Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Chương 90
Vệt ráng đỏ cuối cùng còn sót lại nơi chân trời dần hòa làm một với bầu trời đêm. Trên bãi biển, ngàn sao sa xuống thấp, tưởng chừng chỉ cần giơ tay ra là có thể chạm tới. Tiếng động cơ gầm rú tắt lịm, để lại trên bãi cát vài vệt bánh xe hằn sâu.
Tuệ Tuệ chổng mông bò xuống xe, còn chưa đứng vững đã suýt bị Lục Lục nhào tới đẩy ngã.
"Tuệ Tuệ! Cuối cùng em cũng về rồi!"
Cả buổi chiều nay, Lục Lục giống như một hòn đá vọng phu nhỏ, ngồi xổm bên bờ biển lộng gió, đưa mắt mong chờ nhìn từng dòng người và xe cộ đi tới. Cả người cậu bé bị gió thổi cho lấm lem, đôi mày nhíu chặt, thỉnh thoảng lại kiễng chân cố gắng nhìn ra xa. Thấy Tuệ Tuệ trở về bình an vô sự, trái tim đang lơ lửng của Lục Lục mới được bình ổn, cậu bé không kìm được mà chạy tới ôm chặt lấy em.
Tuệ Tuệ bị đôi tay của cậu bé siết đến đau cả cổ, khẽ ho vài tiếng, né cái đầu bù xù đang cọ tới cọ lui của Lục Lục. Hai nhóc tì dùng tư thế kỳ quặc đó đi vào đại sảnh, mãi đến khi Diệp Mai quát Lục Lục phải tránh xa Tuệ Tuệ ra, Tuệ Tuệ mới đứng thẳng lưng lên thở phào một hơi thật dài.
Vỗ vỗ lồng ngực nhỏ, Tuệ Tuệ chạy đi tự rót nước uống. Lục Lục bị dạy dỗ đến mức tóc tai rũ rượi, nhưng khóe miệng vểnh lên vẫn tiết lộ tâm trạng vui sướng không thể che giấu. Thấy Tuệ Tuệ đi tới, cậu bé đang phải chịu phạt đứng vẫn lén lút đưa tay ra vẫy vẫy. Tuệ Tuệ cũng cong mắt cười, bí mật vẫy tay lại.
Cái hành động nhỏ của hai đứa trẻ chẳng thể thoát khỏi mắt thần của Diệp Mai, nhưng cô cũng lười quản, giận quá sẽ mau già. Ngược lại, Tuệ Tuệ ôm bình nước nhỏ của mình, "lạch bạch" chạy đến bên cạnh dì Diệp Mai, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nói:
"Dì Diệp ơi, dì đừng bắt Lục Lục phạt đứng nữa, anh ấy bị bệnh rồi ạ!"
Diệp Mai vô cảm liếc nhìn Lục Lục đang đứng không yên ở góc tường, nhìn cái thân hình có thể nhảy cao ba thước của nó, cô thật sự không biết nó mắc cái bệnh quái quỷ gì.
"Ngoan nào, con đừng quản nó. Chiều nay nó lén trốn đi, phải cho nó một bài học. Cũng đừng nghe nó nói bừa, người nó khỏe như trâu thế kia, bệnh gì mà bệnh?"
Diệp Mai véo cái má mềm của Tuệ Tuệ, thầm nghĩ tính tình Tuệ Tuệ mềm mỏng thế này chắc chắn lại bị thằng nhóc quậy phá kia lừa rồi! Tuệ Tuệ bị véo má, nghiêm túc nhưng giọng nói có chút ngọng nghịu:
"Hông phải đâu ạ, anh trai con bảo rồi, Lục Lục bị 'bệnh trung nhị', còn là giai đoạn cuối nữa ạ~"
Bàn tay đang véo má của Diệp Mai khựng lại, vẻ mặt đờ ra. Ngay sau đó, cô vỗ mạnh vào đùi mình, trực tiếp cười nắc nẻ. Tiếng cười đến quá đột ngột khiến Tuệ Tuệ ngơ ngác tại chỗ, bình nước nhỏ cầm trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Cậu bé nghiêng đầu khó hiểu nhìn dì Diệp đang cười không dứt, chớp chớp mắt rồi mịt mờ đi ra chỗ khác.
Tiến đến gần Lục Lục đang đứng phạt ở góc tường, Tuệ Tuệ quay đầu nhìn lại dì Diệp vẫn đang cười, mím môi thở dài một tiếng.
"Mẹ anh chắc điên rồi, Tuệ Tuệ em nhớ tránh xa mẹ anh ra nhé."
