Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 35
Sáng hôm sau, Phương Trầm bị bạn cùng phòng đánh thức, vẫn còn mơ mơ màng màng, đã bị bạn cùng phòng lôi đi.
Đến chỗ câu lạc bộ của họ bày quầy, bạn cùng phòng dúi cho Phương Trầm một bộ đồ, "Đồng phục, đi thay đi."
Phương Trầm sững sờ, "Còn có đồng phục nữa hả?"
"Tất nhiên, sau hôm nay sẽ có bảng xếp hạng doanh thu các câu lạc bộ đó, chúng ta không dùng thủ đoạn thì làm sao mà thắng được mấy câu lạc bộ khác? Ông mau thay đồ đi, tôi đi xay cà phê trước."
Phương Trầm ôm quần áo vào phòng thay đồ, mở ra xem thử, cả người thoáng chốc cứng đờ.
Là một bộ đồng phục, nói chính xác hơn, là một bộ đồng phục quản gia nam.
Chẳng trách lương cao thế! Hóa ra có điều kiện đi kèm!
Quả nhiên là tiền không dễ kiếm!
Bộ đồ kiểu quản gia Anh, tông đen trắng, còn phải buộc thêm một chiếc tạp dề nhỏ ở eo.
Phương Trầm ngượng chết đi được, nhanh chóng thay quần áo, còn chẳng dám soi gương nhìn bản thân một cái đã vội đẩy cửa đi ra.
Bạn cùng phòng cũng đã làm xong công tác chuẩn bị.
Đây là một quầy cà phê nho nhỏ, bên ngoài có vài chiếc dù che nắng, trên bàn còn đặt lọ hoa nhỏ, nhìn qua cũng khá ra gì và này nọ.
Bạn cùng phòng đưa cho cậu cuốn menu, "Ông phụ trách ghi order với bưng bê là được."
"Ồ ồ! Được!"
Phương Trầm ôm menu, chợt nhớ ra chuyện gì!
Suýt thì quên mất!
Sith cũng sẽ tới!!
Hôm qua cậu không nghĩ nhiều, cho rằng đến thì đến thôi, nhưng hôm nay thì không được rồi, cậu ăn mặc thành thế này, xấu hổ lắm!
Phương Trầm vội rút điện thoại ra, nhanh chóng nhắn một tin cho Sith.
[Hôm nay em bận lắm, anh đừng đến.]
Không ngờ còn sớm thế này mà đã có khách, Phương Trầm bấm gửi xong rồi cất điện thoại, chạy nhanh qua bàn khách.
Lúc đầu còn hơi lóng ngóng, nhưng Phương Trầm thích nghi rất nhanh, dù sao cậu đã làm ở tiệm pizza một thời gian, mấy kiểu phục vụ thế này chẳng khác nhau mấy.
Bưng cà phê xong cho một bàn, liếc thấy có người mới ngồi xuống bàn bên cạnh, cậu bèn ôm menu bước tới.
"Sorry to keep you waiting."
(*) Xin lỗi đã để anh chờ lâu
Người đàn ông ngồi tựa lưng vào ghế, lông mày khẽ nhíu lại, ánh mắt sắc bén quét một lượt từ đầu xuống chân cậu, cuối cùng dừng lại ở chỗ eo có chiếc tạp dề trắng, nhỏ đến mức giống như chỉ cần hai bàn tay là có thể nắm trọn.
Ánh mắt Sith tối sầm, trong lòng bắt đầu không vui. Không thích cừu nhỏ mặc thế này ở bên ngoài, không biết sẽ bị bao nhiêu người nhìn.
"Vì bộ đồ này nên không cho anh tới à?"
Giọng nói hơi trầm xuống đột ngột vang lên.
Phương Trầm ngẩn người, ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của người đàn ông.
"Sao anh lại đến đây?"
Phương Trầm nhìn bốn phía xung quanh, hơi hạ giọng, "Đã bảo anh đừng đến mà."
"Vì sao không cho anh đến?" Người đàn ông nhìn sâu vào mắt cậu, "Không muốn cho anh xem em mặc bộ này à?"
Phương Trầm nghẹn lời.
Cậu đã đứng đây hơi lâu rồi, sợ bạn cùng phòng chú ý, bèn gõ nhẹ lên bàn, "Anh có gọi nước không đây?"
"Gọi." Sith quét mắt qua menu, "Một tách Flat white."
(*) Flat white là sự pha trộn của sữa có bọt nhỏ đổ lên một ly cà phê Espresso. Loại bọt siêu nhỏ này là sữa hấp được hòa với không khí tạo ra kết cấu mịn, mượt và có vị kem.
Phương Trầm gật đầu, dùng giọng điệu giải quyết công việc nói, "Xin anh chờ một lát."
Cậu lấy lại menu, đang chuẩn bị đi thì bị Sith giữ tay, thấp giọng nói, "Không thể nói thêm mấy câu sao?"
Bàn tay của thiếu niên nho nhỏ mềm mại, rất hợp để hắn nắm trong tay mà mân mê đùa nghịch.
Đêm qua Sith gần như không ngủ nổi.
Hắn nằm trên giường, chỉ cần nhắm mắt là dáng vẻ Phương Trầm rơi nước mắt như mưa lại hiện lên trước mặt.
Điên mất thôi.
Chiếc sơ mi mà Phương Trầm từng mặc bị hắn ôm trong ngực mỗi đêm, tham lam hít hà, mùi hương đã phai nhạt đi nhiều, nhưng hắn vẫn muốn đến mức phát điên, muốn đến mức lục phủ ngũ tạng đều như bị thiêu đốt.
