Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 17


Luận một người có thể lưu lạc đến mức vì một bữa đồ Trung mà làm ra chuyện vượt quá giới hạn thế nào, thì đó chính là cậu, vì một bữa cơm mà mặt mày xám xịt theo mông người ta về nhà.


Sith rất hài lòng với con mồi mà mình rình được, sau khi mua một ít nguyên liệu nấu ăn thì dẫn người về căn hộ gần đó.


Căn penthouse này cách trường học rất gần, dù Sith không thường xuyên ở, nhưng vẫn có nhân viên vệ sinh đến quét dọn thường xuyên nên trong nhà không có một hạt bụi, sạch sẽ như nhà mới.


Vừa bước vào nhà, Phương Trầm đã bắt đầu hối hận, cảm thấy bản thân đúng là bị đồ ăn ngon làm mờ con mắt, sao có thể dễ dãi theo người ta đi như vậy.


Suy nghĩ đánh bài chuồn vừa ngấp nghé, đã nghe thấy Sith hỏi, "Cá hấp, sườn xào chua ngọt, tôm rang tỏi, rau cải luộc, thêm canh trứng cà chua, được chứ?"


Cái chân vừa rụt về lại duỗi ra một lần nữa.


Phương Trầm lịch sự hỏi, "Xin hỏi thay giày ở đâu ạ?"


Khóe môi Sith nhếch lên một độ cong khó thấy, khom người mở tủ giày bên cạnh, bên trong toàn là những đôi dép đi trong nhà màu xám đen, kích cỡ lớn nhỏ khác nhau, chỉ là bỗng nhiên lạc loài một đôi cỡ nhỏ hẳn in hoa văn cừu nhỏ màu trắng.


Ánh mắt cậu dừng trên đó hai giây, sau đó lặng lẽ cầm đôi màu xám đen bên cạnh.


Phương Trầm đổi giày xong, đôi dép này lớn hơn cỡ cậu đi 1 cỡ, đầu ngón chân mịn màng lộ ra.


Thế nào mà ngón chân cũng là màu hồng nhạt.


Đáng yêu chết đi được.


Sith nhẫn nhịn dời tầm mắt, giọng nói tự nhiên, "Muốn uống gì không? Sữa được chứ?"


Sao hả! Cậu đâu còn là con nít nữa mà đi đâu cũng phải uống sữa? Nhưng mà, uống nhiều sữa liệu có cao lên thêm tí nào không nhỉ?


Phương Trầm thò đầu nhìn vào bếp, "Được ạ, có thể cho thêm đường không?"


"Tất nhiên là được."


Sith nhanh chóng mang ra cho cậu một ly sữa, "Em ngồi nghỉ một lát chờ nhé, chán thì có thể xem video hoặc chơi game."


Thiếu niên ngồi trên sô pha, nhận cốc sữa, ngoan ngoãn gật đầu, "Vâng. Trong bếp cần em giúp gì không?"


"Không cần, em chỉ cần chờ đó thôi."


Sith tìm máy tính bảng và máy chơi game đưa cậu, sau khi đã chắc chắn cừu nhỏ có thể tự lo được cho mình rồi mới vào bếp.


Phương Trầm uống hai ngụm sữa, đợi người đàn ông rời đi thì lập tức đứng lên, tò mò quan sát xung quanh.


Có lẽ trong lúc lắp đặt đồ đạc, để phù hợp với chiều cao của Sith nên mọi thứ xung quanh lọt vào mắt Phương Trầm đều như được phóng lớn, khiến cậu có cảm giác như lạc vào thế giới của người khổng lồ.


Cậu đi dạo một vòng, cuối cùng dừng mắt trên một cái kệ đặt cạnh phòng khách, trên tầng cao nhất có một đôi găng tay quyền anh màu đỏ, trông rất đẹp.


Lần trước xem Sith thi đấu, cậu nhớ rõ hắn dùng găng màu đen.


Là vì có nhiều đôi sao?