So với một Tuệ Tuệ đang rụt rè khép nép, Lục Lục – nhân vật chính đang bị phạt – lại tỏ ra thong dong phóng khoáng vô cùng, còn bốc một cọng lá khô cầm trên tay nghịch. Liếc nhìn bà mẹ đang cười như lên cơn của mình, Lục Lục chẳng mấy quan tâm mà nhún vai, còn muốn bàn với Tuệ Tuệ lát nữa đi đâu chơi.
Thế nhưng Tuệ Tuệ lại đanh mặt lại, nghiêm túc lắc lắc đầu.
"Lục Lục, anh bị bệnh rồi, không được đi chơi đâu."
Lục Lục: "Hả?" Bệnh gì cơ? Cậu vẫn khỏe re mà! Sờ sờ trán mình thấy không nóng, cậu bé còn định đưa tay sờ trán Tuệ Tuệ.
Tuệ Tuệ né tránh, nhíu chặt đôi mày nhỏ rồi gật đầu khẳng định:
"Anh bây giờ không được cử động linh tinh, phải ngoan ngoãn trị bệnh, nếu không anh sẽ tèo đấy!"
"Anh không đâu," Lục Lục nói với vẻ hơi mịt mờ.
Không, em sẽ bị! Bệnh trung nhị sẽ khiến em bị "cái chết xã hội" đấy!
Tôi đã hình dung ra ngày Lục Lục kết hôn, nữ thần Diệp sẽ cho phát lặp lại những cảnh trung nhị của nó trên màn hình lớn, tôi bắt đầu thấy xấu hổ thay nó rồi.
Có những người tuy còn sống, nhưng thực ra đã chết (trong lòng) rồi ha ha!
Cư dân mạng xem mà quá đỗi giải trí, vừa cắn hạt dưa vừa thích thú bình luận.
Trong khi đó, Tuệ Tuệ lại vò vạt áo, nghĩ đến cảnh Lục Lục mặt mũi nhợt nhạt nằm trên giường bệnh, đôi mắt lập tức ngân ngấn nước.
"Lục Lục, anh đừng có tèo nhé!"
Tuệ Tuệ vẫn rất thích chơi với Lục Lục, cậu bé quệt mắt, kéo tay Lục Lục đòi lên lầu.
"Chúng ta lên lầu thôi, anh phải nghỉ ngơi thật tốt, nhất định sẽ khỏe lại mà."
Lục Lục chưa kịp nói câu nào đã bị đẩy lên lầu một cách khó hiểu. Nằm trên giường, vẻ mặt cậu bé vẫn còn chút ngơ ngác. Nhưng nhìn Tuệ Tuệ đôi chân ngắn cũn chạy đôn chạy đáo lấy khăn, rót nước cho mình, Lục Lục không nhịn được mà lén nhếch môi, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Được Tuệ Tuệ chăm sóc khi "bệnh" thật là tuyệt vời!
Thấy Tuệ Tuệ bưng chiếc khăn mát đi tới, Lục Lục còn chủ động nằm ngay ngắn, đưa cái mặt nhỏ ra để Tuệ Tuệ đắp khăn lên trán. Tuệ Tuệ rất "không chuyên nghiệp" vắt khăn lên đầu Lục Lục, rồi làm bộ làm tịch dùng súng đo nhiệt độ bấm một cái "píp" lên mặt cậu bé.
"Bíu~ xong rồi."
Tuệ Tuệ tự lồng tiếng, thực tế súng còn chưa bật nguồn, cậu bé còn cầm lên làm bộ xem xét.
"Anh có bị sốt không?" Lục Lục vươn cái đầu nhỏ, rướn cổ muốn ghé lại xem.
Tuệ Tuệ lại né sang bên cạnh, dùng bàn tay nhỏ che chắn kín mít.
"Anh không được xem, anh xem anh sẽ khóc đấy."
Lục Lục đành phải ngồi yên trở lại, thầm thở dài trong lòng. Tuệ Tuệ xem xong nhiệt độ của Lục Lục thì lắc lắc đầu, thở dài một tiếng sầu não đến nỗi đôi mày nhíu tít lại.
"Sao thế? Có phải anh hết thuốc chữa rồi không?" Lục Lục lại ghé đầu sang hỏi với vẻ đầy hăng hái.
Tuệ Tuệ quay đầu lại, nghiêm túc nói với cậu bé:
"Không sao đâu, nếu anh không chữa được nữa, em sẽ đi tìm bà nội em. Bà bây giờ đang làm ngôi sao trên trời đấy, đến lúc đó bà sẽ đón anh lên cùng làm ngôi sao nhỏ."
Không chỉ Lục Lục, mà Thẩm Từ đang định vào phòng tìm Tuệ Tuệ đi ngủ cũng khựng lại ở cửa.
"Làm ngôi sao?"
