Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 103: Chính văn hoàn


Khi vừa mới xuyên sách vào đây, tuy là Phương Trầm thích nghi rất nhanh, nhưng trong lòng cậu vẫn luôn thấp thỏm lo lắng, cậu cảm thấy mình không thuộc về thế giới này, đây không phải cuộc đời của cậu.


Nhưng hiện tại, dường như cậu đã tìm được ý nghĩa cho sự tồn tại của bản thân ở nơi này, cậu tìm thấy bạn bè của mình, người nhà, còn có một người đàn ông tên Sith rất yêu cậu, đây đều là những điều mà trước đây cậu chưa từng dám mơ đến.


Cậu chưa từng nghĩ bản thân sẽ được yêu thương trân trọng như thế, được người khác ngưỡng mộ, chưa từng nghĩ cuộc đời như một đống hổ đốn của mình cũng sẽ được người khác coi thành báu vật.


Sith yêu cậu.


Cậu cũng yêu Sith.


Tương lai thật dài phía trước, bọn họ sẽ mãi mãi yêu nhau, mãi mãi bên nhau, mãi mãi không tách rời.


Không biết là ai tung ra pháo ruy băng, những sợi dây lụa rơi xuống, xinh đẹp như mơ.


*


Bình thường vào đêm tân hôn, cô dâu sẽ ngồi trên giường đếm tiền mừng.


Đổi thành Phương Trầm, lại là ngồi dưới đất bóc quà.


Sith tắm rửa xong đi ra, thấy cừu nhỏ vẫn đang bóc thì không khỏi buồn cười nói, "Đừng bóc nữa, mai rồi mở tiếp, đã muộn lắm rồi."



Vừa dứt lời, bởi vì Phương Trầm dùng sức quá lớn mà bật tung cả hộp quà, thứ bên trong cũng rơi ra ngoài.


Nhìn thấy một đống rực rỡ sắc màu bên trong, Phương Trầm rơi vào trầm mặc.


Không cần xem cũng biết, chắc chắn là quà của Jaymin.


Cậu ta không đi mở tiệm bán mấy thứ này đúng là lãng phí tài năng trời phú.


Người đàn ông nhướn mày, cầm một cái giơ lên, vẻ mặt đầy hứng thú, "Đuôi cừu?"


Không giống với cục bông lúc trước hắn vặt xuống, cái đuôi này thật hơn rất nhiều, có thể dùng trực tiếp.


Tuy không thể so với cái của Sith, nhưng nhìn có vẻ cũng không thể khinh thường.


Phương Trầm không dám liếc mắt một cái về phía đó, muốn cướp lại, nhưng do chiều cao chênh lệch, người đàn ông chỉ cần hơi nâng tay là cậu không thể với tới.


Người đàn ông còn cố tình nói, "Đừng gấp bé cưng, phải khử trùng trước đã."


Hai mắt Phương Trầm mở to, "Ai! Ai gấp chứ, Sith, mau trả lại cho em, đây là... đây là quà của em."


Sith híp mắt, "Hửm? Vợ yêu vừa gọi anh là gì cơ?"


Đồ trong tay Sith, Phương Trầm không thể không hạ mình, "Đi mà, chồng yêu, xin anh đó."



Sith cười cười với cậu, "Đừng gấp bé cưng, cho em dùng ngay đây."


Phương Trầm cắn răng, lật mặt nhanh như chớp, "Anh lại lừa em, em đã gọi anh đến thế rồi!"


Người đàn ông nhún vai, "Anh có bảo là không trả cho em đâu."


A a a chú công an ơi ở đây có kẻ lừa cừu nhỏ!!


Đêm tân hôn đầu tiên, Sith như ý nguyện được nếm thịt cừu nhỏ mà hắn mơ ước đã lâu.


Là cừu nhỏ thật.


Đêm còn rất dài.


Sith có cả một đêm để nhấm nháp chú cừu nhỏ này.


-


Tuy đã hẹn đám Jaymin hôm sau cùng nhau đi xem mặt trời mọc, nhưng Phương Trầm rõ ràng là không dậy nổi.


Đến lúc tỉnh lại đã là buổi trưa.


Cậu xấu hổ đến mức chôn mặt vào gối mãi, cảm thấy đám Jaymin chắc chắn đã biết rồi, đêm qua vì cậu vui chơi quá đà mà hôm sau không xuống giường nổi!



Người đàn ông ngồi một bên xoa eo cho cậu, liên tục dỗ dành, "Không sao đâu, mai rồi đi xem cũng vậy, chúng ta có thể ở lại đây thêm mấy ngày."


Phương Trầm thở phì phì, "Đều tại anh!"


Sith nhận lỗi rất nhanh, "Đúng, tại anh."


Cừu nhỏ đấm xuống giường, "Mau ném hết mấy thứ kia đi!"


Người đàn ông nhíu mày, "Vậy sao được, chỗ đó đều là quà mọi người tặng em, nếu ném đi thì biết ăn nói thế nào với người ta, chúng ta phải dùng từng cái một mới không phụ lòng tốt của bọn họ chứ."


Phương Trầm quay đầu lại, khiếp sợ nhìn người đàn ông, không thể tin nổi là hắn có thể mặt dày mà nói ra mấy lời này!


Sith lại nhân cơ hội hôn cậu một cái.


"Ngày đầu tiên sau khi cưới, chúc vợ yêu buổi trưa tốt lành, muốn ăn gì nào."


Phương Trầm cắn răng, thình lình ngẩng đầu, cắn mạnh lên cổ người đàn ông.


Cậu gầm gừ nói, "Em muốn ăn thịt sói."


Sith bật cười, "Được, cho vợ yêu ăn đấy."


Ánh nắng ấm áp chiếu lên người, Sith ôm cừu nhỏ của hắn vào lòng.



Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng cừu nhỏ, "Khi nào trở về chúng ta đi đăng ký kết hôn đi."


"Được."


"Muốn về nước không? Anh về với em."


Phương Trầm nghĩ ngợi, cũng được, "Được thôi."


Ngoan quá đi.


Người đàn ông tiếp tục dụ dỗ, "Từ giờ vợ gọi anh là chồng yêu được không?"


"Được."


"Chờ bọn họ đi hết rồi, chúng ra ra bãi cát..."


"Sith!! Anh đừng có mà quá đáng!!"


Người đàn ông cười ha ha, cứ thế bế bổng cừu nhỏ lên.


Một ngày hạnh phúc bắt đầu từ việc bế vợ yêu đi tắm.


Trong tương lai, bọn họ sẽ còn rất nhiều rất nhiều ngày hạnh phúc mà bình yên giống như hôm nay.


Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Story Chương 103: Chính văn hoàn
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...