Nếu trước đây vẫn miễn cưỡng nhẫn nhịn được, thì từ sau khi chọc thủng tầng giấy này, những khát vọng âm ỉ bị chôn vùi lập tức trồi lên khỏi mặt nước, sắp không thể kìm lại được nữa.
Hắn bắt đầu muốn nhiều hơn.
Người đàn ông lại khàn khàn gọi cậu, "Bé cưng, ở lại nói chuyện với anh thêm mấy câu đi."
Phương Trầm cắn răng, dùng sức rút tay ra, "Không có thời gian, em đang làm việc, làm việc nghiêm túc đấy! Không rảnh nói chuyện phiếm!"
Sith khẽ bật cườ.
"Được, anh chờ em tan làm."
Phương Trầm ôm menu xoay người bước đi, nhưng ánh mắt của người đàn ông cứ như có thực thế bám trên người cậu, nóng bỏng đến mức như muốn khắc dấu lên người.
Liên tục chạy qua chạy lại, bận rộn cả một ngày, cuối cùng cũng hết giờ, Phương Trầm thở phào một hơi, cảm thán, "Hôm nay đông khách ghê."
Trước hôm nay, cậu vẫn nghĩ mấy hàng quán kiểu này của câu lạc bộ chỉ để bày ra cho có, không ngờ lại sôi động như vậy.
Bạn cùng phòng cười hì hì, "Nhờ ông hết đó, ông ăn mặc đáng yêu thế này, bọn họ toàn đến vì ông thôi."
Cừu nhỏ hôn mê tại chỗ.
Cậu trốn sau quầy, cách một lớp kính thuỷ tinh lén nhìn người đàn ông ngồi phía xa. Ngoại trừ lúc đầu kéo tay cậu lại, sau đó Sith không hề quấn quýt lấy cậu nữa, cũng không quấy rầy cậu làm việc, mà chỉ ngồi yên ở đó, đôi khi xem điện thoại, đôi khi lại nhìn... cậu.
Bạn cùng phòng thu dọn xong, quay đầu thấy Phương Trầm vẫn ngây người, không khỏi nhìn theo tầm mắt cậu, "Sith Bolton cũng đến uống cà phê ở chỗ bọn mình cơ à. Hê, chẳng lẽ là đến vì ông?"
Phương Trầm trừng mắt, "Ông đừng có mà nói linh tinh!"
Bạn cùng phòng nhún vai một cái, "Đùa thôi. Được rồi, ông không đi thì tôi đi trước, đồ đạc tôi dọn xong hết rồi, ông cất nốt mấy cái tách là được."
Phương Trầm thấp thỏm gật đầu, "Được, tạm biệt."
Mấy vị khách cuối cùng đã rời đi, cả quầy cà phê chỉ còn lại Sith và Phương Trầm.
Người đàn ông đã cất điện thoại, ngồi thẳng lưng, ung dung nhìn cậu.
Phương Trầm lề mề mấy giây rồi mới bước lại gần,
"Thưa anh, chúng tôi chuẩn bị đóng cửa rồi."
Sith "ừ" một tiếng, nhưng không nhúc nhích.
Phương Trầm phồng má, "Đi đi!".
Khóe môi Sith hơi nhếch lên, rất khó thấy, cuối cùng cũng đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống, đánh giá cừu nhỏ này.
"Bé cưng, em mặc thế này đáng yêu lắm."
Không biết vì sao, mỗi lần nghe Sith gọi mình như vậy bằng giọng trầm thấp đó, tai Phương Trầm lại thấy ngưa ngứa.
Người đàn ông bước từng bước áp sát, khí thế áp đảo, "Quản gia nhỏ, hửm? Vì sao nhắn tin không cho anh đến? Vì sao không cho anh xem?"
Bị Sith ép tới, Phương Trầm vô thức lùi về sau, đến khi lưng chạm tường, khuôn mặt của người đàn ông gần như kề sát cậu, mũi chạm mũi.
"Em cũng biết mặc thế này rất nguy hiểm, đúng không?"
Nguy hiểm...
Mặc quần áo thì có cái gì nguy hiểm chứ.
Nhưng chỉ vừa hé môi, Phương Trầm đã bị người đàn ông hôn lên, một tiếng rên khe khẽ bật ra, lại nhanh chóng bị nụ hôn dài nuốt mất.
Những ngón tay trắng mảnh khảnh túm lấy áo sơ mi của người đàn ông.
Chỉ có hai người bọn họ, cừu nhỏ rốt cuộc không thoát khỏi móng vuốt của sói.
Nụ hôn của Sith tuyệt đối không chỉ là hôn.
Tay hắn không hề yên phận, di chuyển theo chiếc eo nhỏ của Phương Trầm đi xuống, ngón tay móc dây tạp dề.
Đang ở bên ngoài đó! Người này dám làm vậy hả? Hắn đúng là điên rồi! Rõ ràng lúc trước không hề như vậy...
Bắt nạt cậu quen rồi đúng không?!
Sith rốt cuộc hơi buông cậu ra, trong mắt có ý cười, dáng vẻ còn đắc ý hơn cả báo trên thảo nguyên vừa vồ được linh dương non, hắn đã sớm coi cừu nhỏ thành món Trung bày trên bàn mình, không sợ cậu chạy mất, biết cậu có chạy cũng không thoát.
Đến lúc này, tiếng Trung mà hắn học cuối cùng cũng có dịp dùng tới.
Sith cười vui vẻ, nói.
"Bé cưng, em thật xinh đẹp."
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 35
10.0/10 từ 25 lượt.
