Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 41
Phương Trầm vốn không muốn trả lời một cái tin nhắn nào của Sith, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn nhắn lại, nói tối nay cậu phải đi ăn liên hoan với mấy người trong nhóm kịch.
Người đàn ông trả lời rất nhanh: [Anh đi đón em.]
Phương Trầm hừ hừ, [Không cần!]
Sau đó mặc kệ Sith có nhắn thêm gì, Phương Trầm cũng không trả lời nữa.
...
Địa điểm ăn liên hoan là một quán ăn nằm ngay cạnh trường.
Phương Trầm canh đúng giờ mới đủng đỉnh bước vào, trong phòng đã có khá đông người ngồi, cậu quét mắt một lượt, cuối cùng ngồi xuống một góc.
Hại lúc Chu Lệ Lệ bước vào nhìn mãi mới tìm thấy cậu, "Phương Trầm, sao cậu ngồi xa thế?"
Phương Trầm vô tội đáp, "Ngồi đâu cũng vậy thôi."
"Cũng đúng."
Trần Phóng từ đằng sau đi tới, cười ha ha, tự nhiên như ruồi mà ngồi xuống bên cạnh Phương Trầm.
Phương Trầm quay đầu đi, chẳng biết phải nói gì với cái kẻ mặt dày như tường thành này.
Trần Phóng thấy Phương Trầm lạnh mặt làm như không thấy mình, vẫn tươi cười bắt chuyện với cậu, "Hôm nay sao không thấy cậu tới buổi tập thế?"
"..."
Nhắc chuyện gì không nhắc!!
Cảnh tượng "tập kịch" ban ngày vẫn còn hiện rõ mồn một trong đầu, Phương Trầm nghiến răng, "Hôm nay tôi hơi bận."
Tập ở nhà rồi!!
Vì muốn che vết hôn trên cổ nên hôm nay Phương Trầm mặc áo len cao cổ màu trắng, nhìn như một cục tuyết nhỏ, dù mặt mũi phụng phịu nhưng vẫn đáng yêu chết đi được.
Trần Phóng nhìn cậu mấy lần, mới kìm nén dời ánh mắt đi, "Đúng rồi, hôm trước sao cậu lại đi cùng Sith từ phòng thay đồ ra thế?"
Tên này cố tình đúng không.
Muốn xem Phương Trầm bối rối giải thích.
Nhưng Phương Trầm chỉ dùng ánh mắt lạnh tanh nhìn sang, "Trần Phóng, cậu có vẻ quan tâm đến chuyện riêng của tôi nhỉ?"
Bị đôi mắt đen láy của thiếu niên nhìn chằm chằm, Trần Phóng hơi khựng lại, mấy giây sau mới nói, "Tôi coi cậu là bạn mà, quan tâm nhau là chuyện bình thường thôi."
Phương Trầm bật cười, là một nụ cười đầy châm chọc.
Trần Phóng bị nụ cười đó đâm cho trái tim đau nhói, sắc mặt cũng kém đi.
"À, anh nói chuyện tôi với Sith à." Phương Trầm chẳng mấy để tâm nói, "Tôi bảo quần áo mình có phát quang, rủ anh ấy qua xem thôi."
Sắc mặt Trần Phóng hoàn toàn sa sầm.
Đồ điên.
Phương Trầm mắng thầm trong lòng.
Ngay từ lần đầu gặp ở bờ biển, Phương Trầm đã vạch rõ giới hạn với Trần Phóng, nhưng người này cứ liên tục dán tới, thật đúng là không thể hiểu nổi.
Vì phải ngồi cạnh một tên đáng ghét nên bữa ăn này của Phương Trầm như bò nhai rơm, chỉ là đến cũng đến rồi, cậu cũng ngại không dám bỏ về, chỉ đành kiên trì chịu đựng đến cuối bữa, sau đó một phút cũng không muốn nán lại thêm, cầm áo khoác lên bước nhanh ra ngoài.
"Phương Trầm!"
Trần Phóng gọi cậu lại, vội vàng đuổi theo, "Tôi đưa cậu về."
Phương Trầm đã cạn sạch kiên nhẫn, cau mày, "Vì sao tôi phải cần cậu đưa về chứ?"
Trần Phóng đứng chắn trước mặt cậu, không đáp.
Phương Trầm không muốn để ý cậu ta, định vòng qua, nhưng Trần Phóng bất ngờ vươn tay ra kéo cậu, "Tôi có chuyện muốn nói với cậu."
Phương Trầm bị động tác bất ngờ này dọa cho giật mình, vội tránh ra, "Cậu đừng có chạm vào tôi!"
Mí mắt Phương Trầm nhảy lên.
Khoan đã!
Cậu ta vừa gọi cậu là gì?
Cậu ấm nhà họ Phương???
Trần Phóng thấy cậu ngây người, càng nói càng hăng, "Tôi không được động, nhưng thằng Sith đó thì được chứ gì? Nhà cậu có biết cậu có bạn trai ngoại quốc không? Cậu cũng giỏi thật đấy, bị đuổi ra nước ngoài mà vẫn sống thuận lợi như vậy, sao hả? Thấy Sith có tiền có địa vị nên vội vàng lao tới?"
Phương Trầm hoàn toàn sững sờ tại chỗ, đầu ong ong.
Trần Phóng còn muốn đưa tay ra, nhưng bỗng nhiên bị ai đó nắm lấy cổ tay, ngay giây tiếp theo, còn chưa đợi cậu ta phản ứng lại, cả người đã như cọng rác bị quăng đi.