Phương Trầm mải suy nghĩ, không nhận ra Sith đã đi đến từ bao giờ, đang đứng ngay phía sau cậu.



Người đàn ông rũ mắt nhìn xoáy tóc trên đỉnh đầu thiếu niên, trong đầu thoáng nghĩ, sao có người đến cả đầu cũng tròn tròn đáng yêu chết người thế nhỉ.


Hắn dừng vài giây, mới thấp giọng nói, "Đó là đôi găng tôi dùng trong trận đấu đầu tiên."


Phía sau thình lình có tiếng nói vang lên, doạ cho Phương Trầm giật bắn.


Cậu theo bản năng xoay người, kết quả vì cách quá gần Sith mà suýt thì đâm sầm vào ngực hắn.


Người đàn ông nâng tay giữ vai cậu, giọng nói mang theo ý cười, "Muốn lấy xuống xem thử không?"


Phương Trầm ngẩng đầu, đôi mắt trong veo sáng lên, "Được sao!"


"Có gì mà không được chứ."


Sith hất cằm, "Lấy đi."


Thiếu niên vươn tay ra lấy... nhưng không với tới.


Ngại chết đi được...


Cậu hơi do dự, sau đó nhóm chân, vẫn không với tới...


Quá đáng!


Có cái kệ thôi cũng phải làm cao vậy chi!


Sith chậm rãi lên tiếng, "Làm sao đây, không lấy được rồi?"


Chắc chắn là cố tình!


Phương Trầm tức muốn nghiến răng.


Người này chỉ muốn nhìn cậu làm trò cười thôi chứ gì!!


Đang giận dỗi thì eo bỗng bị nắm lấy, cơ thể được nâng lên không trung, Phương Trầm cả kinh, giây tiếp theo đã được nâng đến trước kệ.


"Không với tới thì để tôi bế em lên."


Giọng nói trầm thấp của người đàn ông ở sát bên tai, hơi thở nóng rực phả vào gáy, ngưa ngứa.


Tai Phương Trầm đỏ lựng, ngượng ngùng cắn môi, vươn tay lấy đôi găng tay xuống.


Lần này Sith không trì hoãn, lấy xong thì lập tức thả Phương Trầm xuống.


Cừu nhỏ âm thầm nắm tay thành quyền.


Chờ đó!


Cậu sẽ uống thật nhiều sữa, cậu sẽ cao lên nữa cho mà xem!


Sith không biết cừu nhỏ có mùi sữa này đang suy nghĩ cái gì trong đầu, thấp giọng hỏi cậu, "Muốn đeo vào không?"


Phương Trầm mờ mịt ngẩng đầu, "Em á?"



Phương Trầm rất nghe lời đưa tay ra, Sith giúp cậu đeo găng, nhìn cánh tay mảnh khảnh nối với một đôi găng tay to đùng, vừa buồn cười vừa đáng yêu.


Phương Trầm thì lại hưng phấn thấy rõ, còn đấm mấy cái vào không khí.


Sith vui vẻ nhìn cậu, chợt mở miệng, "Đánh tôi một quyền đi."


Hở???


Phương Trầm chớp chớp mắt, tạm dừng một giây, rồi thật sự đánh ra một quyền.


Cú đấm của cừu nhỏ rơi trên ngực Sith, Sith không có phản ứng gì, Phương Trầm thì lại lùi về sau mấy bước.


Quê xị!


Phương Trầm phồng má.


Sith khẽ bật cười, đưa tay nắm cổ tay Phương Trầm, "Lần sau dạy em, giờ thì chúng ta đi ăn thôi."


Phương Trầm hừ hừ hai tiếng, tháo găng ra rồi trả lại cho Sith.


Đối với Sith, đôi găng tay này đại diện cho khởi đầu với con đường quyền anh, luôn có một ý nghĩa kỷ niệm đặc biệt, hắn rất muốn tặng nó cho Phương Trầm, nhưng đánh giá một chút, cảm thấy hẳn là Phương Trầm sẽ không nhận.


