...


Ôi!


Phương Trầm thở dài thườn thượt, bàn tay cầm bút muốn ký tên phiếu khảo sát nhưng cứ run rẩy không thôi, đã vậy còn nghe thấy tiếng cười khẽ của Sith, "Để anh viết đi, nếu em không có sức."


Vì câu không còn sức này của hắn mà khuôn mặt của Phương Trầm lại đỏ lên, nhưng lại không biết phải cãi thế nào, chỉ có thể cúi gằm mặt, vờ như không nghe thấy.



Nhân viên liếc nhanh qua, tiếc nuối nghĩ, chắc là bị ốm rồi.


Nếu để Phương Trầm nghe thấy suy nghĩ của cô ấy, chắc cậu sẽ tức đến mức muốn mắng người, đương nhiên, muốn cũng không mắng nổi ra tiếng, khóc quá nhiều, giọng cũng khàn đặc rồi.


Sith đúng là một con chó!!!


Không l**m thì cắn!!


Vì sao phải đeo khẩu trang hả, còn không phải vì trên mặt cậu có hai dấu răng to đùng!!


Quá đáng lắm!!


Giờ muốn một con cừu bông cũng không viết nổi cái tên, đúng là quá đáng chết đi được hu hu hu hu!


Tương lai cậu cũng muốn trở thành một người đàn ông cường tráng, không cho Sith bắt nạt cậu nữa!


Hơn nữa cái người tên Sith này còn rất biết chọn lúc mà điếc, nếu tức giận mắng hắn, Sith sẽ vờ như không nghe hiểu, giả ngu, mỗi lần đều là chờ kết thúc rồi mới quay ra dỗ dành cậu.


Con chết rồi hắn mới cho bú sữa!


Ra khỏi khách sạn, Sith với tinh thần sảng khoái kéo vali, còn có Phương Trầm không còn tí sức sống nào ngồi trên vali.


Hắn còn đỡ sau lưng cậu, đề phòng cậu ngã từ trên vali xuống, đúng là ga lăng quá đi ha.


Ai có thể ngờ đằng sau cái vẻ ngoài đó là thú đội lốt người, giả nhân giả nghĩa, mù chữ! Một tên điên hoàn toàn không hiểu câu "Không muốn nữa" bằng tiếng Trung nghĩa là gì!


Phương Trầm tức đến mức chỉ muốn cho hắn một cái tát, nhưng lại không dám, sợ Sith cầm tay mình mà l**m.


Đến lúc này rồi, cậu thậm chí cảm thấy hơi may mắn, may mà ngày kia có kỳ thi, nếu không thì chắc hôm nay Sith vẫn không chịu thả cậu ra.


Hắn lái xe chở cậu về biệt thự vùng ngoại ô.


Vốn định ngồi ở ghế lái phụ, nhưng vừa ngồi xuống cái mông đã nhói lên, Phương Trầm trừng mắt nhìn Sith, đỏ mắt sắp khóc đến nơi, Sith mới vội dỗ dành cậu, bế người ra ghế sau.


May mà hôm trước không lái xe thể thao.



May là ở khách sạn, chứ nếu là ở nhà, chắc cậu không dám ăn cơm nữa luôn mất.


Về đến biệt thự thì Phương Trầm đã ngủ mất, Sith nhẹ nhàng bế người xuống xe, nhưng Phương Trầm không ngủ quá say, vẫn bị đánh thức, chỉ là mệt quá nên không giãy dụa, thôi thì để Sith bế cho sướng.


Vừa vào cửa, con vẹt biết nhào lộn lập tức chào cậu, "Hoan nghênh ghé thăm, thích em!"


Phương Trầm ngẩng đầu, vô cảm nhìn nó.


Sith vội cúi xuống hôn cậu một cái, "Bé ngoan, tối nay anh hầm nó."


Phương Trầm tức giận nghiến răng, "Em hầm anh thì có!!"


Sith cười, "Bé cưng muốn ăn anh à, không cần phiền phức vậy đâu, lúc nào em muốn ăn anh cũng được."


Phương Trầm tuyệt vọng nhắm mắt.


Cảm ơn, không ăn nữa.


Với lại!


Rốt cuộc là ai ăn ai hả!!


Thay sang đồ mặc nhà thoải mái cho cậu xong, Sith đặt cậu lên giường, Phương Trầm đã buồn ngủ không chịu nổi, nhưng Sith vẫn mang thuốc mỡ đi vào, "Bé cưng, ngồi yên để anh bôi thuốc cho nào, đầu gối em đỏ một mảng rồi."


Ò ò, ngồi thì ngồi...


Khoan đã!!


Phương Trầm quay phắt lại, sợ hãi nhìn Sith.


Thật ra lúc ở khách sạn người đàn ông cũng đã bôi thuốc mỡ cho cậu, nhưng lúc đó đầu óc Phương Trầm mơ mơ màng màng, không có ấn tượng gì.


Bây giờ tỉnh táo, lại để hắn bôi thuốc thì đúng là quá xấu hổ!!


Phương Trầm vội nói, nhưng vừa lên tiếng thì giọng đã khàn đặc đến đáng thương, "Em tự... làm được."


"Bé cưng đừng nói nữa." Sith cúi đầu hôn cậu một cái, "Em không tự bôi được đâu."


Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Story Chương 59
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...