Cậu ta đập vào cánh cửa, ho khù khụ hai tiếng, trừng mắt nhìn qua, nhưng khi đối diện với người đàn ông cao lớn đứng cạnh Phương Trầm, miệng lại ngậm chặt như hến.
Sith lạnh lùng nhìn cậu ta, "Mày dám chạm vào em ấy?"
Mặt Trần Phóng trắng bệch, không dám mở miệng.
Vốn đã chướng mắt kẻ này từ lâu, nay lại tận mắt thấy cậu ta chạm vào Phương Trầm, cơn giận trong lòng Sith dâng l*n đ*nh điểm, sắc mặt âm trầm, còn muốn đi qua, bỗng bị Phương Trầm nắm cổ tay.
Anh khẽ nhíu mày, "Bé cưng?"
Phương Trầm mím môi, sắc mặt rất tệ, "Sith, chúng ta đi thôi."
Người đàn ông nhìn cậu mấy giây, cuối cùng gật đầu.
Xe đỗ ngay gần đó, Phương Trầm đi nhanh tới ngồi vào ghế phụ, cửa đóng lại, cậu mới thở phào một hơi.
Trần Phóng vậy là lại biết... cậu!
Bởi vì lúc cậu xuyên sách tới thì nguyên chủ đã bị gia đình trục xuất ra nước ngoài rồi, Phương Trầm gần như đã quên béng mất chuyện đó.
Nhưng mà lúc đầu ở bờ biển, rõ ràng Trần Phóng đã hỏi cậu là người ở đâu.
Lẽ nào Trần Phóng cố ý?
Cậu ta sẽ không nhìn ra thân xác này đã đổi linh hồn rồi chứ?
Đầu óc Phương Trầm loạn cào cào, thậm chí còn tưởng tượng đến cảnh bị phòng thí nghiệm bắt đi mổ não.
Bỗng nhiên, trên mặt ấm áp, bàn tay của người đàn ông áp lên má cậu, nhẹ nhàng nâng mặt cậu lên, "Bé cưng làm sao thế, đã xảy ra chuyện gì?"
Phương Trầm hơi lấy lại tinh thần, nâng mắt, "Không sao."
Sith khẽ nhíu mày.
Nhìn cậu không giống như là không sao nhẹ nhàng vậy.
Nhưng hắn cũng không gặng hỏi, chỉ khẽ nói, "Vậy về căn hộ gần trường nhé."
Phương Trầm hơi do dự, cuối cùng vẫn gật đầu.
Không thể phủ nhận, hiện tại cậu có hơi sợ.
Ở bên cạnh Sith, cậu cảm thấy an toàn hơn nhiều.
Về đến nơi, trạng thái của Phương Trầm đã tốt hơn nhiều, vừa rồi do quá bất ngờ nên cậu mới hoảng loạn như vậy, bây giờ cẩn thận nghĩ lại, có lẽ chuyện này không nghiêm trọng đến thế.
Nếu Trần Phóng thật sự phát hiện ra điều gì thì đã sớm tìm cậu gây sự rồi, chẳng phải đợi đến hôm nay.
Thấy thiếu niên vẫn còn đang ngẩn người, Sith nâng tay xoa nhẹ mái tóc cậu, "Muộn rồi, đi tắm rồi ngủ nhé."
Phương Trầm quay đầu nhìn anh, rồi bất ngờ cong ngón tay ngoắc gọi Sith:
Người đàn ông hơi khựng lại, cúi xuống.
Phương Trầm bỗng kiễng chân, "chụt" một cái lên má của người đàn ông, sau đó quay đầu chạy thẳng vào phòng!
Người đã mất dạng, mà Sith vẫn còn đứng sững tại chỗ.
Mấy giây sau, hắn mới nâng tay chạm lên bên má vừa bị thiếu niên hôn.
Họ từng có những nụ hôn kịch liệt, nhưng do Phương Trầm chủ động thì đây vẫn là lần đầu tiên.
Nhớ lại nụ hôn vừa rồi, ẩm ướt mềm mại, lại rụt rè như con thú nhỏ. Sith bỗng cúi đầu cười một tiếng, nhấc chân đi về phía phòng dành cho khách, gõ cửa, "Bé cưng, anh cũng muốn tắm, chúng ta tắm chung đi."
...
Lẽ ra không nên cho người đàn ông xấu xa này một xíu xiu hy vọng nào, đúng là đồ sói lớn biết leo cột!
Phương Trầm nghiến răng nghiến lợi nghĩ.
Cậu đúng là bị úng não rồi! Sao lại quên mất Sith là con sói hư chứ!
Có một câu nói rất hay!
Nhân từ với lang sói chính là tàn nhẫn với cừu nhỏ.
Đáng tiếc, đợi cậu kịp phản ứng lại thì người đàn ông đã thành công tiến vào lãnh địa, hai người đứng chung dưới một chiếc vòi hoa sen.
Hai thằng con trai cùng nhau tắm cũng chẳng có gì đúng không!
Nhắm mắt lại, coi như trong nhà tắm công cộng là xong.
Lúc học đại học, mọi người trong ký túc xá cũng tắm chung đó thôi!!
(*) chắc nói lúc học đại học ở kiếp trước của bé
Cừu nhỏ liên tục tự trấn an bản thân.
Không sao cả.
Cứ coi Sith như bạn cùng phòng là xong.
Đúng.
Bạn cùng phòng!
Ể?
Không đúng --
Nếu là bạn cùng phòng, thì phải sống chung luôn à?
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 41
10.0/10 từ 25 lượt.