Tay của cừu con nhỏ như vậy, có lẽ nên đặt làm riêng một đôi, phải là màu trắng, vừa khéo ghép lại thành một đôi với hắn.


Sith bên này còn đang thất thần, Phương Trầm đã vui vẻ hớn hở chạy vào bếp, "Oa, thơm quá."


Không ngờ tay nghề của Sith thật sự không tệ, ít nhất cho đến hiện tại, nhìn hình thức rất là bắt mắt.


Phương Trầm thì không có năng khiếu ở phương diện này, làm ra toàn là món ăn hệ bóng đêm, bình thường chỉ làm vài món đồ ăn nhanh.


Trên bàn đặt hai bát cơm trắng, ở cạnh đặt hai đôi đũa. Trước khi Sith quen Phương Trầm chưa từng ăn đồ Trung, hắn khá lạ lẫm với việc dùng đũa, nhưng vẫn gắp đồ ăn cho Phương Trầm, "Thử xem."


Phương Trầm xúc một thìa cơm to, ăn xong lập tức gật đầu lia lịa, "Ngon cực kỳ luôn!!"


Lâu lắm rồi cậu mới được ăn đồ Trung, Phương Trầm thoả mãn đến mức quanh thân như có vô số bong bóng hạnh phúc bao quanh.


Vùi đầu ăn được nửa bát cơm, Phương Trầm mới nhớ ra hỏi, "Sao anh lại học nấu món Trung thế?"


Không phải cậu đa nghi.


Dù sao xung quanh cũng chỉ có một mình cậu là người Trung.


Nghĩ tới đây, Phương Trầm lại có hơi không được tự nhiên, liếc trộm Sith mấy lần.


Sith nhướn mày, hỏi ngược lại cậu, "Em thấy sao?"


Thiếu niên im bặt.


Sith thấy vậy thì hơi buồn cười, múc thêm canh cho Phương Trầm rồi làm như lơ đãng nói, "Lúc có thời gian rảnh rỗi tôi thích học mấy thứ mới, cũng từng học nấu món Pháp, lần sau nấu cho em ăn thử."


Phương Trầm ăn liền một mạch hết non nửa bát canh, mới chậm rì rì nói, "Thôi không cần đâu, món Trung vẫn ngon hơn."


Sith nhìn cậu mấy giây, đột nhiên nói.



Câu này nói bằng tiếng Trung.


Lúc đầu Phương Trầm còn chưa phản ứng lại, vùi đầu ăn cơm, sau đó mới như đột nhiên nhận ra, ngẩng phắt đầu nhìn sang.


Má cậu nhét đầy cơm phồng lên, mắt cũng mở lớn, "Anh..."


"Em không dạy tôi, tôi chỉ có thể tự học thôi." Sith thong thả nói, "Nghe có kỳ cục không?"


"Không đâu!" Phương Trầm vội vàng nói, "Nói chuẩn lắm."


Cậu lại không nhịn được mà tò mò hỏi, "Anh còn biết nói câu nào khác không?"


"Biết vài câu." Sith trả lời, "Nhưng phải chờ đến lần sau mới nói em nghe được."


Chưa phải thời điểm thích hợp.


Nếu bây giờ hắn nói ra mấy câu đó, chỉ sợ cừu nhỏ sẽ đỏ lựng khắp người, môi cũng run rẩy vì tức giận, đôi mắt trừng lớn nhìn hắn.


Tuy rằng cũng rất đáng yêu, nhưng Sith vẫn không muốn dọa cậu chạy mất.


Cho cừu nhỏ ăn no xong, chỉ thiếu chưa xoa bụng ợ một cái.


Lâu lắm rồi Phương Trầm mới được ăn một bữa no nê ngon lành đến vậy.


"Em có thể tới đây thường xuyên." Sith nhìn cậu, "Tới đây học cũng được, có gì không hiểu thì hỏi tôi luôn, tôi cũng có thể nấu món em thích."