Ánh mắt Lục Lục mịt mờ, định nói người chết rồi sẽ không lên trời làm sao đâu. Nhưng Tuệ Tuệ tin sái cổ, còn vội vàng bịt miệng, thì thầm kể cho cậu nghe:
"Bà nội nói trên trời không nhận trẻ con đâu, chỉ có người lớn mới lên được thôi. Nhưng mà không sao, bà nội em có 'chống lưng' to lắm đấy!"
Lục Lục sững người, chớp mắt hỏi: "Thế thì bà nội em cũng lợi hại thật." Chống lưng mà lo được cả chỗ giữa các vì sao luôn.
Tuệ Tuệ cũng biết nhờ vả quan hệ không phải chuyện gì đáng tự hào, cậu bé đỏ mặt gật đầu, bẽn lẽn sờ mũi:
"Cũng thường thôi ạ, anh đừng có kể cho ai biết nhé."
Lục Lục gật đầu, định nói gì đó thì thấy Thẩm Từ ngoài cửa bước vào.
"Nhóc giả bệnh trông cũng giống thật đấy." Thẩm Từ mất kiên nhẫn lườm Lục Lục một cái, giật phắt chiếc khăn trên trán nó xuống. Lại còn dám lấy khăn rửa mặt của anh! Thẩm Từ chửi thầm trong lòng.
"Đi thôi Tuệ Tuệ, đến giờ đi ngủ rồi."
Thẩm Từ hừ nhẹ, hoàn toàn không muốn nói thêm với Lục Lục. Tuệ Tuệ được anh trai dắt tay, vẫn không yên tâm quay đầu nhìn Lục Lục trên giường. Lục Lục không vui bĩu môi, nhe răng đe dọa Thẩm Từ. Cậu bé thề khi lớn lên nhất định sẽ đấm gục anh trai của Tuệ Tuệ!
Trời đêm buông thấp, ngàn sao và bãi cát lấp lánh nối liền nhau, đẹp đẽ vô ngần. Tuệ Tuệ mặc bộ đồ ngủ vịt vàng nhỏ, ngoan ngoãn nằm trên giường ngủ. Thẩm Từ bước ra từ phòng tắm, nghĩ đến lời Tuệ Tuệ vừa nói, khẽ thở dài. Trẻ con thường có nhận thức sai lệch về sự sống chết, anh có thể hiểu được ý định của bà nội Tuệ Tuệ khi dệt nên lời nói dối này. Nếu là anh, anh cũng không thể xử lý tốt hơn bà được.
Nhưng thế này cũng tốt. Người ra đi sẽ vẫn sống dưới một danh phận lung linh khác. Thẩm Từ đứng ngoài ban công ngắm sao một lát, đóng cửa sổ lại vào giường đi ngủ.
Nửa đêm. Hầu hết các camera hồng ngoại đã tắt, phòng khách biệt thự trống vắng, chỉ có ánh trăng xuyên qua cửa sổ để lại những bóng hình như lớp lụa mỏng. Duy chỉ có một chiếc camera cố định nhận diện khuôn mặt ở phòng khách vẫn đang cần mẫn làm việc. Đột nhiên, camera bắt được hình ảnh một bóng người nhỏ xíu, nó liền xoay cái đầu tròn vo đuổi theo bóng dáng đó.
Trong số các tiểu khách mời, chỉ có đôi dép lê vịt con của Tuệ Tuệ là mỗi bước đi đều phát ra tiếng kêu "cạp cạp", cực kỳ nổi bật trong không gian yên tĩnh. Dù camera không quay rõ mặt nhưng dựa vào tiếng kêu độc nhất vô nhị này cũng đủ biết là Tuệ Tuệ.
Cậu bé đang ôm một chiếc bát nhỏ, tay vịn lan can, nương theo ánh đèn hành lang chưa tắt, chậm chạp bước đôi chân ngắn xuống cầu thang. Sợ làm vỡ bát, Tuệ Tuệ dùng đôi tay nhỏ giữ thật chặt. Khi chân chạm xuống sàn phòng khách, Tuệ Tuệ thở phào, chạy lon ton vài bước khiến đôi dép vịt "cạp cạp cạp" liên hồi. Sợ làm phiền người khác, cậu bé vội vàng dừng lại, nhẹ nhàng nhấc chân, nhích từng chút một về phía nhà bếp.
Tiếng kêu nhỏ đi hẳn, Tuệ Tuệ ngay cả thở cũng không dám mạnh, nín nhịn đến mức khuôn mặt đỏ bừng, mãi một lúc lâu sau mới đến được nhà bếp trước khi "ngạt thở". Cậu bé vội vàng th* d*c vài cái, đặt bát lên bàn nhỏ, kiễng chân cố gắng bật một ngọn đèn bếp vàng nhạt.
Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