Sức hấp dẫn thật lớn.


Phương Trầm đấu tranh một hồi, cuối cùng vẫn lắc đầu, "Anh bận như thế, em không thể làm phiền anh hoài được."


Sith khẽ mím môi.


Hắn rất muốn nói.


Không phiền chút nào.


Là phần thưởng mới đúng.


Mỗi phút mỗi giây ở cạnh cừu nhỏ, tâm trạng Sith luôn có được sự vui sướng trước nay chưa từng có.


Người đàn ông rũ mắt, không nói gì nữa, chỉ hỏi, "Hôm nay thấy em mua kẹo bí đỏ, em thích kẹo à? Chỗ tôi có mấy loại vị khác, em lấy một ít về đi."


Thế là Phương Trầm vừa được ăn no vừa được xách một túi kẹo to mang về ký túc xá.


Bạn cùng phòng đang khắc bí ngô.


Cậu ta cầm dao khắc, rất tập trung, moi hết ruột bên trong ra.


Nghe thấy tiếng cửa, thấy Phương Trầm về, cậu ta bèn gọi Phương Trầm cùng làm với mình.


"Xong xuôi mang phơi nắng là có thể dùng để trang trí phòng ngủ cho lễ Halloween rồi."


"Được thôi!"



Bạn cùng phòng vừa làm vừa tán gẫu với cậu, "Hôm nay ông ra ngoài ăn cơm à?"


Phương Trầm thuận miệng đáp, "Ừ, đến nhà một người bạn."


"Là cái người ngày nào cũng gọi điện cho ông ấy hả?"


Tay Phương Trầm run lên, suýt thì khoét mắt bí ngô thành một cái mắt lé.


"emm(*)... Ừ."


(*) thi thoảng bà tác giả bả chèn tiếng anh vô, nên thôi tui cũng để nguyên theo bả nhen, chữ này đại khái nghĩa là "ờm..."


Bạn cùng phòng liếc cậu một cái, "Hai người đang qua lại?"


Phương Trầm sặc nước bọt, hoảng sợ ngẩng đầu, "Ông nói gì cơ?"


"Ể? Không phải hả?"


Bạn cùng phòng cũng rất ngạc nhiên.


"Đương nhiên là không phải!" Đầu của Phương Trầm càng lúc càng cúi thấp, giọng lí nhí, "Vẫn chưa phải."


Câu sau nói nhỏ quá, bạn cùng phòng không nghe thấy, cậu ta nhún vai, "Nếu thân thì đến Halloween nhớ rủ cậu ta ra ngoài chơi."


Phương Trầm đã khoét bí đỏ xong, tuy không đẹp bằng bạn cùng phòng làm, nhưng thứ do chính mình làm ra, nhìn xấu xấu mà cũng rất đáng yêu.


Cậu mím môi cười, theo thói quen chụp một tấm gửi cho Sith.


Gửi xong mới nhận ra không ổn.


Phương Trầm ảo não không thôi.


Hình như cậu đã thành thói quen mất rồi.


Việc lớn nhỏ gì cũng muốn chia sẻ với Sith.


Cậu tự giận mình, bĩu môi quyết định thu hồi tin nhắn, nhưng không ngờ Sith đã trả lời lại.


[Lần đầu tiên nhìn thấy quả bí ngô đáng yêu thế này.]


[Halloween đi chơi cùng nhau nhé?]


Cái môi bĩu lên của Phương Trầm không tự giác mà cong lên, [Em có thể hoá trang thành cừu ma.]


[Cừu ma là cái gì?]


[Xiên thịt cừu. Cừu chớt rồi á.]


--- Lời tác giả ---


Tiếng Trung mà Sith học:


Mở rộng chân nữa nào, bé cưng khóc thật xinh đẹp, đưa lưỡi ra tôi xem, có thể cắn chỗ này không?


*icon mặt đeo kính râm*


Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Story Chương 17
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...